Lệnh truy nã Đông cung_chương 346, 347

Chương 346:

Có lẽ là do có chuyện trong lòng nên chưa đến tờ mờ sáng Thường Hy đã tỉnh dậy, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy dung nhan quen thuộc khi ngủ của Tiêu Vân Trác. Không biết có phải hắn nằm mơ thấy điều gì không tốt hay không, chân mày nhíu lại thật chặt, nàng không kìm được mà đưa tay sờ lên trán của hắn, dọc theo hai hàng lông mày cương nghị, mắt, sống mũi, một đường đi xuống. Thường Hy cảm thấy bên hông căng thẳng, biết hắn tỉnh, cười nói: “Nên rời giường rồi chứ? Hôm nay phải vào hoàng cung Minh Khải quốc, chuẩn bị sớm một chút.”

“”Không vội, ngủ tiếp một lát.” Tiêu Vân Trác tuy nói như vậy nhưng ánh mắt vẫn mở ra, cẩn thận nhìn một chút thần sắc Thường Hy, cao hứng nói: “Nhìn tinh thần nàng so với hôm qua thì tốt hơn nhiều.”

Thường Hy gật đầu một cái, nói: “Hàng tiên sinh sai người phối trí thuốc vẫn có chỗ dùng, mặc dù không thể tiêu trừ hết toàn bộ độc tính nhưng lại có thể giảm triệu chứng thích ngủ của ta. Đây cũng là chuyện tốt.”

Nhắc tới Hàng Nhạc Thủy, thần sắc Tiêu Vân Trác có chút cổ quái, nhìn Thường Hy nói: “Vào thành Bình Giang, Hàng tiên sinh tựa hồ biết rất nhiều người, có rất nhiều tin tức đều là do ông ấy thăm dò được.”

Nghe được Tiêu Vân Trác thử dò xét, Thường Hy hơi trầm tư, sau đó nói: “Hàng tiên sinh là ta ở trên đường vô tình gặp được, đã nhiều lần cứu tính mạng ta, là chính nhân quân tử chân chính. Chỉ là lúc mới gặp mặt không ít lần khiến ta tức chết…”

Thường Hy chậm rãi đem việc quen biết Hàng Nhạc Thủy nói ra. Tiêu Vân Trác nghe được Hàng Nhạc Thủy nói nhưng ngôn ngữ chợ búa phố phường, trong lúc nhất thời có chút ngạc nhiên, càng ngạc nhiên hơn là Thường Hy cũng học được mấy phần bộ dáng của người đàn bà chanh chua nơi phố to ngõ nhỏ. Nhìn Thường Hy khi nhắc đến chuyện kia thì cả người đều lên tinh thần, trong lòng hắn chậm rãi thở phào nhẹ nhõm. Hắn thích Thường Hy vui vẻ tràn đầy sinh khí như vậy, không thích cảnh nàng nằm bệnh thoi thóp, để cho hắn không cách nào an tâm, cả ngày nghĩ đến nàng.

“Nghe nàng nói như vậy, Hàng tiên sinh có vẻ là người rất thú vị. Nhưng cuối cùng ta vẫn cảm thấy ông ấy thâm tàng bất lộ.” Tiêu Vân Trác vừa ngồi dậy vừa đỡ Thường Hy dựa vào trong ngực mình rồi mới lên tiếng.

Thường Hy đột nhiên nhớ tới vẻ mặt kỳ lạ của Vân Thanh khi nhìn thấy Hàng Nhạc Thủy, nhìn Tiêu Vân Trác nói: “Vân Thanh cô cô không muốn hồi cung nữa. Cô cô muốn nhờ ta cầu tình giúp, Thái tử gia chàng thấy thế nào?”

“Cô cô cực khổ nhiều năm như vậy, ta vốn định thay cô cô an bài một cuộc sống ổn định sau này. Còn nếu như cô cô muốn xuất cung cũng không sao, chỉ cần vui vẻ là tốt rồi.” Tiêu Vân Trác cũng không có phản đối, dù sao Vân Thanh đã hy sinh cho mẹ con bọn họ quá nhiều, mặc dù cô cô cũng chỉ là vì Tấn vương mới làm như vậy. “Chờ ta về cung sẽ ban cho cô cô chút bạc, tránh cho cuộc sống quá cực khổ.”

Thường Hy gật đầu một cái, nói: “Chàng có phát giác hay không, Vân Thanh cô cô rất để ý đến Hàng tiên sinh?”

Tiêu Vân Trác sửng sốt: “Nàng nói là?”

“Ta cũng không dám xác định, chẳng qua là ta cảm thấy Vân Thanh cô cô có thể thích Hàng tiên sinh, ánh mắt nhìn Hàng tiên sinh cũng không giống với những người khác. Có cơ hội thì chàng nên tác hợp cho bọn họ, tránh cho cô đơn lẻ bóng. Nửa đời sau còn dài, có người làm bạn cũng tốt.” Thường Hy cười nói, đến hôm nay nàng chỉ hy vọng ai muốn có hạnh phúc thì được hạnh phúc, không giống như nàng, con đường phía trước biến đổi khôn lường.

“Được, ta sẽ chú ý.” Tiêu Vân Trác gật đầu đáp ứng, mặc dù hắn cũng không hứng thú gì với việc làm bà mai nhưng cũng cứ thử xem sao.

“Lệnh huynh ẩn mình trong thành Bình Giang, tối qua mới đưa tin tức tới, đã vào được trong khách điếm này. Đợi lát nữa huynh muội hai người gặp mặt rồi trò truyện một lát.” Nói tới chỗ này liền dừng lại, nhìn Thường Hy rồi tiếp tục: “Ta cũng nhận được mật báo nói Vân Đô tựa hồ có biến. Các hoàng tử xuất cung cả, hậu cung có vẻ không yên.”

Thường Hy nghe mà trong lòng rét lạnh, nghĩ đến Dương Lạc Thanh mà cảm thấy kinh hoảng, nữ nhân này giấu trong mình không biết bao nhiêu dã tâm… Nàng vội vàng hỏi: “Có chuyện gì xảy ra?”

“Chỉ nghe nói trong hậu cung giống như đã xảy ra chuyện gì đó nhưng rất nhanh liền chìm đi xuống. Ngay cả Ngũ Hải cũng không nắm được tin tức chính xác.” Sắc mặt Tiêu Vân Trác không tốt, nhìn Thường Hy khẽ trầm tư nói. Hàng Nhạc Thủy nói cần phải khiến Thường Hy suy nghĩ nhiều một chút, tinh thần mới không dễ lâm vào giấc ngủ, nếu không hắn cũng không đành lòng khiến nàng lo lắng.

Thường Hy thật bị hù sợ. Ngũ Hải ở trong hậu cung có tai mắt khắp nơi, địa vị vững chắc, nếu như ngay cả hắn cũng không hỏi thăm ra tin tức thì chuyện có vẻ đã phát triển ra thành trình độ bọn họ không thể khống chế rồi. Đổi lại góc độ nói, người khác chính là nhắm vào bọn họ mà làm, phòng bị bọn họ, cho nên Ngũ Hải mới không thăm dò được tin tức. Nói không chừng hậu cung đã bị người ta khống chế cho nên mới phong tỏa tin tức. Dù sao bất kể là trường hợp gì thì đều bất lợi đối với bọn họ.

Bên này còn chưa có giải quyết xong, bên kia lại xảy ra chuyện, đúng là họa vô đơn chí rồi!

“Vậy chàng cho rằng là có chuyện gì xảy ra? Trong lòng có đối tượng hoài nghi hay không?” Thường Hy nhìn Tiêu Vân Trác hỏi.

“Trước khi xuất cung ra đã tung ra mạng lưới tình báo, mấy ngày nữa liền có tin tức.” Tiêu Vân Trác nhìn ánh mắt không ngừng chớp động của Thường Hy, lại nói: “Nàng có phải đã hoài nghi người nào hay không?”

Thường Hy gật đầu một cái, nói: “Dương Lạc Thanh và Tần Nguyệt Như có liên quan đến nhau, ta đoán chuyện này không thoát khỏi quan hệ với Tần Nguyệt Như. Chúng ta vào cung đợt này nên thử dò xét xem sao.”

Tiêu Vân Trác nhìn đến Thường Hy một thân tinh thần sáng láng, nhớ đến lời nói của Hàng Nhạc Thủy, quả nhiên cảm thấy hắn nói có lý, cười nói: “Được, nàng có thể đi làm. Nếu như làm cho Tần Nguyệt Như tức chết thì càng tốt!”

“Thế gian này cũng không có Chu Du thứ hai. Tần Nguyệt Như làm bao nhiêu chuyện xấu xa như vậy mà vẫn còn sống, xem ra làm bà ta tức chết là chuyện không dễ dàng đâu.” Thường Hy không nhịn được mà hé miệng cười, hôm nay tinh thần cảm giác tốt hơn rất nhiều, ngay cả đầu óc cũng linh hoạt, tâm trạng có mấy phần cao hứng. Nàng ngẩng đầu nhìn, thấy sắc trời không còn sớm thì nhanh chóng giục Tiêu Vân Trác rời giường.

Hai người thu thập xong rồi ra khỏi phòng hội hợp với mọi người. Ở dưới lầu, mọi người thấy Thường Hy xuống cũng không nhịn được cao hứng trở lại, vây quanh nàng nói chuyện thật lâu rồi mới ngồi xuống chỗ của mình. Ngu Thụy Lân càng thêm hưng phấn không thôi, ngay cả trong đôi mắt cũng chớp động ánh nước. Mạnh Điệp Vũ nhìn huynh muội bọn họ tình thâm, trong lòng càng không ngừng hâm mộ. Nếu nàng cũng có được một ca ca như vậy thì tốt biết bao nhiêu.

Hàng Nhạc Thủy nhìn Thường Hy một cái, cười nói: “Tiểu nha đầu, cái này ngươi cầm lấy, tí nữa đến cửa cung thì ăn vào, ngàn vạn lần đừng quên.”

Thường Hy nhìn thấy Hàng Nhạc Thủy đưa cho mình một bình ngọc trắng nhỏ tinh xảo thì vô cùng kinh ngạc, hỏi: “Đây là cái gì?”

***

Chương 347:

Hàng Nhạc Thủy nở một nụ cười ôn hòa, nói: “Thiên cơ không thể lộ, ngươi nếu tin ta thì lấy đi, không tin có thể không cầm.”

Thần sắc mọi người không đồng nhất, cũng có chút khẩn trương, dù sao đối với Hàng Nhạc Thủy bọn họ cũng không phải quá quen thuộc. Ngu Thụy Lân nhìn Hàng Nhạc Thủy, hỏi: “Tiên sinh, thuốc này đến tột cùng là thuốc gì? Ngài tốt xấu cũng nên tiết lộ một chút chứ, chúng ta cũng dễ an tâm không phải sao?”

Hàng Nhạc Thủy nhìn Ngu Thụy Lân lo lắng, cười nhẹ: “Không thể nói.”

Thường Hy nhìn Hàng Nhạc Thủy, mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ nhưng vẫn nhận lấy bình ngọc, nói: “Ta rõ rồi, đa tạ tiên sinh.”

Tiêu Vân Trác không có phản đối, tựa hồ đối với Hàng Nhạc Thủy rất tín nhiệm. Vân Thanh cười nhạt không nói. Mạnh Điệp Vũ nhìn sâu một cái Hàng Nhạc Thủy, trong mắt lóe lên một tia nghi ngờ, tựa hồ hoài nghi cái gì nhưng cuối cùng vẫn im lặng không lên tiếng.

Mấy người đang nói chuyện thì Lục Phụng Thiên và Tiêu Vân Dật cũng đến đây. Mọi người dùng qua điểm tâm, lúc này mới cùng nhau ra cửa, ngồi xe ngựa hướng hoàng cung Minh Khải thẳng tiến.

Hoàng cung của Minh Khải cũng không có được vẻ to lớn, đại khí, phong phạm đế quốc như của Đỉnh Nguyệt. Trái lại cung điện nơi này uyển nhã khéo léo, không có bố cục đồng nhất, ráp nối như của Đỉnh Nguyệt. Kiến trúc ở đây giống như trăng sao trên trời tùy ý mà xây, thật sự là có một phen phong tình khác biệt. Bên trong hoàng cung Minh Khải có tất cả mười mấy hồ nước tự nhiên lớn nhỏ, bên trong trồng đầy hoa sen, xa xa nhìn lại rất đẹp mắt. Cung điện giống như núp mình trong đám ngó sen, khiến cho người ta không thể dời mắt.

Theo nội thị dẫn đường, mọi người nhanh chóng bước vào một cung điện có vẻ to lớn nhất. Cửa điện canh phòng sâm nghiêm làm cho người ta có cảm giác từ một khung cảnh điền viên lại biến đổi ngay thành vẻ lẫm liệt nơi sa trường.

Đi vào đại điện. Lúc Thường Hy ngẩng đầu lên nhìn thấy người ngồi trên bảo tọa cao cao kia, trong lòng vẫn không nhịn được mà run rẩy một trận. Chuyên Tôn Nhạc Đan một thân áo bào màu vàng sáng ngồi trên long ỷ. Hắn lúc này cũng có mấy phần uy nghiêm cao cao tại thượng, nhưng là… Tại sao lại tiều tụy như vậy?

Chuyên Tôn Nhạc Đan kể từ khi thấy Thường Hy bước vào đại điện liền không rời mắt đến kẻ khác. Hắn đã rất lâu không nhìn thấy nàng, xa xôi giống như đã cách nhau mấy đời mấy kiếp rồi. Hắn không nhịn được mà lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng, ngay cả trong ánh mắt cũng hiện lên mấy phần thần thái.

Thường Hy đối với hắn gật đầu một cái, lại nhìn sang nữ nhân bên cạnh, đó chính là Tần thái hậu của Minh Khải quốc, cầm trong tay quyền trượng thật cao. Thấy được gương mặt đó rõ ràng là người đã bắt cóc mình nhưng Thường Hy vẫn cảm thấy trong lòng có vài phần cổ quái.

Tần Nguyệt Như nhìn Thường Hy một cái, khóe miệng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, nụ cười kia mang theo đắc ý cùng hài lòng kiêu ngạo.

Tiêu Vân Trác tiến lên một bước, một thân ngạo khí nói: “Hôm nay Tần thái hậu và quốc chủ tìm ta đến không biết có việc gì?”

Chuyên Tôn Nhạc Đan đang muốn nói chuyện thì Tần Nguyệt Như lại giành nói trước: “Ta đang tự hỏi đường đường là Thái tử Đỉnh Nguyệt quốc làm sao lại đầu hàng nhân nhượng một tiểu quốc như của chúng ta đây?”

Đã biết rõ rồi còn hỏi, Tần Nguyệt Như đây chính là muốn khiến cho bọn họ khó coi. Thường Hy nhìn bà ta mặc phượng bào dương dương tự đắc, trong lòng phát hỏa không thôi, đưa tay nhẹ nhàng kéo ống tay áo Tiêu Vân Trác, lúc này mới tiến lên một bước nói: “Tần thái hậu đã biết rồi còn hỏi, chúng ta đến đương nhiên là vì chuyện của Hải Hà vương.”

“Nơi này có chỗ để ngươi nói chuyện sao? Không nghĩ tới thiên quốc lại có chuyện gà mái gáy sáng!” Tần Nguyệt Như châm chọc nói, rõ ràng muốn hạ uy phong của Thường Hy, lời nói ra cực kỳ khó nghe.

Đám người Tiêu Vân Trác nghe vậy thì thần sắc khẽ biến, ai cũng tỏ ra bất mãn, không nghĩ tới Tần Nguyệt Như lại có thể trực tiếp tỏ thái độ như vậy. Tất cả mọi người đều nhìn về phía Thường Hy, ngay cả đám đại thần Minh Khải cũng nhìn về phía nàng, trong mắt tràn đầy giễu cợt.

Chỉ thấy Thường Hy cũng không giận, cười nhạt một tiếng, không chút nào lùi bước hướng Tần Nguyệt Như nói: “Không nghĩ đến Tần thái hậu còn biết đến gà mái gáy sáng, đúng là được mở rộng tầm mắt! Tần thái hậu nếu như nói ta gà mái gáy sáng, vậy hành động của ngài thì là gì? Chẳng lẽ Tần thái hậu không cho mình là nữ nhân hay vẫn nhận mình là nam nhân?”

“Ngươi nói bậy gì đó?” Tần Nguyệt Như sắc mặt âm lãnh quát lên.

“Nói bậy? Ta cũng chỉ là trả lễ lại thôi. Thái tử gia chúng ta chính là đại biểu cho Đỉnh Nguyệt quốc cùng hoàng đế Minh Khải quốc nói chuyện, Thái hậu lại giành mở miệng trước cả quốc chủ. Thái tử nước ta địa vị tôn quý, há có thể cùng đám phụ nhân bàn chuyện quốc sự? Thái hậu có thân phận cố nhiên là cao quý, nhưng ta cũng là Thái tử phi của Đỉnh Nguyệt, tuy không thể coi là ngang hàng với ngài nhưng cũng không tính là bôi nhọ ngài chứ?” Thường Hy không nhanh không chậm nói, mang theo nồng đậm nụ cười.

Những lời này của Thường Hy thật là sắc bén. Từ xưa đến nay chưa có tiền lệ nữ nhân chấp chính, trừ phi là hoàng tử còn nhỏ. Nhưng Chuyên Tôn Nhạc Đan đều đã trưởng thành, vậy mà Tần thái hậu vẫn còn nắm giữ triều chính. Thường Hy chính là muốn bới móc một chút khuyết điểm của bà ta để gây sự phản ứng của triều thần Minh Khải. Minh Khải quốc càng loạn thì bọn họ càng có lợi. Hơn nữa, trong triều đình này nhất định là có nhiều người nhìn không thuận mắt nữ nhân cầm quyền. Thường Hy vừa nói như thế chính là xem thường Minh Khải quốc, quốc quân không còn nhỏ mà vẫn bị một nữ nhân cầm giữ triều chính. Cứ như vậy những vị đại thần trong triều sẽ cảm thấy không còn mặt mũi, càng khiến bọn họ xung đột cùng Tần Nguyệt Như.

Chủ yếu nhất là từ trước đến nay Minh Khải quốc vẫn phụ thuộc vào Đỉnh Nguyệt quốc. Bọn họ đến từ nước lớn, lại dùng giọng điệu cao cao tại thượng như vậy châm chọc, đám triều thần Minh Khải nhất định sẽ cảm thấy bị coi thường. Nam nhân vốn đã không muốn bị nữ nhân coi thường.

Trong đáy sâu ánh mắt của Chuyên Tôn Nhạc Đan thổi qua một tia ấm áp. Tần Nguyệt Như lại bị chọc tức đến điên người. Thời điểm gặp lần trước không thấy nàng ta nhanh mồm nhanh miệng như vậy, không nghĩ tới lần này gặp lại khó dây dưa đến thế, cho nên há miệng hỏi: “Ngươi là đang khiêu chiến bổn cung sao? Đừng quên các ngươi đang ở trên địa bàn Minh Khải quốc, muốn cho các ngươi tan xương nát thịt là chuyện dễ như trở bàn tay.”

Thường Hy tựa hồ không chút nào sợ hãi, lại dùng ánh mắt đùa cợt nhìn Tần Nguyệt Như, nói: “Tần thái hậu thật đúng là khiến người ta giật mình. Ta đã sớm trúng độc do thái hậu hạ, chết sớm hay muộn thì có gì khác nhau? Nếu hôm nay ta sợ chết thì cũng không đến nơi này. Trước kia vốn nghĩ các ngươi là kẻ địch chính đại quang minh, bây giờ nhìn lại cũng chỉ là một đám tiểu nhân, Thái tử nước ta há lại có thể cùng tiểu nhân đối thoại? Có thể nói chuyện với thiên quốc bọn ta phải là quốc chủ Minh Khải quốc, nhưng Tần thái hậu lại nhiều lần ngăn cản quốc chủ nói chuyện, không biết có dụng ý gì? Chẳng nhẽ đúng như bên ngoài đồn đãi quốc chủ chỉ là một con rối?”

One thought on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 346, 347

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s