Họa quốc nương nương_chương 33

Chương 33:

Tam Đức chân nhân tiếp nhận bầu rượu trong tay Cố Phong, lại lắc thêm lần nữa, rót đầy một chén, tự mình đưa cho Cố Phong nói: “Xem ngươi hôm nay hành xử lễ độ, thưởng cho ngươi một ly!”

Cố Phong tự nhiên rơi vào vui mừng, cười tủm tỉm nhận lấy còn thực quy củ trả lại chén rượu.

Tam Đức chân nhân vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, lệnh cho Cố Phong ngồi xuống. Cố Phong đương nhiên không chối từ, hôm nay sư phụ thực có lòng từ bi a, còn cho phép đồ đệ thượng bàn ăn cơm!

Trong bữa cơm, Tam Đức chân nhân ngẫu nhiên sẽ bắt chuyện vài câu cùng Triển Lạc Ưng; Hạ Thiên Trảm im lặng không nói, hiển nhiên cảm thấy không được tự nhiên, không giống hai người nào đó không hề có đức hạnh cứ ngồi vội vàng ăn.

Tam Đức chân nhân nói đạo quan là nơi kiêng kỵ việc uống rượu, cho nên sau đó mọi người cũng lấy trà thay rượu.

Một khắc chung sau.

“Phù phù, phù phù…” Hai tiếng ngã vang lên, Triển Lạc Ưng cùng Hạ Thiên Trảm song song té xỉu.

Cố Phong kinh hãi, vừa định nói cái gì, “loảng xoảng”, gục bàn rơi bát, hắn cũng choáng váng mà ngất xuống.

Du Hiểu Cửu vừa nhấc đầu liền kinh hoảng bắt gặp cảnh cả ba người đều ngất. Nàng buông đũa, nhưng lại có một trận mê muội đánh úp lại, hơn nữa, thân ảnh của Tam Đức chân nhân thoáng chốc biến thành hai.

Nàng cố gắng làm mình thanh tỉnh, nhưng trong đầu dần dần xuất hiện một không gian trắng xóa, giống như bị người ta cầm khăn mà lau sạch trí nhớ.

Sau một nháy mắt, biểu tình của nàng hoàn toàn biến mất, tự cao tự đại, giống cái xác không hồn ngồi thẳng nghiêm mình nhìn về phía trước.

Tam Đức chân nhân vươn ngón trỏ trước mặt nàng, di chuyển sang một bên, con mắt của nàng cơ hồ cũng theo ngón tay mà di động, hoàn toàn mất tự chủ.

Tam Đức chân nhân khẽ cười yếu ớt, xem ra dược lực đã phát tác. Giờ phút này hộ quốc nương nương đã trúng phải chú phục tùng.

Phục tùng chú – chỉ nghe mệnh lệnh của người thi chú, khống chế tâm trí đối phương. Nói trắng ra là, hiện tại có bảo nàng nhảy từ trên này xuống nàng cũng không chút do dự mà phục tùng mệnh lệnh. Chú này thuộc loại lời bùa chú tà ác nhất, ngoại trừ ma tộc thì cơ bản đã bị cấm sử dụng. Bởi vì bùa chú này yêu cầu triệu hồi ác linh phụ giúp, khống chế tứ chi. Đương nhiên tu vi không đủ mười năm có thừa, căn bản không thể đáp ứng nổi yêu cầu cao của loại bùa chú này.

“Tên họ?” Tam Đức chân nhân bắt đầu thử độ đáng tin của dược lực.

“Du Hiểu Cửu…”

Tam Đức chân nhân giật mình, nguyên lai hộ quốc nương nương cũng có dòng họ.

“Du Hiểu Cửu, lão phu hỏi ngươi, ngươi giáng sinh nơi nào, là con dân quốc gia nào?” Tam Đức chân nhân đối với thân phận của hộ quốc nương nương hơi cảm thấy tò mò. Nghe nói hộ quốc nương nương năm năm trước mới xuất hiện ở Cự Đỉnh quốc, cho nên đối với bối cảnh xuất thân của nàng hắn vẫn có điểm mờ mịt.

“Sinh ở bệnh viện phụ sản Quang Minh. Người Trung Quốc.” Hai mắt Du Hiểu Cửu vẫn mơ hồ, tự động trả lời.

Tam Đức chân nhân nhướn mi, bệnh viện phụ sản? Trung Quốc lại là nơi nào? Chưa bao giờ nghe thấy địa danh quái dị như vậy.

Nhưng mà nói trở lại, Tam Đức chân nhân cũng không dám đảm bảo hiệu lực của phục tùng chú, dù sao vấn đề này cũng tạm thời gác lại đã. Hộ quốc nương nương vốn không phải là nữ tử bình thường, nàng có được những năng lực gì, đến tột cùng có nắm chắc được trong tay hay không hắn cũng không có đến mười phần chắc chắn.

“Ấn tượng của ngươi đối với lão phu là?…” Hắn lại xác định.

“Lão nhân giảo hoạt tham tài.”

“…” Phục tùng chú quả nhiên tin cậy đến mức chân thực.

Lại sau một phen thử nữa Tam Đức chân nhân mới đi vào vấn đề chính.

“Du Hiểu Cửu, nói cho lão phu biết, đến tột cùng ngươi vừa lòng vị nam tử nào?”

“Sam Worthington? Nghiêm Khoan? Oa soái ca nha!!!” Du Hiểu Cửu nhìn chằm chằm phía trước, có gì nói nấy. (nam chính trong “Avatar”, “Khuynh tẫn thiên hạ”).

“? !” Tam Đức chân nhân suýt chút nữa trượt chân: “Tang mẫu?…”

Chậc chậc, nữ tử này tuổi còn trẻ nhưng lại có được năng lực điều khiển bản thân cường đại như thế. Dưới tình huống thần trí đã bị khống chế hoàn toàn vẫn còn có thể làm cho người ta bị nhiễu loạn.

“Đứng dậy!”

Du Hiểu Cửu thẳng tắp đứng lên.

“Tiến về phía trước ba bước!”

Du Hiểu Cửu lập tức đi lên phía trước ba bước không hơn.

Hai chân đồng thời di chuyển, chứng minh ác linh khống chế vẫn còn rất tốt nha? Nhưng ngôn ngữ vì sao lại hỗn loạn như thế?

“Ba vị nam tử trước mắt, hãy phân biệt đâu là Triển Lạc Ưng, Hạ Thiên Trảm, Cố Phong. Trong đó có người mà ngươi ái mộ không?”

Du Hiểu Cửu thong thả nhìn quét một vòng, chất phác lắc đầu một cái.

Tam Đức chân nhân rốt cục không chịu nổi, hắn không cần biết hộ quốc nương nương muốn nói ra vị nào, mệnh cho nàng dùng hành động để chứng minh tâm ý chân thực nhất.

Nguyên bản Tam Đức chân nhân không muốn cho đồ đệ Cố Phong tham gia cái nghi thức nghiệm chứng này, nhưng lại sợ phán đoán sai lầm sẽ hủy đi nhân duyên tốt của đồ đệ. Cho nên sau khi đấu tranh tư tưởng một hồi, quyết định để cho hộ quốc nương nương dùng tâm lựa chọn. Nếu người nàng ái mộ vừa vặn là Cố Phong sẽ lược đi đáng kể phiền toái, còn hai vị nam tử kia sau khi tỉnh lại, gạo đã nấu thành cơm. Mặc dù hộ quốc nương nương có muốn tiếp tục tự do cùng ba người nhưng dù sao nàng thân là nữ nhân, lấy chồng theo chồng, cũng đành phải an phận thủ thường qua ngày.

Nghĩ như thế, hắn đứng lên kéo sa trướng màu đen bao lại lầu các, lại đem ba người đang bất tỉnh nhân sự kia xếp lại thẳng hàng, sau đó châm lên ba ngọn nến. Lại sau đó, hắn ấp a ấp úng ra chỉ lệnh cho Du Hiểu Cửu —–

“Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, phu quân của ngươi đã uống say mèm, ngươi hãy thay hắn cởi áo tháo thắt lưng… Chuyện sau đó, không cần lão phu nhiều lời, ngươi cũng nên hiểu được… Cái kia, ngươi có hiểu được ý tứ của lão phu không?…” Tam Đức chân nhân một phen lớn tuổi nhưng hai má vẫn đỏ bừng. Hắn quả thực là đã làm nhục thanh danh cảu Âm Dương phái.

Du Hiểu Cửu ứng thanh: “Cởi hết, tấn công, ăn làm mạt tịnh!”

“…” Nữ trung hào kiệt, cân quắc anh hùng.

Tam Đức chân nhân phát hiện nàng quả nhiên mạnh mẽ vang dội, trả lời xong vấn đề liền lập tức cởi váy tháo thắt lưng. Hắn không khỏi thất kinh kêu lên: “Dừng, chậm đã!…”

Hắn một phen lau mồ hôi lạnh, điểm này ở ngoài ý liệu. Tam Đức chân nhân vốn định đợi hộ quốc nương nương tiến lại gần vị nam tử nào, đợi nàng thực sự xác định hắn liền mang hai vị còn lại đi. Nhưng lại không nghĩ tới nàng trước tiên lại thoát váy sau đó mới tuyển nam nhân, hoàn toàn xem nhẹ nữ tử nên có thẹn thùng cùng rụt rè.

“Thôi, ngươi nói cho lão phu biết, ai là phu quân lý tưởng ngươi muốn chọn?”

“Robert? Mạt Đinh Sâm? (nam chính phim “Hoàng hôn chi thành”)” Thần sắc Du Hiểu Cửu hơi có chút khó xử.

“Cải củ đặc sợ đinh tam?” Tam Đức chân nhân nghẹn họng nhìn trân trối, sao vừa đến vấn đề mấu chốt nàng lại hồ ngôn loạn ngữ vậy?

Tam Đức chân nhân trăm tư không thể giải, chỉ có thể tán thưởng hộ quốc nương nương thâm tàng bất lộ. Cao nhân, thật đúng là cao nhân!

Nếu thật xảy ra “đêm động phòng”, hắn thân là đạo gia tự nhiên không thể đứng đây mà xem, đương nhiên, không phải đạo gia cũng không được xem.

Tam Đức chân nhân thực sự là không còn cách nào đối với hộ quốc nương nương, nhìn chăm chú ba vị nam tử trẻ tuổi nằm song song trên mặt đất, than thở một tiếng, hành lễ tạ lỗi: “Bây giờ lão phu liền rời đi, hôm nay có cử chỉ bất kính đối với hộ quốc nương nương, mong rằng mọi người thông cảm, lão phu tất là có ẩn tình…”

“Đi thong thả!” Du Hiểu Cửu bình tĩnh như nước hạ lệnh đuổi khách.

“…” Lão thật giống người hầu đâu.

Tam Đức chân nhân khép lại liêm chướng, nhẹ nhàng ra khỏi chiêm tinh các.

Ba vị nam tử trúng phải dược pha lẫn trong rượu, trong đó điều thứ nhất – bất tỉnh thần trí; thứ hai – tư âm tráng dương, một khi gặp được nữ tử thì sẽ trở nên “sinh long hoạt hổ”.

Tam Đức chân nhân đen mặt, lão nhân gia hắn, không biết xấu hổ sao?

Hai loại bùa chú này còn có một điểm chung – đợi dược lực mất đi tác dụng, khi bốn người khôi phục lại ý thức đoạn trí nhớ này sẽ biến mất. Đến tột cùng vì sao lên tháp mà ngủ, vì sao lại cùng lên Chiêm tinh các liên hoan, một mực không thể nhớ được, thiện tai, thiện tai!

Hắn ngẩng đầu nhìn lên đài cao, bên trong sa trướng màu đen thỉnh thoảng lại hắt ra vài ánh nến nhợt nhạt, động tĩnh gì bên trong căn bản cũng không thể biết được.

Sáng sớm ngày mai, là thật tình hay giả ý, gặp mặt sẽ hiểu.

***

Yên tĩnh cứ lượn lờ trên tiểu các, truyền ra từng đợt từng đợt tiếng hít thở đều đều.

Du Hiểu Cửu trúng phải bùa mê, hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của Tam Đức chân nhân.

Tự hành thoát đi áo váy, tóc dài đen như mực buông ở đầu vai, cùng với thân hình uyển chuyển từ từ lay động. Một đôi chân thon dài bước trên sàn gỗ, phát ra âm thanh ma sát rất nhẹ nhàng.

Nàng đi đến vị trí của ba người, cúi người nhìn xuống, đi đông đi tây lại quay trở về, nhíu mày do dự.

Du Hiểu Cửu đầu tiên ngồi xổm xuống bên cạnh Cố Phong, giống như nhớ rõ mà cũng giống như không biết nam tử trước mặt là ai. Nhưng nam nhân này sức sống mười phần, dung nhan an nhàn hiền hòa, cho nàng một cảm giác rất an tĩnh. Nàng đứng dậy, tay xẹt qua hai má Cố Phong, mang đi một tia do dự.

Nàng lại quỳ xuống cạnh Hạ Thiên Trảm, vuốt ve bờ môi của hắn. Bạc môi lạnh mà gợi cảm, xúc cảm lạnh như băng khiến nàng rùng mình một cái. Đầu ngón tay đảo qua vết sẹo ở mi gian… Hạ Thiên Trảm mím môi nằm thẳng, giống như một pho tượng nam nhân tinh xảo được đẽo tạc từ băng.

Du Hiểu Cửu chớp chớp hàng mi, nghĩ gì đó lại lắc đầu, đứng dậy.

Nàng dịch bước đến trước người Triển Lạc Ưng, ngồi ngay ngắn bên chân của hắn, thăm dò quan sát. Thân hình tuyệt đẹp lại uy nghiêm, môi mím chặt, một bộ vẻ mặt ngiêm túc. Mặc dù chìm trong giấc ngủ nhưng dường như vẫn phải đề phòng nguy cơ bốn phía.

Vẻ mặt Du Hiểu Cửu trống rỗng, tựa hồ đang xem xét thật kỹ từng nam nhân. Mỗi người mỗi vẻ, ưu nhược đều có, không dễ dàng mà chọn lựa.

Tuy rằng tâm trí đang chịu người khác khống chế, nhưng phản ứng chân thực nhất từ đáy lòng lại đúng là như thế, không có yêu nhất, cũng không có chán ghét.

Ánh sáng nhu hòa, bầu không khí ái muội, trước mặt ba nam nhân đang diễn ra một cuộc “đấu tranh tâm lý” dữ dội, ai sẽ được ưu đãi nhất?

Mặc dù khó có thể lựa chọn, nhưng mệnh lệnh của Tam Đức chân nhân bắt buộc phải chấp hành, cho nên Du Hiểu Cửu chậm rãi đứng dậy, cởi xuống cái yếm, cảnh xuân hoàn toàn không có gì che đậy.

Giờ phút này, một trận âm phong thổi tung sa trướng, trong khoảnh khắc, dập tắt ánh sáng duy nhất còn lại.

Nàng vẫn giống như trước không biết không thấy, trong bóng tối, mọi hành động đều do tiềm thức quyết định.

Chậm rãi tiến lại gần một người trong số đó, khóa ngồi trên thắt lưng người này, cúi mình, hôn lên môi hắn.

Đến tột cùng là ai, giờ phút này nàng hồn nhiên không biết, lại có lẽ, trong lòng nàng sớm đã chọn được người.

Mà hắn, đúng theo chỉ dẫn của bùa chú, đụng phải cánh môi mềm mại của nàng, ngồi thẳng dậy, ôm lấy thân hình kiều diễm trước mặt, thuận thế áp xuống.

Một khắc chung sau.

Lầu các vang lên một tiếng thét chói tai.

Ngay sau đó, thanh âm của nàng liền bị tiếng thở dốc trầm khàn bao phủ.

Gió mát len lỏi vào sa trướng, nam nhân mạnh mẽ chiếm lấy thiên hạ xinh đẹp trong lòng.

Răng trắng môi hồng, hương thơm mê hoặc, chân ngọc ôm trọn lấy thắt lưng.

Bá đạo hòa lẫn với ôn nhu, thân thể kiều ảnh ẩn hiện những dấu hôn hồng hồng.

Môi cùng lưỡi dây dưa không ngớt, hai thân hình nóng bỏng trong lúc đó càng thêm quấn chặt lấy nhau, không còn chỗ cho một khe hở.

Mưa nhẹ rả rích thấm vào cánh hoa, cảnh xuân tràn ngập sa trướng, không khí cũng dấy lên hương vị của ái tình.

Tam Đức chân nhân khoanh chân ngồi dưới Chiêm tinh các, nhìn về phía chân trời, xem ra bùa chú đã phát huy hiệu lực.

Hắn không khỏi giật mình, lẩm bẩm niệm kinh sám hối cứ một lần lại một lần.

Đợi ánh rạng đông hiện ra, ác linh lui tán, xem rõ tâm tư mấy người, thấy được một màn trước mắt, chưa từ bỏ ý định cũng phải hết hy vọng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s