Lệnh truy nã Đông cung_chương 351, 352

Chương 351:

Dù sao trong tay Tần Nguyệt Như cũng có binh quyền, vừa nhìn thấy tình thế không ổn là lập tức lệnh cho thị vệ thân tín phái binh vây kín triều đình. Tình thế nhất thời trở nên khẩn trương, trong đại điện yên lặng như tờ, ngay cả bản thân Thường Hy cũng mạnh mẽ áp chế bản thân không để cho mình ngủ mất.

Hàng Nhạc Thủy không biết từ lúc nào đã đi ra khỏi đại điện, lúc này lại chen đám người đi vào, đưa một viên thuốc nhỏ màu đen vào tay Thường Hy, khẽ nói: “Mau ăn đi.”

“Đây là cái gì?” Tiêu Vân Trác và Chuyên Tôn Nhạc Đan đồng thời hỏi.

Khóe miệng Hàng Nhạc Thủy nhếch lên, nói: “Thuốc giải.”

Thường Hy nheo mắt, dùng sức chống đỡ mí mắt đang muốn sụp xuống, nói: “Hàng tiên sinh, ngài từ đâu lấy được thuốc giải này thế?” Mặc dù hỏi như vậy nhưng nàng vẫn đem thuốc nuốt xuống. Nàng dù sao vẫn rất tin tưởng Hàng Nhạc Thủy.

Hàng Nhạc Thủy trông thấy động tác của Thường Hy thì cười một cái, sau đó mới lên tiếng: “Mọi người đều cho rằng thuốc giải này chỉ có hoàng thất Minh Khải quốc mới có, thật ra thì ta cũng biết cách điều chế. Mới vừa rồi thừa dịp hỗn loạn ta đã ra ngoài, tranh thủ lấy được dược vật còn thiếu, chế nốt thuốc giải.”

Tiêu Vân Trác vui mừng không thôi, nhưng Chuyên Tôn Nhạc Đan vẫn còn chút nghi ngờ, nói: “Làm sao có thể dễ dàng lấy được như vậy? Nơi mẫu hậu ta cất giấu thuốc giải ta còn không tìm được!”

Bên này bàn luận xôn xao kéo đến sự chú ý của Tần Nguyệt Như, thời điểm bà ta nhìn thấy Hàng Nhạc Thủy, ánh mắt bất ngờ co rút… Trên thân người này có một loại khí chất hệt như Tiêu Nhất Hàng…

“Ngươi là ai?” Tần Nguyệt Như mở miệng hỏi, trong thanh âm mang theo một tia run rẩy.

Thường Hy nhìn bộ dáng Tần Nguyệt Như có chút kỳ quái. Nạp Tháp không tự chủ được mà bước về phía trước một bước, tựa hồ như muốn tra xét cái gì.

“Cũng chỉ là một kẻ dân thường thôi.” Thanh âm Hàng Nhạc Thủy rất lãnh đạm, thậm chí nhìn cũng không thèm nhìn Tần Nguyệt Như.

Hàng Nhạc Thủy chưa bao giờ dùng thái độ lãnh đạm như vậy để đối đãi với người khác, Thường Hy không khỏi có chút kinh ngạc. Vân Thanh cắn chặt răng không nói lời nào, thần sắc cũng có chút khiến người ta nhìn không thấu.

Mạnh Điệp Vũ nắm chặt hai nắm đấm, rất muốn ra tay nhưng cân nhắc đến tình hình hiện tại thì chỉ phải đành nhịn xuống. Nhưng cũng chỉ là tạm thời thôi. Ánh mắt của nàng bắn về phía Tần Nguyệt Như chứa đầy sát khí.

Tựa hồ là cảm nhận được ánh mắt giết người của Mạnh Điệp Vũ, Tần Nguyệt Như quay đầu nhìn lại, tròng mắt hơi híp, gương mặt này rất quen thuộc. Trước kia mặc dù bà ta đã cùng Mạnh Điệp Vũ hợp tác qua nhưng hai người cũng không tiếp xúc, cho nên chưa từng thấy qua mặt nàng. Nhưng giờ phút này nhìn Mạnh Điệp Vũ lại khiến bà ta nhớ đến một người, vì thế há miệng hỏi: “Bình Nhược Thu là gì của ngươi?”

Mạnh Điệp Vũ cười lạnh một tiếng, đột nhiên lớn giọng nói: “Tần thái hậu đúng là mau quên. Ngài không phải đã hợp tác cùng dân nữ bắt cóc thần nữ hộ quốc sao? Thế nào hôm nay lại làm bộ không nhận ra?”

Bắt cóc thần nữ hộ quốc? Trong lúc nhất thời triều đình lại nổi lên một trận xôn xao, đường đường là Thái hậu một nước tại sao lại có thể làm ra chuyện như vậy? Các đại thần vốn an phận bây giờ cũng không thể im tiếng được nữa.

Chuyên Tôn Nhạc Đan tựa hồ cũng không nghĩ đến tình huống sẽ phát triển đến đến nước này, quay đầu nhìn về phía Tiêu Vân Trác hỏi: “Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

Tiêu Vân Trác nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan nói: “Mặc dù ta không thích ngài, ta và mẫu hậu ngài cũng có một mối ân oán cần giải quyết nhưng vẫn hy vọng ngài công tư phân minh, không hơn.”

“Ngươi có ý gì? Nơi này chính là Minh Khải quốc, không phải Đỉnh Nguyệt quốc, ngươi đừng làm loạn liên lụy đến Thường Hy phải bỏ mạng ở nơi này!” Chuyên Tôn Nhạc Đan gấp gáp nói, nhìn bộ dáng đã nắm mọi chuyện trong lòng bàn tay của Tiêu Vân Trác mà có chút luống cuống, giống như sắp xảy ra chuyện gì mà hắn không thể khống chế được.

***

Chương 352:

Chuyên Tôn Nhạc Đan hồ nghi nhìn Tiêu Vân Trác, hắn không biết hắn ta muốn làm cái gì nhưng vẻ mặt của Tiêu Vân Trác lại khiến hắn cảm thấy trong lòng mơ hồ bất an, muốn hỏi thêm điều gì nữa thì Tiêu Vân Trác đột nhiên lại lên tiếng: “Ngài còn muốn làm ngôi vị quốc chủ này nữa hay không?”

Chuyên Tôn Nhạc Đan sững sờ mất mấy giây, ngay sau đó nói: “Thời điểm trước kia đã từng muốn như vậy, không muốn ở dưới kẻ khác, muốn là người trên vạn người. Nhưng là bây giờ ngài cũng thấy tình hình của ta rồi, cả ngày không được thoải mái, thay bằng vậy ta thà hưởng thụ thú vui điền viên còn hơn.”

Thường Hy nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan, hỏi: “Huynh không muốn làm quốc chủ nữa à?”

Chuyên Tôn Nhạc Đan lẳng lặng nhìn Thường Hy rồi lại quay sang nhìn Tần Nguyệt Như đang sải bước đi đến bên cạnh Hàng Nhạc Thủy, không biết bọn họ đang trò chuyện những thứ gì. Lúc sau hắn lại quay đầu lại nhìn Thường Hy, nói: “Không có ý nghĩa, cuộc sống như vậy thì còn sống làm gì? Bà ấy là mẫu hậu của ta, là mẹ ruột của ta, ta đến cuối cùng cũng không thể chống lại bà. Trung hiếu vẹn toàn là chuyện cực kỳ khó.” Nói tới chỗ này liền dừng lại, ngay sau đó hắn lại nhìn Tiêu Vân Trác và Thường Hy, tiếp tục nói: “Hôm nay các ngươi vào cung có phải đã có kế hoạch rồi hay không? Ta biết Tiêu Vân Trác ngài không phải là người chịu lâm mình vào quẫn cảnh, càng không phải là người để cho người khác dễ dàng định đoạt. Ngài luôn luôn tìm được biện pháp khiến mình thoát khỏi tình thế bất lợi.”

“Đúng vậy, ta sẽ không bị Tần Nguyệt Như vây khốn. Huống chi ta và mẫu hậu của ngài còn có một mối ân oán cần giải quyết. Bà ta cho rằng chúng ta vào thành Bình Giang là có thể khống chế được chúng ta? Bà ta cho rằng Nạp Tháp thật sự cam tâm tình nguyện giúp đỡ bà ta? Trên thế gian này không có tình cờ, chỉ có tất nhiên.” Tiêu Vân Trác nói tới chỗ này liền dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Cám ơn ngài đã cứu bọn ta một mệnh ở thạch trận. Nơi này dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng sẽ không dính líu đến ngài, cứ yên tâm.”

Tiêu Vân Trác kiên định như thế, ngay cả Thường Hy cũng cảm thấy sợ hãi, nàng không có nghe qua Tiêu Vân Trác có kế hoạch gì. Thấy được ánh mắt kinh nghi của Thường Hy, Tiêu Vân Trác nắm lấy tay của nàng, nói: “Mấy ngày nay nàng không có tinh thần, có một số việc ta cũng chưa nói cho nàng biết. Trước khi vào cung ta đã an bài tất cả, nếu không ta làm sao dám dẫn nàng dấn thân vào chốn này?”

Thường Hy cũng không nói gì, chẳng qua là chỉ nhẹ nhàng gật đầu một cái. Nàng biết cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì thì nam nhân này vẫn ở bên cạnh nàng, không bỏ rơi nàng. Trong lúc bất chợt nhớ tới Hàng Nhạc Thủy dễ dàng tìm được vị thuốc kia, trong mắt lóe lên ánh sáng, hé miệng hỏi: “Chẳng lẽ?”

“Hàng Nhạc Thủy có thể lấy được thuốc, nàng nghĩ là tại sao?” Tiêu Vân Trác hơi nhướng môi cười. Hắn đã sớm nói mọi chuyện không có tình cờ, chỉ có tất nhiên.

Sắc mặt Chuyên Tôn Nhạc Đan trắng nhợt, nhìn Tiêu Vân Trác nói: “Ngươi làm thế nào mà lấy được? Phải biết rằng trong cung này đều là thị vệ cận thân của mẫu hậu, không có lệnh bài là tuyệt đối không được đi qua.”

“Tần thái hậu những năm này đắc chí tự cao, luôn cho rằng mọi việc mình làm đều kín kẽ đến giọt nước cũng không lọt. Nhưng là bà ta quên rằng, quá tự tin cũng sẽ dẫn đến mầm tai họa.” Tiêu Vân Trác không có nói rõ ràng nhưng Thường Hy và Chuyên Tôn Nhạc Đan đều hiểu được, Tiêu Vân Trác có thể nói ra những lời này nhất định là đã khống chế được tình hình trong hoàng thành, chỉ có Tần Nguyệt Như là không biết mà thôi.

“Nếu như… Ta tự nguyện từ bỏ ngôi vị hoàng đế thì xin ngài hãy giữ cho mẫu thân ta một mạng.” Chuyên Tôn Nhạc Đan không chút nào lưu luyến nhìn ghế rồng một cái. Nếu như có thể hắn đã sớm rời khỏi nơi này.

“Cái này không phải do ta, mà là do mẫu hậu ngài lựa chọn.” Tiêu Vân Trác nhìn Tần Nguyệt Như cách đó không xa một cái, lại nói: “Người phạm lỗi thì luôn luôn phải trả nợ, mẫu hậu của ngài cũng không ngoại lệ. Món nợ của ta, nhìn vào tình cảnh và ân tình của ngài thì có thể cho qua, nhưng người khác thì chưa chắc.”

Chuyên Tôn Nhạc Đan cười khổ một tiếng, nói: “Cần biết rằng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, có lẽ vẫn sẽ có tình huống đột biến xảy ra. Mẫu thân của ta từ xưa đến nay làm việc vẫn luôn kín kẽ.”

“Ai chết vào tay ai còn chưa biết, chẳng qua là ta thích đối thủ thông minh.” Tiêu Vân Trác cười nhạt một tiếng, tay nắm Thường Hy khẽ dùng lực một chút. Bất kể là ai, nếu dám làm tổn hại đến người hắn yêu thương đều phải trả giá thật lớn, cho dù cái giá này không cao cũng phải do tự hắn đi lấy.

“Ngươi rốt cục là ai?” Tần Nguyệt Như đột nhiên hô to một tiếng, đem toàn bộ người trong đại điện đều hù dọa, mười mấy đạo ánh mắt đều hướng về phía bên này. Chỉ thấy Tần Nguyệt Như hung hăng nhìn Hàng Nhạc Thủy, hai quả đấm nắm lại thật chặt, chậm rãi muốn vươn tay ra muốn bắt hắn lại bị Hàng Nhạc Thủy lách mình tránh được.

Lúc này Vân Thanh xông ra đứng chắn trước mặt Hàng Nhạc Thủy, nhìn Tần Nguyệt Như cười lạnh nói: “Đại tỷ, ngươi còn nhớ rõ ta?”

“Ta chết cũng không quên ngươi!” Tần Nguyệt Như nhìn Vân Thanh, khuôn mặt tràn đầy phẫn hận. Bà ta thật hận chết nữ nhân này, đều là do nàng ta dẫn đi ánh mắt của hắn.

Vân Thanh nghe giọng bàn tán xung quanh cao dần, tăng thêm âm lượng, nói: “Chư vị xin yên lặng một chút. Hôm nay đúng là ngày tốt, tỷ muội chúng ta được gặp lại ở nơi này quả là do ông trời khoản đãi. Không biết chư vị có tò mò Tần thái hậu cao cao tại thượng này tại sao lại có một muội muội như ta không?”

“Đúng vậy, không nghe qua Thái hậu còn có muội muội. Đây là có chuyện gì đang xảy ra?”

“Ngươi đến tột cùng là người nào? Thật sự là muội muội của thái hậu hay sao?”

Mọi người chất vấn liên tiếp khiến sắc mặt Tần Nguyệt Như tái nhợt, lớn tiếng quát lên: “Không được nghe nàng ta nói hươu nói vượn, bổn cung không có muội tử. Chư vị ái khanh đều lui ra đi, buổi triều đến đây chấm dứt. Có chuyện gì để hôm sau bàn tiếp.”

Tần Nguyệt Như nhìn thấy tình thế hiện tại không tốt, bà ta cho là nhiều năm như vậy, Vân Thanh sẽ không đề cập đến chuyện cũ nhưng nàng ta lại công khai nhắc tới, chắn hẳn là đã có chuẩn bị mà đến, bà ta không thể không đề phòng. Những đại thần này dĩ nhiên là không biết chuyện của của bà ta, nếu không thì đừng bảo là vị trí Thái hậu, ngay cả chỗ đặt chân trong Minh Khải quốc này cũng không còn nữa. Bà ta ẩn nhẫn nhiều năm như vậy ở đây chỉ vì một lí do duy nhất là báo thù, mắt thấy mục tiêu sắp đạt được, tuyệt đối không cho bất luận kẻ nào ngáng chân.

“Tần Nguyệt Như, ngươi đang sợ hãi phải không? Ngươi sợ những vị thần tử này biết được chuyện xấu trước kia của ngươi, sợ bọn họ biết được bên dưới khuôn mặt ra vẻ từ bi hiền lành này là một lòng dạ độc ác đến mức nào? Sợ bọn họ biết được để ngồi lên được vị trí thái hậu này ngươi đã làm không biết bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý?!” Giờ phút này Vân Thanh giống như đã thay đổi trở thành một người khác, không còn là người trầm ổn, tĩnh lặng như Thường Hy vẫn biết, cả thân mình đều tản ra ánh sáng sắc lạnh khiến người ta không dám đến gần.

“Chư vị không cần đi. Nói vậy mọi người đều tò mò Tần thái hậu đến tột cùng là nhân sĩ phương nào, tại sao lại đến Minh Khải quốc, tại sao quốc chủ Minh Khải quốc vừa qua đời liền phát động chiến tranh với Đỉnh Nguyệt. Tất cả mọi người ở đây đều muốn biết phải không?” Thanh âm Mạnh Điệp Vũ không bén nhọn mà lại mang theo một chút nhu hòa. Âm lượng mặc dù không cao nhưng từng câu từng chữ đều truyền vào trong tai mỗi người. Vì ngày hôm nay nàng đã bỏ ra rất nhiều, tuyệt đối không để cho Tần Nguyệt Như chạy trốn.

2 thoughts on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 351, 352

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s