Lệnh truy nã Đông cung_chương 385, 386, 387

Chương 385:

Thường Hy nhìn Lệ Bình ngồi đối diện với mình, cười nói: “Ai chọc ghẹo ngươi?”

Kể từ sau khi Thường Hy được phong làm Thái tử phi, mỗi lần Lệ Bình vào cung thỉnh an Hoàng quý phi cũng sẽ ghé qua nơi này ngồi một lát, vì vậy Thường Hy có thói quen thời điểm nàng ăn điểm tâm liền chuẩn bị nhiều hơn một phần. Nhưng hôm nay có chút kỳ quái, lần nào Lệ Bình tới đây cũng đều cao hứng mà bây giờ mặt lại nhăn như mông khỉ.

Lệ Bình nâng chung trà lên uống tới tấp mấy ngụm không thèm nói chuyện, tức giận giống con mèo nhỏ xù lông. Thường Hy nhìn vậy mà không nhịn được muốn cười, thử dò xét hỏi: “Vị kia nhà ngươi chỉ hận không nâng niu ngươi trong lòng bàn tay che chở, sợ ngươi xù cánh bay đi, chứ không phải là hắn chọc giận ngươi hả? Ta cảm thấy không có khả năng nhưng trừ hắn ra ai còn có thể khiến ngươi tức thành như vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”

Lệ Bình nghe được Thường Hy nói vậy, sắc mặt lại càng trở nên khó coi, liếc Thường Hy một cái nhưng vẫn không lên tiếng. Thường Hy phất tay cho cung tỳ lui xuống rồi mới hỏi: “Được rồi, bây giờ có thể nói chưa?”

Lệ Bình hết sức buồn khổ nhìn Thường Hy hỏi: “Ngươi nói nam nhân thời gian dài có phải sẽ thay lòng đổi dạ không?”

“Hả? Cái gì?” Thường Hy sửng sốt hỏi, thế nào tự nhiên lại hỏi một câu như vậy? Theo lý thì người khác có thể lo lắng những chuyện này nhưng tâm tư của Vi An vương đối với Lệ Bình tất cả mọi người đều thấy, Tiêu Vân Thanh thay lòng? Rất là không có khả năng…

Nhìn gương mặt hoảng sợ của Thường Hy, Lệ Bình càng phát căm tức, quát: “Ta biết ngay mà, từng người các ngươi đều bị hắn lừa gạt. Cái gì độc nhất vô nhị, cái gì cả đời chỉ mình ta, cái gì mối tình thắm thiết, sâu nặng cái rắm ấy!”

Thường Hy sợ ngây người nhìn Lệ Bình ở trong phòng mình bạo phát, tuôn ra một đống lời bất mãn đối với Tiêu Vân Thanh từ khi bọn họ chưa thành thân cho đến khi vào cung. Tình cảm của hắn với nàng trong mắt mọi người là tuyệt hảo không gì so sánh được sao từ trong miệng Lệ Bình tuôn ra lại trở thành cặn bã rồi hả? Nghe đến đây Thường Hy cũng bày tỏ lòng đồng tình vô hạn đối với Tiêu Vân Thanh, thật không dám tưởng tượng nam nhân sợ vợ kia ngày thường chịu bao nhiêu uất ức?

Thường Hy không chịu nổi nữa chợt hô “Dừng!”, lại nhìn Lệ Bình hỏi: “Ngươi vừa nói cái gì? Thay lòng? Người nào thay lòng?” Sau khi chịu đựng thời gian n chung trà bị oanh tạc, Thường Hy rốt cục nghe được trọng điểm. Tiêu Vân Thanh thay lòng? Đánh chết nàng cũng không tin! Một người sợ vợ như hắn cũng có thể thay lòng sao?

“Còn có thể là ai? Nếu như không phải thì ta sẽ bị đao chém! Thường Hy ngươi nói xem, ta đối với hắn tốt như vậy hắn làm sao có thể làm ra loại chuyện này? Hắn nếu như muốn tam thê tứ thiếp ta liền hòa ly (ly hôn) với hắn!” Lệ Bình hiển nhiên là bị tức giận đến phát điên mới nói ra như vậy, kém điểm làm cho Thường Hy bị hôn mê, hòa ly? Vì không muốn hoàng tử nạp thiếp liền muốn hòa ly? Mặc dù Thường Hy cũng không muốn chia sẻ phu quân của mình đối với người khác nhưng là… Nhưng là… Lệ Bình nói như vậy nàng vẫn không có cách nào chấp nhận được!

Thường Hy đang muốn nổi đóa thì trong lúc bất chợt rèm cửa bị vén lên, thân ảnh người nào đó lao vào, nhìn Lệ Bình quát: “Hòa ly? Nàng thế mà lại dám nói hòa ly? Nàng là đồ không có lương tâm! Ta đối với nàng như thế nào người khác không biết chẳng nhẽ chính nàng cũng không biết? Nàng đúng là không thể nói lý!!!”

Thường Hy nỗ lực trợn tròn hai mắt, nghe thanh âm quen thuộc, nhìn thân ảnh quen thuộc, đây không phải là Vi An vương Tiêu Vân Thanh, hôm qua ở Đông cung cùng Tiêu Vân Trác uống say quắc cần câu không biết trời đất gì phải sai người đưa về hay sao? Đột nhiên kịp thời xông vào như vậy… Thường Hy ngây dại, thì ra vị này vẫn đứng ngoài cửa nghe lén. Thường Hy không dám gật bừa, sở thích này có chút không tốt…

“Ta không thể nói lý? Ta không thể nói lý ở chỗ nào?” Lệ Bình vốn tâm tình cực độ không yên, còn chưa hướng Thường Hy tố cáo xong liền bị nghi phạm xông vào trực tiếp cắt ngang, lửa giận nhất thời tăng cấp, từ tiểu tức phụ ghen tuông vọt lên trở thành sư tử cái Hà Đông!

“Nàng… Nàng thật là tức chết ta rồi! Nàng nhìn còn chưa rõ ràng liền ăn dấm chua lung tung, ta động tay hay là động chân hả? Hôm nay nàng còn không nói rõ ràng thì đừng hòng xong với ta!” Tiêu Vân Thanh nổi giận gầm lên một tiếng. Thường Hy nhìn ly trà trên bàn rung phải rung trái, thanh âm này khách quan mà nói thực sự vượt qua hiềm nghi động đất!

Nghe lời này thật có ý tứ, một tố cáo trượng phu của mình ngoại tình, một cố gắng chứng minh mình trong sạch. Hai ngày nay nàng vẫn đang chán muốn chết, hôm nay tự dưng có kịch dâng lên tận cửa, rất tốt, nàng rất thích nhìn một màn sư tử cái dạy chồng! Thường Hy trốn ra xa xa, bưng trong tay đĩa điểm tâm vừa từ từ nhấm nháp vừa thong thả nhìn. Đầu năm nay muốn xem vợ chồng gây gổ thật không dễ dàng, hơn nữa cặp đôi này lại nổi tiếng hòa thuận, ân ái khiến người ta ghen tị. Cho nên xuất hiện một màn này quả thực là hiếm thấy, quá hiếm thấy. Thường Hy cảm thấy sự tình trăm năm khó gặp này nàng tuyệt đối không thể bỏ qua, nàng nếu là tiến lên khuyên thì cũng không tốt cho lắm… Được rồi, nàng thừa nhận nàng cũng là có chút tư tâm, vợ chồng nhà ai chẳng có lúc giận chó đánh mèo, lại cứ hai người bọn họ chưa từng to tiếng lần nào, nàng nhìn mà có chút hâm mộ. Cho nên nhìn thấy hai người họ cãi nhau nàng liền cao hứng một chút, tránh cho nàng hâm một chết. Xem đi, ông trời cũng rất công bằng a!

Tiêu Vân Trác nghe được hạ nhân thông báo thì lập tức chạy tới, hắn chỉ sợ Tiêu Vân Thanh tức giận quá ngộ thương đến ái thê của hắn, nhưng vừa vào đến cửa liền trực tiếp ngây dại. Hắn chỉ thấy Thường Hy đang thích ý ngồi ở góc tường cắn điểm tâm, cặp mắt sáng trong suốt, khóe miệng nhỏ cong cong, thỉnh thoảng còn nhẹ nhàng cười ra tiếng, chăm chú nhìn vợ chồng Tiêu Vân Thanh đang hăng hái chiến đấu. Đây là tình huống gì? Không phải tiểu nương tử nhà mình và Lệ Bình có quan hệ rất tốt sao? Làm sao hai người gây gổ không khuyên giải còn chưa tính, lại đứng sang bên xem náo nhiệt? Không thể không nói, đối với suy nghĩ của Thường Hy đến bây giờ hắn còn chưa có nghiên cứu thấu đáo.

Thường Hy chớp chớp mắt một cái thấy Tiêu Vân Trác đang đứng ở ngoài cửa liền phất tay một cái ý bảo hắn lặng lẽ đi tới. Tiêu Vân Trác nhanh chóng bước đi, tận lực không làm ảnh hưởng đến hai người vẫn đang nhiệt tình cãi cọ kia.

Được rồi, có thể ông trời nhìn hắn không thuận mắt, vèo một cái bình hoa quý giá trên hộc tủ của hắn liền bay đập thẳng vào bức tường bên cạnh, lừng lẫy hy sinh. Nếu không phải thân thủ hắn nhanh nhẹn chỉ sợ cái mặt già này cũng sẽ nát. Nhìn gương mặt hưng phấn của Thường Hy, hắn nhịn. Gần đây việc phiền lòng nhiều, có thể để cho nàng thoải mái cười một tiếng cũng rất không dễ dàng. Nghe tiếng vỡ vụn vang lên liên tiếp như sét đánh ngang tai, hắn nhịn nữa. Thế nhưng tất cả đều là đồ tốt… Hắn quả thật sắp không nhịn được nữa rồi!

***

Chương 386:

Nhìn Tiêu Vân Trác trưng ra bộ mặt mưa gió sắp tới, Thường Hy lập tức kéo hắn lại bên mình, thấp giọng nói: “Chàng vội cái gì?”

“Những thứ này đều là đồ sứ ta thích, tinh phẩm từ ngàn đời trước, cứ như vậy bị đập vỡ, có thể không đau lòng sao?” Tiêu Vân Trác thiếu chút nữa giơ chân lên, lòng hắn nhanh muốn chảy máu!

Thường Hy tặc tặc cười một tiếng, nói: “Ai nha, mấy thứ này hôm bữa ta đều đổi qua một lần, bày đều là hàng nhái, không phải đồ thật, yên tâm, yên tâm!”

Tiêu Vân Trác cả kinh, nhìn Thường Hy hỏi: “Không có việc gì nàng tự nhiên đem đổi làm gì?” Hắn có chút tò mò, từ khi nào thì Thường Hy cũng quan tâm đến những thứ này?

“Cái này có gì kỳ lạ. Ta hỏi mấy vị ma ma đã trông coi hài tử, họ nói trẻ con lúc nhỏ rất hiếu động, thường thường sẽ đụng phải đồ. Bọn họ thiện ý nhắc nhở ta đem mấy thứ bài biện trong phòng đổi hết đi, tránh cho tương lai bụng của ta lớn không có tinh lực quản mấy thứ này, đợi đến thời điểm hài tử học đi sợ nó nghịch lung tung phá đổ. Ta nghĩ thấy cũng đúng, tuy chúng ta không thiếu tiền nhưng đồ cổ khó tìm, vì vậy tiện mấy ngày nay không có việc gì làm liền đổi hết một lần.” Thường Hy cười nói, nhìn hai người trước mắt đang cực kỳ kích động, thuận tay vớ lấy cái gì là đập cái ấy, đợi lát nữa có thể tưởng tượng nàng sẽ thu được một khoản bồi thường kha khá.

Tiêu Vân Trác hết ý kiến, cuối cùng hỏi: “Đồ nhái cao cấp cũng tốn tiền, hơn nữa tìm một lúc nhiều đồ nhái tinh xảo như vậy chỉ sợ cũng khó!”

“Cái này thì không lo, ta chỉ cần mở miệng, ngày hôm sau nhị ca sẽ cho người mang tới.” Thường Hy cảm thấy có một ca ca thừa kế gia nghiệp tương đối tốt, tiêu tí tiền, mua đồ gì đó cũng dễ dàng. Cha của nàng cũng thật xảo quyệt, biết tham chính không thể cứ tiến lên như ong vỡ tổ liền tìm cho mình một con đường lui. Dù sao tham chính cũng cần rất nhiều tiền, phải có một nhi tử thay bọn họ lo lắng về mặt này. Nghĩ tới đây nàng lại càng thêm bội phục sát đất cha mình.

Tiêu Vân Trác quyết định từ nay về sau không hỏi vấn đề ngu ngốc như vậy nữa. Hôm nay hai người kia ở đây cãi nhau cũng liên lụy đầu óc hắn trở nên có vấn đề, biết rõ Ngu gia chuyên kinh thương không gì không thiếu còn hỏi chuyện ngây thơ như vậy. Thật đúng là khiến Thái tử một nước như hắn cảm thấy xấu hổ!

Trong phòng hỗn độn một mảnh không chịu nổi, đoán chừng cho người dọn dẹp không hết một buổi chiều là không xong. Chậc chậc, chiến tích quả nhiên huy hoàng. Thường Hy đỡ eo đứng lên, Tiêu Vân Trác vội vàng dìu lấy tay của nàng, nói: “Nàng chậm một chút, cẩn thận dưới chân, hai người này có phải tính toán phá hủy Đông cung của ta hay không?”

“Phá hủy Đông cung thì chưa đến nhưng ta nhìn phá hủy căn phòng này là có thể!” Hai người một hỏi một đáp, thanh âm không cao không thấp nhưng vừa vặn để cho đôi vợ chồng đang hăng hái kia nghe được. Trong phòng nhất thời an tĩnh lại, Lệ Bình nhìn xung quanh một cái lộ ra một tia quẫn bách, nàng quên mất đây là nhà của người khác! Tiêu Vân Thanh ruột ngựa trong nhất thời còn chưa suy nghĩ được nhiều như vậy, chẳng qua chỉ thờ phì phò xoay người sang bên không thèm nói câu nào, nhìn ra được sắc mặt hắn thật không tốt.

Thường Hy nhìn hai người kia, thần sắc từ từ trở nên nghiêm túc, cùng với vẻ hi hi ha ha vừa nãy là hoàn toàn bất đồng, chỉ nghe nàng nói: “Hai người cũng nên cho ta một lời giải thích thỏa đáng chứ? Đập phòng của ta, đánh nát đồ cổ của ta, định thế nào đây? Hả?”

Lệ Bình buồn bực không nói, hốc mắt vẫn ửng đỏ. Tiêu Vân Thanh mặt xanh mét cũng không trả lời, xem ra trận tức giận này cũng không nhỏ!

Tiêu Vân Trác khẽ cau mày, nhìn Tiêu Vân Thanh hỏi: “Tam ca, rốt cục là đã xảy ra chuyện gì?”

Thường Hy nhìn hai người nói: “Trong phòng này cũng không tiện nói chuyện, chúng ta đến tiểu sảnh rồi tiếp tục, nơi này để cho cung nhân dọn dẹp đã.” Thường Hy vừa nói liền cất giọng gọi Triêu Hà và Vãn Thu vào, bảo các nàng tìm người dọn dẹp phòng, lại sai khiến nói: “Dâng trà lên tiểu sảnh, đồng thời mang thêm mấy món điểm tâm. Hoạt động mạnh như vậy cũng nên đói rồi!”

Sắc mặt Tiêu Vân Thanh đỏ lên, muốn nói cái gì cuối cùng lại nhịn xuống. Thường Hy lôi kéo tay Lệ Bình nói: “Đi, chúng ta đi trước. Chuyện này đúng là nên nghiêm túc nói lại một phen. Đã nháo đến độ hòa ly rồi, cũng không phải là chuyện nhỏ.”

Tròng mắt Tiêu Vân Trác hơi híp lại, hòa ly? Nhìn Thường Hy và Lệ Bình tiến ra cửa, Tiêu Vân Trác đi lên một bước đến trước mặt Tiêu Vân Thanh, trầm giọng hỏi: “Tam ca, huynh muốn hòa ly?”

“Trời đất chứng giám, ai muốn hòa ly? Chỉ có nữ nhân không lương tâm kia mới muốn cùng ta hòa ly, đệ nói ta có oan uổng không? Ta lại không phạm phải sai lầm gì lớn, chỉ nhìn cung nữ kia nhiều hơn đúng một cái, nàng liền ghen tuông đến tận trời. Đây là đang xảy ra cái gì, không phải chỉ là một chuyện nhỏ sao? Thế mà cũng đáng giá cùng ta cãi lộn. Tứ đệ, đệ nói xem nàng ta có phải quá nhỏ nhen rồi hay không?”

***

Ở bên kia Thường Hy cũng không ngừng nghe Lệ Bình càu nhàu: “Liếc nhìn? Ta nhổ vào! Ta tận mắt nhìn thấy hắn đâu chỉ nhìn lâu hơn một lần, liền bốn, năm lần cũng có, ngươi nói có phải không bình thường hay không? Ta đều cảm thấy là bọn họ có tư tình, ánh mắt của hắn nóng hừng hực, kẻ ngu cũng có thể nhìn ra có gì không đúng. Ta cũng không phải ngốc, ngay cả mẫu phi cũng phát hiện ra được, chỉ có Lạc phi vẫn còn ở đó nói giỡn. Nếu không phải có Lạc phi ở đấy thì ta đã sớm phủi mông đi rồi!”

“Lạc phi? Chuyện này cũng Lạc phi có quan hệ gì?” Thường Hy nghe đến điểm mấu chốt liền hỏi tới.

***

“Nữ nhân kia từ trước ta chưa hề thấy qua, ta thề ta tuyệt đối chưa từng thấy qua. Nhưng Lệ Bình lại chính là không tin, cứ một mực cho rằng ta và cung nữ kia có quen biết lẫn nhau, đây không phải là bịa chuyện sao? Cung nữ kia là người của Lạc phi, ta thế nào cùng nàng ta có quan hệ? Ta xem đầu của nàng ấy chính là bị lừa đá rồi!” Tiêu Vân Thanh réo rắt nói, càng nói càng buồn khổ. Hắn trêu ai ghẹo ai chứ? Cung nữ kia hướng bên người hắn đi tới, hắn chỉ cảm thấy không biết trên người nàng xông loại hương liệu gì, ngửi vào rất tốt, lúc này mới nhìn nhiều hơn một lần, sau lại cảm thấy nàng cười rất đẹp mắt, hắn không nhịn được mà nhìn thêm lần nữa. Nhưng là hắn thề, hắn thật sự không có tâm tư gì khác!

Tiêu Vân Trác nghiêm cẩn nhìn Tiêu Vân Thanh, cung nữ của Lạc phi?

***

“… Thường Hy ngươi nói xem hắn nếu thật không có tâm tư tại sao lại cứ nhìn đi nhìn lại như vậy? Ta thấy hai tròng mắt hắn cũng sắp rớt đi xuống, đúng là lừa gạt quỷ đâu!” Lệ Bình quả thật khóc ra thành tiếng, kể từ sau khi thành hôn còn chưa chịu qua uất ức lớn như vậy.

“Thời điểm các ngươi đến thỉnh an Hoàng quý phi, Lạc phi cũng ở đấy?” Thường Hy căng thẳng trong lòng, sẽ không phải là…

***

Chương 387:

Thường Hy đang suy nghĩ thì thấy Tiêu Vân Trác và Tiêu Vân Thanh đi vào. Trên khuôn mặt Tiêu Vân Trác mang theo một tia thần sắc ngưng trọng, ánh mắt hai người vừa đụng, trong lòng cũng có chút hiểu.

Tiêu Vân Trác theo sát Thường Hy ngồi xuống. Tiêu Vân Thanh nhìn Lệ Bình một cái, thấy hốc mắt nàng hồng hồng thì trong lòng cũng mềm nhũn, rất muốn hướng bên cạnh nàng ngồi xuống nhưng lại sợ nàng không thèm cho hắn mặt mũi, một cước đá bay hắn thì đời này hắn cũng không dám vào Đông cung nữa. Đang do dự thì Thường Hy nháy mắt ra hiệu một cái, lúc này Tiêu Vân Thanh mới có can đảm rón rén ngồi xuống, trong lòng cũng nhanh ninh thành một đoàn, chỉ sợ Lệ Bình phát tác. Sau khi hắn ngồi xuống thấy Lệ Bình không phản ứng gì mới yên tâm, trong bàn tay cũng túa ra một tầng mồ hôi, nhịp tim kịch liệt gia tốc. Hắn cũng không sai a, cúi đầu dỗ dành hai ba câu là tốt rồi, mọi lần không phải đều như vậy sao? Nhưng lại cứ lần này hắn như bị trúng gió gì đó!

Thường Hy cố gắng hết sức nhịn cười, khuôn mặt của Tiêu Vân Thanh thật sự là quá mức khiến người khác kích động, thật không nghĩ tới hắn còn có một mặt đặc sắc như vậy. Đúng là làm nàng ngoài ý muốn!

Tiêu Vân Trác nhìn Thường Hy một cái, trong đôi mắt dẫn theo nụ cười, lúc này mới ho nhẹ một tiếng, nói: “Thật ra chuyện hôm nay còn có nguyên nhân khác, mặc dù ta không thể chắc chắn hoàn toàn nhưng cũng có năm, sáu phần khẳng định.”

Thường Hy gật đầu một cái, như vậy là Tiêu Vân Trác đã có cùng suy nghĩ với nàng, hai người liếc mắt nhìn nhau lộ ra một cái mỉm cười. Thường Hy tiếp lời nói: “Có một chuyện có lẽ các ngươi không biết, Lạc phi đang huấn luyện một nhóm cung nữ tuyệt sắc, nhóm này nhất định là được dùng vào ý đồ riêng. Cung nữ hôm nay Vi An vương gặp có khả năng là một trong số họ.”

Lệ Bình nghe vậy thì trong lòng có chút bất an, lập tức dừng lại việc khóc sụt sùi, dùng khăn lau sạch sẽ nước mắt, hỏi lại: “Đây là có ý gì? Lạc phi muốn huấn luyện một nhóm cung nữ tuyệt sắc làm gì?”

Thường Hy nhìn Lệ Bình nói: “Kể từ khi Mị phi khôi phục được địa vị sủng ái, hậu cung đã sớm không còn là thế một nhà độc sủng. Hoàng quý phi tạm thời rút chân ra khỏi dòng nước xoáy này, Kính phi cũng theo gót Hoàng quý phi, hai người ngược lại nói chuyện rất hòa hợp. Người duy nhất có thể cùng Lạc phi tranh thủ tình cảm cũng chỉ có Mị phi và Mẫn phi. Gần đây thanh thế của Mẫn phi cũng rất thịnh, trong hậu cung bây giờ là thiên hạ chia ba. Căn cơ của Lạc phi có hạn, Mẫn phi và Mị phi sống lâu ngày trong hậu cung lại có thêm hoàng tử bên mình. Những năm gần đây măc dù có tuyển chọn tú nữ nhưng cũng không quá xuất sắc, không vị nào quá được sủng ái, ngược lại Hoàng đế lại để tâm đến chúng hoàng tử hơn. Cho nên Lạc phi muốn củng cố địa vị của mình thì nhóm cung nữ kia chính là để sử dụng vào bọn họ rồi!”

Vãn Thu tiến lên dâng trà cho mọi người, lại mang đi đĩa điểm tâm đã dùng hết. Đợi nàng đi xuống, Tiêu Vân Thanh mới nhìn Thường Hy hỏi: “Cái gì? Nàng ta còn muốn trực tiếp đưa nữ nhân cho chúng ta nữa hay sao?”

Lệ Bình nghe đến đó thì sắc mặt tái xanh, tựa hồ có chút hiểu rõ đầu đuôi sự việc. Mấy ngày qua nàng ở chỗ Thường Hy cũng nghe được không ít tin tức, ngẩng đầu lên nhìn Thường Hy, có chút bất an hỏi: “Chẳng lẽ nàng ta còn muốn dùng thủ đoạn gì khiến người ra không thể đề phòng hay sao?”

Thường Hy lắc đầu một cái, nói: “Cái này ta cũng không dám xác định. Lấy tính tình của Lạc phi, nếu không nắm chắc chín phần chắc chắn nàng ta sẽ không ra tay. Nếu nàng ta đã có tự tin có thể nắm được tâm can của các vương gia trong tay thì ắt hẳn nàng ta thực sự có biện pháp gì đó.”

Nói tới chỗ này Thường Hy nhìn về phía Tiêu Vân Thanh nói: “Vi An vương có tiếng là người chung tình, nếu ngay cả Vi An vương cũng có thể bị cung nữ bên người Lạc phi hấp dẫn thì Trường Tín vương, Hải Hà vương, Thái tử gia chỉ sợ cũng không thoát khỏi bàn tay của nàng ta!”

Sắc mặt Tiêu Vân Thanh có chút cổ quái, ngay sau đó nói: “Khó trách… Chuyện quả nhiên có gì đó không đúng. Thời điểm cung nữ kia đến gần ta cảm thấy mùi hương trên người nàng ta là lạ, nhìn đến khuôn mặt của nàng thì cảm giác có một loại lực hút khiến ta luôn muốn nhìn thêm lần nữa. Mặc dù ta đã rất nỗ lực khắc chế nhưng cuối cùng vẫn nhìn thêm vài lần, nếu không hôm nay cũng sẽ không trở thành như thế này.”

Thường Hy than nhẹ một tiếng, nói: “Có lẽ túi hương trên người nàng đã được bỏ thêm dược liệu gì đó khiến người không thể thoát ra khỏi mê luyến.”

Thường Hy đã sớm nghe Tiêu Vân Trác nói qua, Dương Lạc Thanh một bước lên trời là có do sử dụng một loại bí dược. Nếu như bí dược đó thật sự có tác dụng mê luyến người khác như vậy thì hậu quả thật khó tưởng tượng. Nghĩ tới đây Thường Hy đột nhiên nhìn về phía Tiêu Vân Trác. Nàng còn nhớ rõ ban đầu Tần Nguyệt Như có thể thuận lợi giúp Chuyên Tôn Nhạc Đan đi lên đế vị, theo lời Chuyên Tôn Diệp Thành nói lúc ấy thì Hoàng đế tựa hồ cực kỳ mê luyến Tần Nguyệt Như. Dương Lạc Thanh và Tần Nguyệt Như lại vốn thường xuyên liên lạc với nhau. Nếu như Dương Lạc Thanh có thể từ chỗ Tần Nguyệt Như lấy được những thứ đồ này…

Cả người Thường Hy run lên khi nghĩ đến hậu quả xảy ra. Khó trách Tiêu Vân Triệt cẩn thận như vậy lại bằng bất cứ giá nào cũng muốn hợp tác cùng Dương Lạc Thanh, thì ra là có nguyên nhân như vậy. Chuyện này thực quá đáng sợ, con người có thể đấu quỷ kế âm mưu nhưng chống lại được tác dụng của thuốc hay sao? Dương Lạc Thanh huấn luyện một nhóm cung nữ như vậy, nếu kế hoạch của nàng ta thật sự thành công, những cung nữ này tiến vào tất cả vương phủ, chỉ cần bọn họ có thể khiến cho các vị vương gia nghe lời giống như Hoàng đế Minh Khải quốc đối với Tần Nguyệt Như thì thiên hạ này sẽ trở thanh vật trong túi của Tiêu Vân Triệt!

Kết quả như vậy thiết tưởng không thể đón nhận được. Hôm nay Lạc phi cố ý đến tẩm cung của Hoàng quý phi, “vừa vặn” đúng lúc Tiêu Vân Thanh và Lệ Bình có mặt ở đấy chỉ sợ là muốn thử xem hiệu quả của loại mê dược này như thế nào. Nàng ta chọn trúng Tiêu Vân Thanh là bởi vì trong mấy vị vương gia, Tiêu Vân Thanh nổi tiếng chung tình nhất, khó khống chế nhất. Nếu ngay cả Tiêu Vân Thanh mà cũng bị cung nữ của Lạc phi móc chặt hồn phách thì Dương Lạc Thanh có lẽ cũng thỏa mãn hiệu quả của mê dược này rồi.

Đối với Tiêu Vân Trác, Thường Hy mà nói thì đây không phải là tin tức tốt lành gì, quả thật giống như sét đánh giữa trời quang. Thật may là Dương Lạc Thanh nóng lòng muốn thử dược lực nên mới khiến bọn họ phát hiện ra đầu mối. Nếu như Dương Lạc Thanh không làm điều thừa, trực tiếp ra tay trong yến tiệc sinh nhật của mình thì cho dù Thường Hy có sớm chuẩn bị chỉ sợ cũng bị nàng ta tính toán.

Nhưng ngay cả khi đã biết căn nguyên vấn đề thì bọn họ cũng chưa tìm ra cách để khống chế loại mê dược này. Nói cách khác nếu như Dương Lạc Thanh ra tay mà bọn họ còn chưa tìm ra thuốc giải thì chắc chắn sẽ rơi vào thế bị động rồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s