Lệnh truy nã Đông cung_chương 364, 365

Chương 364:

Thường Hy dựa lưng vào cửa lớn bên trong Lân Chỉ cung. Lời mới vừa rồi nàng nghe thấy rất rõ ràng, từ trong khe cửa cũng nhìn thấy được diện mạo của hai người kia. Nhớ đến mà lạnh người, nếu không phải nàng biết được trong bụi cây bên cạnh có một chiếc thang nhỏ thì cũng sẽ không mạo hiểm đi ra từ thạch đình mà trốn ở đây. Nàng dùng thang trèo vào bên trong Lân Chỉ cung nên không dẫm lên cây cỏ xung quanh, sau khi trèo vào lại nhanh chóng rút thang giấu đi.

Ngoài cửa đã không còn thanh âm nhưng Thường Hy vẫn như cũ không dám đi ra. Nàng biết những người kia cố tình nói như vậy là để dụ nàng ra, cho nên càng đến thời điểm cuối cùng nàng càng phải cẩn thận. Mặc dù không biết tình hình ở Đông cung là như thế nào, nhưng có một chút nàng biết được, đó là Tiêu Vân Trác không có gặp nguy hiểm. Tiêu Vân Trác là chỗ dựa của nàng, chỉ cần hắn an ổn bình yên thì nàng hoàn toàn có thể tìm được cách thoát hiểm.

Ánh sáng bạc nhu hòa phủ kín cả khu vườn. Thường Hy rất khó tưởng tượng ra cảnh náo nhiệt của nơi này trước đây là như thế nào. Tiên Hoàng hậu rất yêu thích cung điện này cho nên nơi này người đến người đi nhất định là rất náo nhiệt. Nhưng bây giờ tình cảnh lại như thế này, quả thật là khiến cho người ta cảm thán cả người và vật đều không được như xưa.

Thường Hy không đi vào bên trong, không phải là không muốn mà là vì nàng biết ngày mai nơi này nhất định sẽ có người. Họ đến là để kiểm tra xem nàng có vào đây hay không? Cho nên nàng không thể lưu lại bất kỳ dấu vết nào ở nơi này. Vòng qua tiền điện, trực tiếp đi đến hậu viện, Thường Hy nhớ Tiêu Vân Trác đã nói ở hậu viện có một cửa nhỏ, nàng có thể từ đó mà rời đi.

Theo lộ tuyến Tiêu Vân Trác đã nói, Thường Hy nhanh chóng đi vào hậu điện. Sân trong này đã sớm bị cỏ dại bao trùm, dưới ánh trăng lạnh khiến người ta cảm thấy có chút run sợ. Thường Hy cố lấy can đảm đi tới, rốt cục phát hiện ra cánh cửa nách đã bị dây leo phủ gần như kín.

Thường Hy rón rén tận lực không dẫm lên bất kỳ nhánh cây ngọn cỏ nào, đến trước cánh cửa áp lỗ tai lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Ước chừng một nén nhang sau, xác định chắc chắn không có ai nàng mới dám nhẹ nhàng mở cửa, khom người đi ra ngoài. Vừa đi ra, còn chưa kịp ngẩng đầu đã chui vào lồng ngực một người, Thường Hy sợ tới mức sắc mặt trắng xanh, thiếu chút nữa lên tiếng kinh hô, ngẩng đầu lên nhìn lại thì thấy người đến là Tiêu Vân Trác. Nàng chỉ vào hắn hỏi: “Sao chàng lại ở đây?”

Tiêu Vân Trác không nói lời nào, kéo tay Thường Hy để nàng đứng bên cạnh hắn, sau đó nhẹ nhàng đóng kỹ cửa nách, nhìn bốn phía xác định không có ai rồi mới hướng Thường Hy nói: “Sau khi trở về rồi nói.”

Dưới sự hộ tống của Tiêu Vân Trác, Thường Hy rất nhanh chóng trở về Đông cung. Nhìn cung điện đã từng rất quen thuộc xuất hiện trước mặt mình, Thường Hy chỉ cảm thấy trong lòng xúc động không thôi. Nhìn Doanh Nguyệt điện vẫn tráng lệ như xưa, tâm tình khẩn trương của Thường Hy lúc này mới hạ xuống.

Tiêu Vân Trác đỡ Thường Hy ngồi xuống, tự tay rót cho nàng một ly trà rồi mới lên tiếng: “Mới vừa rồi có bị dọa sợ không?”

Thường Hy lắc đầu nói: “Sợ thì có ích lợi gì? Nhưng chàng làm sao có thể thoát thân? Có người cản bước chàng à?”

Tiêu Vân Trác cười lạnh một tiếng, nói: “Chỉ bằng nàng ta lại dám cùng ta đấu? Quả thật chính là nằm mơ! Vốn ta cũng định xuất hiện sớm nhưng ta lại muốn biết kẻ muốn hại nàng là ai cho nên vẫn đi theo phía sau nàng. Dù gì, bất kỳ thời điểm nào ta cũng không để cho mẹ con nàng gặp nguy hiểm.”

Thường Hy có chút không rõ, nhìn Tiêu Vân Trác hỏi: “Nghe lời chàng nói, chẳng lẽ chàng biết được chuyện gì rồi à?”

Tiêu Vân Trác gật đầu một cái, nói: “Vốn không biết, nhưng bây giờ đã rõ.”

“Rốt cục là có chuyện gì xảy ra?” Thường Hy hỏi vội. Có rất nhiều chuyện trong lúc nhất thời nàng nghĩ không ra nhưng cũng biết hậu cung này nhất định là có vấn đề.

Tiêu Vân Trác vỗ vỗ tay Thường Hy nói: “Có người tự cho mình là thông minh, bày liên hoàn kế muốn mưu đoạt giang sơn Minh Khải quốc nhưng lại không biết mình đã trở thành cá trong chậu của người khác.”

“Chàng nói là Dương Lạc Thanh?” Người Thường Hy có thể nghĩ tới cũng chỉ là nữ nhân ghê tởm này. Con trai của Hoàng quý phi không có hứng thú với giang sơn nên bà ấy không thể ép buộc hắn đi tạo phản. Mẫn phi và Kính phi nàng không dám khẳng định nhưng có thể hiểu được, các nàng tất nhiên thủ đoạn lợi hại có thừa nhưng sau bao nhiêu năm vẫn không thể lật đổ Hoàng quý phi, vì thế tất nhiên cũng không thể nghĩ ra kế sách gì. Vậy chỉ còn dư lại Mị phi. Mị phi cũng là người tâm cơ thâm trầm, cũng từng rất được sủng ái. Nhưng thời điểm Mị phi được sủng ái cũng không thể nhảy lên được vị trí quý phi, cho nên hiện tại càng không có hy vọng đi lên được vị trí ấy.

Nhớ tới lời nói của Mạnh Điệp Vũ, Thường Hy biết tuyệt đối không thể coi thường Dương Lạc Thanh. Nhưng Dương Lạc Thanh đã dùng thủ đoạn gì mà chỉ trong một thời gian ngắn khi các hoàng tử xuất cung đã một tay khống chế cả hậu cung đây? Huống chi mới vừa rồi Tiêu Vân Trác nói rất rõ ràng, Dương Lạc Thanh không biết mình đã trở thành cá trong chậu của kẻ khác. Với trí tuệ của Dương Lạc Thanh, hẳn là có người cố ý để nàng được như ý, để ép nàng ta lộ ra bộ mặt thật.

Mà người kia… Không cần đoán Thường Hy cũng biết là ai!!!

Ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Vân Trác, Thường Hy cười nói: “Đã như vậy chúng ta chỉ đứng ngoài xem cuộc vui hay là đến góp phần?”

Ánh mắt Tiêu Vân Trác chợt lóe, nhìn về phía bụng của Thường Hy, nói: “Nàng mang bầu đương nhiên là đứng xem cuộc vui rồi, việc còn lại không cần phải để ý, có ta ở đây.”

Thường Hy hé miệng cười cười. Xem cuộc vui là đương nhiên rồi, nhưng nàng còn muốn thêm chút dầu chút lửa, nếu không nàng làm sao cam lòng. Nàng ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Vân Trác, hỏi: “Vậy huynh đệ của chàng ý như thế nào? Có biết hay không, hoặc là có tham dự vào hay không?”

Tiêu Vân Trác đưa tay ôm lấy Thường Hy hướng phòng ngủ đi tới, vừa đi vừa nói: “Nàng muốn làm gì?”

“Thời tiết hanh khô, ai cũng dễ có hỏa khí. Nếu kẻ nào không có mắt dám đi tính kế, vậy ta cũng không thể không phụng bồi mà không đáp lễ có phải hay không?” Thường Hy cười đến rất vô hại nhưng trong nội tâm lại tà ác cực kỳ.

Khóe miệng Tiêu Vân Trác giật giật, biết Thường Hy bị người ta làm tức đến hư người, nghĩ rồi nói ra: “Người khác thì ta không biết nhưng nàng nên để ý “chăm sóc” Hải Hà vương. Ta nghe nói gần đây hắn sống không yên ổn, vị kia huyên náo rất lợi hại. Chỗ này nàng có thể can thiệp vào một chút.”

La Thúy Yên? Thường Hy có cảm giác mình đã rất lâu không thấy nhân vật này rồi, thật đúng là có điểm mong nhớ… Nghĩ tới đây nàng ngẩng đầu nhìn Tiêu Vân Trác, nghiêm trang nói: “Mặc dù ta không quan tâm danh phận nhưng lúc này không có nó thì nửa bước cũng khó đi. Chiếu thư sắc phong của ta đâu?”

***

Chương 365:

Thật ra thì Thường Hy nghe Tiêu Vân Trác nói là đã hiểu được, Minh tông khẳng định đã có an bài thích đáng, chẳng qua là không biết lão gia tử này trong hồ lô bán thuốc gì? Nhưng khẳng định một việc rằng chuyện nàng xuất cung sẽ không bị truy cứu, nếu không vẻ mặt Tiêu Vân Trác cũng không buông lỏng như vậy.

Thường Hy nằm lên giường, chỉ cảm thấy cả người mỏi mệt muốn chết, động cũng không muốn động nhưng ánh mắt vẫn mở nhìn chằm chằm Tiêu Vân Trác.

Tiêu Vân Trác đem áo ngoài của Thường Hy cất xong mới cởi y phục của mình, chỉ mặc một bộ trung y mỏng, bước lên giường nhìn Thường Hy nói: “Còn tưởng rằng nàng không thèm nhớ đến nữa.”

“Trước kia có thể không nghĩ nhưng hiện tại nhất định phải nghĩ đến. Muốn hoàn toàn trấn áp kẻ địch, nhất là cấp bậc của kẻ địch lại cao như vậy, biện pháp duy nhất chính là cấp bậc của ta càng phải cao hơn. Nhìn xem nàng ta có thể đắc ý đến khi nào?”

Khóe miệng Tiêu Vân Trác khẽ nhếch lên, đã biết đây là cô gái thù dai nhớ lâu, không nghĩ tới thời gian dài như vậy nàng vẫn không hề thay đổi. Hắn cười nói: “Yên tâm đi, ngày mai sẽ có ý chỉ xuống, triện ấn không thiếu một thứ. Thích làm gì thì nàng cứ làm, có những lúc nháo lớn không phải là chuyện xấu.”

Thường Hy bị Tiêu Vân Trác ôm vào trong ngực, cẩn thận suy nghĩ những lời này, sau một hồi khóe miệng nâng lên một nụ cười thật lớn, nàng quả thật là muốn giãn gân giãn cốt. Nghĩ một lát hô dấp đã dần dần ổn định, từ từ chìm vào giấc ngủ. Tiêu Vân Trác nhìn dung nhan khi say ngủ của Thường Hy mà nhẹ nhàng thở dài. Cuộc sống sau này sẽ không bao giờ để nàng phải lo lắng hãi hùng nữa, mọi chuyện cũng nên kết thúc.

Ngày thứ hai trời vừa rạng sáng, vẫn như cũ là Vạn Thịnh đến tuyên chỉ, tự tay đem triện ấn giao vào tay Thường Hy, cười nói: “Lần này cuối cùng đã đợi được Thái tử phi. Lần trước vẫn là đợi không được đấy!”

Khuôn mặt Thường Hy đỏ lên, giao triện ấn cho người bên cạnh cất kỹ rồi mới lên tiếng: “Thật may là công công trẻ tuổi tráng kiện, vẫn chờ được, vẫn chờ được!”

Vạn Thịnh không nghĩ đến Thường Hy có thể nói như vậy, tròng mắt xoay động, cười nói: “Dĩ nhiên là đợi được rồi!”

Thường Hy mời Vạn Thịnh trở vào dùng trà nhưng Vạn Thịnh nói còn phải quay về phục mệnh nên từ chối, nhanh chóng cáo từ. Thường Hy cười cười xoay người vào đại điện, tiểu nha đầu đi bên cạnh nơm nớp lo sợ. Kể từ khi Thái tử phi biết Triêu Hà và Vãn Thu tỷ tỷ bị giam liền cả ngày âm u, nàng cũng không dám va vào họng súng.

Ngũ Hải đã theo Tiêu Vân Trác vào triều. Trịnh Thuận lúc này mới vội vội vàng vàng chạy vào, nhìn thấy Thường Hy liền hành lễ: “Nô tài tham kiến Thái tử phi!”

Thường Hy vội vàng nói: “Đứng lên đi. Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy ngươi, người trong Đông cung của ta đã thay đổi hoàn toàn rồi à?”

Trịnh Thuận nhìn cung nữ kia một cái, ngậm miệng không nói. Thường Hy phất tay một cái, nói: “Đem đồ này cất đi, lui xuống.”

Cung nữ kia sửng sốt, theo bản năng nói: “Nô tỳ là cung nữ cận thân phục vụ Thái tử phi, nào dám lười biếng tránh đi chỗ khác.”

Thường Hy chỉ cảm thấy nhức đầu, nghiến răng nói: “Chẳng lẽ bản cung còn không sai nổi ngươi? Bảo ngươi ra ngoài thì đi ra ngoài!”

Tiểu cung nữ lúc này mới chần chừ rời đi. Đợi cho thân ảnh của nàng biến mất ở cửa điện, Thường Hy mới bất đắc dĩ nói: “Đã có chuyện gì xảy ra? Đây là những người nào? Tại sao lại đổi thành người tay chân hậu đậu còn dám mạnh miệng như vậy?”

Trịnh Thuận tiến lên một bước, nói: “Hiện nay trong hậu cung đều là do Lạc phi làm chủ, thay đổi người còn không phải chỉ cần một câu nói. Hơn nữa lúc ấy Thái tử gia không có ở đây, ai có thể ngăn cản nổi?”

Lạc phi? Thường Hy cười lạnh một tiếng, xem ra trong thời gian này đúng là vươn tay đủ dài. Nàng nhìn Trịnh Thuận hỏi: “Triêu Hà và Vãn Thu đi đâu rồi?”

“Ở phòng tạp dịch, nghe nói đụng phải Lạc phi cho nên bị phạt.” Giọng điệu Trịnh Thuận mang theo nồng đậm chế nhạo, nhắc đến từ “đụng phải” mà nghiến răng nghiến lợi.

Thường Hy có chút hiểu, cười nói: “Lạc phi? Thật là lợi hại, chỉ bằng mấy câu nói lại có thể định tội người của Đông cung. Lá gan cũng quá lớn, trước kia Mị phi cũng đâu dám như vậy!”

Trịnh Thuận bĩu môi một cái, cắn răng nói: “Đúng vậy, bây giờ trong cung nào có ai so được với nàng ta?”

Thường Hy nghe ra được oán khí trong thanh âm của Trịnh Thuận, xem ra trong thời gian này Dương Lạc Thanh gây thù chuốc oán không ít. Nghĩ tới đây nàng khẽ mỉm cười, nhìn Trịnh Thuận nói: “Tuổi trẻ thì qua mau, không nên nhìn trước mắt mà phải tính đến tương lai sau này. Triêu Hà và Vãn Thu nhất định phải trở về. Trịnh công công, ngươi đi giúp ta một chuyến, nói rằng sai lầm của Triêu Hà và Vãn Thu trừng phạt thì cũng trừng phạt rồi, để cho bọn họ trở về.”

Trịnh Thuận nhìn Thường Hy, hỏi: “Đến chỗ nào nói?” Nếu là đến chỗ Dương Lạc Thanh nói thì đúng là nàng ta còn có chút sợ Thường Hy cho nên sẽ nể mặt. Nhưng nếu trực tiếp đến phòng tạp dịch đòi người thì… Hắn sợ không có lệnh của Lạc phi sẽ không đón được người ra.

Thường Hy hé miệng mà cười, nhìn Trịnh Thuận nói: “Xem ra trong thời gian này uy vọng của Lạc phi thật là xâm nhập lòng người, Trịnh Thuận cũng sợ nàng ta?”

Trịnh Thuận nghe xong thì sửng sốt, lập tức nói: “Nào có thể. Nô tài cũng chỉ muốn hỏi ý tứ Thái tử phi một chút để dễ làm việc thôi!”

“Này còn không đơn giản? Triêu Hà và Vãn Thu là người trong Đông cung của ta, muốn giáo huấn cũng là Thái tử phi ta tự mình giáo huấn. Trước kia ta không có ở trong cung liền phiền Lạc phi tự mình quan tâm, nếu như ta đã trở lại, chuyện này đương nhiên là do ta làm chủ, hiểu chưa?”

Thường Hy chính là cố ý muốn thượng lôi đài với Dương Lạc Thanh. Nếu như mục đích của Hoàng đế là như vậy thì nàng không tội gì mà không thêm mắm dặm muối, đem chuyện này huyên náo cho oanh oanh liệt liệt, xem Dương Lạc Thanh kết thúc như thế nào. Nghĩ tới đây nàng liền nhìn Trịnh Thuận dặn dò: “Nhớ, thời điểm cần nói gì thì phải nói, đừng để mất thể diện của Thái tử gia.”

Hai mắt Trịnh Thuận giờ đã cong thành hình trăng khuyết. Trong khoảng thời gian này hắn quả là đã chịu đủ uất ức, lần này vừa đúng có thể trả lại, thiệt thòi trước kia phải tính cả vốn lẫn lãi, vì vậy gật gật đầu nói: “Thái tử phi yên tâm, nô tài tuyệt đối sẽ không làm mất thể diện của Đông cung.”

Người chỉ sợ không có chỗ dựa, nếu đã có chỗ chống lưng thì làm bất kể việc gì cũng yên tâm, không cần phải nhìn trước ngó sau mà có thể ngẩng đầu ưỡn ngực mà làm rồi.

Thường Hy gật đầu một cái, nhìn sắc trời đoán Tiêu Vân Trác sắp trở lại, nói: “Ngươi đi đi, bất kể thế nào cũng phải đem người trở về cho ta, nhớ chưa?”

Trịnh Thuận gật đầu đáp, chạy chậm lui ra.

Thường Hy lại gọi tiểu nha đầu mới vừa rồi đi vào, đưa cho nàng bốn tờ thiếp mời, nói: “Đem thiếp mời này đến phủ của các vị vương gia, đi nhanh về nhanh!”

3 thoughts on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 364, 365

  1. nang oj sao lau the!hjxhjx ngay nao t kug vao djen dan de xem co chua?cu ranh la t laj len bang d.th0aj!nang oj nhah len nha!co len

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s