Lệnh truy nã Đông cung_chương 360, 361

Chương 360:

Sáng sớm giữa hè đã mang theo không khí nóng làm cho người ta cảm giác không thở nổi. Bầu trời nổi lên từng đợt mây xám, tựa hồ có dấu hiệu sắp mưa. Đường đi cát vàng tung bay mờ mịt, mười mấy con ngựa chạy thong thả phía trước, theo sau là một cỗ xe ngựa to lớn quý giá.

Thường Hy sắc mặt tái nhợt tựa vào gối mềm, đoạn đường này chạy như điên thật có chút không chịu nổi. Minh Sắt ngồi phía đối diện nàng, bên tai cài một đóa cúc trắng còn đọng sương, khuôn mặt xinh đẹp nhuốm thêm vài tia đau buồn. Một đôi mắt to ngẩn ngơ không biết đang suy nghĩ cái gì.

Tần Nguyệt Như chết rồi, vùi thân nơi biển lửa ngay cả một mẩu tro cốt cũng không còn. Chuyên Tôn Nhạc Đan được Tiêu Nhất Hàng mang đi, Vân Thanh cũng đi theo. Tiêu Nhất Hàng vốn không đồng ý nhưng không địch lại được Vân Thanh cố chấp. Nàng chỉ muốn chăm sóc ăn mặc thường ngày cho hắn mà thôi. Trước kia chỉ một người thì không sao, hiện tại lại có thêm Chuyên Tôn Nhạc Đan. Nàng không biết hai đại nam nhân có thể vì không biết làm cơm mà đói chết hay không?

Mạnh Điệp Vũ cũng đi, chỉ để lại một phong thư cho Tiêu Vân Trác, không biết nàng đã đi nơi nào.

Minh Sắt vốn là muốn theo chân Chuyên Tôn Nhạc Đan nhưng Tiêu Nhất Hàng không cho phép. Hắn nói một đại nam nhân làm sao lại có thể mang theo nữ tử, vì thế cứng rắn giao cho Thường Hy.

Nói thật Thường Hy rất ưa thích Minh Sắt, không biết tại sao nhưng thích chính là thích, vì vậy cũng không từ chối. Minh Sắt cũng không có kiên trì, dù sao nàng cũng còn chuyện phải làm, vậy thì trước cứ trở về Vân Đô đi.

Xe ngựa chậm rãi ngừng lại. Thường Hy nhấc rèm xe, ngó đầu ra ngoài nhìn, lại cười nói với Minh Sắt: “Rốt cuộc đã đến trưa, có thể nghỉ ngơi được rồi.”

Minh Sắt nhìn cái bụng đã hơi nhô cao của Thường Hy, nói: “Ta quen những việc như thế này rồi nên không cảm thấy khổ. Ngươi chắc hẳn không chịu được đúng không?”

Thường Hy xin lỗi cười nói: “Đúng vậy. Bôn ba một chặng đường dài như thế này lại vội vã di chuyển, ta đúng là cảm thấy hơi mệt. Ngươi nhìn ta xem, dưới thân là chăn nệm thật dày, sau lưng cũng có gối dựa, xe ngựa này cũng coi như thoải mái rồi mà vẫn cảm thấy cả người đau nhức.Quá là vô dụng!”

“Nào có vô dụng! Chỉ là ngươi từ bé được che chở lớn lên nên không chịu được khổ thôi. Ta từ nhỏ đã lớn lên ở ngoài, hối hả ngược xuôi, xương cốt tự nhiên là chịu được lắc lư. Hơn nữa tốc độ xe ngựa cũng không đến nỗi nhanh, ngươi coi như có phúc khí.” Minh Sắt quả thật rất hâm mộ Tiêu Vân Trác, đường đường là Thái tử một nước lại đối với Thường Hy ôn nhu chăm sóc như vậy, khiến cho nàng cảm thấy cuộc đời mình đúng là nhiều bi thảm.

Thường Hy cười ha ha, đang muốn nói chuyện thì màn xe lại bị vén lên, Tiêu Vân Trác cầm trong tay hộp đựng thức ăn, đưa vào nói: “Dùng cơm trước đi, dùng xong rồi lại lên đường.”

Bởi vì trên xe có Minh Sắt nên bình thường Tiêu Vân Trác đều tránh mặt, đưa hộp đựng thức ăn vào, dặn dò Thường Hy ăn nhiều một chút rồi lại đi ra.

Minh Sắt không cho Thường Hy động tay, tự mình cầm lấy hộp đựng thức ăn bày lên chiếc bàn nhỏ trong xe ngựa. Thức ăn rất đơn giản, chỉ có hai món một canh nhưng ở nơi hoang sơn dã lĩnh này cũng coi như đầy đủ rồi. Tiêu Vân Trác sợ Thường Hy ăn không ngon miệng nên cố ý chọn một đầu bếp trong đám binh lính ở thành Lư Giang đem theo, mỗi lần dừng xe đều là do hắn làm cơm, tốc độ cũng khá nhanh.

Nổi lửa, rửa nồi, nấu cơm không tốn bao nhiêu thời gian cho nên bọn họ cũng không vội vàng tìm thành trấn tiếp theo để nghỉ ngơi. Dù sao mỗi khi dừng chân cũng sẽ mua lương thực dự trữ chất lên xe.

Dùng xong cơm, hộp đựng thức ăn liền được binh sĩ mang đi. Thường Hy nhìn Minh Sắt, hỏi: “Tần cô nương, trở về Vân Đô cô có chỗ nào đặt chân chưa?”

Trong khoảng thời gian này Thường Hy lại nhìn ra một chuyện, đại ca của nàng vốn trầm tĩnh, ổn trọng lại có chút không bình thường mỗi khi đối diện với Minh Sắt. Thường Hy cảm thấy thân là muội muội cũng nên vì đại ca tốn chút công sức mới được.

Rời khỏi Minh Khải quốc, Minh Sắt liền mang họ mẹ. Dù sao họ Chuyên Tôn này quá khiến người ta chú ý, nàng ấy hôm nay chỉ muốn an phận sống qua ngày cho nên tất cả mọi người đều gọi là Tần cô nương. Minh Sắt cũng thích xưng hô này, nghe được lời Thường Hy hỏi liền cười nói: “Còn chưa nghĩ ra. Trước cứ tìm gian khách điếm ở tạm, sau rồi tính tiếp.”

Thường Hy lắc đầu một cái, cười nói: “Vậy cũng không được, lúc tiên sinh đi đã giao ngươi cho ta. Ta tính thế này, kể từ khi ta tiến cung, mẫu thân ta một người không tránh khỏi có chút tịch mịch, không bằng ngươi vào ở nhà ta đi. Hơn nữa nếu như có tin tức gì muốn truyền cho ta liền trực tiếp nói cho ca ca ta là được rồi, đây không phải vẹn cả đôi đường sao?”

Gần quan được ban lộc, nàng đưa người về nhà, ca ca đầu gỗ kia không phải cái gì cũng không biết làm chứ? Nghĩ tới đây Thường Hy liền muốn cười, một đôi mắt lòe lòe tỏa sáng.

“Vậy thế nào được? Ta vẫn nên ở khách điếm thì hơn!” Minh Sắt cảm thấy không ổn, sao lại tự nhiên vào ở nhà người khác, huống chi Thường Hy còn không có ở nhà. Hơn nữa, nơi đó còn có hắn, cảm giác rất là… không được tự nhiên.

“Tại sao lại không được? Tiên sinh nói kể từ lúc này ngươi liền giao cho ta, ta liền phải cẩn thận chăm sóc ngươi. Hơn nữa mâu thân của ta là người rất dễ sống chung, người nhà ta cũng đơn giản, không có thiếp thất hồ nháo gì hết. Trong nhà ta mọi người đều không thích cưới vợ bé, cho nên không cần sợ hãi mấy thứ thị phi, chỉ cần an tâm sống là được rồi.” Thường Hy rất là tận lực trải đường cho ca ca. Nhìn xem nàng có bao nhiêu cố gắng a!

Nghe Thường Hy nói như vậy, Minh Sắt hiển nhiên cảm thấy rất sửng sốt, không có thiếp thất? Việc này thật không giống với nam nhân bình thường, bọn họ hầu như đều cảm thấy lấy thêm vợ bé là chuyện tốt, cho nên nàng nhất thời thấy kinh ngạc không thôi!

Thường Hy vừa thấy liền hé miệng cười cười, nói: “Cha ta cả đời không lấy vợ bé, mẫu thân của ta cũng không ủng hộ cho các ca ca lấy vợ bé. Cho nên nhà ta rất là thuần chính, ngươi cứ an tâm vào ở đi. Ngươi ở đấy ta cũng có cớ thường xuyên về thăm nhà một chút, có phải hay không?”

Thường Hy ra sức diễn thuyết, càng nghĩ càng cảm thấy hấp dẫn, rất lâu không có cảm giác hưng phấn như thế này rồi. Vui vẻ đối với nàng tựa như là lâu rồi không gặp.

Cũng không biết đại ca nàng có thể chủ động một chút hay không. Nếu dưới tình huống thiên thời, địa lợi, nhân hòa như vậy mà còn không bắt được mỹ nhân thì nàng sẽ tức chết mất…

***

Chương 361:

Trải qua khuyên nhủ “tận tình” của Thường Hy, Minh Sắt rốt cục cũng vào ở Ngu gia. Thường Hy và Tiêu Vân Trác phải vội vã vào cung bái kiến Minh tông cho nên đem Minh Sắt phó thác cho Ngu Thụy Lân. Tiêu Vân Trác nhờ Ngu Thụy Lân chuyển đạt ý tứ của hắn, nói với hai vị trưởng bối Ngu gia rằng qua thời gian này sẽ để Thường Hy về nhà sống một thời gian. Ngu Thụy Lân cười đáp ứng, sau đó lại dặn dò Thường Hy dưỡng thai một chút rồi mới dẫn Minh Sắt rời đi.

Nhìn cửa cung nguy nga, tráng lệ, Thường Hy quả thật như cảm thấy đã mấy trăm năm không gặp, khóe miệng nâng lên một nụ cười nhẹ nhàng, quay đầu nhìn Tiêu Vân Trác nói: “Trước kia đặc biệt chán ghét chỗ này, luôn muốn thời thời khắc khắc thoát ra ngoài, nhưng bây giờ trở về lại cảm thấy giống như đang trở về nhà, thật sự là kỳ quái.”

Tiêu Vân Trác cười nhạt một tiếng, nói: “Nàng ở bên ngoài chịu khổ như vậy, trải qua nhiều chuyện mới thấy nơi này tốt hơn vạn lần. Ít nhất nơi này không phải là bên ngoài kêu một tiếng không ai giúp đỡ, ít nhất còn có ta tùy thời luôn che chở nàng có phải hay không?”

Thường Hy hé miệng cười duyên. Đúng vậy, quyến luyến không phải nơi này mà chính là những người đang sống ở đây. Tiêu Vân Trác nắm tay Thường Hy, nói: “Đi thôi, đi thỉnh an phụ hoàng. Rời đi lâu như vậy cũng phải đến bồi tội với phụ hoàng rồi.”

Thường Hy lại nhớ tới lúc ấy mình tức giận rời cũng mà không khỏi xấu hổ đỏ bừng mặt, trong lòng có chút thấp thỏm lo âu, thấp giọng nói: “Ta đúng là có chút sợ. Chàng nói xem Hoàng thượng có đuổi ta đi hay không?”

Hai người vừa đi vừa nói, không phát hiện ra đoàn người đang tiến đến trước mặt, đi đầu là Tiêu Vân Triệt. Sau khi mọi chuyện ở Minh Khải quốc xong xuôi, Tiêu Vân Triệt và Tiêu Vân Bác suốt đêm chạy về Đỉnh Nguyệt, nhận được tin tức Tiêu Vân Trác hồi cung mới cố ý ra đón.

“Tứ đệ!”

“Tứ ca!”

Hai người đồng thời hô, mang trên mặt nụ cười thật tươi bước nhanh đến. Thân thiện như vậy ngược lại khiến Thường Hy sợ hết hồn. Tiêu Vân Triệt nhiệt tình còn có thể hiểu, nhưng là Tiêu Vân Bác… Còn phải xem xét lại đã!

“Nhị ca, ngũ đệ, mọi người đã tới.” Tiêu Vân Trác đỡ Thường Hy, nhìn hai người nói, thần thái mặc dù không lạnh lùng như trước kia nhưng cũng không ngay lập tức chuyển sang bộ dáng thân thiện đến mức huynh đệ tình thâm.

“Dọc đường đi có tốt không?” Tiêu Vân Triệt cười hỏi, lời nói trước sau như một vẫn lịch sự tao nhã, mang trên mặt nụ cười ấm áp.

“Tất cả đều tốt.” Tiêu Vân Trác lên tiếng.

“Nô tỳ tham kiến Trường Tín vương, Hải Hà vương.” Thường Hy hành lễ nói, nàng không có chính thức nhận được thánh chỉ cho nên phong hào Thái tử phi cũng chưa được coi là thành lập. Thời điểm ở Minh Khải quốc, vì muốn đứng thẳng lưng mà chống lại Tần Nguyệt Như nên mọi người cũng không có phơi bày nhưng khi trở về Đỉnh Nguyệt quốc, Thường Hy vạn vạn không dám tự cho mình là Thái tử phi. Nhất là hiện tại thái độ của Minh tông với chuyện nàng trở về còn chưa có rõ ràng.

Tiêu Vân Triệt nhảy né sang một bên, cười đùa nói: “Thi lễ này ta không nhận nổi đâu, mau đứng dậy đi, trong bụng còn có một hài tử đấy.”

Tiêu Vân Bác cũng nhanh chóng né sang bên, mắt lóe lóe, nói: “Ngươi đừng có làm bộ, ta sẽ không mắc mưu của ngươi. Ngươi muốn giả bộ yếu thế tìm kiếm đồng tình hả? Ta sẽ không giúp ngươi đâu!”

Thường Hy nhìn Tiêu Vân Bác mà sửng sốt, người này tự nhiên hôm nay bị làm sao vậy?

“Đi nhanh đi, phụ hoàng đang chờ.” Tiêu Vân Trác thản nhiên nói, hóa giải cục diện có chút xấu hổ. Thường Hy mỉm cười nói: “Ta còn muốn nhanh chóng đi bồi tội đây, mau chân lên một chút, tránh cho tội càng thêm tội.”

Đoàn người không nói nữa hướng về phía Minh Tín điện, ai biết đến cửa điện, Minh tông lại không muốn gặp Thường Hy, sai người truyền rằng để nàng trực tiếp trở về Đông cung, chỉ để mình Tiêu Vân Trác đi vào. Thường Hy trong lòng khẽ run, xem ra Minh tông giận đến không nhẹ, lúc này cũng có điểm hối hận lúc đầu nàng hành động khinh suất. Nhưng ý chỉ đã hạ nàng cũng không dám kháng, chỉ đành cúi đầu trở về Đông cung.

“Nàng không cần lo lắng, ta đi thăm dò tình hình một chút. Trên đường trở về cũng cẩn thận, ở Đông cung chờ tin tức của ta.” Tiêu Vân Trác an ủi, đưa cho Thường Hy một ánh mắt quan tâm.

Thường Hy gật gật đầu nói: “Được, chàng cũng phải cẩn thận. Ta vẫn cảm thấy dường như có chuyện gì đó sắp xảy ra. Chàng nên hành động cân nhắc.”

Tiêu Vân Trác gật đầu một cái, nói: “Nàng yên tâm, ta rất nhanh sẽ trở về. Nhớ đi đường cẩn thận, nàng còn mang hài tử đấy.”

Thường Hy cười nhẹ, nói: “Được rồi, ta có phải là trẻ con nữa đâu. Nhanh đi thôi!”

Lúc này Tiêu Vân Trác mới khẽ gật đầu mà bước đi. Thường Hy thở nhẹ một hơi, ngẩng đầu lên nhìn ánh dương chói lọi đang chiếu xuống cung điện vàng son rực rỡ, mái ngói lưu ly tỏa sáng bảy màu như cầu vồng sau mưa, đẹp đẽ vô cùng. Cả cung điện lại tăng thêm mấy phần tráng lệ, huy hoàng.

Gió nhẹ mềm mại phất qua gương mặt, Thường Hy chậm rãi bước xuống bậc thang, theo hành lang hướng về phía Đông cung đi tới. Cảnh sắc nơi này một chút cũng không có đổi, từng nhành cây ngọn cỏ, cầu cong núi đá, tất cả đều giống như trước khi nàng rời đi. Nhưng không biết vì sao dọc theo con đường này đã có bảy, tám cung nữ thái giám cứ nhìn thấy nàng lại tránh đi đường vòng, tựa hồ không muốn chạm mặt cùng nàng.

Thường Hy không nhịn được mà dừng lại bước chân, khẽ cau mày, trong đôi mắt to lóe lên nghi ngờ, tình hình này có chút không đúng. Bình thường thì bọn họ không nên nhìn thấy nàng là tránh như tránh ôn dịch, mặc dù nàng đã phạm sai lầm nhưng cũng không đến nỗi trở thành lũ lụt, thú dữ chứ?

Trong nháy mắt nàng đã đi đến trước Lân Chỉ cung, thế nhưng quang cảnh trước mắt lại khiến nàng sợ hết hồn. Trước kia nơi này đều sạch sẽ đến không nhiễm một hạt bụi, coi như tiên Hoàng hậu đã mất nhiều năm nhưng Minh Tông đều cho người đến mỗi ngày dọn dẹp, quét tước. Nơi này quá khứ đều giống như chốn tiên cảnh, thế nhưng bây giờ nhìn lại chỉ thấy trước Lân Chỉ cung là một thảm lá úa thật dày. Cửa cung đã từng xanh vàng rực rỡ cũng treo đầy bụi bặm. Ba chữ Lân Chỉ cung nạm vàng khảm bạc bị mạng nhện bám đầy, một tầng lại một tầng, nhìn thấy mà lòng người cảm thấy tiêu điều. Đây là có chuyện gì xảy ra? Tại sao lại biến thành hoang cảnh này?

Thường Hy nhìn chung quanh muốn tìm một cung nữ, thái giám để hỏi thăm nhưng vòng vo một hồi cũng không phát hiện ra một bóng người, chẳng lẽ cũng không có một ai nhớ tới chỗ này sao? Mặc dù không biết tại sao Lân chỉ cung lại biến thành bộ dáng này nhưng nàng khẳng định trong thời gian bọn họ rời cung đã xảy ra rất nhiều chuyện trọng đại, nếu không lấy tình cảm của Minh tông dành cho tiên Hoàng hậu thì tuyệt sẽ không để cho Lân chỉ cung trở thành thế này. Nhưng đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?

Nhớ tới đoạn đường trở về vừa rồi, cung nữ thái giám cứ nhìn thấy nàng là tránh né, Thường Hy lại càng cảm thấy rét lạnh trong lòng, thần sắc trên mặt cũng từ từ biến trắng. Nàng nhẹ nhàng quay đầu lại bỗng nhiên thấy được cách đó không xa một vạt cung trang ngũ sắc, tròng mắt Thường Hy híp lại, thản nhiên nói: “Là ai?”

2 thoughts on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 360, 361

  1. Ban oj hay qua!hjv0ng s0m co ket thuc t0t đep! B oj mjh rat m0ng cho b nhanh len nha!hjhj nói:

    B oj nhah nhah x0ng nhe!t rat thjx hjhj!ko pjet n0j j cho hơp xjn dung de bung,mjh chj la rat thjx th0j

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s