Lệnh truy nã Đông cung_chương 304, 305

Chương 304: Ngoài ý muốn.

“Dừng! Dừng lại! Cô trước hết ngừng nói a a a!!!… Nghe ta nói một câu có được hay không?” Chuyên Tôn Tử Di cam bái hạ phong rồi, mắt thấy thời gian có hạn, nếu hắn không nhanh một chút chỉ sợ không kịp.

“Ngươi còn muốn nói cái gì? Ta với ngươi có cái gì để nói?” Thường Hy vẫn còn không hết giận. Nói thật là nàng hận thấu xương cái tên dối trá côn đồ này, ngoài mặt thì tươi cười giả lả nhưng trong bụng lại găm đầy gai nhọn. Đây không phải là người, chính là một tên súc sinh. A, không đúng, hổ không ăn thịt con, dê biết quỳ dưới gối mẹ, cái tên này ngay cả súc sinh cũng không bằng. Chỉ có thể trách mình ra hang hùm lại vào nhầm ổ sói, như thế nào lại mệnh khổ như vậy a? Tiêu Vân Trác chỉ sợ cũng không biết nàng bị người ta bắt đi rồi! Nếu biết sẽ như thế này nàng nhất định sẽ mang theo hai tiểu cung nữ! Biết vậy chẳng làm a, ngu ngốc chết mất thôi!

Chuyên Tôn Tử Di đúng là không còn cách nào nữa, quay đầu nhìn về phía cửa hô: “Huynh mau ra đây đi, nếu không ta bị nàng mắng còn gì là người nữa, ngay cả súc sinh cũng không bằng! Đáng thương ta phí hết tâm tư giúp huynh, nay lại rơi vào kết quả như thế này. Ta kiện huynh, huynh nhất định phải bồi thường cho ta!”

Mấy câu này của Chuyên Tôn Tử Di khiến cho Thường Hy bị hù dọa, đây là có chuyện gì xảy ra? Trong căn phòng này còn có người khác ư? Nàng còn đang nghi hoặc thì nghe thấy tiếng bước chân lại gần, còn có thanh âm cười trộm truyền đến. Hả, thanh âm này nghe có chút quen tai!

Thường Hy liếc mắt nhìn Chuyên Tôn Tử Di, nhấc chân xuống giường, thò người ra nhìn, nụ cười trở nên trắng bệch. Người đi ra lại là Tiêu Vân Trác!

Rối loạn! Tuyệt đối rối loạn! Chuyện gì đang xảy ra thế này?

“Làm sao chàng lại ở chỗ này? Chàng cùng hắn… Chẳng lẽ các người là hợp tác lừa gạt ta?” Thường Hy nhìn Tiêu Vân Trác hỏi, sắc mặt tràn ngập ưu thương, đáp án này nàng không chấp nhận nổi.

“Nghĩ gì thế? Tuyệt đối không, ta làm sao có thể cùng hắn thông đồng làm bậy!” Tiêu Vân Trác vội vàng chối bỏ, nhìn Thường Hy nói: “Chuyện này đột nhiên xảy ra, không kịp nói với nàng cho nên đành phải tiên hạ thủ vi cường! (ra tay trước chiếm lợi thế.)”

“Cái gì tiên hạ thủ vi cường? Chàng cùng hắn quan hệ là như thế nào? Hai người quen biết nhau? Đây đến tột cùng là có chuyện gì?” Thường Hy thật sự nghĩ không thông.

Tiêu Vân Trác đi tới trước mặt Thường Hy, nói: “Chúng ta qua bên kia đi. Lực phá hoại của nàng quá mạnh, bên này sợ là phải để hạ nhân dọn dẹp một chút, đợi lát nữa có thể xem kịch hay rồi!”

Tiêu Vân Trác kéo tay Thường Hy hướng bên khách sảnh đi tới. Thường Hy chợt đẩy tay hắn ra, nói: “Chàng trước hết nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì, nếu không ta sẽ không để yên cho chàng!”

Chuyên Tôn Tử Di vốn cho là lúc nãy Thường Hy đang dưới tình huống liều mạng với hắn mới có thể cay cú như vậy, nhưng khi nhìn thấy tình hình ở chung của nàng với Tiêu Vân Trác… Chuyện này còn phải xem xét lại. Ngu thượng nghi dịu dàng như nước trong truyền thuyết đây sao? Quả thực chính là một con sư tử cái Hà Đông hống hách!

“Thời gian không có nhiều, hai người trước hết cùng ta đi vào khách sảnh, một hồi nữa liền có người tới rồi!” Chuyên Tôn Tử Di ngược lại thật sự là có chút sốt ruột. Hắn gặp cái vận xui gì đây, ở nước của mình dẫu gì cũng có một số việc khiến hắn hài lòng, thế nào vừa đặt chân đến đây liền gặp vô số chuyện phiền phức, từng người từng người một đều là khắc tinh của hắn, thật là không có thiên lý! Nguyên tưởng rằng tới đây sẽ được sống thanh tịnh, ai ngờ rằng lầm bước vào chốn thị phi. Cuộc sống này thật không có cách nào chịu đựng nữa rồi, hắn nên nghĩ cách về nước sớm một chút mới được!

Thường Hy còn muốn nói gì nữa, Tiêu Vân Trác lại ngăn lại, nói: “Đợi lát nữa sẽ giải thích với nàng, trước đừng nói chuyện, một hồi nữa sẽ hiểu.”

Thường Hy không thể làm gì khác hơn là cố gắng nhịn xuống lửa giận trong lòng, biết Tiêu Vân Trác không phải là người không biết nặng nhẹ, yên lặng gật đầu một cái, sau đó lại nói: “Nếu không có lời giải thích hợp lý, ta sẽ không cho qua chuyện này đâu!”

Nghe nói như thế, trái tim nhỏ bé của Chuyên Tôn Tử Di khẽ run lên một cái, trên mặt lộ ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn. Người a, thời điểm xủi xẻo đến thì uống nước cũng bị tắc răng. Cuộc sống sau này thật sự là không còn cách nào vượt qua rồi, xui xẻo trong xui xẻo cũng bị hắn đụng trúng, ông trời đúng là đang một lòng chỉnh hắn!

Vào trong khách sảnh, chỉ thấy giữa phòng là một bàn tròn bằng gỗ hoa lê đang bày một bộ cờ vây, trắng đen rõ ràng trong cực kỳ dễ coi. Còn không đợi hai người ngồi xuống liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. Tiêu Vân Trác và Chuyên Tôn Tử Di vội vàng ngồi xuống hai bên bàn. Tiêu Vân Trác lại kéo Thường Hy để nàng đứng bên cạnh hầu hạ mình, hai người làm ra bộ dáng đang thảnh thơi đánh cờ.

Thường Hy cười, cái tên thỏ con chết bầm kia đang làm kế phản gián! Khốn kiếp, còn dám giáng cho nàng một cú sau gáy, thật là đau chết!

Ngồi trong khách sảnh, ba người nghe thấy tiếng bước chân dồn dập tiến tới phòng ngủ. Thường Hy thầm mắng trong lòng một tiếng nhưng vẫn phải đè lửa giận xuống. Dù sao nàng cũng không phải chủ nhân nơi này, còn phải xem xem Chuyên Tôn Tử Di thế nào nữa!

Hai người còn đang đánh cờ, chỉ trong chốc lát sau liền nghe thấy tiếng bước chân kia hướng tới khách sảnh truyền đến. Thường Hy ngẩng đầu nhìn đoàn người đang xông vào, dẫn đầu là Mị phi, Dương Lạc Thanh ở phía sau, trong lòng nàng thầm than một tiếng, khóe miệng lại lộ ra một nụ cười chế nhạo.

Mị phi kinh ngạc nhìn một màn trước mắt. Dương Lạc Thanh tựa hồ không thể tin được, miệng kêu lên một tiếng, chuyện này làm sao có thể xảy ra?

“Mị phi nương nương gióng trống khua chiêng đến đây không biết là có chuyện gì vậy?” Chuyên Tôn Tử Di thần sắc ổn định, đứng dậy nhìn Mị phi hành lễ hỏi, một thân áo bào tố sắc, quả nhiên chính là một công tử văn nhã ôn tồn, nào có giống kẻ tiểu nhân hạ độc thủ ban nãy!

Mị phi bắt kẻ thông dâm không thành công, trong lúc nhất thời có chút chưa thích ứng, quay đầu nhìn về phía Dương Lạc Thanh, sắc mặt khẽ biến thành giận hỏi: “Đây là có chuyện gì xảy ra?”

Dương Lạc Thanh cũng không hiểu đến tột cùng là có chuyện gì đã xảy ra, thế nào hai người đáng nhẽ ra đang ở trên giường lại xuất hiện ở nơi này? Tiêu Vân Trác tại sao lại có mặt ở đây? Rốt cục là đã xảy ra chuyện quái quỷ gì?

“Nô tỳ cũng không biết là có chuyện gì đã xảy ra! Có thể do bọn hạ nhân nhìn nhầm không biết chừng!” Dương Lạc Thanh cắn răng nói, ánh mắt nhìn Thường Hy mang theo phẫn hận.

Mị phi hừ lạnh một tiếng nói: “Phế vật hư dụng, một chút chuyện nhỏ cũng làm không xong.”

Tiêu Vân Trác đứng dậy nhìn Mị phi, nói: “Một chút chuyện? Không biết có chuyện gì đã khiến cho Mị phi tức giận như vậy? Chẳng lẽ nương nương vội vàng chạy tới Bích Tiêu điện là có chuyện gì hay sao?”

Mị phi một hồi cứng họng, thản nhiên nói: “Không có chuyện gì, Thái tử điện hạ không cần lao tâm. Vậy chúng ta về trước, không quấy rầy các ngài đánh cờ nữa!”

Thường Hy nín một bụng giận trong lòng muốn mắng chửi người, mới vừa bước lên một bước, Tiêu Vân Trác đã ngăn nàng lại nói: “Chuyện nhỏ không nhịn sẽ loạn mưu lớn. Tạm thời nhẫn nại, về sau sẽ tính cả vốn lẫn lãi!”

Thường Hy nhìn Tiêu Vân Trác tặc tặc cười, nói: “Trước vẫn phải giao một chút tiền lãi ra, ta không muốn ăn thua thiệt mà một câu cũng không được nói!” Sau khi nàng nói xong liền cất giọng hô: “Mị phi nương nương xin dừng bước, nô tỳ có điều muốn nói!”

***

Chương 305: Ly gián.

Mị phi nghe vậy có chút không vui nhưng vẫn phải dừng chân lại, xoay người nhìn Thường Hy. Dương Lạc Thanh hơi hoảng hốt, dựa gần vào Mị phi nói: “Nương nương đừng nghe nàng ta nói linh tinh, trước nên về đi thôi!”

Lời này trùng hợp để Thường Hy nghe được, khóe miệng nhếch lên một mạt cười châm chọc nhàn nhạt, nói: “Dương quý nhân đi gấp như vậy là sợ điều gì sao?”

“Bản quý nhân có cái gì phải sợ? Không được ăn nói hàm hồ!” Dương Lạc Thanh vẫn cứng miệng nói.

“Cũng đúng, nô tỳ không phải là mãnh thú ăn thịt người, cũng không phải là độc phụ rắp tâm hãi hại người, quý nhân có cái gì phải sợ đâu!” Thường Hy đứng ở trước mặt hai người khẽ cười nói.

Dương Lạc Thanh nắm chặt chiếc khăn trong tay, nhìn chằm chằm Thường Hy, thế nhưng thời điểm này cũng không phải là lúc để nói chuyện, trong lúc nhất thời định quay người rời đi.

“Ít nói nhảm! Có lời gì thì nói thẳng đi!” Mị phi có chút không nhịn được nói. Bà ta đối với Thường Hy có một loại chán ghét khó nói thành lời. Sau khi biết được thân phận của Thường Hy, muốn nạp nàng ta vào cửa làm trắc phi, ai ngờ Ngu gia còn không đồng ý, cự tuyệt thẳng thừng, còn nói cái gì mà sinh cùng năm, cùng tháng, cùng ngày, cùng thời khắc, thật là khiến người ta tức phát điên! Cho nên bà ta mới để cho Dương Lạc Thanh trừ bỏ đi Thường Hy. Chỉ cần Thường Hy không gả cho bất kỳ hoàng tử nào ở Đỉnh Nguyệt quốc thì giang sơn này về tay ai còn chưa xác định được.

Chỉ là không nghĩ đến chút chuyện nhỏ như vậy Dương Lạc Thanh cũng làm không xong. Hôm nay thật là cao hứng hụt một phen!

Thường Hy không chút hoang mang, đôi mắt đẹp liếc một vòng trên mặt Dương Lạc Thanh, lúc này mới nhìn Mị phi cười nói: “Mị phi nương nương quả thật là có tấm lòng bao dung độ lượng, chỉ trách nô tỳ trước kia quá thiển cận rồi!”

“Lời này của ngươi có ý gì?” Mị phi lạnh lùng nói.

“Nương nương lần đầu tiên bị giáng chức không phải là vì Dương quý nhân chứ? Lần thứ hai bị giáng chức cũng là vì Dương quý nhân. Nguyên tưởng rằng nương nương sẽ không bao giờ tha thứ cho Dương quý nhân, không nghĩ tới ngài nhanh như vậy đã quên hết ân oán trước kia rồi. Này không phải là do nô tỳ lòng dạ hẹp hòi suy nghĩ thiển cận sao?” Tiếng cười thanh thúy của Thường Hy phiêu lãng khắp trong khách sảnh.

Mị phi biến sắc. Mặt Dương Lạc Thanh trắng bệch, cắn răng thật chặt nói: “Ngu thượng nghi chỉ cần quản tốt chuyện Đông cung là được rồi, không nghĩ tới còn có thời gian ở chỗ này rảnh rỗi tốn hơi thừa lời. Nương nương và ta chỉ là có chút hiểu lầm, nói rõ là không sao rồi, há lại để cho kẻ tiểu nhân châm chọc ly gián sao?”

“Đúng vậy, ta là tiểu nhân, ngài là người tôn quý, nhưng một người tôn quý như ngài tại sao vô duyên vô cớ lại chạy đến nơi này? Hơn nữa Mị phi nương nương thật là gặp đúng năm bất lợi, gặp gỡ phải người như ngài. Hai người có thể là bát tự không hợp, tuổi xung khắc nhau, nếu không nương nương hai lần bị biếm truất cũng không trùng hợp như vậy mà bắt gặp ngài. Tục ngữ nói không khéo không thành sách, nương nương, ngài nói có đúng không?” Thường Hy nhàn nhạt mà cười. Khích bác ly gián mặc dù không phải là sở trường của nàng nhưng bất đắc dĩ vẫn có thể nói được đôi câu, huống chi Thường Hy không có nói láo.

Mị phi hoài nghi nhìn Dương Lạc Thanh một cái. Thường Hy trong lòng thầm nghĩ muốn cười. Có những lúc không nhất thiết phải nhìn thấy kết quả, chỉ cần đâm trong lòng kẻ đó một cây châm, gốc châm sẽ khiến người này ngủ không an giấc, cơm nuốt không trôi, muốn trăm phương ngàn kế đem mọi chuyện tra ra rõ ràng, đây mới chính là kết quả mà Thường Hy mong muốn. Để cho chó cắn chó, bọn họ mới không có thời gian gây họa cho nàng.

Mị phi phẩy tay áo bỏ đi. Dương Lạc Thanh nhìn chằm chằm Thường Hy, hung hãn nói: “Không phải mỗi lần cô cũng đều may mắn!”

“Dĩ nhiên, nhưng cô cũng không phải thường xuyên có cơ hội hãm hại ta. Chuyện hôm nay sớm muộn gì ta cũng sẽ trả lại gấp bội, Dương quý nhân tốt nhất nên chuẩn bị tinh thần, nói không chừng lúc nào đó trong viện của ngài, trong phòng ngủ của ngài lại xuất hiện một nam nhân xa lạ!” Thường Hy nhẹ nhàng nói, trên mặt là nụ cười nồng đậm, ánh mắt nhìn Dương Lạc Thanh không khác gì đang nhìn một con chó lang thang.

Sắc mặt Dương Lạc Thanh trắng bệch, ánh mắt nhìn Thường Hy cơ hồ có thể phun ra lửa, qua một hồi lâu mới khôi phục lại được thần sắc, cười nói: “Ta cũng không phải là người chỉ chịu đánh không phản công. Cô đừng cho rằng ta chỉ là một cái gối thêu hoa!”

Thường Hy nhớ tới lời nói của Mạnh Điệp Vũ, nếu như nàng ta nói là thật thì nữ nhân như rắn độc trước mắt này so với Mị phi càng làm cho người ta khó có thể đối phó, bởi vì nàng ta có võ công!

“Vậy thì cứ chờ xem đi!” Hiện tại ưu thế lớn nhất của Thường Hy chính là biết được lai lịch của Dương Lạc Thanh, chỉ cần nàng nắm chắc thì muốn bắt nàng ta cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

“Đi tới nước cờ hôm nay cũng không phải là điều tôi mong muốn. Giữa cô và tôi nhất định chỉ có thể là bi kịch.” Sắc mặt Dương Lạc Thanh mang theo mấy phần thê lương, khẽ thở dài nói.

“Dừng! Cô đừng ra vẻ thương xuân bi thu khiến người ta nghĩ tôi là dạng thập ác bất xá (mười tội ác không gì không làm). Cô là nữ nhân, tôi cũng là nữ nhân, chúng ta không phải vợ chồng, có cái gì bi kịch hay không bi kịch? Tôi với cô không còn gì để nói, bởi vì thời điểm cô quyết định ra tay với tôi, tình cảm của chúng ta trước kia đã biến mất. Bây giờ chỉ so xem ai lợi hại hơn thôi. Cô mạnh tay, tôi tuyệt đối cũng không lưu tình. Ở trong hậu cung này, nhân từ thì không thể sống sót, cô cũng hiểu điều đó đúng không?” Thường Hy tàn khốc nói, bởi vì chỉ có như vậy thì mới khiến Dương Lạc Thanh cảm thấy nàng cũng không khó đối phó. Một nữ nhân thần trí bình thường và tâm kế sâu nặng sẽ không bao giờ nói như vậy.

Dương Lạc Thanh nhìn Thường Hy, khóe miệng nhếch lên, nói: “Một ngày nào đó nhất định sẽ phân cao thấp. Bởi vì chỉ cần cô còn sống thì hắn vĩnh viễn sẽ không buông tay. Cô biến mất hoàn toàn rồi hắn mới có thể chết tâm!”

“Đợi đã…” Thường Hy tiến lên một bước cản lại Dương Lạc Thanh, nhướng mày nói: “Ý cô là Minh vương điện hạ sao?”

Dương Lạc Thanh không nói gì, thế nhưng thần thái cũng đã làm bại lộ tâm tư của nàng ta.

“Vốn là tôi cùng Nhạc Đan cũng không có chuyện gì, nhưng bây giờ tôi thay đổi chủ ý rồi!” Thường Hy cười nói. Kẻ địch có xương mềm, đối với nàng đó chính là chuyện tốt.

“Nhạc Đan? Cô cư nhiên gọi thẳng tên của hắn?” Dương Lạc Thanh có chút không thể tin được, vẻ mặt nhìn Thường Hy tràn đầy kinh ngạc.

“Đây tính là cái gì!” Thường Hy mập mờ cười, nghiêng người ở tại bên tai Dương Lạc Thanh nói: “Giữa chúng ta còn có tên gọi chỉ thuộc về lẫn nhau, cô có sao? Nghe lời cô nói thì tựa hồ không dám gọi thẳng tên của hắn đúng không? Ai nha, thật là đáng buồn nha, đúng là mặt nóng đem dán vào mông lạnh!”

“Cô…”

“Cô cái gì! Sự thật chính là sự thật!” Thường Hy đứng thẳng lên, xoay người lại nói.

Dương Lạc Thanh nắm chặt hai nắm đấm, hồi lâu mới bình ổn lại tâm tình đang tức giận, nhìn Thường Hy cười một tiếng, nói: “Ngu thượng nghi đại khái sẽ không biết tân nhậm Thái tử phi sắp được tấn phong chứ?”

“Cái gì?” Thường Hy sửng sốt. Tân nhậm Thái tử phi?

“Có phải rất mất mát hay không? Những ngày an nhàn của cô cũng không còn nhiều nữa. Thái tử phi nhập chủ Đông cung, cô sẽ trở thành cái gì đây?” Dương Lạc Thanh cười nhẹ nói, rất có khoái cảm được phản kích.

Advertisements

5 thoughts on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 304, 305

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s