Lệnh truy nã Đông cung_chương 382, 383, 384

Chương 382:

Đều nói lòng vua khó dò, đều nói quân ân như nước, đều nói… Đều nói rất nhiều, tóm lại một câu là nếu muốn sống vẻ vang, sống nở mày nở mặt trong hậu cung thì ân sủng của Hoàng thượng là điều không thể thiếu. Kể từ khi Lạc phi nổi lên thì trong hậu cung chưa bao giờ náo nhiệt như thế.

Hoàng quý phi chỉ mong giữ được vị trí hiện tại, tương lai đi theo con mình xuất cung hưởng phúc tuổi già vì vậy đối với ý định tranh thủ tình cảm đã sớm phai nhạt, ngược lại phần lớn thời gian đều ở trong tẩm cung tu thân dưỡng tính. Kính phi hôm nay cũng cực kỳ an phận, con trai của mình đã nộp khí giới đầu hàng thì nàng cũng không có mục đích chiến đấu, cuối cùng lại trở nên thân cận không ít với Hoàng quý phi. Mẫn phi vẫn một dạng giống như trước kia không thay đổi gì. Chỉ có Mị phi gần đây là cảnh tượng đắc ý, cùng với số lần thị tẩm tăng lên nhanh chóng của nàng chính là thế nước của Lạc phi đi xuống. Cho nên mới nói, hậu cung bây giờ a, gà bay chó sủa!

Kể từ sau sự việc của Minh Khải quốc, Đỉnh Nguyệt quốc cũng không có chiến sự gì, quốc gia thái bình, dân chúng an khang, quả là một bức tranh an cư lạc nghiệp thời bình. Các vương gia mặc dù đã được ban cho phủ đệ riêng biệt nhưng mỗi ngày vẫn chăm chỉ vào cung thỉnh an, vì vậy trong hậu cung lại càng sôi động, ngày nào cũng có tin tức mới mẻ truyền ra.

Hoạt động yêu thích gần đây của Thường Hy chính là nằm nghe Triêu Hà và Vãn Thu kể lại chiến tích của Mị phi và Lạc phi. Một người căn cơ thâm hậu, có hoàng tử bên thân, sống lưng cao thẳng là Mị phi; một người chim sẻ biến phượng hoàng, một bước lên trời, rất được Hoàng thượng yêu thích là Lạc phi. Hai người coi như thực lực ngang nhau, kỳ phùng địch thủ.

Mặc dù không giống như bách tính ngoài kia chỉ chó mắng gà, chỉ cây hòe mà mắng cây dâu, không vừa mắt thì lôi nhau ra đánh một trận thống khoái nhưng các nàng mỗi ngày cũng thay đổi một biện pháp để chà đạp đối phương, không ngừng tìm kiếm chỗ sơ hở của đối phương, tìm cơ hội cạn tàu ráo máng, khiến cho sóng ngầm trong hậu cung càng thêm mãnh liệt.

Từ lần trước nói chuyện với Lệ Bình xong vẫn không có tin tức truyền đến. Thường Hy biết Thẩm Phi Hà là người cẩn thận, không nắm chắc mười phần tuyệt đối sẽ không tiến lên phía trước một bước. Nếu nàng muốn mưu tính cái gì thì vạn bất đắc dĩ mới đánh động đến Lệ Bình, bởi vì nàng ta biết Lệ Bình có quan hệ rất tốt với nàng, sẽ không dễ dàng mạo hiểm.

Vì để cho Thẩm Phi Hà nhanh chóng hành động, Thường Hy gây không ít phiền toái cho Dương Lạc Thanh, hơn nữa cũng không từ bỏ việc tìm kiếm bí mật khiến cho Dương Lạc Thanh có thể một bước lên trời.

Nhìn Thường Hy ngẩn người, khung thêu hoa trong tay tà tà nằm sát mép giường, Vãn Thu nhẹ nhàng nhặt lên đặt vào giỏ thêu rồi nói: “Thái tử phi, nếu như buồn chán thì ra ngoài đi dạo một lát.”

Thường Hy phục hồi lại tinh thần, lắc đầu một cái, nói: “Không cần, nghĩ chút chuyện nên lơ đãng thôi. Thái tử gia đã hạ triều chưa?”

Vừa dứt lời thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. Vãn Thu hé miệng mà cười cười rồi khom lưng lui xuống. Ngay sau đó Tiêu Vân Trác vén rèm đi vào, nhìn Thường Hy hơi mỉm cười nói: “Nhanh như vậy liền nhớ ta?”

“Đừng tự dát vàng lên mặt, ta không phải là nhớ chàng, ta chỉ muốn hỏi chuyện lần trước chàng điều tra thế nào? Tìm được chứng cớ Thẩm Phi Hà cấu kết cùng Dương Lạc Thanh không? Bên chàng không có tin tức, bên ta cũng không dám động thủ, thật là không có hứng thú. Cả ngày ngồi đây nhìn bọn họ đấu đá cũng mệt mỏi!” Thường Hy bĩu môi nói.

Tiêu Vân Trác thật đúng là không nói ra lời, như vậy cũng kêu nhàm chán, không biết cục diện như thế này là do ai tạo thành? “Thẩm Phi Hà rất giảo hoạt, làm việc ít khi có nhược điểm, nếu muốn tìm chứng cớ thì phải kiên nhẫn một chút. Loại chuyện như thế này không gấp được, nếu như bứt dây động rừng, lấy tính tình của Thẩm Phi Hà chỉ sợ hai, ba năm nữa nàng ta mới dám động thủ. Vậy nàng chẳng phải là nhàm chán hơn sao?”

Tiêu Vân Trác thay triều phục, mặc vào trường bào thoải mái rồi ngồi bên người Thường Hy, đặt tay lên bụng nàng, nói: “Hôm nay có bướng bỉnh không? Có đá nàng hay không?”

“Không có, từ lần trước liền không có cử động nữa. Thái y nói thời gian còn sớm, chờ qua tháng liền sẽ đạp lợi hại hơn.” Thường Hy nói tới chỗ này liền muốn cười. Lần trước tiểu tử trong bụng vô tình lại nhúc nhích, khéo cái là vừa đúng lúc Tiêu Vân Trác đang úp má lên bụng của nàng nghe động tĩnh. Cú đạp ấy xem như vừa đúng chạm lên má của hắn, thế nhưng lại làm cho hắn sợ hãi không thôi, vẫn là lần đầu tiên gặp loại chuyện như vậy, nửa đêm canh ba lại tức tốc đào thái y từ trong chăn ra đuổi tới Đông cung. Khi thái y biết được chẳng qua là máy thai thì gương mặt thật giống như quả mướp đắng, chỉ vì một cái máy thai nho nhỏ mà đem bọn hắn bốc từ trong chăn ra đúng là không có nhân đạo. Nhưng cũng không ai dám trách móc gì, vội hướng về phía Tiêu Vân Trác trái trái phải phải chúc mừng một hồi.

Kể từ sau ngày đó, Tiêu Vân Trác hễ cứ rảnh là lại dính lên bụng của nàng nghe ngóng động tĩnh. Nhưng hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều, mấy ngày nay tiểu tử kia lại ngoan ngoãn nằm im, chỉ tức giận Tiêu Vân Trác hận không thể vỗ vào cái mông con của hắn.

“Tên tiểu tử này chính là cố ý chọc giận ta đấy! Chờ nó sinh ra xem ta tét mông nó như thế nào!” Tiêu Vân Trác vô số lần nảy sinh ác độc nói.

Thường Hy lại vội vàng ngay lập tức đổi chủ đề: “Bệnh tình của phụ hoàng thế nào rồi? Khi nào thì khỏi?”

Nói tới cái này sắc mặt của Tiêu Vân Trác lại càng khó coi, nghiến răng nói: “Không biết!”

Thường Hy sửng sốt, ngay sau đó thở dài nói: “Thật là càng già thì càng thích chơi dai!” Thanh âm dừng lại, nhìn Tiêu Vân Trác hỏi: “Gần đây Lạc phi triệu tập không ít cung nữ xinh đẹp lại để dạy dỗ. Ta xem nàng chính là không ngồi yên được nữa.”

Tiêu Vân Trác hừ lạnh một tiếng, nhìn Thường Hy nói: “Cũng chỉ là châu chấu sắp chết nhảy lên không được mấy ngày. Nàng không cần phải phí tâm, chỉ cần an ổn dưỡng thai cho ta là được rồi.”

Nhưng Thường Hy biết Dương Lạc Thanh sẽ không dễ dàng nhận thua, nhẹ giọng nói: “Gần đây Mị phi khí thế dâng cao, căn cơ của Dương Lạc Thanh lại cạn, chỉ sợ cứ tiếp tục như vậy thì nàng ta sẽ không địch lại nổi. Nàng ta hẳn là đang tìm đường lui cho mình đấy.”

Tiêu Vân Trác nheo mắt, cẩn thận nhìn Thường Hy hỏi: “Nàng có ý gì?”

“Dương Lạc Thanh huấn luyện một đám cung nữ trẻ tuổi, dung mạo xinh đẹp, chàng nói xem nàng ta muốn tặng cho người nào? Đưa cho Hoàng thượng chỉ sợ nàng ta sẽ không hào phóng như vậy, để cho nữ nhân khác tranh thủ tình cảm cùng mình. Vậy dư lại cũng chỉ còn một khả năng.” Thường Hy nhìn Tiêu Vân Trác, cười như không cười, trong mắt mang theo mấy phần hài hước.

Tiêu Vân Trác cả kinh, thần sắc dần dần trở nên ngưng trọng, nhìn Thường Hy nói: “Nàng ta cũng dám tính toán. Nàng định như thế nào?”

Thường Hy than nhẹ một tiếng: “Không biết a. Nàng nếu như nhất định muốn tặng cho người nào đó, ta còn có thể không đồng ý sao? Đây chẳng phải nói cho thiên hạ biết ta là nữ nhân ghen tuông mù quáng sao?”

Nghe nói vậy nhưng Tiêu Vân Trác lại quả quyết Thường Hy sẽ không dễ dàng nhẫn nhục chịu đựng. Nhìn hai tròng mắt lóe sáng của nàng, Tiêu Vân Trác thở dài không biết nàng lại nghĩ ra chủ ý gì. Dương Lạc Thanh chỉ sợ sẽ ăn không ít xui xẻo!

***

Chương 383:

Tiêu Vân Trác thật ra cũng thừa biết Thường Hy không phải là người ngồi yên chịu trói, thấy nàng một bộ dáng thần thái bay bay, môi anh đào đỏ tươi mím thành một đường, trong lòng ông lên một tiếng nhưng vẫn nhẹ nhàng cười nói: “Nàng tính toán như thế nào?”

Thường Hy tay cùng Tiêu Vân Trác mười ngón đan chặt, đắc ý nói: “Chuyện vui nhất trên đời chính là nhìn người khác tự bê đá đập chân mình, có phải hay không?”

Sau lưng Tiêu Vân Trác rịn ra một trận mồ hôi lạnh, trong lòng âm thầm quyết định cả đời này cũng sẽ không dám trêu chọc đến tiểu hồ ly này. Nàng thật sự là quá khó chơi, có thù tất báo. Làm một đôi phu thê ân ái so với một đôi uyên ương cãi lộn thì thích ý hơn nhiều. Nghĩ tới đây Tiêu Vân Trác vội vàng phụ họa: “Có chỗ nào cần vi phu ra sức hỗ trợ hay không?”

Thường Hy híp mắt, rất trịnh trọng gật đầu một cái, nói: “Tại sao lại không có phần của chàng, dĩ nhiên là muốn. Ta thấy không lâu nữa là sinh thần của Lạc phi đi? Lấy trình độ được sủng ái hiện nay của nàng hẳn là sẽ tổ chức một buổi yến tiệc thật hoành tráng, những mỹ nhân kia hẳn là sẽ có đất dùng.”

“Ý tứ của phụ hoàng hình như không muốn tổ chức sinh thần cho nàng.” Tiêu Vân Trác cau may, hắn rất không thích nữ nhân này.

“Nhịn một chút chán ghét nhất thời đổi lấy một đời an vui cực lạc, buôn bán này có lời.” Thường Hy biết là Tiêu Vân Trác đang nghĩ cái gì, đưa tay ôm chặt cổ của hắn, ghé vào bên cạnh lỗ tai hắn thấp giọng nói ra: “Chàng nghĩ mà xem, người ta đã tính toán lâu như vậy, dù sao cũng phải cho Dương Lạc Thanh một cơ hội để thi triển. Hơn nữa bên Thẩm Phi Hà kia nhất định cũng sẽ có hành động, ta còn muốn nhân chuyện này mà dò xét xem rốt cục Tiêu Vân Triệt và Thẩm Phi Hà đang bày trò quỷ gì. Nếu như bọn họ thức thời có thể lùi bước là chuyện tốt, ít nhất chàng và hắn vẫn là huynh đệ. Còn nếu như hắn vẫn khăng khăng một mực, đến lúc đó ta sẽ không hạ thủ lưu tình, Hoàng thượng cũng sẽ không cho phép loại chuyện như thế xảy ra.” Nói tới chỗ này nàng lại thở dài: “Trong hậu cung, hoàng gia có rất ít tình huynh đệ chân chính. Không phải là mọi người không muốn mà là trước mặt quyền lực, tiền tài cùng phú quý, khó có ai có thể cưỡng lại lực hấp dẫn của nó. Lần này chúng ta coi như cho hắn một cảnh cáo, khiến hắn suy nghĩ lại con đường nên chọn của mình.”

Tiêu Vân Trác nắm chặt tay của Thường Hy, trong lòng vẫn còn chút khó chịu. Thật ra hắn không thể tin nhất người phản bội hắn lại là Tiêu Vân Triệt, nếu đổi lại là người khác hắn còn có thể chấp nhận.

“Vi An vương tuyệt đối sẽ không tham dự, Trường Tín vương đã đầu phục chàng, hiện tại chỉ còn có Hải Hà vương. Ta lo lắng Hải Hà vương sẽ liên thủ cùng hắn, đến lúc đó vì lợi ích trước mắt, chỉ sợ Mị phi sẽ đứng chung một thuyền với Dương Lạc Thanh. Chúng ta vẫn nên dự phòng trước mới tốt.” Thường Hy nhặn nhẹ chân mày, nói.

Tiêu Vân Trác gật gật đầu nói: “Nàng yên tâm, Liệt Phong đã phái người theo dõi nghiêm ngặt rồi, nếu có gì dị động nhất định chúng ta sẽ biết được.

“Nghe nói gần đây trên triều đình cũng không yên ổn, đại ca, tam ca của ta không sao chứ?” Đối với vấn đề này Thường Hy rất là lo lắng. Nàng còn nhận được tin tức chuyện buôn bán của nhà mình cũng gặp bất lợi, chỉ sợ là có người đứng sau giở thủ đoạn.

“Cái này nàng không phải lo nghĩ nhiều. Thụy Lân đã có thể một mình ứng phó mọi chuyện, Thụy Hòa cũng không tồi, Lệ Trung Dũng rất là thưởng thức hắn, dù sao quân nhân cũng không tránh khỏi mắc chút sai lầm. Tam ca của nàng là nhân tài vừa mới xuất hiện, cây cao chịu gió lớn, ta đã phái người truyền tin cho hắn, không nên làm náo động quá lớn. Có Lệ Trung Dũng chăm sóc hắn cũng ổn thôi.” Tiêu Vân Trác không muốn cùng Thường Hy nói về chuyện triều chính, nhất là chuyện có liên quan đến nhà nàng, chỉ sợ làm tổn thương đến thân thể của nàng.

Thường Hy nghe Tiêu Vân Trác nói vậy cũng biết là hắn đã đem mọi chuyện xử trí thỏa đáng, trong lòng ấm áp, nói: “Tất cả cũng khiến chàng phí tâm rồi.”

“Hai ta là vợ chồng, lời này ta không thích nghe.” Tiêu Vân Trác nhìn Thường Hy cưng chiều nói, lại chuyển sang chủ đề khác: “Thật ra thì ta cũng không giúp được bao nhiêu. Chuyện của đại ca nàng là do hắn tự lo đấy.”

Thường Hy hứng thú, hai mắt lóe sáng vội hỏi tới: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Người nọ vu cáo ca ca nàng thu nhận hối lộ, nhiễu loạn triều cương nhưng sáng sớm hôm sau, trước cửa phủ doãn lại xuất hiện một phong mật thư, bên trong chứa đầy chứng cứ viên quan kia tham ô hối lộ, chiếm đoạt ruộng đất của dân chúng, tổn hại đến pháp luật và kỷ cương. Hắn lúc này không phải là lửa cháy đến nơi sao?” Tiêu Vân Trác không nhịn được nở nụ cười.

“Chàng tìm người làm?” Thường Hy kinh ngạc hỏi, gậy ông đập lưng ông cũng là biện pháp tốt, chỉ là muốn tìm ra những chứng cứ kia cũng không phải là chuyện đơn giản.

“Ta còn chưa có ra tay. Là có người kiềm chế không được, không muốn nhìn thấy ca ca của nàng chịu uất ức!” Tiêu Vân Trác có thâm ý khác nói.

“Ai vậy?” Thường Hy tò mò hỏi, đại ca của nàng khi nào thì quen biết được nhân vật lợi hại như vậy?

Tiêu Vân Trác nhìn Thường Hy khó có được thời điểm hồ đồ, nhắc nhở: “Nàng ngẫm lại xem năm đó hoành hành giang hồ, nắm trong tay bí mật triều chính là những ai?”

Thường Hy khẽ cau mày, cẩn thận suy nghĩ, trong lúc bất chợt ánh mắt sáng lên, bắt được vạt áo Tiêu Vân Trác nói: “Là nàng?”

“Không nghĩ tới nàng lại là một cô nương nhanh nhẹn như vậy.” Tiêu Vân Trác nhẹ giọng nói, trong lòng thầm tính toán nếu có thể thu làm của chính mình thì tốt. Chờ hắn đi lên đế vị, văn võ bá quan đều đặt trong lòng bàn tay, còn có gì đáng sợ?

“Mười tám cây trâm hoa năm đó cũng không phải chỉ có hư danh, phải có bản lĩnh thật sự mới có thể tung hoành ngang dọc. Ai nghĩ tới Minh Sắt vì đại ca ta lại có thể làm ra chuyện như vậy, xem ra chuyện tốt không xa nha!” Thường Hy hé miệng mà cười cười. Nàng thật sự yêu quý Minh Sắt, có một chị dâu kiêu ngạo cũng không hẳn là xấu. Nghĩ tới Minh Sắt nàng không nhịn được mà lại nhớ tới Mạnh Điệp Vũ, nhìn Tiêu Vân Trác hỏi: “Chàng có tin tức của Mạnh Điệp Vũ không? Nàng tựa hồ như đã biến mất không thấy tăm hơi nhưng ta vẫn cảm thấy nhất định sẽ có một ngày nàng trở về.”

Tiêu Vân Trác lắc đầu một cái: “Không có tin tức của nàng. Chỉ là Liệt Phong nói cho ta biết gần đây buổi tối ở Vân Đô rất náo nhiệt, nàng cũng còn một món nợ phải thu cho nên chắc hẳn sẽ trở lại.”

***

Chương 384:

Tiêu Vân Trác nói Thường Hy cũng hiểu được, Mạnh Điệp Vũ còn một món nợ cần phải thu đối với Dương Lạc Thanh. Chính là nàng không biết Mạnh Điệp Vũ làm sao để có thể tiếp cận được Dương Lạc Thanh, đúng là có điểm tò mò.

“Như vậy chuyện tổ chức sinh thần cho Dương Lạc Thanh thì sao?” Thường Hy nheo mắt như tên trộm hỏi.

“Ta sẽ nói với phụ hoàng, yến hội sẽ nhất định đúng hẹn mà cử hành.” Tiêu Vân Trác đáp ứng.

Thường Hy thỏa mãn gật gật đầu, nói: “Nhất định phải tổ chức thật to, quy mô thật lớn, mời thật nhiều người đến xem mới có khán giả thưởng thức kịch hay chứ!”

Tiêu Vân Trác bất đắc dĩ lắc đầu. Xem náo nhiệt… ừm, hắn cũng thích!

Tin tức Hoàng thượng tổ chức sinh thần cho Lạc phi nhanh chóng lan truyền khắp cả hậu cung, nhất lại còn long trọng tổ chức. Các phu nhân quan viên người nào có phong hào cáo mệnh phụ là có thể tham gia, đãi ngộ như vậy tương đương với cấp bậc Hoàng hậu. Vì vậy tin đồn Lạc phi thất sủng nhanh chóng bị thổi bay hoàn toàn, Hương Chỉ cung lại náo nhiệt hẳn lên.

Hương Chỉ cung. Nội điện.

Thẩm Phi Hà mới vừa từ bên Mẫn phi thỉnh an lại đây. Tin tức lớn như vậy đương nhiên nàng cũng biết, chẳng qua là bên trong có cạm bẫy gì không?

“… Ngươi thực sự cảm thấy không có vấn đề?” Thẩm Phi Hà bất an hỏi, nàng vẫn thấy có gì đó là lạ.

“Có thể có vấn đề gì? Mới vừa bắt đầu ta còn lo lắng thuốc của Tần Nguyệt Như đưa cho ta không hữu dụng, bây giờ nhìn lại cũng là phí tâm rồi. Trong lòng Hoàng thượng vẫn còn có ta, vì ta tổ chức tiệc sinh nhật như vậy chỉ sợ Hoàng quý phi cũng không bằng đâu!” Dương Lạc Thanh cười to nói. Hiện tại nàng chính là xuân phong đắc ý, lo lắng mấy ngày trước cũng nhanh chóng biến thành hư không.

Thẩm Phi Hà suy nghĩ một chút cũng thấy đúng, tạm để xuống nghi ngờ trong lòng, thấp giọng hỏi: “Ngươi thật sự muốn đem những cung nữ xinh đẹp kia đưa cho Thái tử?”

“Trưởng bối ban thưởng không thể chối từ. Ta mặc dù không lớn tuổi nhưng cũng là sủng phi của Hoàng thượng, hắn phải nể bối phận của ta. Chân mệnh thiên nữ không thể bị phản bội, nếu như nàng ta bị Thái tử dứt tình, chẳng cần chúng ta động thủ nàng cũng sẽ không sống được.” Dương Lạc Thanh đắc ý nói.

“Thật sao?” Thẩm Phi Hà kinh ngạc, còn có chuyện như vậy? “Ta thế nào chưa có nghe nói qua?”

“Chuyện như vậy làm sao có thể lưu truyền ra ngoài? Năm đó thủy tổ Hoàng hậu qua đời, tuyên bố với người ngoài là nàng lâm trọng bệnh không qua khỏi, thật ra chính là vì thủy tổ Hoàng đế di tình biệt luyến. Đây chính là bí mật cung đình. Ngu Thường Hy mấy bận cùng ta đối kháng cũng đừng trách ta không khách khí.” Dương Lạc Thanh quả thật là hận thấu xương Thường Hy. Kể từ khi nàng ta hồi cung nàng không có lấy một ngày yên ổn.

“Ta thấy Thái tử đối với Thái tử phi là chung tình không đổi, ngươi cứng rắn đem người nhét đi vào liệu có hiệu quả không? Trước kia những nữ nhân của Đông cung còn không phải chỉ để bài biện? Nhưng ngay cả như thế, vì để cho Thường Hy thoải mái, Thái tử còn không phải đem phân phát hết đám nữ nhân đó đi? Thâm tình như vậy há dễ dàng đả động sao?” Thẩm Phi Hà cau mày nói.

“Người không làm gì được không phải còn có thuốc sao? Ta dĩ nhiên là biết được điều này nhưng ta không tin Thái tử gia có thể chống cự được tác dụng của thuốc!” Dương Lạc Thanh hung hãn nói, trong mắt lóe lên một tia oán giận.

Thẩm Phi Hà nghe được Dương Lạc Thanh nói như vậy liền yên lòng xuống. Nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, bày mưu tính kế nhiều năm như vậy, mắt thấy thành công sắp đạt được, nàng không thể để xảy ra bất kỳ không may nào. Thời điểm vào cung biết được sẽ không lựa chọn Thái tử phi từ trong đám tú nữ lần này, loại thất vọng đó nàng khó nói lên lời. Cực khổ thời gian dài như vậy, quay đầu lại cái gì cũng không đạt được thì còn có ý nghĩa gì sao?

Tuy vậy nàng cũng không cam lòng, nàng cũng không thể tùy tiện bị bất kỳ hoàng tử nào chọn phải. Trong các hoàng tử cũng có người là rồng phượng có người chỉ là giun đế. Trong năm hoàng tử nàng nhìn trúng Tiêu Vân Triệt, hắn lịch sự nho nhã, phong lưu phóng khoáng, quả thật chính là vị hôn phu trong mộng tốt nhất của các cô nương. Nàng trong lúc vô tình nhìn được mắt hắn lóe lên một tia không cam lòng, vì vậy nàng nghĩ có lẽ đời này nàng vẫn còn có cơ hội xoay người, ngồi lên chức vị Thái tử phi, làm rạng rỡ vinh dự cho gia tộc nhà nàng. Cho nên nàng gửi tin về cho người nhà, khiến phụ thân nàng dùng hết mọi thủ đoạn cuối cùng nàng cũng được gả cho hắn như ý nguyện.

Đúng như những gì nàng cảm nhận lúc đầu, hắn thật sự là một người rất dịu dàng, đối xử với ai cũng dịu dàng, thế nhưng đằng sau vẻ dịu dàng ấy chính là khoảng cách ngàn dặm khiến người ta không thể chạm tới được. Nàng đều muốn cố gắng đến gần hắn nhưng mỗi lần đều tơi tả mà về. Hắn nhìn tuy ôn hòa, lễ độ nhưng lại là người băng lãnh nhất, tim của hắn được bao bọc bởi một tầng băng tuyết không cách nào phá vỡ được.

Nàng cho là hắn đối đãi với tất cả mọi người đều như thế, cho nên nàng cũng không gấp gáp, nàng có thời gian cả đời đi hòa tan băng giá của hắn. Nhưng nàng lại không nghĩ đến, thì ra trong lòng của hắn đã sớm có người khác rồi.

Nhớ ngày đó lúc nàng còn chưa xuất cung ra phủ đệ riêng, hôm đó là một ngày rất ấm áp, nàng nhìn thấy hắn ra cửa cung. Nàng rất ngạc nhiên, thời điểm như vậy hắn còn đi nơi nào? Vì vậy nàng lẳng lặng đi theo hắn, xa xa nhìn thấy hắn đi về phía hồ Thiên Hà. Hồ Thiên Hà… Nghĩ tới đây trong lòng Thẩm Phi Hà căng thẳng, nàng biết Ngu Thường Hy và Vưu Lệ Bình đang chuẩn bị cho yến hội đêm thất tịch, họ xây dựng lầu trúc ở hồ Thiên Hà, hắn đi nơi đó làm cái gì?

Khoảng cách đến hồ Thiên Hà còn một đoạn ngắn hắn liền dừng lại, đứng ở sau bụi hoa lẳng lặng ngắm nhìn. Thẩm Phi Hà theo tầm mắt của hắn nhìn lại liền thấy Thường Hy đang ở một mình trong đình loay hoay làm cái gì đó, ánh mắt càng không ngừng hướng về phía hồ Thiên Hà quan sát. Lúc này Thẩm Phi Hà tựa hồ không thể tin vào chính mình nữa, Tiêu Vân Triệt đi tới nơi này chính là để nhìn nàng ta sao?

Nàng nhìn hắn cứ như vậy không nhúc nhích mà lặng ngắm Ngu Thường Hy, giống như vĩnh viễn cũng xem không đủ. Đôi tròng mắt của hắn dưới ánh mặt trời lộ ra một tầng sáng nhu hòa, nhu hòa như vậy so với đối đãi với nàng là hoàn toàn khác nhau.

Sau ngày hôm đó, nàng phái người đi thăm dò rất nhiều chuyện của hắn, nàng dần dần biết, thì ra ngày đầu tiên vào cung Tiêu Vân Triệt đã trông thấy Ngu Thường Hy. Thường Hy động thủ gây họa hắn vẫn ra mặt thay nàng nói chuyện. Nàng còn biết Thường Hy vào Đông cung không bao lâu liền mắc lỗi bị Thái tử phạt quỳ, hắn lại vì nàng mà cầu cạnh. Hôm Thường Hy ngã xuống bậc thang, nàng còn nhớ rõ vẻ mặt khẩn trương không chút nào che giấu của hắn, khoảnh khắc hắn cắn răng nhịn xuống xúc động muốn nhấc chân đi cứu Thường Hy. Mặc dù hắn đứng bên cạnh nàng nhưng ánh mắt lại không rời thân ảnh nhỏ bé đằng xa…

Thì ra trong lòng hắn quả thật có người, khó trách nàng dùng cách nào cũng không thể tiến vào được. Cho nên cả đời này, Ngu Thường Hy là kẻ địch lớn nhất của nàng. Mà đối với kẻ địch, nàng tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình, bất kể là Mạnh Điệp Vũ hay Ngu Thường Hy. Chỉ cần cản bước chân của nàng, nàng sẽ làm cho bọn họ sống không bằng chết. Ẩn nhẫn lâu như vậy, cuối cùng đã đến ngày nàng giải hận rồi!

One thought on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 382, 383, 384

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s