Họa quốc nương nương_chương 42

Chương 42:

Du Hiểu Cửu vội vàng kéo chặt rèm xe ngựa rồi sau đó cẩn thận đọc kỹ phong thư.

Theo trong thư mà suy tính, bức thư này hẳn phải được viết cách đay ba mươi năm. Từ những hàng chữ có thể thấy được lòng ái mộ của người viết đối với Tam Đức chân nhân, nhưng cũng không thể xem như thư tình bởi vì trong lúc nói hết tâm tình còn kể ra thêm mấy việc vặt vãnh, mà ngông ngờ lại tiết lộ ra một bí mật động trời.

—- Hoàng đế Niếp Xa của Cự Định quốc, không phải là người đầu tiên được chọn kế vị.

Ba mươi năm trước, Hoàng thái hậu lúc ấy ba mươi chín tuổi, bất hạnh mắc phải một loại bệnh kỳ quái, khi thì cười khi thì khóc. Đã tìm danh y khắp các nơi để chữa trị nhưng vẫn không thấy khởi sắc. Trong ngoài cung đình đều nghi Hoàng hậu trúng tà. Vì thế bà đành phải cầu đến Tam Đức chân nhân. Trong quá trình thường xuyên qua lại trị liệu, Hoàng thái hậu đối với Tam Đức chân nhân bắt đầu nảy sinh tình cảm, bà coi Tam Đức chân nhân như lam nhan tri kỷ*, cho nên ba năm tỉnh thoảng lại viết thư kể việc nhà. (nữ nhân được gọi là hồng nhan tri kỷ thì chắc bên nam được gọi là lam nhan tri kỷ).

Hoàng thái hậu sinh hạ được hai người con trai, con lớn nhất Niếp Xa hai mươi lăm tuổi, tiểu nhi tử hai mươi hai tuổi, hai người kém nhau ba tuổi, đều được Hoàng thái tổ sủng ái cho nên trong nội bộ đều chuẩn bị cho việc chọn một trong hai người làm Thái tử.

Hai vị Hoàng tử ai cũng có sở trường riêng. Niếp Thiện bác học đa tài, làm người khiêm tốn, chán ghét chiến tranh, yêu chuộng hòa bình. Đương nhiên Niếp Xa cũng không kém, túc trí đa mưu, anh dũng thiện chiến, là phụ tá đắc lực không thể thiếu bên người Hoàng thái tổ. Lòng bàn tay, mu bàn tay đều là thịt, Hoàng thái tổ do dự, nhưng ý tại ngôn ngoại vẫn là hướng cho tiểu nhi tử Niếp Thiện.

Hai năm trôi qua, Hoàng thái tổ bệnh nặng nguy kịch, trước khi băng hà liền nhờ Hoàng thái hậu chấp bút, khẩu thuật di chiếu — truyền ngôi cho Niếp Thiện.

Ngay tại đêm trước khi tuyên chỉ, Hoàng thái hậu vì sợ huynh đệ hai người vì chuyện kế vị Hoàng đế mà bất hòa cho nên triệu kiến Niếp Xa vào cung, trò chuyện trắng đêm, mong hắn có thể dốc hết toàn lực phụ tá đệ đệ thượng vị.

Nghe xong, Niếp Xa một chút cũng không thể hiện thần sắc bất mãn, còn thề son sắt hứa hẹn chắc chắn sẽ làm một vị quân sư tốt cho đệ đệ, thậm chí lấy tính mạng ra đảm bảo. Hoàng thái hậu nghe vậy thì vui mừng khôn xiết.

Sáng sớm ngày hôm sau, trong cung đột nhiên truyền đến tin tức Niếp Thiện mất tích. Ngay buổi chiều ngày hôm đó, bọn thị vệ liền tìm thấy ở chân vách núi là hãn huyết bảo mã của Niếp Thiện, còn có mũ miện loang lổ vết máu, đều phỏng đoán Niếp Thiện bất hạnh trụy nhai bỏ mình. Niếp Xa hỏa tốc đem tin tức này truyền đến tai phụ hoàng. Hoàng thái tổ nghe được tin dữ, thương tâm quá độ, ngay lập tức dứt hơi bỏ mình. Hoàng thái hậu trước mất con, sau tang chồng, không khỏi cực kỳ bi thương, sau đó liền không gượng dậy nổi. Niếp Xa liền nhân cơ hội thần trí mẫu hậu hoảng hốt, giựt dây bóp méo di chiếu, nếu không giang sơn tất sẽ rơi vào tay các Hoàng tử còn lại. Hoàng thái hậu trái lo phải nghĩ, dù sao Niếp Xa cũng là con ruột, cho nên mới đem con lớn nhất Niếp Xa kế vị hoàng quyền.

Ba mươi năm trong nháy mắt trôi qua, về phần Niếp Thiện sống hay chết, đến nay vẫn là một biển sương mù.

“Mưu soán vị?…”

Du Hiểu Cửu thở dài một hơi, tuy rằng mấy chuyện về triều đình tin tưởng không nhiều lắm, nhưng nói gì thì nói Niếp Xa cũng là hại chết đệ đệ ruột của mình. Hoàng thái hậu là mẹ đẻ hai người, có lẽ không thể tin được huynh đệ hai người trong lúc đó tự giết lẫn nhau đi?

Bất quá, nàng không quan tâm quốc gia đại sự nhưng thật ra đối với chuyện bát quái của Hoàng thái hậu này có chút ngoài ý muốn.

Du Hiểu Cửu đụng tay Hạ Thiên Trảm một cái: “Nguyên lai Hoàng thái hậu cùng Tam Đức chân nhân là có một chân nha!”

Hạ Thiên Trảm thờ ơ, hắn đối với mấy chuyện trong nhà này là không hứng thú. Hắn đem phong thư gấp lại bỏ vào trong hộp. Trước khi Du Hiểu Cửu lấy thư ra hắn đã ghi nhớ kỹ vị trí của từng cái, sau đó cẩn thận khóa lại, giống như chưa bao giờ có chuyện mở ra.

Du Hiểu Cửu úp mặt lên bàn, một bên cắn táo một bên đô miệng than thở: “Nói cho ngươi chuyện hứng thú này, ngươi đến chỗ Hoàng thái hậu vơ vét một trăm lượng hoàng kim, ta cam đoan bà ấy sẽ giao ra, bí mật này rất có giá trị đấy!”

“Bí mật gì trị giá một trăm vạn lượng?” Cố Phong vừa vặn vượt lên trước đội hộ tống của Du Hiểu Cửu, nhảy lên xe ngựa đã nghe được một chuyện mới mẻ.

Du Hiểu Cửu nông khụ một tiếng, lập tức ra dấu im miệng: “Chớ có ồn ào, cẩn thận bị ám sát!”

Cố Phong không cho là đúng dựa lưng vào ghế tựa, nhấp ngụm trà, ngấm ngầm hại người nói: “Thế gian này người muốn mạng của ta ngay tại trước mắt, chỉ cần hắn không giết ta, ta sẽ bình an vô sự một trăm năm a!”

Hạ Thiên Trảm chăm chú lau vết máu còn đọng lại trên thanh kiếm, không thèm để ý đến hắn.

Du Hiểu Cửu không khỏi nhớ lại một màn Hạ Thiên Trảm vung kiếm chém đầu tên tướng lĩnh kia, lại nhìn đến Cố Phong và lơ phất phơ, thật đúng là nói không nên lời.

“Cố Phong, sư phụ ngươi khi còn trẻ rất suất sao?” Du Hiểu Cửu không thể quanh đi quẩn lại hình tượng “vĩ ngạn” của Tam Đức chân nhân trong lòng.

Cố Phong thấy nàng cười đến quỷ dị, cẩn thận chớp mắt: “Sư phụ ta đã hơn bảy mươi tuổi, nàng đừng đánh chủ ý lên người lão nhân gia ngài!”

“…” Du Hiểu Cửu khóe miệng vừa kéo: “Còn không đến mức đói bụng ăn quàng như vậy!” Nàng khoa tay múa chân làm một tư thế “ngừng”, mỹ nữ với xấu nam, chính là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu đi!

“Kia cái gì? Ta nhìn thực đẹp sao?” Du Hiểu Cửu sờ sờ hai má, nữ nhân cần phải có vẻ đẹp nội tâm, chứ không phải chỉ ở bề ngoài, mà nàng làm người lại quá mức thất bại.

“Thời điểm ánh mắt mị lên… khiến người ta mơ màng!” Cố Phong ăn ngay nói thật. Du Hiểu Cửu hé ra khuôn mặt yêu tinh, nếu không thì chính nhân quân tử như hắn sao lại lầm đường lạc lối chứ?

Du Hiểu Cửu không chút nào tao nhã phổng lỗ mũi: “Ngươi nói trị chân cho ta nhưng thế nào lại chỉ nói mà không làm?”

“A, nàng không đề cập đến chuyện này ta thiếu chút nữa đã quên mất! Sư phụ nói, chân của nàng căn bản không phải là què mà là do nàng tiết lộ thiên cơ cho nên bị chư thần trừng phạt!” Cố Phong vì giúp nàng trị liệu, trước đã đi tìm ẩn sĩ đã từng dạy hắn thuật châm cứu. Ẩn sĩ nghe được tình trạng bệnh của nàng cũng cho rằng đây không phải là què bình thường.

“Vậy ngươi còn nói giúp ta trị chân, an cư lạc nghiệp cái gì?” Du Hiểu Cửu thất vọng, thật sự là trời phạt?

“Sư phụ còn nói, có một vị cao nhân sẽ giúp nàng. Đợi thời cơ đến sẽ không cần trị mà tự khỏi!”

Du Hiểu Cửu càng nghe càng hồ đồ, nàng xuyên qua đến cổ đại, còn là yêu nghiệt thời không a?

“Sư phụ ngươi đến tột cùng là có cái bản lãnh gì thật sự?”

“Hàng yêu trừ ma, hiệp trợ Diêm Vương diệt trừ ác linh… Nhưng là yêu ma quỷ quái đều không phải dữ tợn khủng bố như đồn đại, cũng không phải là linh thể mơ hồ trong không khí, chính là một khỏa hồn phách mà mắt thường không nhìn thất thôi. Theo như sư phụ miêu tả thì linh hồn có đủ loại màu sắc, tựa như cầu vồng xinh đẹp. Nhưng mà ác linh có thể bám vào phàm nhân, khi người ta có điều cố chấp thì sẽ bị ác linh khống chế. Giết người, phóng hỏa, cường chiếm… tất cả đều là hậu quả của ác linh bám vào.” Cố Phong giải thích xong, ánh mắt vừa chuyển, chờ ngày nào đó hắn sẽ làm bộ bị sắc ma chiếm lĩnh, sau đó sẽ, hắc hắc hắc…

Du Hiểu Cửu nghe được cái hiểu cái không: “Thì phải nói là, nhân gian không có quỷ ác mặt mũi hung tợn?”

“Không có, đều là đem ra hù dọa người khác mà thôi!” Cố Phong chắc chắn nói. Nhớ rõ khi đó hắn vô ý đánh vỡ cái bình đựng oán linh của sư phụ, sau đó… Chờ khi hắn khôi phục lại thần trí, mấy chục sư huynh đệ đều đã bị hắn đánh ngã trái ngã phải, may mắn là sư phụ đuổi tới kịp, nếu không các sư huynh đệ đều đã chết ở trong tay hắn. Vì thế sư phụ phạt hắn ngồi quay mặt vào tường suy nghĩ một tháng trời.

Nhưng hắn đến nay vẫn không rõ, ác linh vì sao lại nhập vào thân thể đứa nhỏ mới mười tuổi non nớt? Bởi vì ác linh chỉ có thể xâm nhập vào thân thể nào chứa tà niệm, dục niệm, oán niệm quá nặng, hắn lúc ấy chỉ là một tiểu thí hài ngu ngốc, đắc tội với người nào a? Mà thủy chung ngọn nguồn thì sư phụ xưa nay chưa từng đề cập đến.

Du Hiểu Cửu trộm liếc mắt nhìn Hạ Thiên Trảm một cái, tám phần cũng là do ác linh chiếm được.

Hạ Thiên Trảm đột nhiên nâng mâu, một đạo hàn quang nháy mắt bắn về phía Du Hiểu Cửu.

Du Hiểu Cửu đánh cái lạnh run. Hạ Thiên Trảm điểm nào cũng tốt, chính là tính tình có chút quái dị.

“Tiểu Cửu, sau khi về Cự Đỉnh quốc, nàng từ quan đi, chém chém giết giết rất nguy hiểm.” Cố Phong còn thật sự nghiêm túc nói.

“Kỳ thật ta cũng rất muốn từ quan, chính là còn phải đợi chút!” Du Hiểu Cửu còn chưa có quên mình không phải là người tự do, nàng là còn có cấp trên giám thị sít sao. Nghĩ đến Triển Lạc Ưng nàng lại nhớ tới ác bà tử Ngọc Đào. Nay Ngọc Đào chính là ẩn núp bên trong hậu cung Cự Đỉnh quốc, tốt nhất không cần tìm nàng gây phiền toái, nếu không nàng nhất định thay kiếp trước đòi lại công đạo.

***

Kiên trì vất vả khoảng chừng hơn mười ngày đêm, Du Hiểu Cửu cuối cùng cũng đặt chân lên được đất của Cự Đỉnh quốc. Trong thành, dân chúng từ đường lớn đến hẻm nhỏ đều đổ ra đón chào, không khí vô cùng náo nhiệt.

Khi dân chúng ném đến trên người Du Hiểu Cửu ánh mắt súng bái, nàng lập tức bị khí thế chúng tinh củng nguyệt mà làm cho choáng vàng đầu óc.

Hạ Thiên Trảm ở Cự Đỉnh quốc cũng có một ngân hàng tư nhân quy mô tương đối lớn. Hắn đối với lợi nhuận là vô cùng nhạy bén. Cự Đỉnh quốc thực lực hùng hậu, dân chúng có cuộc sống sung túc, cho nên hắn tất nhiên sẽ mở ở đây một ngân hàng rồi, không chỉ thế còn bao gồm cả hạng mục sòng bạc nữa.

Hắn dẫn đầu nhảy xuống xe ngựa. Thân là đại tài chủ đứng sau màn, dĩ nhiên muốn đi kiểm tra một chút.

Hạ Thiên Trảm lấy thân phận khách chơi mà đi vào sòng bạc tuần tra. Bên trong tiếng người ồn ào náo nhiệt, sinh ý tương đương thịnh vượng.

Hắn nhìn xung quanh một vòng, vừa muốn rời đi lại nghe thấy đằng sau có tiếng bàn ghế bị xô ngã. Hạ Thiên Trảm theo tiếng vang nhìn lại, chỉ thấy phía bên trên đài có một nam tử dáng người thấp bé, vung tay áo loát loát, kêu gào bốn phía.

“Sòng bạc của các ngươi không thành thật, dám đùa giỡn lão tử ta phải không?”

“Ngươi đừng có càn quấy, chúng ta kinh nghiệm đã nhiều năm, thua không dậy nổi lại muốn trốn nợ? Người đâu, đem tên lưu manh quấy rối này bắt lại cho ta!” Nói xong, một đám người nhất loạt xông lên. Nói sòng bạc không lừa dối là giả nhưng cũng sẽ không để cho người ta bắt được nhược điểm, hô gào như vậy một ngày cũng phải có đến hơn mười tên tiểu tử.

Nam tử dáng người nhỏ bé nhưng thân thủ không tồi, hai ba quyền cước liền đem mấy tên tráng hán đánh ngã sấp.

“Gọi lão bản nhà các ngươi ra đây, ta muốn cùng hắn nói chuyện!”

Hạ Thiên Trảm gặp tiểu tử này là cố ý phá hư, phóng qua mọi người, lập tức túm lấy hắn giơ lên cao. Trưởng quầy vừa lúc đó tiến ra, kinh ngạc thấy được lão bản đại giá quang lâm, tức khắc ra lệnh cho hạ nhân xua đi đám người.

Nam tử kia hai chân lửng lơ trong không khí, tức giận đến phùng mang trợn má: “Chó ngoan không chặn đường, lập tức thả ta xuống!”

Hạ Thiên Trảm túm lấy cổ áo của hắn, nhảy xuống khỏi mặt bàn, sải bước hướng cửa chính đi đến. Thủ vệ hai bên rất là “tâm ý tương thông”, lập tức vén lên rèm cửa. “Sưu…” Nam tử bị Hạ Thiên Trảm ném ra khỏi sòng bạc, lưng đập thật mạnh vào vách tường đối diện.

Mà một cú ngã này khiến cho tóc trên đầu “nam tử” kia phân tán, một đầu tóc dài buông xuống tận thắt lưng, sợi tóc hỗn độn khéo léo che khuất dung mạo, chỉ lộ ra một đôi ánh mắt vừa tròn vừa to.

Hạ Thiên Trảm thế này mới phát hiện ra nàng là nữ tử, hừ một tiếng, không có quay trở lại sòng bạc, lập tức đi đến ngã tư đường.

“Cái tên mắt chuột ngu ngốc kia, sòng bạc này rõ ràng gian lận!” Nữ tử đã bại lộ thân phận, không buông tha mà tiếp tục truy mắng Hạ Thiên Trảm.

Hạ Thiên Trảm không thèm đáp lại. Nếu là nam tử hắn đã không nhẫn nại như vậy.

Nữ tử thấy hắn không để ý, xoa xoa cái ót, nhắm mắt theo đuôi đi theo, “Uy, nhìn công phu của ngươi không tồi, làm thị vệ cho ta đi, ta phong ngươi làm tứ phẩm đeo đao, thế nào?”

Hạ Thiên Trảm nhăn mày, dừng chân lại, nhìn chăm chú khuôn mặt chưa dứt sữa kia, lạnh lùng nói: “Tránh ra.”

Nữ tử chu miệng lên, là công chúa được nuông chiều từ bé, hôm nay rốt cuộc nếm phải tư vị ngậm bồ hòn. Nhưng là nàng vẫn chưa buồn bực, bởi vì người này tuy hỗn đản nhưng dung mạo lại anh tuấn, hình dáng trong nhu có cương, ừm… là mẫu người của nàng a!

“Ta gọi là Niếp Doanh, ngươi thì sao?”

Hạ Thiên Trảm mày nhăn thành hình cánh cung, đột nhiên giơ lên nắm tay: “Có đi hay không?”

Niếp Doanh nháy mắt mấy cái, không chút nào sợ hãi: “Ngươi tên là gì? Bao nhiêu tuổi? Nhà ở đâu? Cưới vợ hay chưa?”

“…” Hạ Thiên Trảm buông tay, xoay người bước nhanh về phía trước.

Niếp Doanh tựa như tiểu thí hài đuổi sát theo sau, không biết rõ được thân phận của Hạ Thiên Trảm thì còn chưa buông tha.

“Ta năm nay mười tám tuổi, là nhân sĩ trong hoàng thành, chưa có hôn phối…”

“Ngươi thực phiền.”

“Thực sự sao? Mẫu thân ta cũng nói như vậy, hì hì…”

“Câm miệng.”

“Nhà của ta có rất nhiều tiền, đều không phải là… A?” Niếp Doanh lời còn chưa dứt, Hạ Thiên Trảm bỗng dưng xoay người, nguyên bản muốn cảnh cáo nàng lập tức biến mất, ai ngờ rất trùng hợp, cánh môi của hắn lại dán vào trên trán Niếp Doanh.

Hạ Thiên Trảm phản cảm lau cánh môi, tận lực khắc chế xúc động muốn giết người, chĩa thẳng ngón tay vào Niếp Doanh: “Cách xa ta ra một chút.”

Niếp Doanh ngốc lặng đứng tại chỗ, mặt hồng thành quả táo, soái ca thật chủ động a…

“Ngươi hôn ta, phải thú ta!” Nàng thấy nam từ vừa hôn muốn chạy, kéo kéo áo hắn không buông tha.

Hạ Thiên Trảm không quan tâm, bước nha về phía trước. Niếp Doanh ôm lấy thắt lưng hắn, bị tha từ phố này đến phố khác.

Khi Hạ Thiên Trảm nhẫn nại đến cực điểm liền ngẫu nhiên gặp được Võ Thiên Cát. Võ Thiên Cát liếc mắt liền nhận ra công chúa Niếp Doanh nữ phẫn nam trang, tự tiện trốn ra khỏi cung, tức khắc xuống ngựa hành lễ: “Mạt tướng tham kiến Niếp Doanh công chúa!”

Niếp Doanh như trước túm Hạ Thiên Trảm: “Xem đi, xem đi, ta không phải kẻ nói dối! Ta là công chúa, thú ta thú ta!”

Võ Thiên Cát xấu hổ, Niếp Doanh đây là muốn cường hôn bất thành.

Hạ Thiên Trảm nhấc lấy Niếp Doanh phía sau, quăng đến trong lòng Hạ Thiên Trảm rồi sau đó phi thân nhảy vào trong tường hộ quốc phủ.

Niếp Doanh nhìn bốn phía xung quanh, sao chỉ chớp mắt liền không thấy hắn đâu?

“Thiên Cát tướng quân, người này ngươi biết sao?”

“Người này chính là có công lớn lấy được đầu chủ soái quân địch trong trận chiến vừa rồi, Hạ Thiên Trảm.”

Niếp Doanh vụt sáng ánh mắt, nhảy nhót vỗ tay: “Thật sự? Công chúa xứng anh hùng, gả cho hắn, gả cho hắn!”

“…” Võ Thiên Cát lau mồ hôi lạnh, Niếp Doanh công chúa đúng là, không có chút nào rụt rè.

***

Đồng thời trong lúc này Du Hiểu Cửu đang nằm ở trong sân phơi nắng, biết có một đạo bóng đen rơi vào trong viện, nàng ngay cả mí mắt cũng không nâng bởi vì chỉ có Hạ Thiên Trảm mới có thể mỗi lần đi đến đều bám một tầng khí lạnh.

“Sinh ý của sòng bạc được chứ?” Nàng thong thả phẩy quạt hương bồ, về nhà đúng là thích nhất.

Hạ Thiên Trảm vô vị ứng thanh, tâm tình vốn đã không tốt nay lại bị công chúa kia càng làm cho phiền não.

“Ngày mai mang ta đi đánh bạc đi!” Du Hiểu Cửu khát khao nháy mắt mấy cái, nàng còn chưa có đi sòng bạc đâu.

Không đợi Hạ Thiên Trảm đáp lại, một đạo thanh âm thanh thúy từ hành lang gấp khúc truyền đến.

“Hạ đại hiệp, hạ suất suất… Chàng ở nơi nào?”

Võ Thiên Cát cái tên phế vật này, thế nhưng dẫn sói vào nhà!

2 thoughts on “Họa quốc nương nương_chương 42

  1. ta thấy trong liệt hệ có vẻ bộ này nữ 9 cường nhất cơ mà nhiều câu kũng hài k đỡ nổi! nàng làm đều các truyện đừng thiên vị đông cung nha, tks nàng nhiều!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s