Lệnh truy nã Đông cung_chương 388, 389, 390

Chương 388:

Lệ Bình giờ đã hiểu rõ không phải là Tiêu Vân Thanh không đúng mà là do Dương Lạc Thanh động tay động chân. Nếu như đợi đến ngày sinh nhật hôm đó, nữ nhân kia đều cho các cung nữ dùng mê hương thì hậu quả thật sự không tưởng tượng nổi. Khó trách hôm nay Tiêu Vân Thanh cứ kêu mình oan uổng, mà nàng lại tận mắt trông thấy hành vi của hắn, cho nên mới nói hiệu quả của loại mê dược kia thật đáng sợ.

Nghĩ tới đây Lệ Bình lo lắng nhìn Thường Hy nói: “Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn Dương Lạc Thanh tác oai tác phúc? Đến lúc đó chỉ sợ mời thần dễ tiễn thần khó thôi!”

Tiêu Vân Trác nhìn Thường Hy nói: “Các ngươi ở trong này nói chuyện, ta đưa tam ca ra ngoài.”

Thường Hy biết Tiêu Vân Trác định đưa Tiêu Vân Thanh đi gặp Phùng Viễn Thanh. Phùng thái y có y thuật cao siêu, biết đâu lại tìm ra cách xử lý, vì vậy nàng gật gật đầu, nhìn về phía Tiêu Vân Thanh nói: “Vi An vương, ngài đập phòng của ta, tổn thất tất nhiên phải bồi thường. Ngài đại khái không biết, tất cả đồ vật trong phòng này đều là đồ cổ do Thái tử gia tỉ mỉ lựa chọn, cái cái đều là độc nhất khó cầu lại cứ thế bị ngài tùy tay đập nát. Chuyện tay ta nhất định không thể bỏ qua!”

Tiêu Vân Thanh vặn vẹo khuôn mặt, lúc đầu chỉ lo đập cho thống khoái mà không nghĩ đây là phòng của người ta, đồ của người ta. Mấy thứ trong phòng này trước kia hắn cũng gặp qua, xác thực là bảo vật. Hắn nhăn nhó ngẩng đầu lên nhìn Thường Hy nói: “Tứ đệ muội, ta thật ra không có tiền, ngươi chính là bán ta ta cũng không trả nổi. Bằng không ngươi đến vương phủ ta một chuyến, nhìn thuận mắt cái gì liền đập? Dù sao ta không có tiền, muốn bạc không có, muốn mạng cũng không được, ngươi cứ xem mà làm đi!” Nói xong lời này liền lôi kéo Tiêu Vân Trác chay trốn. Thường Hy loáng thoáng nghe được hắn lẩm bẩm cái gì mà nhà mẹ giàu nứt vách còn tính toán với ta, vợ của ngươi thật quá ức hiếp người…

Lệ Bình đỏ bừng cả khuôn mặt, thật sự là xấu hổ chết người, nhìn cũng không dám nhìn Thường Hy. Thường Hy vừa trông thấy bộ dáng như vậy của Lệ Bình liền biết Tiêu Vân Thanh mặc dù là hoàng tử nhưng trước khi xuất cung thì đều sử dụng đồ trong cung, trừ lương tháng ra cũng không có nguồn thu nào, bình thường đều dựa vào tiền phụ cấp của mẫu phi. Sau khi xuất cung tuy có vương phủ riêng nhưng nguồn thu cũng bị triều đình quy định, mặc dù nói so với dân chúng bình thường đã là rất giàu có nhưng đột nhiên chi một khoản lớn cũng là có chút khó khăn.

Hơn nữa nhà mẹ của Lệ Bình cũng không phải rất có tiền. Cho nên nếu thật sự muốn Tiêu Vân Thanh đem bạc ra mà bồi thường chỗ này thì đúng là ép chết hắn. Nhưng Thường Hy cũng không định tính toán sổ sách với hắn, may mà trước đó nàng đã đổi một lượt đồ giả, nếu không thì hẳn đã đau lòng chết rồi.

“Giờ mới biết khó coi, ta còn nhớ vừa nãy ngươi đập rất thuận tay!” Thường Hy đưa ly trà cho Lệ Bình, cười nói.

“Ngươi biết ra vừa kích động lên là chuyện gì cũng không thèm để ý. Ngươi yên tâm, đồ ta sẽ nhất định nghĩ biện pháp bồi thường cho ngươi, không cần lo lắng.” Lệ Bình nói rất chân thành, nàng cũng không muốn mắc nợ người ta.

Thường Hy cười khẽ một tiếng, Lệ Bình lại cứ ngây thơ dễ lừa như vậy: “Ngươi nha, lời này mà cũng tin! Nói cho ngươi biết mấy đồ này đều là hàng nhái, ta cố ý nói như vậy là để Vi An vương biết được hậu quả gây gổ với ngươi. Về sau nếu hắn còn phát tác ngươi cứ lôi chuyện ngày hôm nay ra, nhìn xem hắn còn dám làm gì không?!”

Lệ Bình vừa mừng vừa sợ, nhìn Thường Hy một cái, nói: “Thế nào trên đời này lại có người gian xảo như ngươi? Không biết Thái tử gia làm thế nào mà chịu được?”

“Ta cũng không biết hắn để ý ta điểm nào. Ngươi nói ta, ta còn nói ngươi kia kìa, quản được trượng phu của mình uy danh vang dội cả Vân Đô. Hiện tại các cô nương chưa xuất gia đều không phải điên cuồng hâm mộ ngươi?” Thường Hy hé miệng cười, vòng vèo một đường cuối cùng ý bảo Lệ Bình là con cọp cái.

Hai người đùa tới đùa lui một hồi rồi mới quay về việc chính: “Ta xem chừng sinh nhật của Lạc phi sắp đến rồi, Thẩm Phi Hà có thể sẽ đến tìm ngươi, đến lúc đó ngươi nên cẩn thận một chút. Lúc nói chuyện nhất định phải suy nghĩ nhiều rồi mới nói, tránh lộ ra chân tướng.”

“Cái này ta hiểu được, ngươi cứ yên tâm đi.” Lệ Bình gật đầu nói.

Thường Hy cũng gật đầu một cái, nhìn Lệ Bình: “Ta nghĩ sau khi trải qua chuyện này Dương Lạc Thanh sẽ tin tưởng chắc chắn rằng mê dược của mình hữu dụng, cho nên Thẩm Phi Hà và Tiêu Vân Triệt chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này. Ta đoán sau khi qua sinh nhật, Hoàng thượng sẽ hành động.”

Lệ Bình mang trên mặt thần sắc tức giận, nói: “Chưa từng gặp qua kẻ nào không từ thủ đoạn như vậy, ngôi vị Hoàng đế thì có cái gì tốt? Thật không biết bọn họ nghĩ thế nào?!”

Thứ mỗi người theo đuổi là bất đồng cho nên giá trị quan cũng bất đồng. Có thể Lệ Bình cho rằng cùng người mình yêu vui vẻ, bình yên qua cả một đời là lựa chọn tốt nhưng Thẩm Phi Hà lại cho rằng đi lên phượng vị, thống trị lục cung, mẫu nghi thiên hạ mới thực sự là vinh quang. Cái này không thể đem ra so sánh được.

“Thẩm Phi Hà là người dã tâm lớn sẽ không từ bỏ ý đồ. Ta nghĩ chỉ cần lấy được tin tức xác thực từ chỗ Lạc phi thì nàng ta sẽ đi tìm ngươi. Cho nên lúc đó ngươi phải diễn xuất, đùa giỡn một chút cho nàng ta nhìn, nhất định phải khiến nàng ta tin rằng mê dược của Dương Lạc Thanh có tác dụng. Như vậy kế hoạch của chúng ta mới có thể triển khai.” Thường Hy vốn không muốn quá tuyệt tình, nhưng trải qua chuyện ngày hôm nay nàng đã tỉnh ngộ, có vài người nàng không thể mềm lòng. Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình…

“Diễn trò như thế nào, ngươi nói đi. Chỉ cần có thể làm được ta nhất định sẽ làm.” Lệ Bình xoa xoa nắm đấm, từ nay nàng sẽ kiên quyết đấu tranh bài trừ các thế lực ác độc, nàng cũng không hy vọng gia đình tốt đẹp của mình sẽ bị phá hư. Nàng sẽ bảo vệ hạnh phúc của mình, tuyệt đối không để kẻ khác xâm phạm!

“Hôm nay chuyện các ngươi tranh cãi ầm ỹ ở Đông cung rất nhanh sẽ được truyền đi, ta muốn chuyện này phải đến được tai của Dương Lạc Thanh, cho nên…” Thường Hy ở bên tai Lệ Bình thấp giọng nói mấy lời. Khóe miệng Lệ Bình từ từ cong lên, trong mắt cũng chớp lóe vài tia sáng.

“Được, ngươi yên tâm, chút chuyện nhỏ này không làm khó được ta. Nhưng ngươi cũng phải chú ý, bọn ta ở ngoài cung khoảng cách xa chút, nhưng các ngươi ở ngay tại nơi này, phải cẩn thận mới tốt.” Lệ Bình lo lắng nói.

Thường Hy đương nhiên hiểu được ý của Lệ Bình, nàng sợ sinh nhật của Dương Lạc Thanh còn chưa tới nàng ta đã ra tay với Tiêu Vân Trác. Dù sao mê dược kia cũng không thể coi thường. Nhưng trước mắt Thường Hy đúng là không có biện pháp giải quyết. Không để cho Lệ Bình lo lắng thêm, nàng cố ý nói: “Ngươi yên tâm, trong lòng ta đã có tính toán.”

***

Chương 389:

Đông Lăng vương phủ.

Trăng tàn treo ngọn liễu, ánh sáng mờ ảo bao trùm cả phủ đệ nguy nga.

Tiêu Vân Triệt ngồi một mình trong thạch đình lặng lẽ ngẩn người. Cả khu vườn lặng yên không một tiếng động, mười mấy chiếc đèn cung đình im lìm treo trên cao tản ra chút ánh sáng yếu ớt. Ngồi một mình như vậy dưới ánh trăng đã không phải là lần đầu tiên. Từ nhỏ đến lớn, không có biết bao nhiêu lần mỗi khi phải ra quyết định trước một chuyện tình hắn cũng sẽ ngồi như vậy dưới ánh trăng thê lãnh. Cảm giác lạnh lẽo, cô đơn như lúc này đây sẽ tăng thêm cho hắn dũng khí đi về phía trước. Hắn không muốn mình thất bại trong gang tấc, lòng dạ đàn bà không thể xảy ra trên người của hắn.

Trong quá khứ, mỗi lần ngồi ở nơi này, tâm tình của hắn đều vô cùng an tĩnh. Thế nhưng lần này lại không giống như vậy, hắn có chút tâm phiền ý loạn, lần đầu tiên trong đời ánh trăng cũng không thể làm hắn yên lòng lại. Hắn biết, chuyện này là bởi vì liên quan tới nàng.

Có lẽ bởi vì nghĩ tới nàng nên phiền não trên mặt cũng dần dẫn vơi bớt, khóe miệng thậm chí gợi lên một chút mỉm cười chậm rãi. Đến tận bây giờ hắn vẫn nhớ rất rõ ngày đầu tiên bọn họ gặp mặt. Ngày đó ánh mặt trời rất rực rỡ, huynh đệ bọn họ khó được dịp xúm lại cùng nhau, mặc y phục tiểu thái giám đi nhìn lén tú nữ sắp vào cung. Bởi vì bọn họ biết trong đám tú nữ này có thê tử tương lai của bọn họ.

Tiêu Vân Trác vốn không muốn đi nhưng hắn khuyên mãi rốt cục cũng đi theo. Bây giờ hồi tưởng lại hắn có chút hối hận, nếu ngày đó hắn không có khuyên Tiêu Vân Trác đi cùng, ngày đó Thường Hy không có động thủ nhéo lỗ tai Tiêu Vân Trác, hiện tại có phải không giống kết cục như thế này hay không? Đứng bên hắn lúc này có phải là nàng mà không phải là ánh trăng lạnh lẽo, cô tịch này không?

Tiêu Vân Triệt chưa bao giờ gặp qua cô gái nào dám cả gan làm loạn giống như Thường Hy, trước khi vào cung lại dám sinh sự. Hai tròng mắt linh động, một cái miệng sắc bén đã đánh động thật sâu đến trong lòng của hắn. Từ lúc đó trở đi, trong lòng hắn chỉ có một người tên là Ngu Thường Hy!

Khi nghe nói trong đám tú nữ lần này không chọn ra Thái tử phi làm hắn vô cùng kích động. Vì vậy hắn đi khẩn cầu mẫu phi, hy vọng có thể đem Thường Hy cho mình. Nhưng làm hắn thất vọng, mẫu phi nói thân phận Thường Hy thấp kém, chỉ là con gái thương nhân, làm sao có thể làm được hoàng tử phi? Vô luận hắn khẩn cầu thế nào cũng không được, lúc ấy hắn thất vọng cực kỳ. Nếu như mẫu phi đã không đồng ý thì phụ hoàng lại càng không đồng ý rồi.

Nhưng sau đó lại xảy ra biến hóa, chuyện Mị phi tự mình đến Vĩnh Hạng cung thăm Thường Hy bị truyền ra, mẫu phi lại động lòng tư. Thường Hy mặc dù thân phận không cao nhưng nhà nàng lại có tiền, không làm được chính phi thì làm nhụ tần vẫn có thể. Biết mẫu phi quyết định, Tiêu Vân Triệt có chút hưng phấn, chính xác mà nói là có chút mất mát, hắn muốn lấy nàng làm vợ, nhưng… Theo thái độ của mẫu phi thì chuyện này hiển nhiên không thể thực hiện được, nhụ tần… Danh hào này hắn quả thực không thích, nhưng nếu có thể dùng nó đem Thường Hy buộc ở bên người thì hắn vẫn đáp ứng.

Nhưng mọi chuyện lại phát triển ngoài dự liệu của tất cả mọi người. Không biết có phải nương nương các cung đều nhìn trúng Thường Hy hay không, trong lúc nhất thời Thường Hy lại đột nhiên trở thành nhân vật chạm tay có thể bỏng. Sau đó phụ hoàng lại cứ thế hạ chỉ đem Thường Hy vào Đông cung làm cung nữ. Thời điểm nghe được tin tức này hắn tâm tàn ý lạnh. Ngày đó, hắn cũng ngồi như vậy một đêm dưới ánh trăng.

Sau hắn lại thường xuyên đến Đông cung, đúng là chỉ để nhìn nàng một cái. Đông cung… Hai chữ này làm cho lòng hắn đau đớn…

Đối với Tiêu Vân Trác mà nói, hắn không có tình cảm đặc biệt gì, chỉ có chút thương hại vì hắn sớm mất mẹ đẻ. Nhưng thật sâu trong lòng hắn còn cảm thấy ghen tị. Hắn sinh ra liền nghiễm nhiên trở thành người kế thừa giang sơn này. Đều là con trai của phụ hoàng, tại sao Tiêu Vân Trác lại có thể được làm Thái tử?

Hắn không phục!

Từ lúc còn nhỏ khi tiên Hoàng hậu vẫn sống hắn đã nhớ, trong đôi mắt của phụ hoàng luôn chỉ có mình Tiêu Vân Trác. Mỗi lần đi Lân Chỉ cung thỉnh an đều thấy được cảnh tượng phụ hoàng thân mật ôm Tiêu Vân Trác đặt lên đầu gối, hỏi thăm hắn việc học hành. Còn đối với bọn hắn, phụ hoàng chỉ biết nghiêm mặt, nghiêm túc mang theo lãnh khốc.

Khi đó hắn biết tiên Hoàng hậu đối với phụ hoàng là không giống nhau, bà ấy không chỉ là hoàng hậu của phụ hoàng, còn về phần là cái gì thì lúc ấy hắn cũng chưa hiểu rõ. Nhưng bây giờ hắn đã hiểu được, đó là bởi vì phụ hoàng đem tiên Hoàng hậu trở thành thê tử của mình. Thê tử và tần phi không giống nhau, Hoàng hậu cũng đồng dạng như vậy. Lúc ấy Hoàng hậu mặc dù bệnh yếu nhưng sau mỗi lần hạ triều, đi qua Lân Chỉ cung hẵn vẫn có thể nghe ra được tiếng cười vui thích truyền ra. Những lúc ấy, hắn lại cảm giác như mình là kẻ dư thừa.

Khi đó, Tiêu Vân Trác là hạnh phúc nhất. Hắn hâm mộ Tiêu Vân Trác, ghen tỵ hắn, thậm chí là hận hắn!

Có những lúc hắn từng nghĩ nếu như tiên Hoàng hậu chết rồi, vậy thì tình cảnh sẽ như thế nào? Sau tiên Hoàng hậu thực sự vì bệnh mà qua đời, Tiêu Vân Trác từ trong đám mây hạnh phúc ngã nhào xuống vũng bùn. Nhi tử phụ hoàng thích từ hắn chuyển thành ngũ đệ, nhưng vẫn như cũ vẫn không phải là Tiêu Vân Triệt hắn. Không có mồm miệng khéo léo của ngũ đệ, không có hào sảng, ngây thơ của tam đệ, cái hắn có cũng chỉ là hai chữ “ôn hòa” mọi người tán dương. Hắn ghét hai chữ này! Ôn hòa? Trừ bỏ ôn hòa hắn còn có thể thế nào? Hắn không có gì để khoe khoang, chỉ có thể giữ vững khiêm tốn, ở trước mặt phụ hoàng bày ra phong thái quân tử. Có như vậy, trong lòng phụ hoàng mới có một chỗ nhỏ dành cho hắn.

Hắn không cam lòng. Vì sao người khác có được dễ như trở bàn tay hắn lại phải hao tổn tâm cơ? Tại sao hắn cố gắng học hành lại không chiếm được một câu tán dương của phụ hoàng? Cho nên từ rất nhỏ hắn liền biết, nếu muốn người khác xem trọng chỉ có thể dựa vào chính mình.

Nghĩ tới đây Tiêu Vân Trác cảm thấy có chút mệt mỏi, trong lòng mệt mỏi, thật mệt chết đi! Buông lưới nhiều năm như vậy, hôm nay đã tới ngày nghiệm thu thành quả nhưng sao trong lòng hắn luôn có một cảm giác mất mát mà không phải là thỏa mãn, hăng hái khi chiếm được thiên hạ?

Khổ cực những năm này ai có thể biết được? Hắn lặng lẽ đi theo sau ủng hộ Tiêu Vân Trác là bởi vì hắn biết được, phụ hoàng không phải là lãng quên Thái tử mình từng yêu quý nhất mà đang muốn rèn luyện hắn, những hoàng tử khác cũng chỉ là mây khói mà thôi.

Chính vì lợi dụng những điểm này, những năm gần đây hắn vững như bàn thạch, từ từ đạt được phụ hoàng tín nhiệm, được triều thần ủng hộ, được các huynh đệ không chút nào đề phòng…

Thẩm Phi Hà đứng ẩn mình sau tàng cây, nhìn thân ảnh cô đơn đằng xa mà hai quả đấm nắm chặt, nỗ lực ức chế không cho phép bản thân đi qua. Nàng biết hắn lại đang nghĩ tới nàng ta. Mỗi khi nhớ đến Thường Hy, hắn lại giống như chìm mình vào trong ánh trăng thê lãnh. Hắn nói không cho phép nàng tổn thương nàng ta. Đúng vậy, nàng sẽ không làm hại nàng ta, nhưng không đảm bảo được người khác không làm hại nàng ta!

***

Chương 390:

Trong hậu cung bởi vì sinh nhật của Lạc phi mà rất nhanh trở nên náo nhiệt. Hoàng thượng đã hạ chỉ tổ chức thật long trọng cho nên khắp nơi trong cung đều giăng đèn kết hoa. Hương Chỉ cung lại càng thêm người đến người đi, phàm là đồ tốt đều đưa vào đó. Nhất thời Hương Chỉ cung trở thành bảo địa phong thủy mà người người hâm mộ.

Thường Hy thích ý ngồi ở trên xích đu nghỉ ngơi, tầm mắt xuyên qua cửa sổ mà nhìn mọi người trong Đông cung phân chia nhau làm việc đâu vào đấy. Kể từ ngày nàng trở về liền đem Đông cung tiêu điều sửa thành một khung cảnh tươi tốt, phồn thịnh, người người luôn chân luôn tay, lúc nào cũng vui vẻ. Ngay cả chân chạy lúc nào cũng kè kè bên người Tiêu Vân Trác như Ngũ Hải cũng có lúc sẽ chuồn êm trở lại, cho dù là uống một chén nước trong Đông cung cũng cảm thấy cả người sảng khoái vô cùng.

“Thái tử phi, Thái tử gia khiến nô tài chuyển lời cho ngài.” Ngũ Hải thấy Thường Hy đang nghỉ ngơi liền vội vàng đi tới cúi đầu cười nói.

Thường Hy chậm rãi mở mắt, hỏi: “Có chuyện gì vậy? Ta nói Chu tổng quản gần đây càng ngày càng gầy, có phải Thái tử gia giao cho ngươi quá nhiều công việc hay không? Có muốn ta phái người giúp một tay hay không?”

“Đa tạ ân điển của Thái tử phi nhưng nô tài đương lúc năm thịnh, làm chút chuyện nhỏ này là vẫn có thể được.” Da mặt Ngũ Hải giật giật, nỗ lực hồi tưởng trong khoảng thời gian này mình có đắc tội gì với Thường Hy hay không? Rõ ràng là không có nha, sao Thái tử phi lại đột nhiên lại nói như vậy làm cho lòng mề của hắn cũng run hết cả lên!!!

Khóe miệng Thường Hy khẽ nhếch lên, chậm rãi nói: “Thái tử gia nói gì? Có phải buổi tối lại không trở về dùng bữa hay không?”

Ngũ Hải nuốt nuốt nước bọt, nỗ lực ổn định lại tâm thần, nịnh hót nói: “Thái tử phi anh minh. Thái tử gia gần đây công vụ bận rộn, Hoàng thượng đem toàn bộ chính sự giao cho Thái tử gia, cho nên…”

“Được rồi, ngươi không cần phải giải thích, ta đều hiểu. Ta cũng không phải là người không nói đạo lý, ngươi sợ cái gì? Ngươi trở về phục mệnh đi, nói với Thái tử gia ta tất cả đều khỏe, bảo hắn cứ toàn tâm toàn ý giải quyết chuyện bên Hoàng thượng đi.” Thường Hy thản nhiên nói, nụ cười trên mặt càng trở nên đậm. Ngũ Hải nhìn mà thân thể khẽ phát run, mồ hôi lạnh trên trán cũng toát ra, mắt cũng híp lại. Nàng lại bổ sung thêm một câu: “Nếu như quá muộn thì để Thái tử gia về thư phòng nghỉ ngơi, không cần trở lại, tránh cho bôn ba thân thể lại mệt nhọc.”

“Đúng, đúng!” Ngũ Hải lại càng cảm thấy bất an, nhìn Thường Hy tựa hồ không có vẻ gì là tức giận, nhưng tại sao hắn lại cứ cảm thấy lạnh lẽ hết cả người? Chỉ là buổi tối không trở về nha, Hoàng thượng bận rộn cũng có khi mấy ngày không đến hậu cung, có cái gì to chuyện đâu?

Thường Hy xoay người đi vào phòng trong, đi được hai bước lại quay lại nhìn Ngũ Hải nói: “Chu tổng quản lúc trở lại không nên quên mang cho Thái tử thêm cái chăn gấm, tránh cho buổi tối bị cảm lạnh. Nhớ nhất định phải đi qua kiền môn, vòng qua Lân Chỉ cung mới trở lại thư phòng, hiểu chưa?”

Ngũ Hải chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, chuyện khổ sai như vậy tại sao lại rơi vào đầu hắn? Trịnh Thuận cái tên khốn kiếp kia cũng không biết chạy đi đâu? Hắn trừ dạ ran đáp ứng thì còn biết làm gì khác, chỉ mong Thái tử sau khi nhận lấy chăn không tức giận là tốt rồi!

Thường Hy sau khi đi vào phòng lúc này mới không nhịn được mà đỡ eo nở nụ cười, đưa tay kéo lấy Vãn Thu ở bên tai nàng thấp giọng nói mấy lời. Sắc mặt Vãn Thu tối sầm, do dự nói: “Thái tử phi… Chuyện này không phải quá mức chứ?”

“Không quá mức. Diễn trò phải diễn như thật, nếu không như thế nào người ta lại chịu mắc câu? Chỉ ủy khuất cho Thái tử gia nhà ngươi mấy ngày nay thôi. Đi đi!” Thường Hy khẽ mím môi đẩy Vãn Thu ra cửa. Trong mấy ngày này người của Dương Lạc Thanh cứ thỉnh thoảng lại đến dò hỏi hành tung của Thái tử gia, sợ là không nhịn được nữa mà muốn động thủ, nàng tốt bụng cho nên đưa cho người ta một cơ hội, có phải không? Không có mồi nhử, cá như thế nào mắc câu?

Ngũ Hải nhăn nhó khuôn mặt nhìn một đám người xung quanh, Thái tử phi đây là muốn dọn nhà sao? Vốn chỉ nói cầm thêm đi một chiếc chăn gấm nhưng tại sao lại tăng thêm rất nhiều thứ? Trừ nồi chén, chậu rửa, Ngũ Hải cảm thấy đây không khác chuyển nhà là mấy. Đám người hùng dũng này đi ra khỏi kiền môn liền hấp dẫn không ít ánh mắt. Mọi người nhìn bọn họ chỉ cảm thấy kỳ quái, sợ là trong vòng một nén nhang cả hậu cung đều biết Thái tử gia và Thái tử phi cãi nhau rồi. Chẳng qua chỉ khổ hắn làm vật hy sinh!

Hắn trêu ai ghẹo ai, chỉ do chân của mình dại, ở bên ngoài hầu hạ không phải tốt sao? Cứ thấy trong Đông cung náo nhiệt một chút liền trốn trở về uống miếng nước, thế là bị túm được! Đáng đời, lần sau còn dám hóng hớt nữa không? Nhớ lại Chu đại tổng quản hắn từ khi nào lại phải chịu uất ức, khổ sở như vậy? Lúc nào thì mất mặt như vậy? Lúc nào thì bị người ta vây quanh nhìn như khỉ như vậy? Kể từ khi Thái tử phi vào cửa liền nhất định bắt hắn bi thống. Trịnh Thuận cái tên chết bầm kia đừng để hắn bắt được, đụng phải chuyện xui xẻo trốn so với hắn còn nhanh!

“Chu tổng quản, ngài đây là đang làm cái gì vậy? Bao lớn bao nhỏ chứ không phải là chuyển nhà à?”

Ngũ Hải ngẩng đầu nhìn lên thì thấy người đến là quản sự thái giám của Hương Chỉ cung, vì vậy nghiêm trang nói: “Còn có thể có chuyện gì, gần đây chính sự bận rộn, Thái tử gia bận rộn đến chân không chạm đất. Thái tử phi đau lòng Thái tử gia chân chạy hai nơi nên cố ý dặn dò ta đưa chăn đệm đi, nếu về muộn quá thì có thể nghỉ lại thư phòng.”

“Thái tử phi thật là hiền huệ a! Thái tử gia đúng là có phúc khí!” Thái giám kia giả vờ phụ họa đôi câu rồi mới cáo từ.

Ngũ Hải nhìn theo bóng lưng của hắn mà phỉ nhổ một tiếng, thầm nói: “Thứ gì kia, cũng chỉ là đi theo hộ cái bình hoa cũng coi như mình là châu bảo! Không đi tìm một bãi nước tiểu soi xem mình là loại đức hạnh gì?!” Lẩm bẩm một hồi lâu Ngũ Hải mới tiếp tục dẫn người đi về phía trước.

Tiểu thái giám kia chân không chạm đất lập tức bay nhanh trở về Hương Chỉ cung, đem tin tức tốt này nói cho Dương Lạc Thanh. Chỉ thấy Dương Lạc Thanh có chút giật mình, cau mày nói: “Chẳng lẽ lời đồn đãi là thật, Thái tử gia và Thái tử phi cãi nhau? Nếu như vậy ta phải nắm chặt cơ hội, bỏ lỡ liền tiếc nuối!”

3 thoughts on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 388, 389, 390

  1. Ui chờ mãi mí đc coi, mà đã coi là đc luôn mấy chap, quá đã, chẳng bỏ công chờ đợi bấy lâu. Thanks ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s