Lệnh truy nã Đông cung_chương 353, 354

Chương 353:

Thời gian dường như yên tĩnh trở lại. Trên đại điện tràn ngập một loại hơi thở báo hiệu mưa gió sắp tới. Sắc mặt Tần Nguyệt Như tái xanh, nhìn đám người Thường Hy quát: “Các ngươi muốn ở chỗ của ta thích làm gì thì làm sao? Đừng vọng tưởng! Người tới, đem tất cả những người này nhốt vào đại lao cho bổn cung!”

Tần Nguyệt Như ra lệnh một tiếng nhưng lại không nhận được tiếng đáp lại như thường ngày, bọn thị vệ đứng canh ở cửa cung ngay cả một câu cũng không nói, chỉ im lặng đứng đó lạnh lùng nhìn mọi người trong đại điện. Biến cố này khiến Tần Nguyệt Như có chút ngoài ý muốn, thậm chí khiếp sợ, nhìn những người đó quát lên: “Các ngươi đang làm gì vậy? Không nghe thấy lời bổn cung nói sao?”

Trừ thanh âm của Tần Nguyệt Như gào thét thì trên đại điên im lặng cực kỳ. Tần Nguyệt Như giống như đoán được điều gì, sắc mặt đại biến. Chuyên Tôn Nhạc Đan cũng một dạng tái nhợt, ánh mắt nhìn Tần Nguyệt Như tràn ngập đau thương, nhẹ nhàng đi tới nói: “Mẫu thân, người theo con đi thôi. Chúng ta đến một nơi không ai quen biết, sống một cuộc sống yên tĩnh được không? Những danh lợi phú quý, ân oán tình thù này đều bỏ xuống có được hay không?”

Chuyên Tôn Nhạc Đan muốn ra sức ngăn cản khi mọi chuyện còn chưa quá muộn. Hắn biết Tiêu Vân Trác là ai, cũng biết hắn ta không bao giờ làm chuyện mình chưa nắm chắc. Mới vừa rồi thị vệ đứng cửa không hề nhúc nhích đã khiến hắn cảm nhận được không khí nguy hiểm cận kề. Hơn nữa vừa Tiêu Vân Trác đã nói thẳng cho hắn, cho nên chuyện phát triển đến trình độ nào đã là việc hắn không thể dự liệu được nữa rồi. Huống chi trong tay hắn không có binh quyền, muốn phản kháng khó lại càng thêm khó.

Thường Hy cảm thấy dấu hiệu buồn ngủ quả thật đã giảm đi rất nhiều, không giống vừa rồi muốn nhấc mí mắt lên cũng không nổi, tinh thần đã có chút khởi sắc trở lại. Thuốc Hàng Nhạc Thủy đưa cho quả nhiên là hữu dụng. Nàng lại nhớ tới mấy lời Tần Nguyệt Như chất vấn Hàng Nhạc Thủy ban nãy, trong lúc bất chợt mâu quang chợt lóe, quay đầu nhìn về phía Tiêu Vân Trác hỏi: “Chàng biết thân phận của ông ấy đúng không?”

Mặc dù Thường Hy không nói tiếp nhưng Tiêu Vân Trác biết là nàng đã hiểu, nhìn nàng lộ ra một nụ cười nói: “Những thứ ân oán tình thù này không có quan hệ cùng chúng ta, ta đã bỏ xuống ân oán của Tần Nguyệt Như và mẫu thân ta rồi. Hơn nữa Chuyên Tôn Nhạc Đan so với ta xem ra còn đáng thương hơn. Có thể bỏ được cũng là một loại phúc khí. Nhưng Mạnh Điệp Vũ và Vân Thanh lại không bỏ được, họ cùng Tần Nguyệt Như có quá nhiều ân oán. Khuôn mặt của Tấn vương đã thay đổi, nàng không cảm thấy kỳ quái sao?”

Thường Hy đã sớm nghi ngờ, nếu Hàng Nhạc Thủy thật sự là Tấn vương thì Vân Thanh không thể nào không nhận ra. Lần trước Vân Thanh nói muốn xuất cung nàng đã có chút hoài nghi, chẳng qua là khi đó tinh thần không tỉnh táo cũng chẳng còn hơi sức suy nghĩ mấy cái kia. Hôm nay xem ra Vân Thanh đã sớm biết Hàng Nhạc Thủy chính là Tấn vương rồi. Một người có thể thay đổi khuôn mặt nhưng lại không có biện pháp thay đổi khí chất bẩm sinh của hắn. Cho nên mới vừa rồi Tần Nguyệt Như mới hốt hoảng hỏi xem Hàng Nhạc Thủy đến tột cùng là người nào, sợ là bà ta cũng đã hoài nghi.

Thường Hy không hỏi tới nữa, tình thế hiện tại đủ để nàng hiểu năm đó đã xảy ra những chuyện gì. Tần Nguyệt Như không thèm để ý tới Chuyên Tôn Nhạc Đan, quay sanh nhìn Mạnh Điệp Vũ, nói: “Ngươi muốn phá hủy danh dự của bổn cung cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy! Ngươi có chứng cớ gì?”

Mạnh Điệp Vũ nhìn Tần Nguyệt Như, trong ánh mắt chứa đầy hận ý, tự mình trấn định hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Tần Nguyệt Như, bà muốn chứng cớ cũng đơn giản thôi. Ban đầu bà bắt cóc thần nữ hộ quốc, giữa bà và ta có trao đổi một phong thư là tín vật thông hành, bây giờ vẫn còn tại trong tay ta.” Nói tới đây nàng liền lấy ra một phong thư trong tay áo, đưa cho một vị đại thần Minh Khải đứng bên cạnh, nói: “Mời ngài xem một chút đây có phải là triện ấn của Tần thái hậu hay không? Bút tích này có phải là chữ của Tần thái hậu hay không?”

Sắc mặt Tần Nguyệt Như đột biến, nhìn Mạnh Điệp Vũ nói: “Ngươi không phải nói đã hủy nó đi rồi sao?”

“Hủy? Bà nói thật dễ dàng, bao năm nay ta vẫn mong chờ cơ hội được báo thù cho cha mẹ, làm sao có thể dễ dàng hủy đi chứng cớ?” Mạnh Điệp Vũ lạnh lùng nói.

Tần Nguyệt Như sửng sốt, thù cha mẹ? “Ngươi cũng biết chuyện đó?”

“Đúng vậy, bà bất ngờ khi ta có thể biết được chuyện năm đó phải không? Bà làm mọi chuyện kín kẽ như vậy là đề phòng ta có thể lần ra chân tướng, bà sợ có người tìm bà báo thù đúng không? Đáng tiếc, cuối cùng vẫn bị ta biết được!” Mạnh Điệp Vũ tiến lên một bước, nhìn chằm chằm Tần Nguyệt Như, cầm trong tay một khối ngọc bội khắc rồng nói: “Bà còn nhớ vật này không?”

Thân thể Tần Nguyệt Như run lên một cái, muốn đưa tay ra bắt lấy nhưng lại bị Mạnh Điệp Vũ né được, chỉ nghe nàng cười nói: “Chỉ vì một khối ngọc bội mà bà hại chết cha mẹ ta, chỉ tiếc đến cùng ngọc bội vẫn không về tay bà, bà vẫn không thể như ý nguyện mà gả cho Tấn vương. Bà phí hết tâm tư chiếm đoạt một vật, kết cục vẫn chỉ là tay trắng, không phải rất buồn cười chứ?”

“Làm sao ngươi có được khối ngọc bội này?” Trong mắt Tần Nguyệt Như lóe lên ánh sáng nóng rực. Năm đó, chỉ cần có khối ngọc bội này là bà ta có thể khiến Tiêu Nhất Hàng cưới mình… Năm đó, bà hao bao nhiêu khí lực nhưng vẫn không lấy được, bây giờ đã ở ngay trước mắt, làm sao không động lòng? Nhiều năm trôi qua như vậy rồi nhưng nguyện vọng lớn nhất của bà ta vẫn là làm thê tử của Tiêu Nhất Hàng.

Tinh quang trong mắt Tần Nguyệt Như chớp lóe, thân hình vừa động muốn lao lên đoạt lấy ngọc bội. Mạnh Điệp Vũ đã sớm dự liệu được bà ta sẽ ta tay cướp đoạt nên nhanh như chớp ném ngọc bội cho Vân Thanh, cười lạnh nói: “Bà muốn sao? Nhưng ta không cho bà! Cho dù có đập nó thành bụi phấn ta cũng không để bà lấy được!”

Vân Thanh không đợi Tần Nguyệt Như nói chuyện, cầm lấy ngọc bội đi một vòng trước mặt chúng đại thần Minh Khải quốc, lớn tiếng nói: “Chư vị có muốn biết câu chuyện về khối này không? Các vị khẳng định rất tò mò tại sao một khối ngọc bội bình thường lại khiến cho Tần thái hậu cao cao tại thượng của Minh Khải quốc lại bày trăm mưu ngàn kế lấy bằng được đúng không? Vì vật này mà bà ta hãm hại bao nhiêu người, khiến cho bao gia đình cửa nát nhà tan, âm dương cách biệt!”

“Ngọc bội kia không phải là vật gì gì đó của Đỉnh Nguyệt quốc sao? Ngươi nói đến tột cùng là thật hay giả?”

“Chuyện này liên quan đến bang giao hai nước, không thể nói xằng nói bậy…”

Thanh âm chất vấn của mọi người dần dần dâng cao, hoài nghi đối với Tần Nguyệt Như cũng càng ngày càng sâu. Mấy năm gần đây mọi người đều cho rằng Tần Nguyệt Như là người Minh Khải quốc, sinh ra lớn lên đều ở Minh Khải, nếu không làm sao có thể khiến Chuyên Tôn Nhạc Đan thuận lợi bước lên ngôi vị Hoàng đế? Huyết thống không thuần nhất là điều tối kị.

Tần Nguyệt Như không nghĩ tới mọi chuyện sẽ phát triển đến mức độ này, trong lòng tức giận bùng phát. Những chuyện này đều là do Tiêu Vân Trác gây ra. Tần Nguyệt Như nhìn về phía Thường Hy sắc mặt tái nhợt đang đứng một bên, khóe miệng dâng lên một nụ cười lạnh, thừa dịp mọi người không chú ý liền hướng nàng đánh tới!

***

Chương 354:

Tần Nguyệt Như năm đó đã từng là thủ lĩnh Trâm Mẫu đơn của Mười tám cây trâm hoa, danh đúng như thực, hoàn toàn xứng đáng đứng thứ nhất, võ công lợi hại vô cùng. Lần này ra tay liền nhanh như chớp. Tiêu Vân Trác cũng nhanh không kém, lập tức kéo Thường Hy tránh đi. Biến hóa như thế thật khiến chúng thần Minh Khải quốc bị dọa sợ, ai nghĩ tới Tần thái hậu lại biết võ công. Nhất thời trong đại điện loạn thành một đoàn.

Vân Thanh và Mạnh Điệp Vũ cũng ngay lập tức chạy đến giúp một tay. Ngu Thụy Lân thừa dịp tình thế hỗn loạn đem Thường Hy từ trong tay Tiêu Vân Trác kéo ra phía sau bảo hộ, phòng bị giống như lâm đại địch sợ có người muốn hại Thường Hy. Riêng Hàng Nhạc Thủy, trước tình thế hỗn loạn tựa hồ vẫn không để ý, chỉ chăm chú nhìn kẻ vẫn núp sau lưng mọi người – Nạp Tháp, sải bước đi tới.

Nạp Tháp mặc dù thông hiểu kỳ môn độn giáp, tinh thông tinh tượng tuy nhiên lại không biết võ công. Hàng Nhạc Thủy không tốn chút sức nào liền bắt được hắn, dùng sức nắm chặt cánh tay hắn. Chỉ thấy hắn bị đau mày nhíu chặt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cắn răng nói: “Ngươi muốn gì?”

Hàng Nhạc Thủy lạnh lùng cười một tiếng, nói: “Chỉ cần ngươi khai ra việc Tần Nguyệt Như sai ngươi làm những việc kia ta liền giữ cho ngươi một mạng, nếu không… Ngươi nhìn tình hình hiện tại, ai còn có thể giữ được mạng cho ngươi?”

Thường Hy đứng ở xa nhìn thấy hết được một màn này, mặc dù nàng không nghe rõ bọn họ nói gì nhưng nhìn bộ dáng chật vật của Nạp Tháp cũng biết là không có chuyện tốt, nhìn Ngu Thụy Lân nói: “Đại ca, huynh đi giúp Thái tử gia, muội ở góc trong này là an toàn rồi.”

Ngu Thụy Lân nào đồng ý, nói: “An toàn của muội so với cái gì cũng quan trọng hơn, ta không thể đi ra. Mặc dù võ công của ta không cao nhưng dù sao vẫn có thể bảo vệ được muội.”

Thường Hy gấp gáp nói: “Huynh xem, muội dùng rèm che lấy người, ai còn có thể nhìn thấy? Huynh mau đi đi!” Ngu Thụy Lân nhìn thấy Thường Hy dùng tấm rèm rủ xuống mặt đất che kín người, lúc này mới tâm một chút, lại vẫn lo lắng nói: “Muội đừng động, đứng đây đợi ta, ta rất nhanh sẽ trở lại.”

Thường Hy gật đầu một cái thúc giục hắn mau đi. Nàng nhìn trong đại điện loạn thất bát tao, trong lòng vô cùng lo lắng. Ngu Thụy Lân đỡ Thường Hy đến một góc kín hơn, dùng rèm phủ kín người nàng rồi nhanh chóng rời đi.

Thường Hy thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi tựa vào góc tường, chỉ thấy thân thể run muốn chết. Mới vừa rồi chẳng qua là mạnh mẽ chống đỡ, trong lòng vẫn có chút sợ hãi. Người nào biết được Tiêu Vân Trác lại có thể bày ra được ván cờ như vậy. Nàng đang suy nghĩ thì trong lúc bất chợt, trên cổ một hồi lạnh như băng. Thường Hy giật mình một cái, đang muốn quay đầu, chỉ nghe đằng sau vang lên một giọng nói: “Không được động, nếu không đao này của ta sẽ cứa đứt cần cổ của ngươi!”

Thanh âm này rất quen thuộc… Thường Hy đột nhiên dần dần nhớ ra, chủ nhân của thanh âm này không phải là từ đám nữ nhân lần trước nàng trốn sau tấm rèm nghe được bọn họ nói chuyện sao? Thật là khéo, lần này nàng ta cũng núp sau tấm rèm, hai người lại cùng ở một chỗ, đúng là có duyên a!

“Ngươi muốn làm gì?” Nếu biết là người nào thì Thường Hy cũng không sợ, người này sẽ không thương tổn nàng. Nàng là lợi thế trong tay nàng ta.

“Ngươi thật ra rất tỉnh táo, khó trách lần trước có thể trốn thoát từ trong tay nương của ta!” Người tới chính là Minh Sắt. Nàng thấy Thường Hy lãnh tĩnh như thế đúng là có chút thưởng thức, chẳng qua là trong lòng cũng có hơi ưu thương, tại sao nàng và Ngu Thường Hy lại lấy thân phận là kẻ địch mà đối diện nhau? Thật ra thì nàng rất thích Ngu Thường Hy, kể từ lần trước nàng ta có thể chạy trốn từ trong tay của nương đã cảm thấy rất thích!

“Chỉ tiếc lần trước không được nhìn thấy khuôn mặt thật của tiểu thư. Đáng tiếc a!” Thường Hy cười nói, tâm tình chậm rãi thanh tĩnh lại. Nàng không thấy được địch ý từ trong giọng nói của Minh Sắt, ngược lại lại cảm thấy một chút rối rắm khiến Thường Hy giật mình. Thật đúng là một cô gái mâu thuẫn!

“Ngươi biết ta sao?” Minh Sắt lấy làm kinh hãi. Thời điểm nàng đến rõ ràng Thường Hy đã chạy trốn, tại sao còn biết được sự tồn tại của nàng?

“Dĩ nhiên, nếu không vừa rồi ta đã hô cứu mạng rồi! Biết ngươi là ai sẽ không cần kêu.” Thường Hy cười nói, nhẹ nhàng tựa vào tường, tựa hồ không chút nào để ý đến sự lạnh lẽo nơi cần cổ. Tiểu nha đầu này rất thiện tâm, nào có chuyện uy hiếp người ta mà lại dùng cán đao kề cổ? Nếu là lưỡi đao sắc bén cũng không thể ép chặt vào cổ nàng như vậy được, chỉ có thể là cán đao mới tùy ý như vậy.

Minh Sắt có điểm rối rắm, nàng ta biết được quả thật là không ít, cau mày hỏi: “Làm sao ngươi biết? Chẳng lẽ ngươi có thiên lý nhãn?”

Thường Hy sửng sốt! Nàng ta đã trưởng thành rồi chứ? Sao lại còn nói mấy câu ngây thơ như vậy? Nhất thời nàng cảm thấy đối với cô nàng này đúng là… Không còn gì để nói!

“Thật ra thì ngày đó lúc các ngươi vào phòng ta cũng chưa chạy trốn.” Thường Hy cười nói: “Cho nên ta nghe thấy thanh âm của ngươi, vì vậy hôm nay vừa nghe giọng là ta đã biết ngươi là ai rồi. Ta không hô cứu mạng, cũng không chạy bởi vì ta biết ngươi sẽ không làm thương tổn đến ta, đúng không?”

“Ngươi nói bậy, ta không phải là người tốt. Ta thật sự sẽ giết người!” Minh Sắt ngẩng đầu lên nói, ánh mắt nhìn Thường Hy có chút tức giận, nàng ta làm sao mà biết được? Thật sự nàng cũng không muốn giết người, cho nên những năm này mặc dù đứng đầu một nhánh của Mười tám cây trâm hoa nhưng cũng có rất ít người biết tới nàng.

“Kẻ thích giết người sẽ mang trong mình sát khí không giấu được, nhưng ngươi lại không có. Nương của ngươi thì khác, cả ngày một bộ ôn hòa nhưng trong ánh mắt luôn có sự lạnh lẽo khiến người ta run rẩy. Ngươi rõ ràng là một cô gái tốt, tại sao lại cứ muốn biến mình thành kẻ ác?” Thường Hy thả chậm giọng điệu nói, ngồi mãi có chút không thoải mái.

Minh Sắt xoay người cầm lấy một cái gối đệm lên phía sau lưng Thường Hy, nói: “Ca ca bảo ta mang đến, dựa lên đi.”

Thường Hy cả kinh, Chuyên Tôn Nhạc Đan thế nhưng biết nàng trốn ở chỗ này, lại còn sai muội muội của hắn đưa tới gối dựa cho nàng, trong lúc nhất thời có chút trầm mặc, nói: “Tại sao ngươi không đi giúp một tay?”

Minh Sắt đã sớm thu hồi đao trong tay mình, thản nhiên nói: “Ca ca bảo không cho ta nhúng tay.”

Thường Hy vén rèm lên lướt nhìn ra ngoài, chỉ thấy bên ngoài vẫn như cũ đánh nhau thành một đoàn nhưng nàng nhìn không rõ là phe nào đang chiếm thế thượng phong. Trong đại điện tựa hồ còn tăng thêm rất nhiều khuôn mặt xa lạ, nàng cũng không quay đầu lại, hỏi luôn: “Những ai đang đi vào kia? Thế nào trong đại điện lại có nhiều người như vậy?”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s