Lệnh truy nã Đông cung_chương 52, 53

Chương 52: Đột nhiên buông tha không rõ chân tướng.

Đợi đến khi Thường Hy gặp lại Tiêu Vân Trác cũng là buổi sáng ngày hôm sau rồi. Một cái tinh thần sáng láng, một vị thần sắc tiều tụy. Hai người vừa gặp mặt, Thường Hy không biết làm sao mở miệng hy vọng Tiêu Vân Trác khai ân đây.

Tiêu Vân Trác nhìn thần sắc ỉu xìu của Thường Hy, chậm rãi nói: “Cô đã biết tội chưa?”

Thường Hy nghe vậy, ngẩng đầu lên chống lại khuôn mặt không chút biểu tình của hắn, nhìn đến chút châm chọc nhanh chóng biến mất nơi khóe mắt hắn, ở trong hậu cung này làm nô tỳ vốn không nên có tự ái, nhưng Thường Hy trong lúc bất chợt không nhịn được, lại há miệng nói: “Nô tỳ không có tội!”

Thường Hy quật cường khiến Tiêu Vân Trác có chút tức giận. Đứng sau lưng Tiêu Vân Trác, Triêu Hà nhìn Thường Hy vô cùng nóng vội, liên tiếp nháy mắt với nàng. Nhưng là Thường Hy căn bản cũng không nhìn. Vãn Thanh ở một bên đưa tay kéo Triêu Hà, lúc này Triêu Hà mới không thể làm gì mà âm thầm cúi đầu, thở dài một hơi.

Tiêu Vân Trác không nghĩ tới Thường Hy lại cố chấp như vậy, nhưng cũng không tức giận mà ngược lại cười nói: “Cô không có tội? Cô quả thực không có tội?”

Thường Hy nhấc đầu lên nhìn Tiêu Vân Trác, âm thầm cắn răng, cho dù chết cũng không để hắn coi thường nàng. Mặc dù không thể giống như đại trượng phu, thà chết đứng cũng không sống quỳ, nhưng Ngu Thường Hy nàng cũng tuyệt không phải kẻ ngốc để mặc cho người định đoạt. Nàng không sợ hãi chút nào nhìn Tiêu Vân Trác nói: “Đúng vậy, nô tỳ vô tội! Trong lòng Thái tử gia cũng biết rõ ràng ai đúng ai sai!”

Sắc mặt Tiêu Vân Trác biến hóa, nhìn Thường Hy mặc dù đang quỳ nhưng sống lưng lại thẳng tắp, trong mắt lóe lên một tia đùa giỡn, đang muốn nói chuyện, Vân Thanh tiến lên một bước nói: “Thái tử gia nên đi, thời gian cũng không còn sớm!”

Thần sắc Tiêu Vân Trác nghiêm lại, nhấc chân dời đi. Sắc mặt Thường Hy xám xịt, nàng cũng không biết còn phải quỳ tới khi nào đây?

Đợi đến khi vạt áo Tiêu Vân Trác biến mất ở khúc quanh, lúc này Thường Hy mới bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nàng thật sự là khổ tám đời rồi, kiếp này sao lại đụng trúng khắc tinh như vậy. Vốn là còn trông cậy vào trong hậu cung này kiếm chút đường công danh cho gia tộc, hôm nay xem ra có thể giữ được mạng đã là may mắn rồi!

Chung quanh không ngừng đi qua bọn thái giám cung nữ, mặc dù không nói gì nhưng Thường Hy có thể cảm nhận được ánh mắt bọn họ nhìn nàng mang theo nồng đậm châm chọc. Thường Hy im lặng chịu đựng, lưng cũng thẳng lên, không chịu yếu thế!

Một hồi tiếng bước chân dồn dập truyền đến, càng đi càng gần, ngừng lại trước mặt Thường Hy nói: “Thái tử gia có lệnh, Ngu Thường Hy chịu phạt đã có thể về ngỉ ngơi. Hôm sau đến Triêu Huy điện làm việc!”

Thường Hy sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Triêu Hà, chỉ thấy khuôn mặt nàng tươi cười, đưa tay đỡ Thường Hy đứng dậy: “Ngu tỷ tỷ, mau đứng dậy đi, Thái tử gia đã tha thứ cho tỷ rồi!”

Thường Hy mặc dù không hiểu tạ sao Tiêu Vân Trác lại bất ngờ tha cho nàng, nhưng là hiện tại nàng cũng không còn sức để nghĩ tới vấn đề này. Hai chân vừa mỏi vừa đau, nếu không phải là có Triêu Hà đỡ, chỉ sợ là ngay cả đứng dậy nàng cũng không thể rồi. Lại nghe Triêu Hà nói: “Muội đỡ tỷ trở về phòng, cũng đã tuyên ngự y, tỷ không cần phải lo lắng, không có vấn đề gì đâu!”

Thường Hy dựa vào tay Triêu Hà, trên mặt khốn quẫn nói: “Triêu Hà, Thái tử gia có nói tại sao lại cho ta đứng lên không?”

Triêu Hà lắc đầu một cái: “Không có nói a!”

Thường Hy nhíu mày, người này lại định tính cái quỷ kế gì đây?

***

Chương 53: Thâm cung cũng có tình ý.

Một cung nữ nho nhỏ sao có thể kinh động đến ngự y, Thường Hy biết mình còn chưa có tư cách cùng địa vị đó, quay đầu hỏi Triêu Hà: “Mời ngự y? Nhưng ta chỉ là một cung nữ sao có thể để ngự y đại giá đến đây?”

Triêu Hà đỡ Thường Hy về phòng, vừa đi vừa nói chuyện: “Là Thái tử gia phân phó. Cho nên a, Ngu tỷ tỷ không cần phải lo lắng, Thái tử gia ra lệnh, ai dám không nghe?”

Thường Hy sửng sốt, chuyện tình cổ quái hôm nay có quá là nhiều rồi! Chân mày nàng nhíu thật chặt, hàm răng cũng dùng sức cắn, tên cầm thú này lại muốn hành hạ nàng kiểu gì đây? Trái nghĩ phải nghĩ cũng thật sự nghĩ không ra dụng ý của hắn, không thể làm gì khác hơn là tạm thời gác lại. Đầu gối rất đau, đau đến nỗi nàng thật muốn rên rỉ ra tiếng. Nhưng là nàng vẫn nhịn được, không thể để mình bị người khác coi thường.

Đi một hồi lâu mới trở lại được phòng của Thường Hy. Triêu Hà đỡ Thường Hy nằm thật tốt trên giường, thay nàng đắp chăn mỏng, nói: “Ngu tỷ tỷ, chờ muội đi lấy chút đồ ăn. Ăn chút gì đó để thái y chẩn bệnh, sau đó ngủ một giấc, nếu không, ngủ cũng không nổi đâu!”

Triêu Hà không đợi Thường Hy đáp lời liền xoay người đi ra ngoài, không quá thời gian nửa chung trà liền bưng vào một khay gỗ khắc hình hoa sen, phía bên trên đặt một chén chao, còn có thêm chút thức ăn. Đem đồ ăn đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, Triêu Hà đưa chén cháo cho Thường Hy, cười nói: “Ngu tỷ tỷ, nhanh ăn đi, muội đi xem thái y bao giờ mới đến. Khoảng cách từ nơi đó đến đây cũng hơi xa, muốn đến cần một chút thời gian, tỷ đừng gấp!”

Không đợi Thường Hy gật đầu, Triêu Hà liền vội vội vàng vàng ra đi. Thường Hy nhìn bóng lưng Triêu Hà mà hốc mắt có chút ướt át. Nàng không biết tại sao nàng ấy lại đối với mình tốt như vậy? Nàng một mình một người đi tới Đông cung, chỉ dựa vào khuôn mặt xinh đẹp vốn là bước nối bước đều gian nan, nhưng Triêu Hà này đối với nàng một điểm địch ý cũng không có. Mặc dù nói không biết tại sao, nhưng Thường Hy cũng không thể không cảm kích.

Tối qua nếu không phải nàng đã dùng qua một ít cháo, nói không chừng nàng đã sớm hôn mê rồi. Bất kể Triêu Hà tại sao lại đối tốt với nàng, ít nhất trong lòng Thường Hy giờ phút này đều tràn đầy cảm động. Bưng chén lên rất nhanh đều đem thức ăn nuốt vào trong bụng, nàng quả thực rất đói. Tuy rằng thức ăn này kém xa so với đồ ăn ở nhà nàng, nhưng mà tại thời điểm này, trong hoàn cảnh như thế này, lại là sau khi chịu đựng hình phạt, Thường Hy cảm thấy cực kỳ ngon miệng. Nhớ tới lúc nàng từng giận dữ chê bai đồ ăn ở Vĩnh Hạng cung, trong lòng thầm than một tiếng, hoàn cảnh quả nhiên có thể thay đổi được thói quen của một con người.

Mới vừa buông xuống chén đũa, cửa liền bị đẩy ra, cách bức rèm liền nghe thấy thanh âm của Triêu Hà: “Thái y, ngài nhanh một chút!”

“Triêu Hà cô nương ngươi đừng thúc giục nữa, đã rất nhanh rồi! Nắm xương già của ta cũng muốn rời ra từng mảnh đây!”

Nghe đến đó Thường Hy không nhịn được khẽ cười ra một tiếng. Nghe được Thường Hy cười, Triêu Hà chạy nhanh tới vén rèm lên, nói: “Ngu tỷ tỷ, Thái y tới!” Triêu Hà vừa nói vừa mang một chiếc ghế nhỏ đặt cạnh giường: “Phùng thái y, mời ngài ngồi!”

Phùng thái y vừa ngồi xuống, Triêu Hà lại giúp Thường Hy vén ống quần lên, lộ ra đầu gối vừa đỏ vừa sưng. Phùng Viễn Thanh đưa tay bóp nhẹ mấy cái chỗ miệng vết thương, nói: “Không có việc gì lớn, bôi dược cao mấy ngày là khỏi. Thật may là thân thể cô nương căn bản tốt, không có gì đáng ngại!”

Phùng Viễn Thanh để lại hai lọ dược cao, Thường Hy nói cám ơn. Triêu Hà tự mình đem hắn tống ra ngoài, lại lộn trở về, thay Thường Hy bôi loạn dược cao.

Thường Hy thật sự không nhịn được rồi, nhìn Triêu Hà nói: “Triêu Hà, muội tại sao lại đối tốt với ta như vậy?”

Advertisements

One thought on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 52, 53

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s