Lệnh truy nã Đông cung_chương 358, 359

Chương 358:

Thường Hy nhẹ thở ra một hơi thật dài. Nữ nhân có thể thông minh, có thể văn võ song toàn nhưng tuyệt đối không thể tâm thuật bất chính. Tần Nguyệt Như chính là do tâm cơ quá nặng mà tự mình hại mình. Bà ta vẫn cho rằng quốc sư do chính tay bà ta mời về sẽ trung thành với mình, tuy nhiên lại không biết được rằng nam nhân kia chính là không xương sống. Hàng Nhạc Thủy chỉ cần dùng một chút thủ đoạn là có thể đem chuyện Tần Nguyệt Như dùng độc hãm hại quốc chủ và vương hậu toàn bộ phơi bày ra ngoài. Bà ta lại còn nói thêm cả chuyện hạ độc mấy vị hoàng tử, mặc dù không biết tại sao Chuyên Tôn Diệp Thành tránh được một kiếp nhưng đến nước này giữ được mạng của mình vẫn quan trọng hơn.

Tần Nguyệt Như nhìn thủ vệ hoàng thành đã bị Chuyên Tôn Diệp Thành bắt được, tất cả đổi thành thân vệ của hắn, đại điện cũng bị hắn khống chế. Bà ta quay đầu nhìn Chuyên Tôn Diệp Thành, hung hãn nói: “Nếu biết ngươi lòng lang dạ thú như vậy ta đã sớm giết ngươi!”

“Hôm nay bà đã là tù nhân còn không biết hối cải. Bà phải đền mạng cho mẫu hậu, phụ hoàng ta!” Chuyên Tôn Diệp Thành hận không thể tiến lên chém Tần Nguyệt Như thành trăm mảnh.

“Đền mạng? Ha ha… Chuyện nực cười! Những năm gần đây nữ nhân kia cưỡi lên đầu của ta, bắt ta phải quỳ gối hạ mình. Một chén rượu độc cho ả ta vẫn còn quá nhẹ!” Trạng thái của Tần Nguyệt Như giống như trở nên điên khùng. Tất cả mọi người xung quanh đều trở nên kinh ngạc trước biến đổi này.

Chuyên Tôn Nhạc Đan gấp gáp tiến lên lôi kéo tay áo của Tần Nguyệt Như, khẩn cầu nói: “Mẫu hậu, chúng ta đi thôi! Về sau không bao giờ dính vào chính sự, không bao giờ lây nhiễm trần tục có được không?”

“Ngươi là tên không có tiền đồ!!! Ta nuôi dưỡng ngươi bao nhiêu năm như vậy, ngươi hồi báo ta thế này có phải hay không?” Nói tới chỗ này liền chỉ tay vào Chuyên Tôn Diệp Thành quát: “Ngay cả hắn cũng biết ở trước mặt ta đòi báo thù cho cha mẹ, đủ lông đủ cánh muốn tạo phản. Còn ngươi thì sao? Chẳng lẽ ngươi không thể đoạt lại từ trong tay hắn?”

Chuyên Tôn Nhạc Đan nghe đến đó thì hơi thở không yên, ho khan một hồi. Minh Sắt vừa thấy liền vội vàng tiến lên vỗ lưng cho hắn, vội vàng hỏi: “Ca, huynh làm sao vậy?”

“Không sao, không chết được. Bao nhiêu năm rồi còn không phải là như vậy!” Chuyên Tôn Nhạc Đan không hề để ý đến chuyện này, đợi hơi thở ổn định một chút rồi mới nói tiếp: “Mẫu hậu, trước kia quả thật nhi tử đã có ý định trở lại tranh đoạt ngôi vị hoàng đế nhưng là bởi vì mẫu hậu cố ý truyền tin giả cho nhi tử, nói người ở chỗ này chịu khổ chịu nhục. Nhi tử chỉ không muốn để cho người sống cuộc sống khổ sở, con muốn bảo hộ người chu toàn. Nhưng sau khi trở lại nhi tử mới biết tất cả những điều đó là giả, những năm gần đây người một mực gạt con. Hiện tại nhi tử coi như là quốc chủ Minh Khải quốc nhưng cũng chỉ là hoàng đế bù nhìn. Trên đại điện này có chuyện nào là nhi tử có thể làm chủ? Nhi tử không thích chạy theo quyền thế, chỉ hi vọng một nhà ba người chúng ta có thể sống hòa thuận, vui vẻ. Chẳng nhẽ mẫu hậu không phát hiện ra quãng thời gian này Minh Sắt không có một ngày nào là vui vẻ sao? Chúng con chẳng qua chỉ cần một cuộc sống yên bình chứ không phải những thứ gông xiềng như thế này. Mẫu thân, chỉ cần người đồng ý, nhi tử sẽ cầu nhị ca để chúng ta rời khỏi nơi này.”

“Nương, ca ca nói rất đúng, con thật sự là không thích cuộc sống như vậy. Chúng ta trở về chốn cũ đi, nơi có ao sen xanh mát, chúng ta trèo thuyền trên mặt nước, đùa giỡn với trời xanh mây trắng không phải tốt sao? Vì sao nhất định phải chấp nhất những chuyện này?” Minh Sắt thật không muốn trải qua những ngày như thế này. Từ nhỏ đã bị ép buộc phải học võ rồi tiếp quản ngôi vị Trâm mẫu đơn nhưng đó tuyệt đối không phải là những điều nàng thích.

“Ngay cả ngươi cũng như vậy… Tức chết ta rồi!!! Ta làm sao lại sinh ra hai đứa con như các ngươi?” Tần Nguyệt Như nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan và Minh Sắt mà cảm thấy nản lòng thoái chí, tranh đoạt như vậy thì còn có ý nghĩa gì? Quay đầu lại bọn chúng đều dùng thái độ như vậy mà đối xử với mình, cả đời này thật đúng bi ai!

Đại điện trầm lặng im lìm. Tần Nguyệt Như lặng lẽ quét mắt nhìn từng người từng người một, nhất thời chỉ cảm thấy bi thương xông lên đầu. Quá mức cường thế, quyền lực khuynh thiên kết cục được gì đây?

Vân Thanh và Tần Nguyệt Như cũng coi như từng có một chút giao tình, lúc này mới tiến lên một bước, nói: “Nếu như vương gia còn sống nhất định sẽ không muốn ngươi tiếp tục như thế này. Năm đó ngươi quả quyết rời khỏi Mười tám cây trâm hoa, ta không ngờ tới sẽ có một ngày như thế này, nếu biết ta thực sự sẽ không để ngươi đi.”

Vân Thanh và Tần Nguyệt Như vẫn còn sót lại chút tình nghĩa tỷ muội. Nghe những lời ấy, Tần Nguyệt Như chỉ cảm thấy trong lòng đau xót, cười khổ nói: “Ngươi nói xem đến tột cùng ta có nơi nào thua kém Mạnh Vân Ca? Tại sao trong lòng hắn vẫn chỉ có nữ nhân đó? Ta làm bao nhiêu việc vì hắn như vậy nhưng hắn lại một câu chưa nói đã biến mất. chỉ cần có thể ở cùng hắn một chỗ, cho dù là ở nhà tranh ăn rau cải ta cũng cam lòng. Nhưng hắn lại không bao giờ chịu cho ta một cơ hội.”

“Đều do chấp nhất của ngươi hại ngươi. Ngươi đối với vương gia cuồng dại cũng giống như vương gia đối với Mạnh Vân Ca cuồng dại. Ngươi nghĩ thử mà xem, loại cuồng dại này khiến ngươi ở nơi đất khách lẻ loi chịu khổ, vương gia khi còn sống cũng là gió đơn trăng bạc. Chỉ là vương gia nhìn mọi chuyện khác ngươi, không hề hại người vô tội, cho nên ngươi làm mọi chuyện đó chính là tự làm tự chịu.” Nói tới chỗ này Vân Thanh dừng lại, sau đó nhìn Tần Nguyệt Như nói: “Ngươi nhìn xem con của ngươi đi, đó là những đứa trẻ tốt như thế nào, tại sao ngươi lại nhẫn tâm hủy đi con đường tương lai của bọn chúng? Chính ngươi sai lầm thì thôi, tại sao còn liên lụy đến cả bọn chúng? Ngươi cả đời hồ đồ, chẳng nhẽ đến lúc này còn chưa tỉnh ngộ hay sao?”

“Để ta yên lặng một chút. Các ngươi đều ra ngoài đi.” Tần Nguyệt Như lạnh lùng nhìn tất cả một lượt, sau đó xoay người sang chỗ khác một câu cũng không nói, cự tuyệt cùng tất cả giao tiếp.

Chuyên Tôn Nhạc Đan và Minh Sắt liếc nhìn nhau một cái, hướng mọi người nói: “Làm phiền mọi người, huynh muội chúng ta trước cám ơn mọi người. Bây giờ để cho mẫu hậu ta thanh tịnh một lát có được hay không?”

Chuyên Tôn Diệp Thành nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan một cái, sau đó lạnh lùng bước ra ngoài. Bọn thị vệ cũng nhanh chóng tiến vào khiêng các vị đại thần đang nằm ngồi la liệt trên đại điện ra. Tiêu Vân Trác nhìn một màn này, ánh mắt dừng lại trên người Hàng Nhạc Thủy, nói: “Chúng ta trước tiên cứ đi ra ngoài đã.”

Hàng Nhạc Thủy gật đầu một cái, ánh mắt nhìn Tần Nguyệt Như lóe lên một tia tâm tình phức tạp rồi cũng xoay người đi ra.

“Ngươi lưu lại, ta có lời muốn hỏi ngươi.” Tần Nguyệt Như đột nhiên quay lại nhìn Hàng Nhạc Thủy, ánh mắt kiên định.

Tiêu Vân Trác vừa thấy thì cũng nhanh chóng giục mọi người đi ra ngoài. Có những việc trong nội tâm hiểu được là tốt rồi, không cần nói ra miệng, nhất là khi người đó còn chưa muốn bại lộ thân phận.

***

Chương 359:

Kèm theo tiếng cửa cung nặng nề khép lại, trong nháy mắt lòng Tần Nguyệt Như cũng run lên. Bà ta ngẩng đầu nhìn Hàng Nhạc Thủy, gương mặt này rõ ràng không phải là gương mặt thường xuyên xuất hiện trong các giấc mơ của bà ta, nhưng khí chất của người này lại khiến bà ta cảm thấy vô cùng quen thuộc. Bất kể có phải là hắn hay không hôm nay đều phải xác định cho rõ ràng.

“Ngươi đến tột cùng có phải là hắn hay không?” Tần Nguyệt Như tiến lên một bước hỏi, trong mắt là khẩn trương không dứt, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm Hàng Nhạc Thủy, không bỏ qua bất cứ một phản ứng nào của hắn.

Hàng Nhạc Thủy cũng không có lui lại, nhìn Tần Nguyệt Như, hồi lâu mới lên tiếng: “Phải hay không phải, giữa ta và ngươi đều không có bất kỳ quan hệ gì.”

Thật là một câu trả lời tốt, phải hay không phải? Tần Nguyệt Như đột nhiên hiểu, vươn tay muốn chạm vào Hàng Nhạc Thủy lại bị hắn nhoáng một cái nghiêng người tránh được. Tần Nguyệt Như cười khổ một tiếng, nói: “Ngươi cũng cảm thấy tay ta rất bẩn có phải không? Trên tay ta nhuốm đầy máu tươi. Ngươi cũng cho rằng ta là một độc phụ không chuyện ác nào không làm đúng không?”

Hàng Nhạc Thủy lắc đầu một cái, nhìn Tần Nguyệt Như nói: “Hắn đã từng bị lạc đường nhưng cuối cùng vẫn quay trở về chính đạo. Ngươi bây giờ cũng là một người lạc lối, hy vọng ngươi có thể quay về con đường đúng đắn. Phật viết buông tay hạ đồ đao, lập địa thành phật, đó cũng là một loại phúc khí.”

Cẩn thận lặp lại những lời này, Tần Nguyệt Như từ từ ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú Hàng Nhạc Thủy. Một tích tắc này bà ta tựa hồ già đi rất nhiều. Lạc lối? Có người có thể trở về nhưng bà ta không thể trở về được, sát nghiệt của bà ta quá nhiều, tương lai nhất định phải xuống địa ngục. Nhưng Tần Nguyệt Như không sợ, cái mà bà ta sợ nhất chính là ánh mắt ghét bỏ của Hàng Nhạc Thủy. Nhưng trong đôi mắt của hắn cũng không có ghét bỏ, chỉ có bình thản, điều này lại càng làm cho lòng Tần Nguyệt Như trở nên rối rắm.

Nếu như Hàng Nhạc Thủy đối với bà ta ngay cả hận cũng không có… Đây chính là sự buồn cười lớn nhất đời này của bà ta. Ngay cả hận cũng không đáng giá cho hắn hận, một góc nhỏ trong lòng cũng không thèm lưu lại cho bà…

“Nếu như năm đó ta không làm ra những chuyện này, ngươi sẽ ở cùng ta một chỗ sao?” Tần Nguyệt Như chưa từ bỏ ý định, đúng là vẫn còn hỏi ra miệng.

Hàng Nhạc Thủy khẽ cau mày, hồi lâu mới lên tiếng: “Một năm kia Vân Ca vào cung, ta và ngươi cùng đi tiễn nàng, ngươi còn nhớ rõ lời ta nói lúc đó không?”

Thân thể Tần Nguyệt Như khẽ run lên, chuyện năm đó như rõ mồn một trước mắt. Hắn nói không cầu cả đời nắm tay, chỉ cần trong thâm tâm hiểu rõ đời này kiếp này chỉ mình nàng cũng đủ rồi.

Đời này kiếp nàng chỉ mình nàng cũng đủ rồi… Quả nhiên, hắn vì nàng mà làm nhiều chuyện như vậy. Không muốn để cho Tiêu Viêm đem lòng sinh nghi mà biến mình thành một tay cờ bạc, chỉ mình nàng cũng đủ rồi… Chấp nhất của hắn bà chưa từng tưởng tượng được…

“Ngươi rốt cục thừa nhận mình là hắn. Ngươi quả nhiên chưa có chết, nhiều năm như vậy ta vẫn tin chắc rằng ngươi chưa chết.” Tần Nguyệt Như nhìn Hàng Nhạc Thủy, không đúng, là Tiêu Nhất Hàng, chậm rãi nói.

“Chết cũng được, không chết cũng được, không có gì khác nhau.” Tiêu Nhất Hang thản nhiên nói, lại quay sang nhìn Tần Nguyệt Như: “Ta thay ngươi cầu tình, lưu cho ngươi một mạng. Ngươi theo Chuyên Tôn Nhạc Đan đi ẩn cư đi. Về phần Minh Sắt, ta xem con bé có phúc khí, sau này ắt sẽ gặp điềm tốt.”

Tần Nguyệt Như không đáp ứng, chỉ nói: “Nhạc Đan là đứa trẻ tốt, về sau để cho hắn đi theo ngươi. Minh Sắt, đứa nhỏ này cũng nhờ vào ngươi. Về phần ta, ta sẽ không rời đi nơi này. Ta sống ở nơi này nhiều năm như vậy, cho dù chết cũng phải chết ở chỗ này. Ngươi đi đi, ta muốn yên tĩnh một chút.”

Tần Nguyệt Như cố chấp vượt quá dự định của Tiêu Nhất Hàng cho nên không khuyên bảo nữa, để tự bà ta suy nghĩ cũng tốt.

“Cái này ngươi cầm đi, giao cho Chuyên Tôn Diệp Thành.” Tần Nguyệt Như giơ lên một hộp gấm đưa về phía Tiêu Nhất Hàng.

Tiêu Nhất Hàng đưa tay nhận lấy, vừa mở ra liền không khỏi kinh ngạc, đây chính là ngọc tỷ truyền quốc. Không nghĩ tới Tần Nguyệt Như lại dễ dàng buông xuống như vậy, lại nhìn sang nàng ta nói: “Lưu lại chưa chắc đã là chuyện tốt. Vẫn nên rời khỏi nơi này đi.”

Tần Nguyệt Như nhìn Tiêu Nhất Hàng, ánh mắt tràn ngập đau thương khiến lòng người không khỏi nhỏi lên, nở một nụ cười rực rỡ nhất, nói: “Lần đầu gặp gỡ, ta lưu lạc đầu đường xó chợ không chịu đi theo ngươi, ngươi cũng nói với ta câu này. Mặc dù ta còn rất nhỏ, ngươi cũng chỉ lớn hơn ta vài tuổi nhưng lời nói ra cũng khiến ta giật mình. Lúc ấy ngươi nhìn ta khóc sướt mướt liền nghiêm túc nói: lưu lại chưa chắc đã là chuyện tốt, vẫn nên rời khỏi nơi này đi. Ánh mắt của ngươi trong suốt không nhiễm bụi trần nhưng ta biết ngươi là người tốt, sau này cũng đi theo ngươi. Ngươi tìm người dạy ta võ nghệ, cho ta học chữ, khi đó mỗi ngày luyện công mặc dù rất vất vả nhưng ta lại vô cùng vui sướng. Thời điểm ấy, ngươi chính là người quan trọng nhất trong sinh mệnh của ta. Ta hiểu rõ thân phận ta thấp kém không xứng với hoàng tử cao quý như ngươi. Ai biết được mọi chuyện sau này lại chệch quỹ đạo. Nếu như mọi chuyện chỉ như thuở ban đầu thì tốt biết bao nhiêu…”

Tiêu Nhất Hàng trầm mặc không nói, chẳng qua trên mặt lại mang theo một tia sầu não. Đây cũng là việc mà hắn không nghĩ tới, có một số việc không phải cứ không muốn là không xảy ra.

“Ngươi đi đi, ta muốn một mình yên tĩnh một chút.” Tần Nguyệt Như lại một lần nữa nói.

Tiêu Nhất Hàng gật nhẹ, xoay người rời đi. Nút thắt của bản thân thì người khác không thể giúp được, chỉ có thể tự mình tháo gỡ.

Nhìn vạt áo của Tiêu Nhất Hàng biến mất tại cửa cung hoa lệ, Tần Nguyệt Như nhẹ nhàng tiến lên gài chặt then cửa.

Nơi này có tổng cộng 108 chiếc đèn cung đình, mỗi chiếc đều chứa đầy dầu thắp. Tần Nguyệt Như vốn định dùng chỗ đèn này để thiêu đốt tất cả những người bà ta thấy chướng mắt, tất cả những ai không phục tùng bà ta. Ai ngờ được những giây phút cuối cùng, chỗ dầu này lại dùng để kết thúc tính mạng của chính bà ta.

Một chiếc đèn cung đình rơi mình ngã lệch trên mặt đất, dầu đốt màu đen từ từ lan rộng ra, tạo trên mặt đất vô số đường cong uốn lượn. Tần Nguyệt Như chậm rãi bước chân lên chỗ dầu đốt này, một đường đi là một đường đèn cung đình từ từ ngã xuống.

Bên ngoài đại điện, tất cả mọi người đều đang lặng lẽ chờ đợi. Tiêu Nhất Hàng sau khi ra ngoài liền nhanh chóng bị vây lại. Tiêu Nhất Hàng đem ngọc tỷ giao cho Chuyên Tôn Diệp Thành, nói: “Đây là Tần thái hậu nhờ ta đưa cho ngươi.”

Ánh mắt Chuyên Tôn Diệp Thành phức tạp nhận lấy, nhẹ nhàng nói: “Nói buông tay liền buông tay, cũng chỉ có bà ta mới làm được.”

Mọi người còn chưa có từ trong kinh ngạc bình tĩnh trở lại thì lại thấy đại điện bốc lên khói đen ngùn ngụt, ngay sau đó có người hô lớn: “Đi lấy nước!!! Mau đi lấy nước!!!…”

Chuyên Tôn Nhạc Đan và Minh Sắt là người đầu tiên phản ứng, hai huynh muội liều mạng hướng cửa cung xông vào nhưng cánh cửa lại bị khóa khít khao. Cánh cửa này dày cộm nặng nề, ngay cả có võ công như Minh Sắt cũng không thể khiến nó nhúc nhích. Ngọn lửa khổng lồ cứ thế liếm lên, ở nơi bầu trời trong xanh này khiến người ta nhìn thấy mà ghê sợ.

One thought on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 358, 359

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s