Họa quốc nương nương_chương 14

Chương 14: Một đêm chưa toại.

Du Hiểu Cửu đắp cái chăn, chỉ lộ ra tàn chân cho Cố Phong kiểm tra.

Cố Phong nhéo nhéo vào cơ chân của nàng, gõ gõ đầu gối, thử hết mọi phương pháp, co duỗi hết một khắc, tạp đi tạp lại, trăm tư không thể giải: “Bị như thế này đã bao lâu rồi? Một chút cảm giác đều không có?”

“Từ xương hông trở xuống một chút cảm giác cũng không có, sinh ra đã như vậy!” Du Hiểu Cửu cứ chi tiết mà nói.

“Kia thật kỳ quái, ngươi ít nhất đã qua hai mươi năm, tàn chân này tại sao vẫn giống hệt chân bình thường kia? Da thịt co dãn cũng hoàn hảo, thật không bình thường, tàn chân này đáng ra phải teo lại chứ!”

Kỳ thực Du Hiểu Cửu cũng cảm thấy kì lạ, tàn chân này không hoạt động trong một thời gian dài, làm cho cơ bắp héo rút. Nhưng bề ngoài đã chứng minh, ngoại trừ không hoạt động được, quả thật cùng chân còn lại không có chút khác biệt.

Cố Phong từ trong hòm thuốc rút ra mấy cây châm, đâm vào phong thị huyệt một tấc.

“Có cảm giác đau sưng không?”

Du Hiểu Cửu lắc đầu, cắn một trái táo.

Cố Phong thay đổi một cây châm, niết ở trong tay có chút do dự, bởi vì hắn phải châm vào bì quan huyệt. Bì quan huyệt nằm ở vị trí giao giữa đùi và mông, chủ trị tất, khoan, cổ, tất đau, vị trí bất lợi, không tránh khỏi ngượng ngùng. (chỗ mấy huyệt vị có hơi chém tý, vì tại hạ chẳng hiểu gì cả, quý vị thông cảm nha)

Khi châm cứu, khó tránh khỏi đụng chạm vào tứ chi, cho nên hắn trịnh trọng dò hỏi: “Ngươi đến tột cùng là lấy hay không lấy chồng? Ngón tay sẽ đụng tới mông đó!”

Du Hiểu Cửu nằm nghiêng sang bên, trực tiếp đem cái váy kéo lên trên đùi, tiếp tục cắn quả táo: “Đến đây đi!”

Cố Phong hiển nhiên khó có thể chấp nhận: “Ngươi cũng quá tùy tiện đi?”

“Là ngươi tâm tính có vấn đề, trị bệnh cứu người còn phân nam nữ sao? Nếu có phụ nữ mang thai bên đường sắp sinh, ngươi lựa chọn nhìn như không thấy?” Du Hiểu Cửu cảm thấy hắn phản ứng quá mức khoa trương.

Lời tuy như thế, nhưng nam nữ thụ thụ bất thân a, hắn lại chưa bao giờ châm cứu qua cho nữ tử, tâm lý tất nhiên có áp lực, có chướng ngại.

Cố Phong hít sâu một hơi, trầm trầm khí, nhưng lòng bàn tay vẫn chảy ra mồ hôi lạnh. Một tay hắn giữ cố định cái mông của Du Hiểu Cửu, một tay nhập châm, nhưng trước mắt trắng bóng một mảnh đều là da thịt, hắn… Lòng có tạp niệm!!!

Du Hiểu Cửu đã ăn xong toàn bộ quả táo, nghĩ đến hắn đang châm cứu, nhưng nâng mâu mới phát hiện, châm còn cách huyệt vị ba tấc xa, hắn chính là đang ngắm tạo hình cái áo, giằng co bất động những một khắc chung (khoảng 15’).

“Đại trượng phu có mỹ nhân ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, ngươi có hay không một chút tác phong chuyên nghiệp hả?” Du Hiểu Cửu buồn thay cho hắn, nam nhân này thực “ngây thơ” quá đi!

Cố Phong giơ lên cổ tay áo lau lau mồ hôi, cả đầu đều là bốn chữ “no đủ mượt mà”, tác phong chuyên nghiệp là cái gì?

Du Hiểu Cửu kéo cái chăn: “Quên đi, chờ sau khi ngươi trở thành nam nhân thì giúp ta chữa bệnh đi!”

Cố Phong giật mình: “Nếu không thành thân, ta thực không thể châm cứu sao?”

“Vậy ngươi trước thú nương tử, sau lại liên hệ ta!”

“Nếu ta cưới thê tử, càng không thể thay nàng châm cứu bắt mạch cho nữ nhân khác, đây là vấn đề nguyên tắc!”

Du Hiểu Cửu xem như hiểu được, nói đến đây không phải muốn nàng tự nguyện hiến thân sao?

Nàng bất đắc dĩ ngồi dậy: “Ngươi nắm rõ mấy phần chữa khỏi chân cho ta?”

Cố Phong nháy mắt mấy cái, thản nhiên nói: “Còn chưa hạ châm, tạm thời một phần đều không nắm chắc!”

“…” Quả thực là lãng phí thanh xuân, hơn nữa tay Cố Phong còn đặt trên đùi nàng.

Nàng nhìn chăm chú cái tay không an phận của hắn, tuy rằng không có cảm giác, nhưng mà động tác chạy loạn vẫn thực rõ ràng.

“Sờ đủ không?” Du Hiểu Cửu cau mặt.

Cố Phong im lặng cúi mâu, vẻ mặt thẹn thùng, lắc lắc đầu.

“…” Du Hiểu Cửu đè lên mu bàn tay hắn: “Sư phụ ngươi chưa nói qua, sờ loạn thân thể nữ nhân là phạm tội sao?”

“Ta lại chưa sờ loạn nữ tử khác!” Cố Phong “ngượng ngùng” lắc đầu.

Du Hiểu Cửu thực không chịu nổi hắn một bộ chiếm tiện nghi còn ra vẻ đúng lý hợp tình. Đơn giản hai tay chụp lại, hợp lực bóc ra tay hắn đang bám chặt trên đùi mình như bạch tuộc.

Cố Phong nghe được ngoài cửa có tiếng bước chân, theo bản năng nhảy lên trên giường, tùy tay buông sa trướng.

“Nương nương, Hoàng thượng hỏi ngài, ngày mai bao giờ thì khai đàn tế thiên?”

“À, lần này tế thiên Thánh thượng không cần đích thân đến tọa trấn, có việc gì ta sẽ bẩm báo sau.” Du Hiểu Cửu trả lời qua loa cho xong chuyện.

Thái giái tổng quản vâng mệnh rời đi, hai cánh cửa tẩm cung lại khép lại.

Du Hiểu Cửu thở phào nhẹ nhõm, nguyên lai địa phương nàng trụ là cửa thành, không cần mua phiếu, tùy tiện ra vào.

Cố Phong một tay để ở sườn Du Hiểu Cửu, vén lên một đoạn khe hở trên sa trướng ngó trộm ra ngoài, xác định là không có người, hắn vốn là định xuống giường, nhưng nhất cúi đầu, vừa vặn cùng Du Hiểu Cửu bốn mắt nhìn nhau. Sư phụ nói: nữ nhân như độc dược, càng ăn càng nghiên, muốn bỏ cũng không xong.

Mà tư thế hiện tại của hắn, tương đối thích hợp hôn nàng.

Du Hiểu Cửu thấy hắn chậm rãi đến gần, nhanh chóng mím môi, nghiêng qua một bên đầu.

Cố Phong bỗng nhiên phát hiện Tiểu Cửu bộ dạng quả thực không tệ, nhất là khi nàng cười, lúm đồng tiền như ẩn như hiện, tinh mâu hạo xỉ. Người giống nàng xinh đẹp như hoa thật đúng là hiếm gặp.

Hắn không sử lực xoay của nàng hai má, vì… hắc hắc hắc, cằm dưới chỗ có huyệt vị, sờ càng đau.

Du Hiểu Cửu bạt trụ tay hắn, cằm rất đau, môi hơi hé mở nhưng không sao nói được.

Hắn cúi người hôn lên môi của nàng, như mật đường, như cam lộ, kìm lòng không đậu mà vuốt ve.

Du Hiểu Cửu gạt tay trái hắn, hắn lại thượng tay phải, đẩy hai tay hắn, hắn đơn giản đặt ở trên người nàng, vừa sờ loạn vừa thoát quần áo… Du Hiểu Cửu không nói gì nhìn trời, mẹ a, ta này là chân chính bị lưu manh, bị đùa bỡn!

Sau khi hai người “chiến đấu” một khắc chung.

“Không được!…”Du Hiểu Cửu kéo qua cái chăn hướng đầu giường trốn, bởi vì nửa người trên chỉ còn có một cái yếm nhỏ che thân thể.

Chúc mừng ngươi Cố Phong đồng học, ngươi đã đứng trong hàng ngũ cầm thú, rảo bước vô cùng nhanh chóng tiến lên.

Cố Phong thở dốc dồn dập, một tay kéo nàng đến bên gối, cường thế ôm vào trong ngực, hỏi lại: “Vì sao không được?”

“Bởi vì… Bởi vì ta chưa chuẩn bị cho ngươi khai bao phí…” Du Hiểu Cửu cũng không hiểu chính mình đang nói cái gì, nam nhân một khi có **, con người đều thay đổi, một đôi mắt sáng ngời hữu thần cũng mất đi lý trí, còn rất dọa người.

*khai bao phí: trong thanh lâu, đêm đầu tiên tiền được trả gọi là phí khai bao

Cố Phong không hiểu đây là cái tập tục gì, theo trong lòng lấy ra một thỏi bạc, nhét vào trong tay Du Hiểu Cửu, lại tự mình thu hồi, vậy là thu xong.

“…” Du Hiểu Cửu chớp chớp mắt, nga, nguyên lai là hắn tự phó phí.

Cố Phong kỳ thực là thiết kế ý tưởng như thế này, trước chiếm lấy thân thể của nàng, nàng phải gả cho chính mình. Khẳng định là có kêu khóc, cái loại phi quân mạc chúc như thế này, sau hắn có thể khôi phục nam tính tôn nghiêm, nếu không có thể xem sắc mặt nàng mà “hành sự”.

Về chuyện phòng the, nhất là nam nhân, không cần dạy, mỗi người đều là tự học thành tài.

Hắn nâng lưng của nàng lên, sát nhập trong lồng ngực, đầu ngón tay xẹt qua da thịt của nàng, mềm mại như tơ lụa. Hắn cảm thấy khô nóng, không đúng, cực độ khô nóng.

Du Hiểu Cửu thấy ngay cả cái yếm cũng bắt đầu lỏng ra, chứng minh phòng tuyến cuối cùng cũng đã sắp không trụ nổi.

“Ngươi làm như vậy không làm thất vọng ai sao, quả thực là làm nhục sư môn. Ngươi nói ngươi, không làm thất vọng sư phụ ngươi sao? Phụ lão nhân gia hắn dưỡng dục chi ơn sao?” Du Hiểu Cửu nhớ rõ hắn nói qua, kiếp này tôn trọng nhất là sư phụ.

“Ngươi lại không phải sư mẫu của ta, tại sao phải xin lỗi?”

“…” Cố Phong không ngốc, đối đáp trôi chảy.

“Vậy ngươi thích ta sao?”

Cố Phong do dự một lát, đúng trọng tâm gật đầu: “Thích a!”

“Kia ngươi nói một chút ưu điểm của ta!”

“Dáng người hoàn hảo, làn da trắng mềm.”

“Cầm thú! Nói điểm khác!”

Cố Phong buông lỏng tay, ngồi dậy nghĩ nghĩ: “Chân rất dài, thắt lưng rất nhỏ, ngực rất lớn.”

Du Hiểu Cửu thấy hai người đã rớt ra một khoảng cách, tức khắc xê dịch vị trí về phía sau, tiếp tục nói sang chuyện khác: “Ta muốn uống nước!”

Cố Phong ứng thanh, nhảy xuống giường giúp nàng châm trà, chờ đến khi giơ chén trà lộn trở lại, sửng sốt đờ đẫn.

Du Hiểu Cửu từ trong hòm thuốc của hắn lấy ra một cái ngân châm đặt ngay vào yết hầu chính mình, thiết, giết không được ngươi, còn không hù dọa nổi ngươi hay sao?

“Uy, không muốn ngươi có thể nói thẳng ra, làm gì phải như thế!” Cố Phong đem trà lạnh uống một hơi cạn sạch.

“Phi, ta nói không dưới năm mươi lần “dừng tay”!”. Du Hiểu Cửu giơ một ngón tay chỉ ra phía cửa, dáng ánh mắt lệnh cho hắn mau mau cút đi.

Cố Phong vốn định ngụy biện mấy phần, nhưng thị nữ nghe thấy tiếng ồn ào mở cửa mà vào. Thị nữ trước nhìn thoáng qua Cố Phong y quan không chỉnh tề, lại liếc nhìn thấy “một châm đoạt mệnh” – y phục không che thân hộ quốc nương nương, không khỏi rung động che miệng.

Cố Phong chợt ho một tiếng, hai tay chống nạnh, cùng thị nữ trừng mắt: “Trừng mắt lớn như vậy làm chi? Bần đạo là thần y! Trị bệnh cứu người tạo phúc cho muôn dân, phàm phu tục tử, chậc chậc, cả đầu tà niệm!” Nói xong, hắn ung dung cao ngạo bước ra khỏi cửa.

“Nương nương a, cái hòm thuốc, ngày mai bần đạo tới lấy!”. Hắn nghỉ chân, ngoái đầu nìn lại Du Hiểu Cửu, ra vẻ chính nghĩa cười yếu ớt.

“Người đâu, đem cái tên ngụy đạo sỹ cùng hòm thuốc chết tiệt này hết thảy quăng ra xa cho ta!”

“…” Xem đi, xem đi, một chút mặt mũi cũng không giữ lại cho.

Cuối cùng hộ quốc nương nương ra lệnh một tiếng, Cố Phong thật bị thị vệ ném ra khỏi tẩm cung, còn có cái hòm thuốc.

***

Giữa trưa hôm sau.

Du Hiểu Cửu lười biếng ngồi ở trung tâm tế đàn. Dương quang như lửa, có chút nóng nực.

Ngồi thiền, là phương pháp tu hành ắt không thể thiếu của Phật giáo, Du Hiểu Cửu rất bội phục hộ quốc nương nương có thể ngồi cả ngày không chút sứt mẻ. Ngược dòng trí nhớ một đoạn ngắn —- Tiểu Cửu bình thường nói không nhiều lắm, nhưng tâm tư kỳ thực vẫn là của một tiểu nữ nhân, ái mộ sư phụ Triển Lạc Ưng, thường thường tránh ở trong phòng buồn bã. Nhưng Triển Lạc Ưng lại muốn nàng bán đứng sắc tướng, có lẽ là sống rất thống khổ, cho nên Tiểu Cửu chọn lựa tự vẫn để chặt đứt dây tình.

Uống thuốc độc tự sát thuộc loại nghịch thiên hành, dương thọ chưa hết, liền không thể hồn quy địa phủ. Cho nên mặc dù nàng đã chết, linh hồn cũng chỉ tạm thời du đãng ở một không gian. Nhưng nàng lại có năng lực biết trước, biết được sẽ có một linh hồn khác thay thế nàng trọng sinh, cho nên đi được thực an tâm, ít nhất nàng không hề cảm thấy thống khổ. Hơn nữa có người giúp sư phụ hoàn thành nhiệm vụ, nàng cũng không phải lo lắng.

Du Hiểu Cửu mơ hồ hiểu được, nàng có thể chính là kiếp sau của Tiểu Cửu, nhưng trải qua năm tháng vô tình phong hóa, Du Hiểu Cửu đầu thai kiếp sau cũng không kế thừa được mỹ mạo cùng siêu năng lực của kiếp trước. Duy nhất tâm linh tương thông chính là, đều vì một mục đích, tiếp tục phò tá Triển Lạc Ưng.

Du Hiểu Cửu chống má khó hiểu, Triển Lạc Ưng rất là tuấn tú, nhưng như thế nào lại làm cho Tiểu Cửu như si như túy đâu? Tuy rằng Triển Lạc Ưng dạy nàng mị thuật, nhưng bọn họ cũng không phát sinh cái quan hệ ** gì, nhiều nhất thân ái ôm một cái. Còn có một chút càng bất khả tư nghị ( không thể hiểu được), hộ quốc nương nương duyệt qua vô số nam nhân thế nhưng vẫn là tấm thân xử nữ, nàng liều mạng thay Triển Lạc Ưng bảo vệ trong sạch, vẫn là cái loại chí tử cũng yêu.

Nữ nhân có đôi khi chính là ngốc ngếch đáng yêu, nghĩ đem lần đầu tiên cho nam nhân, nam nhân kia sẽ đối với nàng khăng khăng một mực.

Du Hiểu Cửu ninh khởi mi, dù sao đoạn trí nhớ này cũng không có ý ngĩa nhiều lắm, tùy tiện tìm cái nam nhân lại không cam lòng, tâm nguyện kiếp trước muốn chưa đủ, tự nhiên bị nàng sau khi xuyên qua chiếm mất!

Advertisements

2 thoughts on “Họa quốc nương nương_chương 14

  1. Ah nếu đựơc thì bạn cũng làm bộ Ông xã nha xem rất vui
    Uống redbull để có sức khỏe “vì dân phục vụ” nha keke
    thanks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s