Lệnh truy nã Đông cung_chương 46, 47

Chương 46: Quy củ mở rộng tầm mắt.

“Thái tử gia không thích màu xanh biếc cùng màu đen…” Triêu Hà cười mở miệng nói cho Thường Hy biết nhưng thói quen nhỏ nhất của Tiêu Vân Trác.

Thường Hy nghe được như thế, trong lòng cười thầm, màu xanh biếc này đoán chừng cả Đỉnh Nguyệt quốc cũng không có mấy người thích. Màu xanh biếc… thật là một màu sắc chói mắt a!

“Thái tử gia ăn cơm không thích ăn dầu mỡ gì đó…”

“Thái tử gia không thích vị bạc hà, ghét nhất là vị đó… Ngươi nhớ kỹ chưa?”

“Thái tử gia thích nhất trà Thái Bình hầu khôi…”

“Thái tử gia thích nhất mùi hương là băng lăng hương…”

“Thái tử gia không thích có người om sòm…”

“Thái tử gia…”

Nghe các nàng nói khiến Thường Hy trợn mắt há mồm, vị Thái tử gia này xem chừng thật khó hầu hạ, trong lòng lại âm thầm thở dài một tiếng, con đường phía trước thực không dễ dàng a!

Ước chừng nói hơn hai canh giờ, Triêu Hà cùng Vãn Thu mới thở phào nhẹ nhõm. Thường Hy vì bọn họ mà rót chén trà, cười nói: “Phiền toái hay vị tỷ tỷ, để cho mọi người cực khổ rồi!”

“Khổ cực không thể nói, nhiệm vụ của chúng ta chính là phục vụ thật tốt Thái tử gia, khiến Thái tử gia thư thư tâm tâm. Chỉ cần gia cao hứng, đó chính là phúc khí của nô tỳ bọn ta!” Vãn Thu tường đối trầm ổn, nhìn Thường Hy thản nhiên nói, trong mắt mặc dù hàm chứa nụ cười nhưng Thường Hy vẫn cảm nhận được một phần xa cách.

“Dạ, nô tỳ nhớ kỹ!” Thường Hy cung kính nói.

“Cũng đừng nói như vậy, trước mặt chúng ta chớ xưng nô tỳ, chúng ta đảm đương không nổi. Tỷ muội chúng ta tuổi tác cũng không lớn hơn so với cô nương, chỉ là cúng ta vào cung sớm, hầu hạ Thái tử gia cũng đã được hai năm. Theo tuổi mà nói tỷ tỷ còn hơn chúng ta một tuổi đấy!” Triêu Hà tương đối hoạt bát, nói chuyện thẳn thắn, khuôn mặt cười nhìn Thường Hy, ánh mắt cũng rất hiền hòa, cùng với Vãn Thu trầm ổn là hoàn toàn trái ngược.

Vãn Thu nghe được lời Triêu Hà nói, không nhịn được cũng nở nụ cười, vẻ mặt nhìn Thường Hy cũng buông lỏng, khóe miệng khẽ nhếch nói: “Ngu cô nương, hầu hạ Thái tử gia cũng không phải là chuyện dễ dàng. Chúng ta làm nô tỳ chính là muốn cho chủ tử vui vẻ, Ngu cô nương nên dụng tâm hầu hạ!”

Thường Hy im lặng, dụng tâm hầu hạ… Này có ý tứ gì đây?

Nhìn bộ dáng Thường Hy, ánh mắt Triêu Hà khẽ cong, hi hi cười nói: “Ngu tỷ tỷ, hầu hạ một người có dụng tâm hay không thật ra người đó rất dễ dàng có thể nhận ra được. Thái tử gia là một người rất nhạy cảm, tỷ cần phải dụng tâm rồi!”

Thường Hy cảm thấy Triêu Hà cùng Vãn Thu rất kỳ quái, nói cũng kỳ quái, thái độ đối đãi với nàng cũng kỳ quái, phương thức cùng nàng sống chung càng thêm kỳ quái. Trong lúc nhất thời Thường Hy thấy vị Thái tử gia trong truyền thuyết kia thật đáng sợ!

Triêu Hà cùng Vãn Thu lại dẫn Thường Hy đi dạo xung quanh Đông cung một vòng cho quen thuộc đường đi lối lại, giới thiệu quy củ Đông cung cho nàng, lại cặn kẽ giải thích các hạng mục công việc, đợi đến khi nàng nghe xong toàn bộ cũng là lúc khắp nơi đã lên đèn rực rỡ rồi.

Triêu Hà cùng Vãn Thu đứng dậy nói: “Thái tử gia cũng đã đến lúc trở về rồi, tỷ đã đến đây liền theo chúng ta đi vấn an thôi!”

***

Chương 47: Gặp Vân Thanh, tâm phát run.

Thường Hy nào nghĩ tới mình sẽ phải qua vấn an, nhìn trên dưới xiêm áo của mình, lại không thể cự tuyệt, ngay cả trong lòng cũng chưa có chuẩn bị sẵn sàng, cũng chỉ có thể nói: “Xin nhờ hai vị tỷ tỷ dẫn đường thôi!”

Triêu Hà nghe Thường Hy nói vậy liền nói luôn: “Đã nói không cần gọi chúng ta là tỷ tỷ rồi, theo tuổi mà nói tỷ còn nhiều hơn chúng ta một tuổi đấy! Như vậy đi, chúng ta gọi tỷ là Ngu tỷ tỷ, còn tỷ trực tiếp gọi tên chúng ta, thế nào?”

Thường Hy cũng không biết nên hay không nên đáp ứng. Ở trong hậu cung tuổi tác chỉ là lấy cớ, ngay cả khi ít tuổi hơn mà địa vị cao hơn mình cũng phải gọi người ta một tiếng tỷ tỷ. Thường Hy mặc dù chưa từng sống qua trong hậu cung, nhưng cũng biết Triêu Hà đối đãi nhiệt tình với một cung nữ mới như nàng cũng là không hợp lý.

Thường Hy nghĩ tới đây, trong lòng càng thêm ba phần cảnh giác, đang muốn nói vài lời, Vãn Thu lại nói: “Chỉ là một câu gọi, cần gì phải vội vàng câu nệ như thế. Thái tử gia nếu thấy chúng ta đến chậm nhất định sẽ nổi giận đấy!”

Thường Hy không thể làm gì khác hơn là đè lại lời nói đã đến khóe miệng, toàn bộ đều đi theo bóng lưng hai người phía trước. Đi tới hành lang trước mặt, cả Đông cung lúc này đều đã treo lên đèn lồng. Đèn lồng đỏ tản mát ra loại ánh sáng ấm áp giống như một dòng sông trôi bồng bềnh trong gió, làm cho bóng đêm lại tăng thêm mấy phần hư ảo.

Vượt qua Cẩm Hoa điện, đến Triêu Huy điện là nơi sinh hoạt hàng ngày của Thái tử. Mới đặt chân đến hành lang liền nhìn thấy cả Triêu Huy điện sáng như ban ngày, cung nữ thái giám đều đang bận rộn ra ra vào vào.

Thấy Triêu Hà cùng Vãn Thu, rất nhiều người đều dừng lại hành lễ, lại hiếu kỳ nhìn Thường Hy sau lưng các nàng một cái, nhưng cũng không dám hỏi một câu mà vội vã rời đi. Tất cả điều này khiến Thường Hy cảm thấy địa vị của Triêu Hà cùng Vãn Thu trong Đông cung này không phải là thấp, mê hoặc trong lòng cứ vậy mà dâng cao theo.

Thường Hy nhắm mắt đi theo hai người, trong lúc bất chợt thấy bọn họ dừng lại, chỉ nghe hai người nói: “Nô tỳ gặp qua Vân Thanh cô cô, cô cô mạnh khỏe!”

Thường Hy theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trước mặt là một nữ nhân mặc cung trang màu trắng thuần, trên đầu búi sơ một kiểu tóc đơn giản, gài trâm bích ngọc hoa mai, ăn mặc cực kỳ nhã nhặn, ngay cả hoa văn trên y phục cũng là thêu chìm. Nhưng một đôi mắt sắc bén lại làm cho nội tâm Thường Hy run lên, nhanh chóng cúi đầu.

“Nàng chính là Ngu Thường Hy?” Vân Thanh mở miệng hỏi, thanh âm rất nhu hòa, hơi trầm thấp, vừa vặn hợp với phong thái của nàng.

“Dạ, cô cô!” Triêu Hà cười nói, sau đó hỏi: “Cô cô, Thái tử gia trở về chưa?”

Vân Thanh nhàn nhạt nói: “Đã về, hiện giờ đang ở trên tiền điện. Về phần Ngu Thường Hy… Trước tiên để nàng đợi ngoài cửa, Thái tử gia có mầy điều muốn dặn do các cô đấy!”

Giọng điệu Vân Thanh có hơi chút nghiêm nghị, Thường Hy không khỏi căng thẳng. Triêu Hà cùng Vãn Thu lập tức lên tiếng: “Dạ, nghe theo phân phó của cô cô!”

Vân Thanh lướt qua người của Triêu Hà cùng Vãn Thu, lúc đến gần Thường Hy có chút dừng lại, Thường Hy lập tức hành lễ với nàng. Vân Thanh chẳng qua là nhàn nhạt liếc nàng một cái rồi sải bước rời đi. Cứ như vậy trong lòng Thường Hy càng phát ra lo lắng, Vân Thanh này quả thật quá phách lối!

About these ads

One thought on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 46, 47

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s