Họa quốc nương nương_chương 11

Chương 11

Du Hiểu Cửu thấy sắc trời chưa sáng hẳn, hiển nhiên còn lâu mới đến thời điểm lâm triều, nàng đơn giản xoay người tiếp tục ngủ, “khách khách” một tiếng, hai má cọ phải một xấp giấy, ma sát gây nên tiếng vang nhỏ.

Nàng mơ mơ màng màng mở ra trang giấy – phương án tác chiến tấn công Lưu Ly quốc.

Du Hiểu Cửu đại khái nhìn lướt qua, hẳn là Triển Lạc Ưng nửa đêm tiến vào, khụ, nhưng điểm ấy nàng không cần miệt mài theo đuổi, chỉ cần học thuộc lòng chiến lược Triển Lạc Ưng đã chuẩn bị sẵn là được.

Nàng đem tín hàm cùng bản đồ địa hình giấu ở tầng chót dưới dường, cũng là nơi hộ quốc nương nương sinh tiền cất giữ văn án cơ mật.

“Tiểu Cửu, mau đứng lên, ta muốn cùng ngươi trao đổi cái chuyện quan trọng!” Cố Phong liên tục gõ ván cửa, hôm nay quần áo hắn phá lệ sạch sẽ.

Nha hoàn trạc trạc lưng Cố Phong: “Chìa khóa trong tay nô tỳ này. Nương nương lệnh cho nô tỳ khi nào ngài ngủ liền khóa cửa.”

Rạng sáng hôm nay, nha hoàn nhận được chỉ thị trong cung truyền đến, lệnh hộ quốc nương nương sau khi thức dậy trực tiếp đến hậu cung, cho nên bọn nha hoàn vẫn chưa đánh thức Du Hiểu Cửu.

“…” Cố Phong bây giờ mới chú ý đến khóa đồng trên cửa.

Đợi cửa phòng mở ra, Cố Phong một bước nhảy xa tiến nhập vào trong phòng, không đợi nha hoàn ngăn lại đã khóa trái cửa phòng.

Du Hiểu Cửu còn ở trên giường, tóc rối bù, còn chưa tỉnh ngủ: “Ngụy đạo sỹ, ngươi có phải hay không rất tùy tiện?”

Cố Phong thần sắc ngưng trọng, tựa hồ sắp đưa ra cái quyết định trọng đại.

Hắn rất nhanh nắm lại hai đấm, từng bước tiến gần Du Hiểu Cửu.

Du Hiểu Cửu nghĩ đến hắn thực không phong độ đi đánh người, cho nên tức hắc ngồi dậy hướng thành giường dựa dựa.

Cố Phong dựa chân bên giường, uất giận nheo mắt lại. Du Hiểu Cửu theo bản năng che lấy đỉnh đầu, dù sao cũng chạy không được, bịt tai trộm chuông cũng là một biện pháp không tồi.

Hắn đột nhiên vén lên chăn, bắt lấy cổ tay Du Hiểu Cửu, không đợi nàng lùi bước, hắn đột nhiên quỳ gối xuống, trịnh trọng mở miệng: “Như Lai sơn, Âm Dương phái, đệ thập bát đại trảm yêu trừ ma thủ tịch đại đệ tử, Cố Phong, nguyện thú Tiểu Cửu làm vợ.”

Nói xong, nước mắt hắn xuýt rơi xuống, trời biết hắn là hạ cỡ nào đại dũng khí mới dám hướng chình mình tàn nhẫn. Thanh danh trong sạch hơn hai mươi năm, cố tình bị Tiểu Cửu một cước đạp hư. Nàng chẳng những là một cái người què, lại còn thay đổi thất thường thủy tính dương hoa (lăng nhăng). Nếu hắn có thể đem sinh tử không để ý, như vậy thà rằng nhảy xuống vực tự sát cũng không nguyện thú nàng.

“…” Du Hiểu Cửu cảm thấy hắn một bộ biểu tình tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, đâu chỉ là cảm thấy xấu hổ, quả thực là mồ hôi như mưa rào mùa hạ.

Du Hiểu Cửu cảm thấy cổ tay bị hắn nắm hơi hơi run lên, rút lại, hắn lại thuận thế trèo lên giường, quỳ trên đấy, cùng nàng hai mặt nhìn nhau. Ánh mắt Cố Phong kia tựa như nói: đừng cười trộm Tiểu Cửu, ngươi chiếm đại tiện nghi!

Du Hiểu Cửu thấy hắn lại tới gần mấy tấc, kề sát vách tường chống đẩy: “Ta còn chưa đánh răng rửa mặt! Ngươi trước bình tĩnh!”

“Nếu ta để ý bề ngoài của ngươi, ta đã sớm tự nhỏ sáp hai mắt”. Hắn thừa nhận Tiểu Cửu bộ dáng xinh đẹp, nhưng nữ tử xinh đẹp hơn phân nửa không hiểu công việc quản gia. Lại nhìn nàng đôi tay tế da nộn thịt, nói nàng lên núi chẻ củi nấu cơm, may vá thêu thùa, khẳng định nàng sẽ bị các sư huynh đệ cười nhạo, mà hắn này làm phu quân, chỉ có thể nhàn ngôn toái ngữ giúp nàng quan tâm chút đỉnh, aiz!

Du Hiểu Cửu thấy hắn tự làm vẻ mặt đau khổ, hơi hơi bĩu môi.

“Ngươi muốn làm gì?”

“Đính ước, hôn môi!”

Lời còn chưa dứt, môi cùng môi đã dán lại cùng một chỗ, liền như vậy kề cận, không có thêm động tác gì.

Cố Phong thấy nàng không phản ứng, nheo lại hai mắt. Du Hiểu Cửu thong thả nháy mắt, mặt không chút thay đổi. Cố Phong tâm lại lạnh thêm một mảng lớn, quả nhiên là nữ tử hư đốn thân kinh bách chiến, cũng không thẹn thùng một chút sao?

Nhưng mà nói trở lại, môi của nàng quả thực mềm mại, giống như đóa hoa cúc núi, tinh tế, khéo léo, hương thơm thoang thoảng sâu kín.

Khi đầu lưỡi hắn liếm qua môi Du Hiểu Cửu, nàng mới lấy lại tinh thần, khóe mắt ngắm đến búi tóc trên đỉnh đầu Cố Phong, vươn tay, vặn vặn mấy vòng, một hai ba dùng sức kéo…

“Ai nha nha!…” Cố Phong ăn đau giơ lên cổ: “Buông tay! Mau buông tay! Nếu ngươi không phải nương tử chưa quá môn của ta, ta hiện tại liền đem ngươi đá ra bên ngoài… A, buông tay a!!!”

Du Hiểu Cửu cuối cùng không có khuất phục, đem mấy sợi tóc dài nắm ở lòng bàn tay, đem đến trước mặt hắn, thổi đi, ghét bỏ phủi phủi tay.

“Không nên xem đừng nhìn, không nên nói đừng nói, không nên nghĩ đừng nghĩ, nên làm gì thì làm đi!”

“Nguyên nhân vì xem nhưng thứ không nên xem, cho nên ta giờ phút này phải làm một chuyện chính mà thú ngươi qua cửa.” Cố Phong ôm một nỗi hận nói.

“Thiên hạ dữ dội to lớn, cư nhiên không thoát khỏi của ngươi khối tâm nhãn. Xoay người, đi thẳng, biến khỏi đây!” Du Hiểu Cửu là đang lớn tiếng lệ khí mắng hắn, nhưng thanh âm của Tiểu Cửu chính là tinh tế mềm mại nên thiếu mất phần mạnh yếu.

Cố Phong không cho là đúng, bất quá tạm thời xoay người rời đi, Tiểu Cửu ý đồ trốn tránh trách nhiệm?… Si tâm vọng tưởng!

Khi ăn điểm tâm, Cố Phong nghe được tin tức sét đánh giữa trời quang!

Nguyên lai hoàng thượng tuyên chỉ chiêu cáo thiên hạ, hộ quốc nương nương mặc dù không phải là đệ tử nhập thất của Phật gia, nhưng cả đời không thể thành thân.

“Hoàng thượng, vì sao không cho phép Tiểu Cửu lập gia đình?”

“Nương nương là nhất phẩm trọng thần, lại là lương thần trị quốc, nếu nương nương lập gia đình, hay là ngươi hy vọng nương nương mang thai xuất nhập chiến trường sao?” Nha hoàn bất đắc dĩ lắc đầu: “Cố đại sư, ta khuyên ngài vẫn là đừng mơ ước nương nương, nhớ thương nương nương có bao nhiêu quan to hiển quý nhiều không kể xiết, mặc dù phải gả, cũng không đến lượt ngài!”

Cố Phong khó có thể lý giải, thậm chí càng cảm thấy lâm vào mê võng: “Nói như thế, nàng không phải là gả không ra, mà là hoa mắt không chọn được?”

Nếu nha hoàn không phải là xem tướng mạo Cố Phong không tồi, thực không muốn lãng phí thời gian bồi hắn nói chuyện phiếm, nhưng mỗi người đều có giới hạn chịu đựng: “Cố đại sư nhanh chóng quy ẩn núi rừng, miễn làm cho kinh thành này một phen náo loạn!”

Cố Phong nhìn nha hoàn phủi váy rời đi, bắt đầu khai quật ưu điểm của hộ quốc nương nương, sư phụ nói: cơm đi ăn trộm mới cảm thấy ngon.

Hắn có chúy suy nghĩ đi trở về phòng, ở bên cạnh bàn nghẹn nửa cái canh giờ, rốt cục cũng nặn ra một bản thơ tình đặc sắc.

Giờ Tỵ, Du Hiểu Cửu rửa mặt xong, chuẩn bị tiến cung, nhưng Hoàng thượng lại chỉ mặt vặt tên nói muốn nàng cùng Cố Phong đồng hành trừ “hồ yêu”, cho nên lại phải lệnh nha hoàn đi thỉnh Cố Phong.

Cố Phong chờ xuất phát, yên lặng ngâm nga tự xưng là tuyệt cú thơ tình ba lần. Sau đó đắc chí nhảy lên xe ngựa. Nhưng mà tình huống có biến, hộ quốc nương nương cưới cỗ kiệu rời đi trước, xe ngựa to lớn để cho hắn một mình hưởng.

Đến đại môn hoàng cung, Du Hiểu Cửu theo lệ thường một mình đi trước, đương nhiên, bên người còn thêm một vị nhân huynh chướng mắt.

Cố Phong chủ động đẩy xe lăn: “Để ta đẩy, ngươi chỉ cần nhàn nhã ngồi hưởng thụ là tốt rồi!”

Du Hiểu Cửu chà xát mu bàn tay, chẳng nhẽ nàng cự tuyệt còn chưa đủ độc?

Làm cho sau khi đi vào hoàng cung, Du Hiểu Cửu chỉ đường, Cố Phong đặc biệt ngoan ngoãn nghe lời.

Hắn thấy bốn bề vắng lặng, nghỉ chân đứng lại, âm dương ngắt nghỉ bắt đầu ‘tụng’ thơ:

“Xem! Này núi, liên tiếp trùng trùng!

Xem! Này nước, kéo dài không dứt!”

Tụng xong, hắn “ẩn ẩn đưa tình” hướng Du Hiểu Cửu chớp mắt, tự nhận thơ tình vô cùng thâm tình, không khỏi hai tay nắm lại, chân thành nói: “Ta vắt hết óc mới nghĩ ra được, chỉ viết cho một mình ngươi, thích không?”

“…” Du Hiểu Cửu biết vậy cho nên một cỗ lực điện xuyên qua não, sát nhập lòng bàn chân, triệt để giật giật người.

Hơn nữa nàng dám xác đinh, “thơ” này… tuyệt đối là tự sáng tác.

“Hảo thi (thỉ)…” Nàng dùng âm cuối ba tiếng bình phẩm. (chị ấy dùng từ đồng âm ‘thi – thỉ’, ‘thỉ’ nghĩa là cục phân í ạ)

Cố Phong thấy nàng phản ứng không đủ nhiệt tình, xem ra chỉ có xuất ra đòn sát thủ!

Du Hiểu Cửu rất nhanh trượt xe lăn, chạy trối chết quan trọng hơn!

“A? Ngươi trước chớ đi! Ta còn có bài khác!”

Cố Phong ba bước đuổi theo nàng, theo đuôi đi bộ đằng sau nhưng không có lên tiếng, bởi vì hắn cho rằng khi chính mình đọc ra một bài thơ khác, hộ quốc nương nương nhất định sẽ bị cảm động lệ rơi đầy mặt, hắn không khỏi nhìn trời… Bất quá nội dung rất buồn nôn, hắn cố chút khó có thể mở miệng.

Hắn lặp lại giãy dụa, đứng ở bên cạnh Du Hiểu Cửu nhăn nhó xoay người, cố tình hít một ngụm lấy dũng khí, đến bên tai Du Hiểu Cửu, còn chưa mở miệng, chính mình trước đỏ mặt.

Du Hiểu Cửu nghiêng mặt qua, không có khát khao nghe, thầm nghĩ muốn cào hắn.

“Cảm tình ta đối với ngươi, tựa như mạch núi mênh mông bát ngát này, yêu không có điểm cuối!” Cố Phong bất cẩu ngôn tiếu nói.

Du Hiểu Cửu thong thả nháy mắt mấy cái.

Cố Phong chỉ biết nàng sẽ bị cảm động choáng đầu hoa mắt, quả nhiên đoán trúng!

“Cảm tình ta đối với ngươi, cũng như mạch núi mênh mông bát ngát này, hy vọng ngươi an cư lạc nghiệp tại nơi ta nhìn thấy, vĩnh viễn không có điểm cuối!”

Du Hiểu Cửu mặt không chút thay đổi.

“…”

Cố Phong vốn định nói thêm cái gì, ngoảnh đầu lại thấy thất hoàng tử Niếp Nhân hướng bọn họ mà đi tới, mà hộ quốc nương nương mặt lạnh tức khắc biến thành tươi cười, hoàn toàn không nhìn thấy sự tồn tại của Cố Phong.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s