Lệnh truy nã Đông cung_chương 218, 219

Chương 218:

Thường Hy có cảm giác mình mà không mở mắt thì không biết tiếp theo sẽ như thế nào. Nàng có chút mâu thuẫn, không muốn nghe Chương Tứ Thần trả lời, hoặc là nói câu trả lời của Chương Tứ Thần sẽ làm nàng cảm thấy rất áp lực. Vì vậy Thường Hy quả quyết mở mắt, nhưng lại không biết nói cái gì, trong lúc nhất thời ngẩn người tại chỗ.

Nghe lén người ta nói chuyện xong, chẳng lẽ mở mắt ra lại nói: “Làm sao anh lại rớt xuống đây?” Căn bản không dùng được, Thường Hy cảm thấy lời này có chút mất tự nhiên, nhưng nếu như không hỏi cái này, lại đi hỏi Chương Tứ Thần thì đoán chừng người nào đó sẽ rất tức giận. Vì mạng nhỏ mà suy nghĩ, nàng trực tiếp bỏ qua Chương Tứ Thần, nhưng mà muốn nói một câu thích hợp mãi cũng không được cho nên chỉ có thể giương mắt nhìn.

Tiêu Vân Trác thấy nàng quẫn bách cũng không có đi làm khó, hạ một cái bậc thang xuống: “Nàng tỉnh rồi à? Có chỗ nào không thoải mái không?”

Thường Hy lúc này mới ý thức được mình vẫn còn ở trong ngực người nào đó, bị người ta ôm chặt, cái tư thế này rất làm cho ai đó xấu hổ a! Thường Hy giùng giằng thoát ra ngoài, quan sát chung quanh một lát rồi nói lảng sang chuyện khác: “Tại sao chúng ta lại bị vây trong thạch trận này rồi hả?” Nàng chỉ nhớ sau khi mình rớt xuống liền hôn mê, còn lại cái gì cũng không biết.

Tiêu Vân Trác vừa liếc mắt một cái liền biết Thường Hy không muốn nhắc lại đề tài vừa nãy, vì vậy phối hợp nói: “Thời điểm ta cứu nàng không cẩn thận kích hoạt phải cơ quan cho nên bị vây ở nơi này. Chương Tứ Thần cũng xuống đây rồi, ở đây không biết có bao nhiêu cơ quan cho nên ta không cho hắn lộn xộn.”

Thường Hy cẩn thận tra xét, chau mày. Chương Tứ Thần sớm nghe được giọng nói của Thường Hy, kích động hô: “Hy muội muội, muội đã tỉnh? Muội làm sao vậy? Có bị thương nơi nào hay không?”

Chương Tứ Thần thật ra rất quan tâm nàng, Thường Hy xuyên qua khe hở của mấy kẽ đá mà đáp lại: “Tứ Thần ca, muội không sao. Huynh có bị thương hay không? Huynh đừng có lộn xộn, để muội xem một chút tình hình nơi này rồi nói tiếp.”

Chương Tứ Thần trong lúc nhất thời có chút không hiểu ý tứ trong lời nói của Thường Hy, nàng xem địa hình? Hữu dụng sao? Nhưng là vẫn trả lời: “Ta không sao, chỉ rách một chút da thôi, không đáng ngại.”

“Vậy thì tốt!” Thường Hy vừa nhìn vừa nói, tình hình của thạch động này tuyệt không thua kém so với mặt đất.

Tiêu Vân Trác đứng ở bên cạnh nàng nói: “Ta đã xem qua rồi nhưng không nhìn ra đây là loại trận pháp gì, vì vậy không dám tùy tiện đi lại. Ta nhìn những cột đá loạn thất bát tao này có điểm giống như vườn hoa cửu khúc liên hoàn ở trong cung.”

“Cửu khúc liên hoàn thực ra không phải là một trận pháp, chẳng qua là lợi dụng cách trang trí hoa cỏ khiến người ta không nhận biết được phương hướng. Tôi là nhất thời tìm không ra phương hướng cho nên mới lạc đường ở cửu khúc liên hoàn. Sư phụ tôi trước kia từng nói tôi đúng là một người kỳ lạ, dễ dàng lạc đường lại có thể học được kỳ môn độn giáp. Người học kỳ môn độn giáp thì khả năng nhận biết phương hướng phải tương đối mãnh liệt, nhưng áp dụng trên người tôi thì hoàn toàn ngược lại.”

“Sư phụ nàng là ai?” Tiêu Vân Trác tò mò hỏi.

Thường Hy làm bộ không nghe thấy, quay đầu đối với Chương Tứ Thần nói: “Tứ Thần ca, bây giờ chỉ cần huynh làm như theo lời muội nói thì muội và Thái tử gia có thể thoát ra ngoài.”

Mới vừa rồi từ trong đoạn đối thoại của hai người Chương Tứ Thần cũng có chút hiểu được, mặc dù còn rất nhiều nghi vấn nhưng bây giờ không phải là lúc hỏi thăm, vì vậy gật đầu nói: “Muội nói đi, ta phải làm như thế nào?”

Thường Hy nhìn hai người giải thích: “Đây là một loại biến hình của Đông liên hoàn trận. Chỗ lợi hại nhất của trận pháp này chính là một vòng móc một vòng, nếu như vô tình kích động một cơ quan thì sẽ bị vây khốn ở trong trận, giống như chúng ta bây giờ bị phong bế ở đây không ra được, trừ phi có người thứ ba phá trận, nếu không thì chỉ có nước chờ chết.”

Nói tới chỗ này Thường Hy thầm thở phào một hơi, may mà có Chương Tứ Thần rớt xuống nếu không nàng cho dù có thần thông quảng đại đến mấy cũng chỉ có thể ngồi chờ chết ở chỗ này.

Thần sắc Tiêu Vân Trác cũng biến đổi, không nghĩ tới trận này lại lợi hại như vậy, ngược lại thật sự phải cảm tạ Chương Tứ Thần rồi.

“Tứ Thần ca, huynh đi về phía trước ba bước, đó là cấn vị, sau đó đi thẳng bốn bước.” Thường Hy cau mày lớn tiếng nói. Chương Tứ Thần biết sự tình trọng đại nên cũng không dám qua loa, theo lời Thường Hy cẩn thận mà làm.

Quả nhiên sau khi đi ba bước đáy động không có động tĩnh gì, lúc này mới yên lòng lại, tiếp tục đi thẳng bốn bước, một bước cuối cùng hạ xuống xong cảm thấy chân có chút di động, ngay sau đó một tảng đá lớn lập tức di chuyển lộ ra một khoảng đất trống.

“Quẹo bên phải, đi ba bước lùi một bước rồi quẹo trái.” Thường Hy tập trung tinh thần, trên trán cơ hồ chảy ra mồ hôi cũng không để ý. Chương Tứ Thần theo lời Thường Hy nói, từng bước từng bước mà làm, cả người cũng là căng thẳng muốn chết, không biết một khắc sau sẽ xảy ra chuyện gì?

“… Huynh đi thẳng, thấy phía trước có hố đá hình chữ nhật chưa?” Thường Hy đã sớm không trông thấy được thân ảnh của Chương Tứ Thần, chỉ có thể thông qua âm thanh mà liên lạc.

“Thấy rồi, sau đó ta nên làm gì?” Thanh âm Chương Tứ Thần nhanh chóng truyền đến.

“Huynh nhìn một chút xem có hay không một khối đá bên trong hố đá? Khối đá này không lớn lắm, ước chừng một nắm tay thôi!” Thường Hy nhắm mắt lại, trong đầu tưởng tượng ra tình hình bên kia.

Tiêu Vân Trác nhẹ nhàng đỡ Thường Hy cho nàng một điểm tựa, một lát sau nghe được thanh âm vui mừng của Chương Tứ Thần truyền đến: “Có, sau đó làm gì bây giờ?”

“Dùng sức rút nó lên, xoay trái ba vòng rồi lại ấn xuống. Huynh nghe được rắc rắc mấy tiếng thì lại xoay phải ba vòng.” Thường Hy thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tiêu Vân Trác nói: “Nơi đó là trung tâm của Đông liên hoàn trận, chỉ có từ nơi đó mới có thể phá giải được trận pháp này.”

Lời nói vừa dứt, đá tảng vây quanh Tiêu Vân Trác và Thường Hy cũng chậm rãi tản ra, lộ ra một con đường nhỏ ước chừng rộng ba thước. Hai người nhìn nhau cười một tiếng, đi ra ngoài, trong lúc bất chợt lại nghe Chương Tứ Thần hô lớn: “Nơi này xuất hiện một đạo cửa đá, tại sao lại như vậy?”

Thường Hy sửng sốt, hiển nhiên tình huống như thế nằm ngoài dự đoán của nàng. Tiêu Vân Trác còn muốn hỏi nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Thường Hy thì biết nàng căn bản cũng không biết có chuyện gì xảy ra, vì vậy nói: “Chúng ta đi qua nhìn một chút!”

Thường Hy gật đầu một cái, một trước một sau hướng theo phía Chương Tứ Thần mà đi tới. Đợi sau khi hai người xuyên qua mấy khối đá lớn, nhìn thấy cửa đá cũng không nhịn được mà âm thầm sợ hãi. Cửa đá này ước chừng cao bằng chiều cao của hai người, rộng sáu thước, trên cửa còn điêu khắc hoa văn phức tạp, nhìn qua rất là tinh mĩ.

Ba người liếc mắt nhìn nhau, Tiêu Vân Trác hỏi: “Có thể mở được cửa đá này không?”

***

Chương 219:

Thường Hy tiến lên một bước, quan sát vài lần, lại duỗi tay sờ soạng trên cửa đá, cau mày nói: “Cửa này thật đúng là có chút cổ quái, theo lý mà nói thì chung quanh ắt hẳn phải có cơ quan để mở, nhưng là bây giờ cái gì cũng không có phát hiện, chẳng lẽ cửa này không dùng cơ quan để mở hay sao?”

Tiêu Vân Trác tiến lên một bước, đưa tay ra gõ lên cửa đá thì thấy phát ra thanh âm trầm đục, mở miệng nói: “Cửa đá này rất dày, nếu là mỏng thì thanh âm không có nặng như vậy mới đúng!”

Thường Hy gật đầu một cái, nói: “Đúng vậy, thật sự có điểm kỳ quái a, làm sao một chút đầu mối để mở cửa cũng không có vậy. Nếu như không mở được cửa đá thì chúng ta sẽ không vào được, vậy thì phá giải hai trận đá ngoài kia cũng coi như là không công rồi!”

“Bố trí chướng ngại lợi hại như vậy chắc hẳn không chỉ là để đùa vui chứ? Đạo cửa đá này nhất định là có thể mở ra được!” Chương Tứ Thần ở một bên nói, hắn vẫn cho rằng mọi việc có nhân ắt có quả, đã có người bỏ ra công sức bố trí tầng tầng lớp lớp phòng bị như vậy, hẳn không phải là vì chỉ muốn đùa vui một chút thôi.

Tiêu Vân Trác mặc dù rất mâu thuẫn chuyện tình Chương Tứ Thần thích Thường Hy, nhưng là không thể phủ nhận lời này của hắn rất có đạo lý, vì vậy nói: “Nhất định sẽ có biện pháp mở ra, chúng ta thử đi nhìn một chút!”

Thường Hy ngồi xổm xuống lần theo khe hở của cửa đá, trái phải trên dưới xem qua mấy lần sau đó mới lên tiếng: “Đây là loại cánh cửa mở từ giữa ra hai bên.”

“Làm sao muội biết?” Chương Tứ Thần kinh ngạc hỏi, điều này cũng có thể nhìn ra?

Thường Hy khẽ mỉm cười nói: “Cửa đá cũng chỉ có mấy kiểu mở, từ trên xuống, từ dưới lên, từ trái hoặc phải qua, hay là mở từ giữa ra. Nếu là mở từ phía trên hay dưới thì mép trên hoặc dưới của cánh cửa sẽ có dấu vết hư hại, mở từ hai bên ra cũng vậy. Nhưng là nhìn cửa đá này không hề có những dấu vết đó, đoán chừng chỉ có thể là mở từ giữa ra mà thôi. Vì thế sẽ có cơ quan ở giữa, nhìn một chút cánh cửa này thì những điểm ở giữa cánh cửa có hơi bất đồng một chút.”

Thường Hy đưa ngón tay chỉ, Tiêu Vân Trác và Chương Tứ Thần quả nhiên nhìn thấy ở giữa cửa đá có những ấn ký bất đồng, cho nên đối với Thường Hy cảm thấy vô cùng bội phục.

Thường Hy lặng yên không nói lời nào, nhìn cửa đá ngẩn người. Tiêu Vân Trác cũng cẩn thận suy nghĩ vấn đề này, nhìn Thường Hy nói: “Nếu chung quanh đây không tìm được cơ quan thì thử nghĩ xem có quan hệ gì với thạch trận hay không?”

Thường Hy nghe đến đó thì ánh mắt sáng lên, đúng vậy, nàng đã bỏ qua mất điểm này, nhìn Tiêu Vân Trác nói: “Tôi đi xem trong trận đá một chút, hai người các anh đừng đi lung tung, tránh cho xảy ra cái gì ngoài ý muốn.”

Tiêu Vân Trác và Chương Tứ Thần gật đầu một cái, Thường Hy quen thuộc trận pháp sẽ không có vấn đề gì, ngược lại hai người sợ sẽ tăng thêm phiền toái cho nàng, vì vậy dặn dò nàng đôi câu, sau đó Thường Hy hướng trong trận đi tới.

Thường Hy đang suy nghĩ rằng cơ quan mở cửa đá không có ở chung quanh thì ắt hẳn giống với lời Tiêu Vân Trác nói, có liên quan đến Đông liên hoàn trận. Nếu là liên hoàn trận thì muốn khống chế một cánh cửa đá là rất đơn giản. Thường Hy đi tới nơi mới vừa rồi Chương Tứ Thần kích hoạt khối đá để thả hai người bọn họ ra, nhìn hòn đá đã bị ấn xuống, đưa tay sờ sờ, phát hiện thấy nó không nhúc nhích, ấn xuống chút nữa là không thể được.

Thường Hy thử nâng lên trên, kết quả vẫn là bất động. Nếu muốn khống chế cửa đá thì cũng chỉ có tâm thạch trận này mới có khả năng, cho nên nàng lại nắm chặt một lần nữa, dùng sức vặn, lúc này hòn đá mới chuyển động. Thường Hy mừng rỡ, hòn đá vừa chuyển động thì Đông liên hoàn trận cũng bị phong bế lại.

“Cửa đá mở ra rồi!” Chương Tứ Thần vui mừng hô. Thường Hy ngẩng đầu lên nhìn, trên mặt lộ ra cảm giác hưng phấn. Lần này nàng đã hiểu, nếu muốn mở cửa đá trước hết phải phong bế Đông liên hoàn trận, khó trách vừa rồi nàng mở không ra.

Thường Hy đứng dậy đi trở về, cười nói: “Không gian phía trong tối đen, chúng ta có muốn hay không đốt đuốc?”

Tiêu Vân Trác nhìn Thường Hy có chút bất đắc dĩ nói: “Trên người ta không mang theo chiết tử, đốt thế nào đây?” (chiết tử đại loại là que giữ lửa).

“Ta có.” Chương Tứ Thần vừa nói vừa lấy chiết tử từ trong tay áo ra. Đường đường là Thái tử gia, đương nhiên trên người không mang theo chiết tử, Thường Hy một nữ nhân cũng thế, nhưng Chương Tứ Thần mấy ngày nay đều lăn lộn ở chốn đất hoang này, cho nên tất yếu sẽ mang theo chiết tử đề phòng thân.

Chương Tứ Thần nhìn xung quanh một chút, sau đó đi về phía bên cạnh nhặt lên một đoạn nhánh cây, lại đem vạt áo của mình kéo xuống quấn xung quanh nhánh cây đó, rồi mới lên tiếng: “Trước dùng tạm cái này vậy, so với không có thì tốt hơn!”

Chương Tứ Thần nói xong liền đem cây đuốc đưa cho Thường Hy, lại nói: “Ta ở chỗ này giữ cửa, mấy người vào bên trong đi.”

Chương Tứ Thần là một người rất thông minh, hắn biết hoàng gia nhiều bí mật, mình không nên dính vào thì tốt hơn. Coi chừng ở lối ra này tối thiểu cũng có thể giữ được một mạng, hắn cũng không muốn kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh.

Thường Hy nhìn Chương Tứ Thần, trong mắt lóe lên một nụ cười. Vẻ mặt Tiêu Vân Trác cũng có chút suy nghĩ sâu xa, nhưng cuối cùng không có nói gì, nhận lấy cây đuốc trong tay Thường Hy mà tiến vào trong động.

Không phải Tiêu Vân Trác không tin Chương Tứ Thần, mà tòa núi hoang này do Tấn vương lưu lại, hang đá này nói không chừng cũng là do Tấn vương thiết kế, ngộ nhỡ bên trong có cái gì không nói với người ngoài, nếu như bị Chương Tứ Thần thấy được thì mình cũng khó xử trí hắn. Không ngờ hắn cũng đủ cơ trí, ngược lại tiết kiệm được cái đầu.

Thường Hy đứng ở cửa đá nhìn Tiêu Vân Trác nói: “Nếu không thì tôi cũng không đi vào nha!”

Tiêu Vân Trác xoay người nhìn Thường Hy, khóe miệng nhếch lên, một tay kéo nàng vào. Ở ngoài cửa đá, Chương Tứ Thần còn rõ ràng nghe được thanh âm Tiêu Vân Trác: “Nàng đừng mơ tưởng. Nàng không sợ ta ở bên trong sẽ bị cái gì đó vây khốn sao?”

Chương Tứ Thần lộ ra một nụ cười khổ, thân thể vô lực tựa vào cửa đá, vết thương trên đùi càng ngày càng đau nhức.

Tiến vào bên trong, mượn ánh sáng của cây đuốc hai người một đường đi vào, lại phát hiện ra hang đá này thật lớn, bên trong ngay cả chút không khí vẩn đục do lâu ngày không lưu thông cũng không có. Trên mặt đất vô cùng sạch sẽ, đi về phía trước khôn xa liền phát hiện thấy một cửa đá nhỏ. Lần này thế nhưng không có cơ quan, đẩy một cái liền mở ra, hai người đưa mắt vào nhìn, nhất thời có chút kinh ngạc không thôi.

Thường Hy quay đầu nhìn Tiêu Vân Trác, thấy hắn cũng có biểu hiện giống nàng, không khỏi hé miệng hỏi: “Đây là ngọc mạch trong truyền thuyết ư? Lừa gạt quỷ đâu!”

Advertisements

One thought on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 218, 219

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s