Họa quốc nương nương_chương 29

Chương 29: Thế chân vạc.

“Nương tử chưa quá môn của đại sư huynh ơi, sư phụ cô cùng đồ đệ cô lại đánh nhau rồi!”

Tam Đức chân nhân nồng khụ một tiếng, hắn bất quá mới chỉ bế quan mấy ngày, đến tột cùng là đã xảy ra mấy phần đại sự kinh thiên động địa đây?

“Đồ nhi, ngươi gọi nương nương?…”

“Tiểu nương tử chưa quá môn của đại sư huynh!”

“Đại sư huynh nào?” Thần sắc Tam Đức chân nhân có chút hoảng hốt.

“Sư phụ, ngài bị làm sao vậy? Tất nhiên là Cố đại sư huynh a!”

Tam Đức chân nhân chất phác nhìn về phía Du Hiểu Cửu. Du quay nhìn tiểu đạo sĩ, một lời hai ý nói: “Kỳ thật ngươi có thể trực tiếp gọi ta là Tiểu Cửu hoặc tôn xưng hộ quốc nương nương. Ta với Cố Phong chỉ là bằng hữu bình thường!”

“Tôi đây quản không được, là đại sư huynh bắt chúng tôi xưng hô như vậy, hắn trả bạc!” Tiểu đạo sĩ một bộ dáng kiên định bắt người tay ngắn.

Du Hiểu Cửu còn chưa kịp mở miệng, Tam Đức chân nhân đã tức giận trước, quát hỏi: “Phản rồi, hắn dám có gan cất trữ tiền riêng?”

“…” Mục tiêu dời đi thực đúng lúc.

Du Hiểu Cửu biết rõ nơi đây không nên nán lại lâu, cho nên chống nạng đứng dậy: “Tam Đức chân nhân trước nghỉ ngơi, ta đi xem tình hình thế nào!”

Tam Đức chân nhân cúi đầu tiễn khách, đáy lòng càng phát ra lo âu.

***

Du Hiểu Cửu còn chưa đi tới gần khách viện, liền đã nghe thấy tiếng đao kiếm lanh canh đánh úp lại, tiếng Cố Phong hỗn loạn khuyên can.

Nàng dựa vào cổng vòm nhìn trong viện cây đổ phòng nát, hai cái người thực lực tương đương kia ở vòng ngoài quyết đấu.

“Hạ Thiên Trảm, ta đếm đến ba, nếu ngươi không dừng tay ta liền gả cho Cố Phong!” Du Hiểu Cửu chậm rãi nói.

Nháy mắt, phong quang hỏa kiếm đình chỉ ngay lập tức.

Cố Phong trong lòng mừng rỡ, một giây trước còn đang làm người hòa giải, lập tức “bỏ gian tà theo chính nghía”, kích động bốn phía nói: “Các ngài cũng đừng có dừng tay! Hạ Thiên Trảm! Sư phụ Tiểu Cửu hắn cũng thực không tốt, nhục mạ ngươi, còn nói ngươi là rùa đen rút đầu! Ngươi có thể nhịn nhưng ta là không thể nhịn a! Giết giết giết, bị thương ta giúp ngươi chữa trị!”

Hạ Thiên Trảm trừng mắt liếc Cố Phong một cái, kiếm phong chuyển mình, hướng cổ Cố Phong chém tới. Cố Phong ngạc nhiên, vội vàng ôm đầu chạy toán loạn. Hạ Thiên Trảm đuổi theo không dừng, thân ảnh hai người nháy mắt đã biến mất.

Triển Lạc Ưng vẻ mặt tức giận, tra kiếm vào: “Lời này của ngươi có ý gì?”

Du Hiểu Cửu nhún nhún vai: “Nói chơi vậy thôi, hiện giờ thanh tịnh rồi, đúng không?”

Triển Lạc Ưng không chút cảm thấy thú vị. Nhưng nghĩ trở lại, dạy Tiểu Cửu thông qua mị lực bản thân, lợi dụng chế nhạo, khích tướng, xúi giục làm nam nhân bất hòa với nhau, cố tình lại là hắn.

“Sư phụ, tối qua chúng ta không phải đã nói xong cả rồi sao? Sao lại còn đánh nhau?” Du Hiểu Cửu phát hiện hắn rơi vào trầm tư.

“Nhìn không vừa mắt! Tự nhiên không thể nhẫn!” Triển Lạc Ưng kỳ thực cũng chưa cùng Hạ Thiên Trảm nói câu gì, chính là hai người ánh mắt vừa chạm, tức giận bùng lên, lập tức muốn động thủ.

Du Hiểu Cửu không nói thêm gì nữa. Có đôi khi là như vậy, vô duyên vô cớ ghét một người, quy tội tính tình không hợp.

“Nếu đã đến đây, vi sư cũng phải đi gặp Tam Đức chân nhân một lát, nếu không sẽ có chút thất lễ!” Triển Lạc Ưng nói một tiếng, thẳng đường đi lên.

“Sư phụ, ta đáp ứng bồi thường phí tổn cho đạo quan một ngàn lượng, không có ngân phiếu, Tam Đức chân nhân sẽ không gặp ngươi!”

“…” Triển Lạc Ưng dừng chân: “Đã biết!”

***

Du Hiểu Cửu ngồi cạnh bàn, Hạ Thiên Trảm đứng dựa ở cửa, giống như tiểu hài tử sinh hờn dỗi.

“Trong mắt ngươi còn có sư phụ là ta hay không?” Du Hiểu Cửu nhấp ngụm trà, tự hỏi tự trả lời: “Hẳn là chưa bao giờ đi!”

Hạ Thiên Trảm im lặng không nói. Nếu không vì cấp chút mặt mũi cho Tiểu Cửu, hắn sẽ không bao giờ nương tay với kẻ thù.

“Ngươi lại đây cho ta!” Du Hiểu Cửu vỗ nhẹ mặt bàn một chút.

Hạ Thiên Trảm mặt không chút thay đổi, xoay người ngồi xuống, nhìn thẳng.

“lúc ấy ngươi quả thật là muốn giết ta, cho nên sư phụ ta mới động sát khí đối với ngươi. Đầu sỏ cho mọi sự kiện chính là ngươi, dựa vào cái gì mà ngươi sinh ra cáu kỉnh?” Du Hiểu Cửu đối với ai cũng là công bằng, chỉ luận sự thôi.

Hạ Thiên Trảm quay đầu nhìn cửa sổ, tận lực kiềm chế lửa giận.

Du Hiểu Cửu thò người ra, lấy một ngón tay nâng cằm hắn, nháy mắt mấy cái đùa giỡn: “Gia, cười một cái cho tiểu nữ xem đi!”

Hạ Thiên Trảm sửng sốt, thế nhưng bỗng dưng lại cười.

Du Hiểu Cửu thấy hắn cười đến tự nhiên như vậy, không khỏi giật mình, không cách nào hình dung cái loại cảm giác này, giống như mặt than ngàn năm bỗng nhiên hé ra một chút ôn nhu: “Ngươi cười rộ lên thật giống người tốt!”

“…” Hạ Thiên Trảm hờn giận nhíu mi. “Người tốt” ở trong lòng hắn là nghĩa xấu.

“Tìm được hộp gấm chưa?”

“Chưa.”

“Nghe nói có Tàng thư các, ngươi đi tìm chưa? Còn có phòng ngủ của Tam Đức chân nhân?”

“Đi rồi.” Hắn đã sớm đi mò mẫm tìm kiếm một lần.

Du Hiểu Cửu chà xát ngón tay, lẩm bẩm nói: “Không ở trong đạo quan, cũng không ở trong Tàng thư các, vậy tất nhiên là phải có mật thất…”

Hạ Thiên Trảm vẫn chưa chú ý nghe nàng lải nhải chuyện gì, chỉ là chăm chú nhìn nàng, càng nhìn càng thấy dung nhan nàng vô cùng thuận mắt.

Du Hiểu Cửu một tay chống má, một tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Đột nhiên một bàn tay to lớn úp lấy tay của nàng, chỉ cảm thấy hơi thở lạnh như băng hút đi nhiệt độ cơ thể nàng…

Nàng nâng mắt, chỉ thấy Hạ Thiên Trảm nắm lấy thắt lưng, kéo nàng ngồi lên đùi hắn.

Du Hiểu Cửu theo bản năng nhìn về phía cửa phòng vẫn đang mở, chỉ sợ Triển Lạc Ưng trở về bắt gặp, bởi vì một màn này hiển nhiên sẽ gây nên bạo động. Mà lo lắng chợt lóe trong mắt nàng, tất cả đều bị Hạ Thiên Trảm thu vào đáy mắt.

Hắn đánh ra một chưởng, hai cánh cửa khép lại giống như hai thanh sắt gặp phải nam châm.

“Cư nhiên lại am hiểu ý người như vậy, vậy ngươi đoán xem ta đang suy nghĩ cái gì?” Du Hiểu Cửu nghiêng đầu cười yếu ớt.

Hạ Thiên Trảm không trả lời, chậm rãi cúi người, đem hai má chôn ở ngực của nàng. Thân thể mệm mại như nước, tựa như ánh mắt trời tỏa sáng cả một vùng tuyết trắng, thực ấm áp!

“Tiểu Cửu.” Thanh âm hắn trầm khàn.

“Sao?”

Du Hiểu Cửu có chút khẩn trương, bởi vì thân thể lạnh như băng của Hạ Thiên Trảm có chút nóng lên, hơn nữa, lần đầu tiên hắn gọi nàng là “Tiểu Cửu”.

Hạ Thiên Trảm liêu khởi mâu, chăm chú nhìn hai tròng mắt nàng, định mở miệng, lại mím môi, đem nàng dán tại cơ thể của hắn.

Hắn giơ ngón tay tham nhập vào cái yếm của nàng, lòng bàn tay mềm mại vuốt ve bộ ngực no đủ, ngón tay ép vào da thịt mềm mại, cảm nhận cơ thể nàng dần dần biến hóa, co dãn đầy dụ hoặc.

Du Hiểu Cửu nhịn không được khinh kêu một tiếng, hai tay chặn lấy đôi tay đang phóng túng xâm phạm của hắn. Nàng không hiểu Hạ Thiên Trảm nghĩ muốn cái gì, có lẽ cũng giống như nam nhân khác thầm nghĩ muốn thỏa mãn dục vọng, lại có lẽ hắn còn muốn tìm kiếm cảm giác khác. Cái loại vuốt ve này không chỗ nào cố kỵ, không khát vọng, không vội vã, khi thì dùng sức, khi thì nhẹ nhàng chậm chạp, tựa hồ như thể hiện chút cảm xúc riêng của hắn.

Nhưng là, mặc kệ hắn muốn như thế nào, sờ tới sờ lui vẫn là không tốt.

“Đừng!”

Du Hiểu Cửu bảo vệ thân thể, ngăn chặn bạc môi của hắn tới gần.

“Ngươi nợ ta.”

Du Hiểu Cửu giật mình, nàng thiếu Hạ Thiên Trảm cái gì?

“Khách điếm.”

Hạ Thiên Trảm cũng không có quên, chỉ là nàng không đủ chủ động.

Du Hiểu Cửu nuốt nuốt nước miếng, nhớ tới một màn ở khách điếm, dì cả cứu nàng một phen, nhưng nàng cũng không đồng ý bồi hắn lên giường, lúc đó chỉ là do bị bức đến bất đắc dĩ mới phải thỏa hiệp.

“Kia… vậy trước cứ gác lại đã, nơi này là đạo gia thanh u, không thích hợp làm những chuyện ái muội…” Nàng cò kè mặc cả, không dám trực tiếp cự tuyệt, bởi vì nàng nắm không được Hạ Thiên Trảm trong tay, tuy rằng Hạ Thiên Trảm bề ngoài nhìn như thực biết nghe lời.

Hạ Thiên Trảm vẫn chưa đồng ý, ứng thanh, hôn lên môi của nàng, nhẹ nhàng vuốt phẳng.

Du Hiểu Cửu thấy hắn nhượng bộ cho nên không kháng cự hôn môi. Kỳ thực cũng không bài xích Hạ Thiên Trảm đụng vào, lý do rất đơn giản, hắn là đại soái ca nha!

“Ngươi nhanh chút tìm được hộp gấm, ta không thích nơi này!” Du Hiểu Cửu quả thật không có ấn tượng tốt với Âm Dương phái, có lẽ là do những lời nói kia của Tam Đức chân nhân đi, nàng cảm thấy nơi nơi đều tràn ngập địch ý.

Hạ Thiên Trảm gật đầu, mở lòng bàn tay của nàng ra, vô mục đích vẽ loạn một vòng tròn, thật giống như trẻ con bị tự kỷ.

“Vẽ bùa chú nguyền rủa ai đấy?” Du Hiểu Cửu trêu chọc nói.

Hạ Thiên Trảm tự nhiên không hiểu hàm ý trong lời nói của Du Hiểu Cửu, nhưng lại chỉ chỉ vị trí cánh cửa.

Du Hiểu Cửu không khỏi nhìn lại: “Cố Phong, ngươi ở ngoài cửa sao?”

“Loảng xoảng!” Đầu ván cửa phát ra một chuỗi âm thanh.

“Các ngươi đều có Thuận Phong Nhĩ sao? Vì sao ta vừa mới nghe lén đã bị bắt đến?” Hắn hai tay chống nạnh, hướng vào trong mà kêu gào.

Du Hiểu Cửu mượn cơ hội nhảy ra khỏi ôm ấp của Hạ Thiên Trảm, lấy nạng đi ra mở cửa.

“Đói bụng.”

“Ta là đầu bếp của ngươi sao? Nhìn thấy ta không phải mệt nhọc thì chính là đói bụng!” Cố Phong hai tay khoanh trước ngực, vô cùng bất mãn.

“Ăn mỳ đi, cho nhiều dưa chuột một chút!” Du Hiểu Cửu tiếp tục báo “thực đơn”.

“Ngươi lại không chịu gả cho ta, ta mới không nấu cơm cho ngươi!” Cố Phong tức giận xoay người.

“Thêm một quả trứng gà nữa, trứng gà chỉ cần vừa chín tới là được rồi!”

“Ngươi đừng làm trò giả ngu này nọ, ta mặc kệ, ta không quản!”

“Ta thích nhất cảnh nam nhân làm đồ ăn, đặc biệt có mị lực!”

“…” Cố Phong vui vẻ ngay lập tức, lé mắt hỏi: “Một quả trứng gà đủ không?”

“Đủ. Làm nhiều một chút, chúng ta cùng nhau ăn!” Du Hiểu Cửu mím môi cười tủm tỉm.

Cố Phong thần sắc phẫn uất, ánh mắt khẽ nhếch lên. Hắn thay chính mình mà khẽ bóp cổ tay thở dài, Tiểu Cửu gian trá, đem chính mình ăn gắt gao.

Hạ Thiên Trảm nhăn nhăn mày, tự động thu lấy một sự kiện – nam nhân nấu ăn, sư phụ thích?

Giờ phút này, Triển Lạc Ưng quay trở lại, thần sắc vô cùng trầm trọng.

Hạ Thiên Trảm thấy Triển Lạc Ưng xuất hiện, cấp tốc vượt qua người hắn, rút kiếm xông đến phòng bếp.

“Vẻ mặt mất hứng, Tam Đức chân nhân nói với ngươi cái gì?” Du Hiểu Cửu thích nhất là nghe các loại chuyện bát quái.

“Không có gì, ta chỉ là thỉnh Tam Đức chân nhân giúp ta xem một quẻ!”

“Vậy sao? Xem về điểm gì?”

Triển Lạc Ưng trầm mặc không nói. Kỳ thực là hai quẻ, thứ nhất về tiền đồ, thứ hai về tình duyên.

Nhưng hai quẻ cư nhiên lại cát hung nửa nọ nửa kia.

Nói ngắn gọn, hắn phải buông tay một trong hai thứ đó mới có thể thuận lợi tiến hành chuyện còn lại, cá cùng tay gấu không thể có được một lúc.

Về điểm này, kỳ thật hắn rõ ràng hơn bất luận kẻ nào khác.

Triển Lạc Ưng xoa xoa huyệt thái dương, nhân sinh sao có thể thập toàn. Thù lớn chưa trả, hắn cũng không cho phép chính mình chọn lựa.

“Sư phụ, buổi tối có đi nhìn cảnh đêm nữa không?”

Triển Lạc Ưng thu hồi thần trí, vốn định từ chối xa cách, nhưng lại nhìn thấy ánh mắt Du Hiểu Cửu chăm chú khát khao, hắn không khỏi lại tự tìm cho chính mình một cái cớ, dù sao thời gian bọn họ ở chung cũng không nhiều.

“Đi.”

“Là mọi người cùng đi, hay là?…” Du Hiểu Cửu thích không khí náo nhiệt.

“Chỉ có ta và ngươi.”

“A…”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s