Lệnh truy nã Đông cung_chương 378, 379

Chương 378:

Thường Hy thấy chóp mũi ngứa ngáy khó chịu, không nhịn được đành vươn tay ra bắt, bị cảm giác tê tê dại dại kia làm cho tỉnh lại. Nàng vừa mở mắt ra nhìn liền thấy được khuôn mặt Tiêu Vân Trác gần trong gang tấc, không khỏi sẵng giọng hỏi: “Đường đường là Thái tử gia mà cũng biết làm chuyện này sao?”

Tiêu Vân Trác đỡ Thường Hy ngồi dậy, cười nói: “Không phải chuyện một Thái tử gia biết làm mà là chuyện một phu quân biết làm. Hiện tại ta không chỉ là Thái tử mà còn là phu quân của nàng, ta tại sao lại không thể làm?” Tiêu Vân Trác vừa nói vừa khẽ cắn lên môi Thường Hy một ngụm, lúc này mới hài lòng mỉm cười.

Thường Hy chỉnh búi tóc, ngủ một giấc cũng cảm thấy tóc hơi có chút rối loạn. Tiêu Vân Trác vừa thấy liền giúp nàng gỡ trâm cài xuống, nói: “Về sau lúc ngủ thì đem trâm ngọc, vòng tay tháo ra. Một đầu đầy châu bảo thế này thì ngủ làm sao?”

“Vốn ta chỉ định chợp mắt một lát, ai biết ngủ quên.” Thường Hy được Tiêu Vân Trác tháo trâm cài xong liền thuận thế dựa vào lồng ngực của hắn, hai tay vòng ôm chặt lấy thắt lưng hắn, nói: “Việc chàng làm đến đâu rồi?”

“Tạm ổn. Nhưng đợi mấy ngày nữa mới thật sự có hiệu quả.” Tiêu Vân Trác ngửi được hương hoa nhàn nhạt trên người Thường Hy không khỏi có chút rung động, ngón tay hữu ý vô tình, làm như không tự chủ được mà vuốt ve tấm lưng thon của nàng. Thân thể Thường Hy hơi cứng lại, cố gắng muốn lách mình tránh ra. Bây giờ còn chưa có tối hẳn, người này lại…

Tiêu Vân Trác cảm nhận được động tác của Thường Hy không khỏi cười một tiếng, khẽ cắn vành tai của nàng nói: “Chạy đi đâu? Lần trước nàng cự tuyệt, lần này nói gì đi nữa cũng không để cho nàng chạy thoát!”

Gương mặt Thường Hy đỏ bừng đến nỗi có thể nhỏ ra máu. Mặc dù hai người đã làm loại chuyện này không ít lần nhưng mỗi lần hắn nhắc tới nàng lại vẫn cảm thấy xấu hổ không thôi. Huống chi nàng đang có thai, phải tiết chế… Tiết chế a…

Thừa dịp Thường Hy mất hồn, Tiêu Vân Trác đã sớm thuần thục cởi ra áo ngoài của nàng, nhẹ nhàng đem nàng ngã ở bên giường. Hắn cẩn thận tránh đi bụng của nàng, đưa tay dò vào trong áo. Có lẽ bởi vì nàng đang mang thai nên trước ngực đẫy đà thêm không ít. Thường Hy muốn đẩy tay Tiêu Vân Trác ra nhưng lại nghe thấy hắn thấp giọng nỉ non nói: “Nam nhân khác lúc thê tử mang thai còn có thông phòng, thiếp thất, nhưng ta chỉ có một mình nàng. Nàng nói nên làm sao bây giờ?”

Thường Hy mày liễu dựng lên, hung hăng nhìn chằm chằm Tiêu Vân Trác hỏi: “Chàng muốn làm sao? Hả? Chẳng lẽ chàng cũng muốn có mấy Bảo lâm, Nhụ tần ở bên người hầu hạ?”

“Không có… Ta đây không muốn, cho nên chẳng phải ta đang đến tìm nàng sao?” Sau lưng Tiêu Vân Trác thấm ra một trận mồ hôi. Hắn cũng không thể tìm nữ nhân khác, nếu người này ăn dấm thêm một lần nữa hắn liền điên luôn. Cho nên hắn vội vàng bày ra bộ dáng trung thành với nàng dâu của mình, nói: “Ta sống có nàng là đủ rồi, nữ nhân khác không có quan hệ với ta, cho nên… Ta nói… Nàng cũng không thể cự tuyệt ta đi, có phải hay không?”

Thường Hy suy nghĩ một chút cũng thấy đúng, lại cảm thấy hình như có chút không phải với hắn, vì vậy lập tức cũng không cự tuyệt nữa, chỉ đành phải nghe lời hắn…

***

Trăng treo đầu cành liễu. Người hẹn lúc hoàng hôn.

Sắc trời vừa mới sẩm tối liền bắt gặp có vài đạo thân ảnh thoáng qua kiền môn, lại vòng qua đó không có đi Đông cung mà trực tiếp tiến vào Loan Minh cung. Loan Minh cung của Mị phi và Hương Chỉ cung của Lạc phi cũng coi như kề cận nhau cho nên chỉ cần hai cung có động tĩnh gì là đối phương ngay lập tức biết được vô cùng rõ ràng.

Dương Lạc Thanh tựa hồ không thể tin vào chính tai mình nữa, nhìn Họa Sắc hỏi: “Ngươi nói cái gì? Hoàng thượng tuyên Mị phi đi Trường Nhạc điện?”

“Dạ, nô tỳ vừa mới nghe thấy công công truyền chỉ nói vậy.” Họa Sắc thận trọng trả lời, biết tâm tình chủ tử mình không tốt nên cũng không dám nói nhiều.

Dương Lạc Thanh ngã ngồi ở trên giường, điều này làm sao có thể? Nàng rõ ràng đã cho Hoàng thượng dùng thuốc, làm sao có thể triệu hạnh nữ nhân khác? Hắn thế nào còn có thể thích nữ nhân khác? Chẳng nhẽ thuốc kia không có hiệu quả? Không phải, Tần Nguyệt Như đã dùng thử rồi cơ mà! Càng nghĩ Dương Lạc Thanh lại càng cảm thấy bất an, đã đi tới bước đường này rồi tuyệt đối không cho phép nàng thất bại. Nàng không còn đường lui, cách duy nhất chỉ có thể là tiến về phía trước, đoạt lấy ngôi vị Hoàng đế mới có thể khiến cho mình một đời vinh hoa phú quý.

Nghĩ tới đây Dương Lạc Thanh liền ngẩng đầu nhìn Họa Sắc, nói: “Ngươi đi hỏi thăm một chút xem hôm nay Hoàng thượng gặp những ai?”

“Dạ, nô tỳ lập tức đi ngay.” Họa Sắc vội vàng lui ra ngoài.

“Nương nương, chúng ta có cần tìm vương phi thương nghị một chút hay không? Dù sao vương gia cũng ở ngoài cung, nói không chừng còn có tin tức khác.” Dứu Vân thấp giọng nói ra. Đến thời điểm này vận mệnh của nàng và Dương Lạc Thanh đã buộc lại với nhau, chết thì cùng chết, nếu có thể thành công tương lai nàng cũng có thể an tâm sống nửa đời còn lại. Cầu phú quý trong nguy hiểm cũng chính là đem mạng đi đánh cược.

Dương Lạc Thanh gật đầu một cái, nói: “Ngươi tự mình đi làm, trước khi cửa cung đóng phải quay về.”

“Dạ, nương nương yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ về ngay.” Dứu Vân nói sau đó xoay người rời đi.

Dương Lạc Thanh nắm thật chặt mười đầu ngón tay, Hoàng thượng làm sao lại đột nhiên triệu hạnh Mị phi? Nơi này đến tột cùng là có vấn đề gì? Nghĩ tới nghĩ lui cũng không đoán ra được nguyên nhân, sắc mặt Dương Lạc Thanh càng trở nên âm trầm. Kể từ khi Ngu Thường Hy trở về, nàng giống như chuyện gì cũng không thuận, trong hậu cung không bao giờ nữa giống như trước đây nàng nói gì nghe nấy. Hiện tại hậu cung này đã chia thành nhiều đảng phái, nếu muốn thực hiện được mục đích của mình chỉ sợ phải tốn thêm không ít công sức. Không chỉ thế, chỗ thuốc còn lại cũng phải tìm cách cho Hoàng thượng dùng nốt, nếu không thật sẽ thất bại trong gang tấc. Uống xong viên thuốc cuối cùng này, Hoàng thượng sẽ không tin lời bất kỳ kẻ nào cả, duy nhất chỉ có dựa vào nàng, yêu nàng như mạng. Như vậy tình hình sau đó sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Ngu Thường Hy… Ngu Thường Hy, coi như ngươi trở lại thì thế nào? Một ngày nào đó ngươi sẽ biết được thiên hạ này không phải bởi vì ngươi là thần nữ hộ quốc mà có cái gì thay đổi. Giang sơn này cũng không không nhất định thuộc về Tiêu Vân Trác. Chỉ cần một ngày thánh chỉ còn chưa có hạ xuống liền có thể thay đổi, các ngươi cứ chờ mà xem!

Dương Lạc Thanh đang suy nghĩ thì Họa Sắc đã trở lại, chỉ thấy nàng nhấc lên tấm rèm thêu uyên ương màu hồng cánh sen, nhìn Dương Lạc Thanh nói: “Nương nương, nô tỳ đã nghe ngóng, hôm nay Hoàng thượng triệu kiến Thái tử gia, Hải Hà vương, còn thêm một tên nhân sĩ từ ngoài cung vào không rõ tên họ, khuôn mặt cũng rất lạ, chưa gặp qua bao giờ.”

Dương Lạc Thanh chấn động trong lòng, người lạ mặt? “Người nọ là theo Thái tử gia, Hải Hà vương cùng nhau gặp mặt Hoàng thượng?”

“Dạ, cùng nhau đi vào. Sau đó ba người còn chưa ra liền có thái giám truyền chỉ buổi tối tuyên Mị phi thị tẩm.” Họa Sắc vừa nói vừa cảm thấy trong lòng bàn tay ướt dính khó chịu. Ai biết được sẽ xảy ra biến cố ngoài ý muốn như vậy, cho tới nay đều là chủ tử của mình độc sủng hậu cung, gặp chuyện này đương nhiên là sắc mặt khó coi rồi.

***

Chương 379:

Dương Lạc Thanh không rét mà run. Nàng chỉ sợ người lạ mặt kia chính là đại phu… Nếu không phải vậy thì làm sao Hoàng thượng có thể đột nhiên gọi Mị phi thị tẩm? Nhưng nếu như đúng thế thì có phải đại phu kia đã giải được độc của nàng rồi hay không, cho nên Hoàng thượng mới triệu hạnh Mị phi?

Trong lúc nhất thời Dương Lạc Thanh giống như không thể suy nghĩ thêm được gì cả, ngơ ngác ngồi ở trên giường yên lặng không nói. Họa Sắc vừa thấy liền thấp giọng khuyên lơn: “Nương nương ngài không nên bận tâm, Hoàng thượng muốn sủng ái người nào chúng ta không quản được. Coi như Hoàng thượng có sủng ái Mị phi thì cũng chỉ là mới mẻ nhất thời, cuối cùng vẫn là nương nương quan trọng nhất. Ngài không nên vì vậy mà làm tổn hại đến thân thể.”

“Ngươi thì biết cái gì?” Dương Lạc Thanh quát lên, chuyện nàng hạ độc dĩ nhiên bọn họ không biết. Bọn họ chẳng qua cũng chỉ nghĩ là nàng đang tranh ân sủng thôi mà không biết được lợi hại trong chuyện này.

Cả người Họa Sắc run lên, sắc mặt tái nhợt, nói cũng không dám nói nhiều một câu. Dương Lạc Thanh nhìn thấy vậy lại càng thêm phiền lòng, quát lên: “Còn chưa cút ra ngoài! Đồ vô dụng!”

Họa Sắc vội vàng lui xuống. Dương Lạc Thanh nhìn tấm rèm mành lay động mà âm tình bất định. Nàng nhất định không thể ngồi chờ chết, phải nhanh chóng nghĩ ra biện pháp. Mị phi… Ngươi là chim đầu đàn cũng đừng trách ta không khách khí, ở trong hậu cung này ai có thể sống sót sau cùng mới là vương đạo!

***

Ở chốn hậu cung tường cao cửa rộng này thứ không thiếu nhất chính là những kẻ lưỡi dài hơn người, lại thêm Thường Hy cố ý đứng bên quạt gió, chuyện Mị phi được Hoàng thượng triệu hạnh nhanh chóng lan truyền khắp mọi ngóc ngách, trong lúc nhất thời trở thành đề tài cho mọi người thảo luận lúc trà dư tửu hậu. Lạc phi chuyên sủng đã thật lâu, không có người dám đắc tội với nàng, hiện tại Mị phi nhận được thánh sủng có phải nghĩa là thiên hạ nay chia hai hay không? Hoặc cũng có thể là chia ba? Lạc phi mặc dù được sủng ái, ở hậu cung tùy ý làm bậy nhưng quyền bính ước thúc hậu cung vẫn như cũ nằm trong tay Hoàng quý phi. Chỉ là thời gian này thân thể Hoàng quý phi có chút khó chịu nên không thèm quản thôi.

Nhưng bệnh của Hoàng quý phi đến đi cũng thật đúng lúc. Ngày thứ hai ngay sau khi tin tức Mị phi được thị tẩm truyền ra liền cũng xuất hiện người nói rằng bệnh của Hoàng quý phi đã hết, khỏe như vậy cũng quá nhanh thôi!

Lúc Thường Hy nghe được tin này thiếu chút nữa bật cười, nhìn Lệ Bình nói: “Mẹ chồng ngươi thật là lợi hại. Là người lợi hại nhất trong số những người ta đã gặp.”

Lệ Bình hừ lạnh một tiếng, nhìn Thường Hy nói: “Phi! Nếu không phải hôm qua ta nhận được tin của ngươi nói ta ra tay, không chừng đến hôm nay mẹ chồng của ta vẫn còn đang bệnh nặng không ngừng đấy. Mệt ngươi vẫn còn ngồi ở chỗ này cười, cũng không biết là ai giúp ngươi!”

“Dạ dạ dạ, đều là công lao của tiểu thư đây! Phần thưởng cho tiểu thư là một chén nước ô mai, thế nào?” Thường Hy cười nói. Hai ngày nay thật là thoải mái, nàng cứ ung dung nhìn cảnh Dương Lạc Thanh gấp đến rối tung rối mù.

“Ai thèm uống nước ô mai của ngươi, chua chết người! Lần trước uống một hớp ta liền một tháng không ăn giấm, nào có như ngươi vậy. Ta xem không cần nước ô mai, ngươi trực tiếp uống giấm đi thôi!” Lệ Bình nhớ tới lần trước mà vẫn còn sợ hãi, nghe được Thường Hy nói cho nàng uống nước ô mai liền trực tiếp xua tay, lập tức kéo lấy hộp gấm về phía mình, nói: “Không bằng ta ăn điểm tâm, ngươi tự mình uống đi.”

Thường Hy cũng không thèm ép, chỉ hé miệng cười cười, mình cầm lấy chén nước ô mai từng ngụm từng ngụm uống. Lệ Bình nhìn Thường Hy uống thong thả không ngại chua, ánh mắt sáng lên nhìn nàng nói: “Đều nói trai chua gái cay, ta xem ngươi nhất định là sẽ sinh một thằng nhóc mập mạp!”

Thường Hy thiếu chút nữa thì bị sặc, nhìn Lệ Bình nói: “Con trai thì thế nào? Con gái thì thế nào? Ta lại cảm thấy con gái vẫn tốt hơn, thân thiết gần gũi.”

“Phi, lứa đầu sinh trai lứa sau sinh gái. Ngươi muốn sinh con gái, Thái tử gia cũng không thèm để ý nhưng triều đình lại không an ổn. Cho nên trước tiên cứ sinh con trai ngăn chặn miệng của bọn hắn, về sau sinh con gái cũng không có gì không ổn.” Lệ Bình bĩu môi nói ra, nàng cũng thừa biết mấy lão hủ kia lợi hại như thế nào rồi.

“Còn ngươi thì sao? Sao mãi chưa có tin tức? Ngươi vào cung cùng lúc với ta, lại còn sớm hơn ta vài bước tại sao lại chưa có gì?” Thường Hy quan tâm hỏi.

Lệ Bình vừa nghe nói đến điều này liền bày ra khuôn mặt bất đắc dĩ, nhìn Thường Hy nói: “Ngươi nói ta đây là đất không tốt hay mầm móng của hắn không tốt? Hai ta cũng rất nỗ lực, tại sao lại không có kết quả đây?”

Nghe thấy Lệ Bình nói như vậy, Thường Hy chỉ cảm thấy gương mặt nháy phát cháy bừng, phất tay một cái khiến cung nhân bên cạnh lui xuống rồi mới lên tiếng: “Cái người này đang nói gì đấy? Cũng may là bên cạnh không có người khác, nếu như truyền ra ngoài, thanh danh của ngươi còn không bị phá hủy? Mấy lời thô tục nơi phố phường mà ngươi cũng dám nói!”

Lệ Bình có chút ngượng ngùng nhìn Thường Hy, gương mặt lấy lòng nói: “Đây không phải là trước mặt ngươi sao? Nếu là người khác ta cũng không dám nói. Ngươi sẽ không nói cho người khác đúng không?”

Thường Hy bất đắc dĩ trợn mắt một cái, nói: “Không chỉ có mình ngươi, ngay cả Đỗ Đình Phương và La Thúy Yên, cả Thẩm Phi Hà cũng không thấy có tin tức gì? Thật là kỳ quái, cả ba người đều không có động tĩnh, ngươi nói có phải có vấn đề gì hay không?”

Lệ Bình nhìn Thường Hy, sắc mặt từ từ trở nên nghiêm trọng, lẳng lặng vừa nghĩ vừa nói: “Ngươi nói đúng, thật sự là có chút kỳ quái, tại sao cả bốn người đều im hơi lặng tiếng như thế?”

Từ trước đến giờ Thường Hy cũng không để ý đến chuyện này nhưng bây giờ nghĩ lại thì thật có chút không bình thường. Nàng nhìn bộ dáng Lệ Bình chau mày, vội cười nói: “Ngươi cũng đừng để trong lòng, ta cũng chỉ nói vậy thôi. Nghe người ta bảo bên cạnh Hải hà vương mỹ nữ như mây, một tháng cũng chưa đến lượt La Thúy Yên được lâm hạnh thì lấy đâu ra hài tử?”

Nghe được Thường Hy nói như thế thì Lệ Bình cũng thoáng thả lỏng, thở dài một tiếng nói: “Cũng phải, chỉ là nói Hải Hà vương phi cũng không phải là một món đồ, đây không phải là ái thiếp diệt thê hay sao? Ta nghe nói La Thúy Yên sống cũng không dễ dàng, ngay cả một thiết thất có hơi chút được sủng ái cũng có thể khi dễ nàng, đây là có chuyện gì?”

“Chính nàng ta không có tiền đồ mà thôi, thân phận chính thất cũng không biết lợi dụng. Bổn sự không có còn có thể trách ai đây?” Thường Hy lại nói cũng có chút tức giận, chuyện này nàng cũng nghe nói nhưng không thể can thiệp.

“Là nàng ta tự làm tự chịu thôi. Ai bảo năm đó nàng ta hại ngươi cho nên mới tự làm bị thương mặt mình!” Lệ Bình tức giận nói, nghĩ đến chuyện xưa mà nàng vẫn chưa hết hỏa khí.

Thường Hy nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn Lệ Bình trong lòng cũng cảm thấy ấm áp, nói: “Tóm lại là người đáng trách tất cũng có chỗ đáng thương, khi nào các ngươi gặp nàng thì khuyên nàng đôi câu. Ta với nàng ta cũng không thường xuyên gặp mặt, hơn nữa quan hệ cũng có chỗ bất tiện, không có cơ hội nói cái gì. Trước kia không cảm thấy gì, bây giờ nghĩ lại cũng thấy nàng thật đáng thương.”

“Không nói nàng ta nữa, ta có chuyện muốn nói với ngươi. Ngày hôm qua Thẩm Phi Hà đến tìm gặp ta.” Lệ Bình nhìn Thường Hy, thần sắc có chút trở nên nghiêm túc.

3 thoughts on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 378, 379

  1. Chào ss! Hàn biết đến bộ này khá muội! Cày 4 ngày để đuổi kịp ss! Truyện càng ngày càng hồi hộp😡 Tiêu Vân Triệt thật âm hiểm cả Thẩm Phi Hà nữa! Thật đúng là không cùng 1 loại người thì không ở chung :3
    Hoàng Đế mãi mãi là hồ ly giảo hoạt

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s