Họa quốc nương nương_chương 5

Chương 5

Hoàng thượng còn chưa mở lời, Phạm Dật Danh vẻ mặt đã hiện lên vài tia khinh thường, cười nhạo hừ nhẹ: “Hành quân đánh giặc là dựa vào thực lực, hay là hộ quốc nương nương cho rằng chỉ cần gió mưa không thuận lợi, Hoàng thượng liền buông tha không đánh?”

Ngũ Vương gia Niếp Ngạn không hờn giận tiến lên từng bước: “Phạm quốc sư lời ấy sai rồi, thiên thời địa lợi nhân hòa là ba yếu tố vô cùng quan trọng, huống chi hộ quốc nương nương chưa xem qua tinh tượng, cũng chưa từng nói là không thể đánh. Phạm quốc sư có phải đang nóng vội quá không?”

Phạm Dật Danh không muốn cùng Niếp Ngạn đối chọi gay gắt, căm giận phất tay áo lui về chỗ cũ. Hắn đã từng nhiều năm đề cập tiến đánh Thiên Ưng quốc, đều là do hộ quốc nương nương phủ định hoàn toàn, không khỏi nhận ra nàng có phần che chở Thiên Ưng quốc. Mà Hoàng thượng cùng với chư vị thần tử cũng chưa từng có nửa phần nghi ngờ, hiển nhiên bị sắc đẹp của hộ quốc nương nương che mờ hai mắt.

Du Hiểu Cửu một tay chống má xem náo nhiệt, có người ra mặt hộ tức là mình đỡ tốn chút khí lực, đi chỗ nào cũng không sợ chịu ủy khuất.

Hoàng thượng biết rõ Phạm Dật Danh trung thành và tận tâm, anh dũng thiện chiến, nếu không cũng không làm cho hắn ngồi lên vị trí nhất phẩm quốc sư. Nhưng là, hộ quốc nương nương có năng lực suy tính chiến sự thành bại vô cùng chuẩn xác, lần nào ra trận cũng bách chiến bách thắng. Nhưng không hiểu sao, hai vị nhất phẩm quan viên chính là bát tự không hợp. Hắn thân là Hoàng thượng, đứng ở giữa cũng chẳng giải quyết được gì.

Tướng đánh giặc chỉ trừ có Phạm Dật Danh cùng Niếp ngạn là hai vị anh dũng nhất. Ngoài ra còn có bộ hộ Ngũ hoàng tử Niếp Nhân thỉnh thoảng cũng tham gia đóng góp vài câu, còn lại các quan viên khác đều đứng tránh thật xa.

Nếu Hoàng thượng đã đem ánh mắt xin giúp đỡ ném tới trên người Niếp Nhân, hắn ta chỉ có thể bất đắc dĩ tiến lên điều tiết: “Khởi bẩm Hoàng thượng, mùa xuân là lúc vụ mùa đến kỳ thu hoạch, Giang Nam mùa mưa kéo dài, vi thần cũng không đề xướng chủ chương đánh giặc vào lúc này.”

Hoàng thượng thở phào nhẹ nhõm: “Trẫm cũng đang có ý này. Phạm ái khanh trước hãy lui ra, ngày khác lại bàn đi.”

Du Hiểu Cửu ghé mắt liếc tiểu chính thái Niếp Nhân một cái, vô cùng tình tứ nha.

Phạm Dật Danh thực ra cũng phải muốn cố ý tấn công Thiên Ưng quốc, chính là không quen nhìn quan viên triều đình trở thành con rối cho hộ quốc nương nương tùy ý an bài. Quốc gia là của Hoàng thượng, thiên hạ là do các nam nhân dùng máu tươi chinh chiến khắp nơi mà hợp trở về, một vị nữ tử không rõ lai lịch, chỉ trong ngắn ngủn năm năm, đã ở trong triều hô phong hoán vũ, há chẳng phải để các nước láng giềng cười nhạo sao?

Du Hiểu Cửu nhìn ra Phạm Dật Danh phi thường không muốn gặp chính mình, ra vẻ ý muốn bóp chết nàng đều hiện trên mặt. Nàng nhăn nhăn mi, này khối ngoan thạch thật khó đối phó nha, khiến Triển Lạc Ưng thất vọng rồi.

Lâm triều nghị sự thật ra cũng chẳng có chút thú vị như Du Hiểu Cửu nghĩ, có lẽ là không biết tìm chuyện gì để nói nữa, tóm lại một ít chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi cũng sẽ tấu lên nhờ các vị bày tỏ quan điểm. Hoàng thượng còn đưa ra mấy vấn đề thực riêng tư hỏi nàng, tỷ như phi tần nào mau lâm bồn, hoặc là ngự hoa viên bỗng xuất hiện mấy tiếng khóc ai oán thê lương, bảo nàng lập đàn trừ tà đuổi yêu linh tinh gì gì đó.

Sau khi trí nhớ hoàn toàn khôi phục trong đầu, Du Hiểu Cửu cũng biết được hộ quốc nương nương cũng không có thân thông quảng đại được như vậy. Về điểm này, nguyên nhân cũng là do nàng phải bảo toàn thân phân trọng yếu của Triển Lạc Ưng – quốc vương Thiên Ưng quốc. Bởi vì, hộ quốc nương nương mỗi lần phát ra một câu “Ý chỉ của thần tiên…”— tỷ như, tiêu diệt quốc gia nào, dụng binh như thế nào có lợi nhất, bày binh bố trận ra sao… kỳ thật đều là do Triển Lạc Ưng phía sau màn thao túng. Hắn mới là đại quân sư bày mưu tính kế.

Triển Lạc Ưng muốn mượn một tay hộ quốc nương nương hỗ trợ, lợi dụng lực lượng quân sự của Cự Đỉnh quốc không ngừng mở rộng lãnh thổ, lại trong nội bộ ăn mòn từng chút một, dã tâm rất lớn, vừa xem qua là đã hiểu ngay.

Bất quá, hộ quốc nương nương quả thật có bản lĩnh thật sự – biết trước thiên mệnh.

Cái gọi là biết thiên mệnh – thông qua ba giọt máu tươi của đương sự, đoán được dương thọ cùng kiếp số.

Tất nhiên, thiên mệnh không thể trái, không thể gặp dữ hóa lành.

Du Hiểu Cửu rùng mình một cái, đột nhiên phát hiện thân thể này vô cùng đặc thù, tựa như Diêm vương nắm trong tay sổ sinh tử. Đến tột cùng là có bao nhiêu người nguyện ý muốn biết mình bao giờ chết đâu, nếu vậy lúc còn sống có gì là lạc thú a!

Nhắc tới Diêm vương, Du Hiểu Cửu lại nhớ đến truyền thuyết “Diêm vương cùng Thập công chúa”.

Diêm vương trong truyện kia không biết là lão niên si ngốc hay là có thật, nhưng chuyện xưa là bi thương mà tráng lệ, đẹp tựa như chuyện tình Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài. Một đôi uyên ương hữu duyên vô phận, âm dương cách biệt, Diêm vương lại si tình một mảnh. Nếu chính mình thật sự là cái hồn phách của Thập Mạt công chúa, nàng thật sự một chút cũng không bài xích.

Chính là biển người vô tận, nàng đi đâu tìm thân thể Diêm vương gia chuyển thế đâu?

Lâm triều nghị sự chấm dứt, Hoàng thượng khởi giá hồi cung, Niếp Nhân trước khi rời đi hướng nàng nháy mắt, Du Hiểu Cửu hiểu ý cười yếu ớt, khóe miệng lộ ra hai núm đồng tiền nhợt nhạt.

***

Du Hiểu Cửu lệnh cho thái giám hầu hạ rời đi, một mình ử trước cửa cung chờ. Giờ phút này, trừ bỏ thị vệ hoàng cung đứng im lặng như pho tượng hai bên, còn lại quan viên đều đã khởi kiệu hồi phủ.

Du Hiểu Cửu sinh tiền hai mươi tư tuổi, xuyên qua hai mươi tuổi, cho nên ở trong mắt nàng, thất hoàng tử Niếp Nhân là cái tiểu nam nhân.

Nhắc tới nguyên nhân chết của nàng, không khỏi làm người ta liên tưởng đến một câu – ngày thường uất ức, bị nghẹn mà chết.

Trước khi xuyên qua, cơ thể này của nàng mắc bệnh tim bẩm sinh, cảm xúc hơi kích động một chút sẽ bị sốc, càng không thể giống người bình thường khỏe mạnh đi làm, học tập, cho nên vô luận việc lớn việc nhỏ gì, nàng đều đã rèn thói quen bảo trì bình tĩnh. Nhàn đến vô sự nằm vắt vẻo ở nhà làm trạch nữ, Internet trở thành công cụ giải trí duy nhất.

Về phần nguyên nhân cái chết của nàng, mọi người nhất định phải tin tưởng “nước chảy đá mòn”, nguyên nhân tích góp vô cùng nhiều.

Một ngày kia phát sinh chút chuyện nhỏ.

Nàng mở máy tính, phát hiện vườn rau bị đạo tặc ăn trộm sạch.

Sau đó mở diễn đàn bạn tốt ra, phát hiện ra là chủ ý của “bạn tốt” làm nàng rối tung rối mù.

Vì thế, mỗ “bạn tốt” thường ngày tán chuyện trên mạng bỗng nhiên trừng mắt đổi thành bộ dáng mắng chửi vô cùng dã thú.

Sau đó, lại tiếp tục phát hiện ra tài khoản trò chơi một năm nay đã bị đạo, đau đau khổ khổ tích cóp từng tý một trang bị cùng dược liệu, bị trộm sạch không còn một mảnh.

Cuối cùng, lão công nàng “kết giao” nửa năm trong game, ngại nàng nghèo túng, động thủ một cái đòi ly hôn, huy huy phất ống tay áo ra đi, không thèm ngoảnh lại dù chỉ là một cái.

Nàng đơn giản thoát tài khoản, một lần nữa lập cái tài khoản khác.

Hệ thống không hoạt động.

Nàng bình tĩnh bước ra khỏi cửa, mặt trời chói chang chiếu vào đầu, tiêu phí một tiếng đồng hồ đi mua này nọ.

Đến lúc mồ hôi ướt đẫm lết về nhà.

Phát hiện để quên đồ ở cửa hàng.

Làm nàng hít sâu một hơi, lần nữa chuẩn bị bước ra khỏi cửa, lại phát hiện ví tiền đã bị trộm.

Cứ như vậy một ngụm hờn dỗi không giải quyết được, uất ức mà chết.

Đừng nói Du Hiểu Cửu trái tim bệnh hoạn là giả. Mặc dù có là người bình thường trái tim vô cùng khỏe mạnh, đối với sự việc phát sinh như vậy có thể bảo trì bình tĩnh, trong lòng không một tia tức giận, vậy ngươi nhất định không phải là người, cũng không phải là thần, mà là lão yêu ngàn năm.

“Hộ quốc nương nương, thần đến muộn.” Niếp Nhân bộ dáng tao nhã đi tới bên cạnh Du Hiểu Cửu, tươi cười vô cùng thần bí.

Du Hiểu Cửu lắc đầu, cười đến thực chua sót, nàng còn đang tại nguyên nhân chết của chính mình mà cảm thấy oan uổng.

Niếp Nhân khóe miệng vi liễm: “Hộ quốc nương nương vì việc tranh chấp vừa rồi mà cảm thấy phiền lòng?”

Du Hiểu Cửu giật mình, Niếp Nhân ý bảo Phạm Dật Danh khí thế bức nhân?… Nàng mới không sợ đâu.

“Thất vương gia có gì mới mẻ giúp ta mở rộng kiến thức đây?” Du Hiểu Cửu nhìn hắn hai tay trống trơn mà đến.

Niếp Nhân cười chói lọi, giống như ánh rạng đông: “Nương ngương chờ một chút, ngoạn ý quá lớn, thần lệnh cho thái giám mang đến.”

“Thất vương gia hơn ta hai tuổi, giờ phút này không có người ngoài, trực tiếp gọi ta Tiểu Cửu đi.” Du Hiểu Cửu nghĩ mình đang ở vô liêm sỉ ngây ngô cười, thản nhiên lại làm ra hiệu quả nhất tiếu bách mị sinh (mỉm cười mà hiện ra trăm vẻ đẹp đẽ yêu kiều).

Niếp Nhân thần sắc có chút giật mình. Thời cổ quan niệm bảo thủ, trong lòng nam nhân định nghĩa: nữ tử thỉnh nam tử hô thẳng kỳ danh, đó là biểu hiện vô cùng thân thiết. Nhưng hắn rất nhanh khôi phục bình tĩnh: “Hảo, ta vừa vặn có vấn đề muốn hỏi ngươi.”

“Thỉnh giảng.”

“Ngươi một vị nữ tử thường xuyên xuất nhập chiến trường, tung hoành khắp nơi, không sợ sao?”

Du Hiểu Cửu nhấp hé miệng, nói có lệ: “Trừ tắm rửa còn cảm thấy có chút bất tiện, mọi việc khác đầu hoàn hảo.”

Niếp Nhân ứng thanh, ngước đôi mắt khát khao: “Kỳ thật ta thực hâm mộ nương nương, may mắn được cùng các anh em binh sĩ đồng cam cộng khổ, không giống ta, thể nhược nhiều bệnh, từ nhỏ đến lớn ngay cả hoàng thành cũng chưa ra quá.”

Kể chuyện bi thương như vậy, Niếp Nhân lại chưa bày ra một tia u buồn, tươi cười sáng lạn như trước. Niếp Nhân trời sinh thể chất không tốt, mắc bệnh hen suyễn, cho nên mới an bài nhậm chức ở bộ hộ.

Du Hiểu Cửu không khỏi bắt đầu sinh một loại cảm giác đồng bệnh tương lân, nàng vươn tay ra vỗ vỗ khuỷu tay Niếp Nhân: “Tâm tình vui vẻ là quan trọng nhất, chỉ cần tin tưởng chính bản thân mình, nhất định sẽ chiến thắng bệnh tật.”

Niếp Nhân nhợt nhạt cười: “Tiểu Cửu, ta phát hiện thực ra ngươi, có lẽ không phải là cái dạng người làm người ta nhìn thấy mà sợ a!”

“Ngươi sợ ta?”

“Là kính ngưỡng. Dù sao ngươi cũng là sứ giả thần linh phái đến nhân gian, tất cả mọi người cơ hồ đều lý giải như vậy.” Niếp Nhân ngồi xổm xuống, trêu chọc nói: “Bất quá cũng có ngoại lệ, Phạm quốc sư cho rằng ngươi là yêu nghiệt hóa thân. Nhưng ngươi cũng không cần để ý, thế gian căn bản không có ai thập toàn thập mỹ, mỗi người đều tồn tại chấp niệm. Hắn cũng không ác ý, chỉ là cảnh giác khó tiêu.”

“Hận người khác, cũng là thống khổ chính mình. Cho nên ta cũng không đi làm chuyện mất nhiều hơn được.” Du Hiểu Cửu là cái dạng người việc gì cũng lười suy nghĩ, mọi người thường đem vô ưu vô lo so sánh với ngốc tử, kỳ thật ngốc tử cũng đâu có gì là không tốt.

Niếp Nhân chăm chú nhìn thần thái của nàng, thong thả nháy mắt mấy cái, vi liễm khóe miệng, còn thật sự nói: “Tiểu Cửu, có thể hay không giúp ta tính dương thọ?”

Du Hiểu Cửu đầu ngón tay dừng một chút: “Xem tướng số không bằng nhận mệnh, không cần tự mình tìm phiền não. Còn nữa, biết trước số mệnh sẽ tổn hại đến dương thọ một năm.” Nàng không có nói chuyện giật gân, chỉ là theo trí nhớ mà thuật lại.

Niếp Nhân thở nhẹ khẩu khí, mất mát ứng thanh. Du Hiểu Cửu lại đau lòng không muốn để mỹ thiếu niên thương tâm, nhẹ nhàng mở lòng bàn tay của hắn: “Đưa ta xem tay ngươi đi, bất quá cũng không thực sự chuẩn a…”

Niếp Nhân vẫn chưa cảm thấy đường đột, tự nhiên mở lòng bàn tay, tầm mắt dừng ở hàng my cong dài của nàng, nhìn xem thực chăm chú.

“Đường số mệnh của ngươi rất dài, tự nhiên có thể sống đến bảy mươi tuổi, phúc lộc đầy nhà, ân… Đường tình duyên a…” Du Hiểu Cửu vốn chính là bịa chuyện an ủi hắn, cho nên ăn nói lung tung: “Số đào hoa của ngươi thực vượng, cho nên nữ tử thầm mến ngươi không ít a…”

Niếp Nhân bất đắc dĩ cười yếu ớt, biết rằng nàng chỉ muốn cho chính mình vui vẻ.

Giờ phút này, thị vệ vào bẩm báo, nô tài Thất vương phủ đã đến ngoài hoàng cung.

Niếp Nhân đứng lên, đi vài bước mới nhớ ra họ quốc nương nương chân có tàn chướng. Hắn phản hồi tại chỗ, triển khai song chưởng, bướng bỉnh cong môi lên: “Có để ý ta ôm ngươi không?”

“Chỉ cần ngươi ôm được!”

Du Hiểu Cửu lời còn chưa dứt, Niếp Nhân đã thoải mái đem nàng ôm lấy. Du Hiểu Cửu ôm lấy cổ của hắn, trong lúc vô tình khuỷu tay chạm tới cơ ngực, không thuộc loại rắn chắc, nhưng cũng không giống vẻ bề ngoài yếu đuối như vậy.

Rèm xe ngựa vén lên, Du Hiểu Cửu không khỏi kinh hỉ cười: “Là ngươi thiết kế sao?”

“Ừ, đột phá ý tưởng. Tuy rằng kiểu dáng có chút xấu, nhưng vẫn là phương tiện sử dụng được.”

Du Hiểu Cửu khẩn trương ngồi trên “xe lăn” toàn bằng gỗ, Niếp Nhân thực sự là vươth quá mức tưởng tượng.

Niếp Nhân không ngờ Du Hiểu Cửu lại sử dụng đến thuận buồm xuôi gió như vậy, lúc trước hắn còn lo lắng sẽ bị nàng ghét bỏ.

“Ngươi thật sự là vô cùng khéo tay!” Du Hiểu Cửu thật lòng tán thưởng. Dù sao phát minh sáng tạo cùng với sửa cũ thành mới cũng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Niếp Nhân ngại ngùng mân mím môi. Hắn thừa nhận sáng tạo ra “chiếc ghế bánh xe” là vì muốn làm cho hộ quốc nương nương một phen vui vẻ, bởi vì hắn phi thường muốn biết dương thọ của mình, lại không biết như thế nào mở miệng hỏi.

Nhưng lúc này, ý tưởng ban đầu có nhiều chuyển biến. Ít nhất hắn có được tứ chi kiện toàn, lại nhìn hộ quốc nương nương, thân có tàn chướng lại có thể thản nhiên đối mặt, thậm chí chỉ vì một niềm vui nhỏ bé mà có thể thỏa mãn cười ha ha.

Niếp Nhân bừng tỉnh đại ngộ, xem nhẹ chấp niệm bấy lâu nay của mình mới có thể có dũng khí một đường tiến về phía trước.

Tiếng bước chân dồn dập theo trong cung truyền đến, thái giám tổng quản nhìn về phía tiền phương, không khỏi vui vẻ, vì hắn ra cung vừa vặn là vì muốn tìm hộ quốc nương nương.

“Hộ quốc nương nương, nô tài phụng ý chỉ của Hoàng thượng, truyền nương nương ngày mai không cần lâm triều, Hoàng thượng thỉnh ngài buổi trưa ở hậu cung yết kiến.”

Du Hiểu Cửu cùng Niếp Nhân hai mặt nhìn nhau, bởi vì thái giám tổng quản thần sắc ngưng trọng.

“Chuyện gì?”

Thái giám tổng quản mặt gặp nạn sắc, không dám nói thẳng, chỉ phải hàm hồ nói là không biết rõ ràng lắm.

Hết chương 5.

(chương này dài quá đi mất!)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s