Lệnh truy nã Đông cung_chương 375, 376, 377

Chương 375:

Cuối cùng Tiêu Vân Trác vẫn không cho phép Thường Hy đi mạo hiểm. Thường Hy không lay chuyển được hắn cho nên cũng đành phải nhượng bộ. Người cấu kết cùng Dương Lạc Thanh có đúng là Tiêu Vân Triệt hay không, đến nay vẫn chưa có chứng cớ xác thực. Lại thêm nữa, quan hệ huynh đệ của Tiêu Vân Trác và Tiêu Vân Triệt từ trước tới giờ vẫn tương đối thân mật, cho nên nếu thật sự người giở trò sau lưng là Tiêu Vân Triệt thì người thương tâm nhất vẫn là Tiêu Vân Trác.

Thường Hy nằm ở trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được. Nàng nhìn ánh trăng vằng vặc ngoài cửa sổ mà sóng lòng cuồn cuộn, càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ. Nàng đã từng có cảnh giác đối với Tiêu Vân Triệt nhưng khi đó chẳng qua cũng chỉ là cảnh giác mà thôi, không nghĩ tới một ngày Tiêu Vân Triệt thật sẽ phản bội Tiêu Vân Trác. Trong ấn tượng của Thường Hy, Tiêu Vân Triệt và Tiêu Vân Trác là huynh đệ rất thân thiết. Tiêu Vân Trác đối với Tiêu Vân Triệt cũng nhiều hơn một phần tình thâm.

Dưới ánh trăng mông lung, nàng ngắm nhìn khuôn mặt lúc ngủ của Tiêu Vân Trác. Thật sự quá nhức đầu, nếu như đúng là Tiêu Vân Triệt thì nên làm cái gì bây giờ?

Thường Hy suy nghĩ một hồi không biết khi nào thì đã ngủ mất, đến khi tỉnh lại thì người bên cạnh đã sớm không thấy bóng dáng. Thường Hy biết những ngày này Hoàng thượng tuyên bố với bên ngoài rằng mình lâm bệnh, muốn Thái tử phụ chính, vì vậy Tiêu Vân Trác càng trở nên bận rộn không thôi. Thường Hy có thể mơ hồ cảm thấy được Hoàng thượng đây là đang lặng lẽ tiến hành việc di dời quyền lực, tận lực trải bằng con đường giúp Tiêu Vân Trác lên ngôi.

Cho nên trong khoảng thời gian Tiêu Vân Trác phụ chính này, phe nào phản đối phe nào ủng hộ, rất nhanh là có thể phân biệt được, chỉ sợ đến lúc đó Hoàng đế sẽ tiến hành dọn dẹp sạch sẽ một phen. Loại bố cục lấy lui làm tiến này cũng chỉ có vị lão hồ ly kia là chơi lưu loát, rành mạch như vậy, dù sao cũng không phải là lần đầu tiên.

Nghe được thanh âm Thường Hy đứng dậy, Triêu Hà vội vàng vén mành đi vào, nhìn Thường Hy oán giận nói: “Thái tử phi rời giường sao không kêu nô tỳ một tiếng. Hiện tại thân thể đã nặng hơn so với trước kia, không thể không cẩn thận.”

Thường Hy hé miệng cười cười. Cũng chỉ có Triêu Hà và Vãn Thu ở trước mặt nàng còn có thể nói ra những lời không cố kỵ như vậy. Nàng ngẩng đầu nói: “Cũng không phải không nhúc nhích được, ta đâu có mảnh mai như vậy. Muội không có nghe ngự y nói phải tích cực vận động sao, chỉ dựa vào người khác cũng không tốt. Chớ đem ta trở thành búp bê sứ, ta cũng không phải được nặn bằng bùn.”

Triêu Hà nghe vậy thật là dở khóc dở cười. Người ta mang thai đều là kim tôn ngọc quý, một bước cũng không dám đi mạnh. Chủ tử nhà mình thì hay rồi, chẳng giống người ta, mỗi ngày đi tới đi lui không ngừng, nàng nhìn thấy mà còn lo. Hầu hạ Thường Hy rửa mặt xong, Triêu Hà mới lên tiếng: “Trường Tín vương phi tới, đang ngồi chờ ở bên ngoài.”

“Cái nha đầu này, tại sao bây giờ mới nói?” Thường Hy liếc Triêu Hà một cái, khẽ trầm giọng hỏi.

“Muội nếu nói sớm thì tỷ lại chạy vội ra ngoài. Lần trước chính là như vậy cho nên mới thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Muội không thể mạo hiểm như vậy, thân phận của tỷ bây giờ tôn quý lại mang thêm hài tử, chỉ trễ một chút cũng không việc gì.” Triêu Hà làm như đương nhiên nói.

Thường Hy nhẹ nhàng lắc đầu, nhấc chân đi ra ngoài, Triêu Hà vội vàng đuổi theo đỡ nàng. Vào đại điện quả nhiên thấy được Đỗ Đình Phương đang đợi, Thường Hy có chút áy náy nói: “Khiến vương phi đợi lâu, ta càng ngày càng trở nên lười biếng rồi, thức dậy trễ, nha đầu này còn không thèm gọi ta một tiếng.”

Đỗ Đình Phương cười nói: “Sao lại nói như vậy, Thái tử phi mang hài tử, ngủ dậy trễ một chút cũng là chuyện bình thường. Chỉ trách ta dậy sớm quá, quấy rầy Thái tử phi nghỉ ngơi.”

Thường Hy cảm thấy câu kẻ sĩ cách biệt ba ngày phải rửa mắt mà nhìn một chút cũng không sai. Từ lần trước lúc Đỗ Đình Phương giúp nàng khai hỏa với Dương Lạc Thanh, nàng đã cảm thấy nàng ta có gì không giống với trước kia. Bây giờ lại trở nên nhún nhường như vậy, thật đúng là khiến người ta kinh ngạc!

Sau khi Triêu Hà đỡ Thường Hy ngồi xuống, tiểu cung nữ nhanh chóng đi lên dâng trà, Triêu Hà lại mang mọi người lui xuống. Thường Hy không biết Đỗ Đình Phương đến đây có việc gì nên không tiện mở miệng hỏi trước, chỉ có thể tùy ý nói chuyện phiếm. Hai người cùng nhau vào cung, nay một người làm vương phi, một người làm Thái tử phi, cũng thật là đâu vào đấy rồi.

“Thật ra thì hôm nay ta đến đây còn có một chuyện, chính là muốn cám ơn Thái tử phi đã có ơn cứu mạng với vương gia nhà ta. Vương gia nhà ta cũng đã nói rồi, nếu không nhờ Thái tử phi giúp đỡ chỉ sợ hắn cũng không về được.” Đỗ Đình Phương nhìn Thường Hy vô cùng cảm kích, lần này cũng không có bất kỳ ý tứ giả dối nào trong đó vì có nữ nhân nào thích làm quả phụ? Nhất là bây giờ Hoàng thượng đang hết sức tín nhiệm Thái tử, khả năng đế vị thay đổi là vô cùng nhỏ. Hơn nữa trước kia Tiêu Vân Dật đúng là có chút vọng tưởng đối với ngôi vị Hoàng đế, nhưng hắn cũng là người có tình có lý, Thường Hy đã cứu hắn một mạng, nếu giờ bảo hắn phản lại Tiêu Vân Trác, chuyện tình vong ân phụ nghĩa như vậy hắn không làm được.

Đỗ Đình Phương cũng hiểu rõ, hôm nay làm một vương gia là lựa chọn tốt vô cùng, chỉ cần hiện tại đứng cùng thuyền với Thái tử, tương lai vinh hoa phú quý là điều không phải bàn cãi. Cho nên nói tới nói đi cũng chỉ là vì muốn lấy lòng Thường Hy, hơn nữa lần trước nàng cũng lên tiếng nói giúp Thường Hy, lần này gặp mặt lại có vẻ dễ dàng trò chuyện.

Biết bản thân Thường Hy không nên để bị mệt, Đỗ Đình Phương ngồi một hồi liền đứng dậy cáo từ, trước khi đi lại nhìn Thường Hy nói: “Gần đây Đông Lăng vương phi vào cung rất thường xuyên, nghe nói nàng cùng Lạc phi lui tới thân cận.” Nói tới chỗ này liền dừng lại, Đỗ Đình Phương nhích tới gần Thường Hy một bước rồi nói tiếp: “Ta còn nghe nói Đông Lăng vương phi và Lạc phi có chút quan hệ thân thích, không biết có phải vậy hay không?”

Thường Hy sửng sốt, nhìn Đỗ Đình Phương mà ngưng trọng thần sắc, gật gật đầu nói: “Đa tạ đã nhắc nhở. Về sau vương phi có rảnh rỗi thì vào cung một chút, chúng ta kêu Vi An vương phi cùng nhau nói chuyện.”

Đỗ Đình Phương nghe vậy thì khuôn mặt tươi cười chào đáp. Ai chẳng biết Thường Hy và Lệ Bình rất thân thiết, nếu nàng cũng được cùng chung với bọn họ thì ý tứ chính là không xem nàng như người ngoài rồi. Trong lòng Đỗ Đình Phương dĩ nhiên là thở phào nhẹ nhõm rồi mới xoay người đi ra.

Tiễn Đỗ Đình Phương đi, Thường Hy ngồi tại chỗ yên lặng ngẩn người. Thẩm Phi Hà và Dương Lạc Thanh có quan hệ thân thích? Họ tại sao lại có quan hệ thân thích? Chuyện này bất kể thế nào cũng làm người ta nghĩ không ra.

Thường Hy ở trong phòng nhẹ nhàng đi tới đi lui, tâm trí cũng lặng lẽ nghĩ đến quan hệ của bọn họ lúc trước đó. Dương Lạc Thanh và Mạnh Điệp Vũ là chị em họ, không có nghe nói Thẩm Phi Hà và Mạnh Điệp Vũ có quan hệ gì… Hơn nữa Mạnh Điệp Vũ và Thẩm Phi Hà cũng từng có một đoạn xích mích không vui vẻ gì, trong lúc bất chợt đôi mắt Thường Hy sáng lên tựa hồ hiểu ra điều gì, hé miệng hướng bên ngoài hô: “Trịnh Thuận!”

“Nô tài ở đây. Thái tử phi có cái gì phân phó?” Trịnh Thuận hành lễ nói.

“Lập tức đi điều tra quan hệ thân thích của Đông Lăng vương phi. Nhất định phải tra cẩn thận.” Thường Hy trầm giọng nói. Nếu như giữa các nàng thật sự có quan hệ thì chuyện ban đầu Mạnh Điệp Vũ đẩy Thẩm Phi Hà xuống nước còn phải đánh giá lại.

***

Chương 376:

Thường Hy nắm thật chặt khăn lụa trong tay, nàng thật không nghĩ ra Thẩm Phi Hà đến tột cùng là người như thế nào. Ấn tượng mà Thẩm Phi Hà để lại cho người ta thật sự quá tốt, nàng huệ chất lan tâm, dịu dàng điển nhã, có tri thức hiểu lễ nghĩa, tất cả những điều tốt đẹp của cô nương gia đều tập trung trên người nàng. Thẩm Phi Hà chính là điển hình của một đại gia khuê tú xuất chúng, ngay cả Thường Hy cũng từng rất hâm mộ nàng bởi vì Thường Hy không có cái nhã tĩnh mà nàng có được.

Vì ngôi vị Hoàng đế, Thẩm Phi Hà đúng là vẫn thay mặt Tiêu Vân Triệt cùng Dương Lạc Thanh liên thủ. Thật sự rất khó tưởng tượng một cô nương tốt đẹp như vậy lại dính vào chút vẩn đục của nhân gian. Thường Hy than nhẹ một tiếng. Sư phụ đã từng nói với nàng, trên thế gian này ai cũng khoác một tấm mặt nạ, chỉ là có người mang mặt nạ vì muốn che giấu mình, có người lại muốn che ánh mắt của người khác mà thôi.

Trịnh Thuận có chút ngoài ý muốn khi Thường Hy muốn điều tra Thẩm Phi Hà nhưng hắn cũng không hỏi tại sao, vội vàng đáp ứng rồi đi làm.

Vãn Thu lặng lẽ đi vào đại điện đem khay trà thu xuống, lại rót cho Thường Hy một chén trà táo đỏ đặt ở trên bàn rồi mới lên tiếng: “Thái tử phi có muốn ăn chút gì hay không? Từ sáng tới giờ còn chưa có ăn cái gì đâu, trong phòng bếp hầm cho tỷ cháo gà xé sợi đấy.”

Thường Hy nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nói: “Đợi lát nữa Thái tử gia trở lại rồi cùng nhau ăn. Vãn Thu, muội lại đây nói chuyện với ta một lát, ngồi một mình buồn quá!”

Vãn Thu mang ghế ngồi bên cạnh nhẹ nhàng bóp chân cho Thường Hy. Gần đây chân Thường Hy luôn hay bị tê mỏi.

“Được thôi, nô tỳ cũng muốn bồi ngài nói chuyện, chỉ sợ làm mệt mỏi ngài thôi!”

“Vãn Thu, trong mắt muội, Đông Lăng vương phi là dạng người gì?” Thường Hy nhìn Vãn Thu nhẹ nhàng hỏi.

Tiếng nói Thường Hy vừa dứt thì Triêu Hà cầm trong tay một hộp đựng thức ăn tiến vào, tiếp lời nói: “Tốt, mấy người trốn nói chuyện một mình đem ta ném ra ngoài!”

Thường Hy hé miệng cười cười không nói. Vãn Thu mở miệng: “Người nào đó miệng lưỡi bô bô, chúng ta nói chuyện đương nhiên phải tránh ngươi nếu không chỉ nghe ngươi nói, chúng ta làm gì có phần.”

“Ngươi được lắm, trước mặt ta mà cứ như vậy bố trí ta, không biết sau lưng đã nói ta thành cái dạng gì rồi? Nhìn xem ta không đánh vào miệng ngươi!”

Hai người cười đùa một hồi, chủ yếu là chọc cho Thường Hy vui vẻ. Họ nhìn ra được sau khi Trường Tín vương đi, Thường Hy có chút buồn bã, uể oải. Quả nhiên Thường Hy vui vẻ lại hơn rất nhiều. Sau một lúc Triêu Hà mới lên tiếng: “Theo nô tỳ thấy thì Đông Lăng vương phi là người rất dịu dàng, đối đãi với hạ nhân cũng khoan dung độ lượng. Trước kia ở trong cung, danh tiếng của Đông Lăng vương phi rất rốt, sau khi ra cung nghe nói cũng khiến không ít người yêu thích đâu.”

“Nô tỳ cũng nghe nói được rất nhiều, chỉ là Đông Lăng vương phi không thích khoa trương nếu không còn có nhiều người hơn nữa biết đến chuyện này.” Vãn Thu cười nói.

Thường Hy nghe hai người nói mà yên lặng. Danh tiếng của Thẩm Phi Hà quả nhiên là tương đối khá. Một người nếu muốn thành đại sự thì đầu tiên phải đặt danh tiếng của mình lên đầu, điểm này Thẩm Phi Hà làm tốt vô cùng. Ngay cả Tiêu Vân Triệt hiện tại đều không phải là thanh danh tốt sao, người nào nhắc đến hắn cũng nói hắn làm người khiêm tốn, thuần phác. Hai người này phối hợp ăn ý, đúng là có chút thú vị!

“Đông Lăng vương phi lúc nào thì qua lại cùng Lạc phi, các muội có biết không?” Thường Hy nhìn hai người hỏi, tiện tay cầm lên điểm tâm cao hoa hồng Triêu Hà vừa mới mang lên cắn một cái. Hương vị ngọt ngào lan vào trong miệng, không nhịn được mà ăn nhiều thêm một khối.

Triêu Hà và Vãn Thu nhìn thấy Thường Hy ăn đồ ăn thì càng phát vui vẻ, đáp lời: “Hình như là sau khi Thái tử phi xuất cung không lâu, Đông Lăng vương phụng chỉ chạy tới biên cương thì Đông Lăng vương phi vào cung thường xuyên, thời gian qua lại với Lạc phi cũng bắt đầu nhiều.”

Thường Hy khẽ cau mày. Phải là thời gian Tiêu Vân Triệt tới biên cương thì bọn họ quyết định động thủ. Hắn đi biên cương còn Thẩm Phi Hà ở lại lôi kéo quan hệ cho hắn. Nàng tỉ mỉ suy nghĩ thêm. Biên quan đánh một trận, Tiêu Vân Dật và Tiêu Vân Bác đều tự mình lên chiến trường, duy chỉ có Tiêu Vân Triệt là không có. Ba người bọn họ thì Tiêu Vân Dật là tướng tiên phong, Tiêu Vân Bác là trông nom lương thảo, Tiêu Vân Dật phụ trách vận chuyển. Theo lý thì Tiêu Vân Bác không cần tự mình ra chiến trường nhưng hắn vẫn đi. Chỉ có Tiêu Vân Triệt là từ đầu đến cuối đều không đem tính mạng mình ra nói giỡn.

Như vậy là Tiêu Vân Triệt đã quyết định sẽ tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế cho nên không để cho tính mạng của mình có bất kỳ nguy hiểm nào. Ngược lại, ý định của Tiêu Vân Dật và Tiêu Vân Bác lại dễ đoán hơn một chút, ít nhất khi đó bọn họ còn có ý nhiệm kề vai sát cánh cùng Tiêu Vân Trác. Khó trách chuyện ở Minh Khải quốc vừa kết thúc, Tiêu Vân Triệt hắn liền lập tức chạy về. Hắn chắc hẳn là về thu xếp trước tránh cho Tiêu Vân Trác trở về lại có cái gì nghi ngờ.

Đều nói biết người biết mặt không biết lòng nhưng lần này Thường Hy mới thật sự cảm nhận được. Ít nhất Tiêu Vân Dật cũng là đại trượng phu, mặc dù đã từng có ý tưởng với đế vị nhưng mới vừa rồi Đỗ Đình Phương đã nói rất rõ ràng rồi, nàng đã cứu Tiêu Vân Dật một mạng cho nên vì tình vì nghĩa hắn sẽ không đi tranh giành nữa. Dĩ nhiên Tiêu Vân Dật cũng không phải kẻ ngốc, hắn buông tha như vậy là vì đã nhìn rõ Hoàng thượng đối với Tiêu Vân Trác rất hài lòng, sẽ không dễ dàng phế bỏ ngôi vị Thái tử. Thay vì đợi đến lúc toàn quân bị diệt không bằng lúc này quy thuận Tiêu Vân Trác, ít nhất hắn đã từng có công hộ giá, tương lai chỉ cần không dấy binh mưu phản, không làm tổn hại đến giang sơn xã tắc thì cả đời này hắn đều được hưởng vinh hoa phú quý.

Về phần Tiêu Vân Bác… Đến giờ phút này Thường Hy cũng chưa nắm rõ hoàn toàn bởi vì Mị phi cũng không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Mặc dù Lạc phi đang độc chiếm hậu cung nhưng Thường Hy tin tưởng để áp chế Lạc phi, Mị phi rất nhanh sẽ phất lên. Làm đế vương cần nhất là sự cân bằng, không chỉ trong triều đình mà còn cả trong hậu cung.

Trịnh Thuận trở lại là lúc giữa trưa, cầm trong tay một tờ giấy. Thường Hy nhận lấy, mở ra tỉ mỉ nhìn, tròng mắt chợt lóe, hóa ra là như vậy, khó trách…

Gấp tờ giấy trong tay lại, Thường Hy nhìn Vãn Thu nói: “Vãn Thu, mẫu đơn trong Đông cung vừa đúng dịp nở, muội cắt lấy hai cành rực rỡ nhất đem đến chỗ Mị phi nương nương. Truyền lời với nương nương rằng chỉ có mẫu đơn mới là quốc sắc. Nghe xong nương nương tất sẽ biết phải làm gì.”

Vãn Thu cũng không dám hỏi tại sao, lập tức đi làm. Thường Hy nhìn Triêu Hà cười nói: “Triêu Hà, muội còn dám đến Hương chỉ cung hay không?”

“Có gì không dám? Thái tử phi có chuyện chỉ cần phân phó cho nô tỳ là tốt rồi, nô tỳ nhất định sẽ làm được thỏa đáng.” Triêu Hà cười nói, có Thái tử phi ở đây nàng còn có gì phải sợ? Dương Lạc Thanh muốn khi dễ người Đông cung vẫn phải nhìn lại bản thân một chút đấy.

Thường Hy ở bên tai Triêu Hà thấp giọng nói mấy lời. Triêu Hà gật đầu thật mạnh một cái, trên mặt cũng mang theo nụ cười thật tươi, xoay người rời đi.

Thường Hy cười nhạt một tiếng. Rảnh rỗi lâu như vậy cũng nên giãn gân giãn cốt một chút rồi, nếu không sẽ hỏng người mất. Có vài người không biết trời cao đất rộng là gì, nàng tốt bụng cho người ta một cái thước để họ tự lượng sức mình mới được.

***

Chương 377:

Loan Minh cung.

Mị phi nhìn đến hai cành hoa mẫu đơn nở rực rỡ trong chiếc khay bằng ngọc mà yên lặng ngẩn người. Ngu Thường Hy phái người đưa hoa tới cho nàng là có ý tứ gì? Chẳng lẽ muốn giễu cợt nàng? Nghĩ tới đây sắc mặt Mị phi trở nên xanh mét. Hiện tại trong hậu cũng không biết có bao nhiêu người đang cười vào mặt nàng, ngày trước nàng là phượng hoàng trên chín tầng trời bây giờ lại biến thành bùn đen dặm cành cây gãy. Ai nghĩ tới tiện nhân Dương Lạc Thanh kia lại có được cảnh tượng như ngày hôm nay!

Nhớ ngày đó nàng thật sự không nên xem thường nàng ta để hôm nay lại rơi vào hoàn cảnh thê lương như thế này. Hoàng thượng không biết bao lâu còn chưa đến thăm nàng. Trong hậu cung này, thánh sủng chính là tấm bình phong che chắn cho mỗi phi tần, hiện tại nàng coi là cái gì? Chỉ là một phi tử thất sủng thôi!

“Trở về nói cho Thái tử phi, ta đa tạ ý tốt của Thái tử phi. Hoa nàng tặng bổn cung rất xinh đẹp nhưng đáng tiếc vào nơi này cũng chỉ là uổng phí.” Mị phi mang thần sắc trong trẻo lạnh lùng nhìn Vãn Thu nói.

Vãn Thu cũng không giận, cười nói: “Mị phi nương nương thích là tốt rồi. Thái tử phi thân thể nặng nề không có cách nào đến thỉnh an Mị phi nương nương nhưng là có một câu muốn nô tỳ thuật lại.”

“Câu gì?” Mị phi nhăn mày, Ngu Thường Hy lại muốn làm cái gì? Nàng cũng không muốn có liên quan gì đến Ngu Thường Hy, mỗi lần chọc tới nàng ta đều không có kết quả tốt đẹp, đều là nàng chịu thua thiệt. Lại thêm tình cảnh đặc thù hiện nay, nàng ta không chỉ là thần nữ hộ quốc mà còn lại đang mang thai, như châu như bảo, ai dám động tới nàng ta? Trừ phi không muốn sống nữa! Nàng bây giờ đã đủ thê lương rồi, cách nàng ta càng xa càng tốt cho an toàn.

“Thái tử phi nói, chỉ có mẫu đơn mới thật sự là quốc sắc cho nên mới cố ý dâng mẫu đơn đến chỗ nương nương. Biết nương nương ở chốn thâm cung tịch liêu, có hoa tươi làm bạn, mỹ nhân song hành chẳng phải là càng tôn nhau thêm?” Vãn Thu dịu dàng nói, thần thái tự nhiên thanh thản khiến người ta không thể coi thường.

Mị phi cẩn thận suy nghĩ những lời này, nghi ngờ nhìn Vãn Thu nói: “Theo bổn cung thấy hoa này cũng không sánh bằng Thái tử phi, nàng có lòng là được rồi.”

Vãn Thu biết Mị phi hiểu, lúc này mới cười lui xuống.

Mị phi nhìn đóa mẫu đơn mà yên lặng suy nghĩ. Chỉ có mẫu đơn mới thật sự là quốc sắc… Ngu Thường Hy quỷ nha đầu kia coi như thức thời, chỉ tiếc nàng tuy xinh đẹp nhưng Hoàng thượng không đến thì ai nhìn? Càng nghĩ càng cảm thấy buồn bực. Nhưng mặc dù Mị phi từng có lúc hành động lỗ mãng, ăn không ít đau khổ dưới tay Thường Hy nhưng sinh tồn trong hậu cung này nhiều năm như vậy, nàng cũng không phải là hạng người hữu dũng vô mưu. Tại thời điểm này Ngu Thường Hy đưa tới cho nàng hai cành mẫu đơn… Còn nói cái gì mà chỉ có mẫu đơn mới thật là quốc sắc… Nha đầu này đang suy nghĩ cái chủ ý gì?

Cung nữ Tây Lan bên cạnh Mị phi tiến lên một bước nói: “Nương nương, ngài nghĩ xem có phải Thái tử phi biết được tin tức gì hay không? Hiện tại Thái tử gia quản lý triều chính, có tin tức gì người của Đông cung hẳn là biết sớm một chút.”

Ánh mắt Mị phi sáng lên. Cũng đúng, chẳng lẽ nàng sắp đổi vận cho nên Thường Hy nhanh chóng chạy tới lấy lòng? Nhưng là đã đến tình trạng này, nàng còn cái gì đáng giá người ta chúc mừng hay sao?

“Nương nương, lần trước Thái tử phi ở chỗ Lạc phi xảy ra chuyện, thiếu chút nữa không giữ nổi hài tử. Thái tử phi cùng Lạc phi nhất định là có hiềm khích. Hôm nay Thái tử phi lại mang hoa tới, có phải là muốn liên thủ cùng nương nương hay không?” Tây Lan thấp giọng nói, trong mắt cũng lóe lên tia sáng. Bọn họ làm nô tài cũng trông mong chủ tử được sủng ái, như thế thì bọn họ đi đâu cũng được thẳng sống lưng. Mấy ngày nay Dứu Vân, Họa Sắc bên Hương Chỉ cung khiến người ta nhìn rất không thuận mắt.

“Cùng bổn cung liên thủ? Ta bây giờ có cái gì để liên thủ cùng nàng?” Mị phi than nhẹ một tiếng. Quân ân lạnh bạc, hiện tại nàng sâu sắc hiểu được rồi.

“Nương nương nói những lời này là quá khiêm tốn rồi. Nương nương sinh hạ Hải Hà vương, lại là thâm căn cố đế trong hậu cung này. Lạc phi mới được sủng ái mấy ngày, căn cơ làm sao có thể so được với nương nương? Còn nữa, Lạc phi cũng không phải là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành gì, Hoàng thượng chỉ là ưa chút mới mẻ thôi. Nương nương mới chính là tài mạo song toàn, nếu không Thái tử phi làm sao lại đưa hoa mẫu đơn tặng ngài? Nô tỳ nghĩ Thái tử phi nhất định là biết được tin tức gì cho nên nương nương vẫn nên chuẩn bị y phục thật tốt, không biết chừng lúc nào đó Hoàng thượng lại đến xem ngài.” Nói tới chỗ này Tây Lan dừng lại, hạ thấp giọng nói: “Nghe nói mấy ngày nay Thái tử gia cẩn thận chăm sóc, bệnh tình của Hoàng thượng đã chuyển biến tốt. Lúc này Thái tử phi lại đưa tới hoa mẫu đơn, nô tỳ nghĩ nhất định là Thái tử gia đã nói cho Thái tử phi cái gì.”

Nghe được lời Tây Lan nói, Mị phi đột nhiên có chút trở nên kích động, một phát nắm lấy tay Tây Lan nói: “Ngươi bảo Vân Tuệ đi thăm dò tin tức xem gần đây Minh Tín điện có triệu kiến Lạc phi hay không?”

“Dạ, nô tỳ đi ngay.” Tây Lan nhìn đến chủ tử lại dấy lên ý chí chiến đấu, cả người cũng trở nên nhẹ nhõm, thoải mái hơn, đi tới cửa dặn dò Vân Tuệ rồi lại quay trở về, đưa tay đem hoa mẫu đơn cắm lên cửa sổ, lúc này mới nói: “Nương nương có nên chuẩn bị trước hay không? Theo nô tỳ nghĩ Hoàng thượng thật không chừng sẽ triệu kiến nương nương đấy!”

Mị phi nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nói: “Ăn mặc cái gì, nếu như Hoàng thượng thật triệu kiến ta thì cứ để như vậy mà đi. Nếu cố ý ăn mặc tỉ mỉ Hoàng thượng sẽ hoài nghi bổn cung có phải nhận được tin tức trước gì hay không. Ngươi biết Hoàng thượng rất đa nghi, vẫn nên cẩn thận một chút mới tốt. Mặc như thế này đi gặp Hoàng thượng, nói không chừng ngài sẽ thấy thẹn với ta, hiệu quả sẽ càng tốt hơn đấy.”

“Vẫn là nương nương suy nghĩ chu đáo.” Tây Lan vội xu nịnh nói. Đang nói thì Vân Tuệ đã trở lại, một đường chạy gấp nên trên trán rịn ra một tầng mồ hôi. Mị phi thấy thế vội hỏi: “thế nào? Tra được không?”

“Hồi bẩm nương nương, mấy ngày nay Hoàng thượng không có triệu kiến Lạc phi. Tất cả mọi người đều nói vì chuyện lần trước của Thái tử phi, Hoàng thượng mặc dù không trừng phạt Lạc phi nhưng Lạc phi thiếu chút nữa đã thương tổn hoàng tôn, Hoàng thượng vẫn thực tức giận cho nên mấy ngày này không triệu kiến nàng.” Vân Tuệ nhanh chóng nói sau đó mới dám lấy khăn ra lau mồ hôi trên trán.

Trong mắt Mị phi lóe lên một tia sáng rỡ. Xem ra Ngu Thường Hy khẳng định là đã biết cái gì, nàng nên sớm mà chuẩn bị. Nếu như lần này thật có thể lật người sẽ tuyệt không để con tiện nhân Dương Lạc Thanh kia sống yên ổn!

One thought on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 375, 376, 377

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s