Lệnh truy nã Đông cung_chương 391, 392

Chương 391:

Sau khi Ngũ Hải rời đi, Thường Hy ở trong lòng yên lặng tính toán. Chắc hẳn Dương Lạc Thanh biết được tin tức này sẽ không bỏ lỡ cơ hội. Nếu như nàng ta thật muốn động thủ thì khả năng Tiêu Vân Trác gặp nguy hiểm là tương đối lớn. Thường Hy cũng không hy vọng hắn thật sự xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn gì, ngộ nhỡ cái mê hương kia đem Tiêu Vân Trác làm cho lú lẫn, vậy thì nàng không phải là ăn thiệt thòi lớn à?

Cho nên Thường Hy không ngừng suy tính biện pháp xử lý, nhưng nên giải quyết thế nào cho tốt đây? Nhất thời nghĩ không ra kế sách gì, Thường Hy có chút nóng nảy. Tiêu Vân Trác có định lực, nàng cũng nguyện ý tin tưởng hắn, nhưng nàng vẫn có chút e sợ với thứ mê dược kia…

“Thái tử phi, Ngu đại nhân tới rồi.” Triêu Hà vén rèm nhìn Thường Hy nói.

“Ca ca của ta?” Thường Hy kinh ngạc hỏi, ngay sau đó trên mặt lộ ra một nụ cười thật tươi, nói: “Mau mời vào!” Vừa nói vừa hướng bên ngoài đi. Triêu Hà vội đỡ Thường Hy, nói: “Ngài chậm một chút, chậm một chút, Ngu đại nhân đang ở khách sảnh thôi.”

Vào khách sảnh quả nhiên thấy được Ngu Thụy Lân ngồi đó chờ đợi, nàng vội hô một tiếng: “Đại ca!”

Ngu Thụy Lân thấy nàng đi tới, vội vàng đứng dậy hành lễ nói: “Vi thần tham kiến Thái tử phi.”

“Đều là người trong nhà, làm gì nhiều quy củ như vậy. Ca, huynh mau dậy đi!” Thường Hy vừa nói vừa muốn tiến lên đỡ Ngu Thụy Lân, sợ tới mức Ngu Thụy Lân vội vàng đứng lên, nói: “Muội làm sao lại tùy ý khom lưng? Cẩn thận bụng của mình!”

Thường Hy trông thấy bộ dáng gấp gáp của Ngu Thụy Lân thì vội vàng nói: “Không có gì đáng ngại. Huynh xem muội không phải là rất tốt sao?” Nói tới chỗ này, Thường Hy nhìn về phía cung nhân bên cạnh, nói: “Các ngươi đều lui xuống đi.”

“Vâng.” Cung nhân lúc này mới khom lưng theo thứ tự lui ra. Triêu Hà sau khi dâng trà cũng lui xuống.

“Đại ca, cha mẹ có khỏe không? Muội thân làm nữ nhi lại không thể trở về thăm hỏi, trong lòng khó chịu muốn chết!” Thường Hy nói tới chỗ này cũng cảm thấy hốc mắt cay cay. Đợi đến lúc được về cũng phải một đoạn thời gian nữa, chờ nàng sinh xong mới tính.

“Cha mẹ đều tốt, muội không cần lo lắng, trong nhà còn có ta và Thụy Hòa nữa.” Ngu Thụy Lân nói, lại an ủi nàng thêm một hồi nữa rồi mới sang chuyện khác.

“Hôm nay ta đưa đến cho muội một người đấy!”

“Đưa người?” Thường Hy có chút kinh ngạc hỏi, lúc nào thì đại ca nàng cũng biết đưa người? “Người nào?”

Khuôn mặt tuấn dật của Ngu Thụy Lân hiện lên một tầng xấu hổ, ngượng ngùng nở nụ cười rồi mới nói: “Là Minh Sắt cô nương. Nàng nhất định muốn vào cung, ta không ngăn cản được, không thể làm gì khác hơn là đành đưa nàng đến.”

Thường Hy ngơ ngác nhìn đại ca của mình, hỏi lại: “Cái gì gọi là không ngăn cản được? Đại ca, huynh còn có chuyện không ngăn cản được hay sao?” Nhìn bộ dáng đại ca của nàng có chút thú vị, nửa câu sau nàng còn mang theo ý nhạo báng.

Ngu Thụy Lân phút chốc đỏ bừng cả khuôn mặt, khẽ cau mày, ngẩng đầu nhìn Thường Hy một cái, nói: “Còn không phải là nghe đến chuyện tình của Dương Lạc Thanh, nếu không ta cũng sẽ không cho nàng vào cung, thị phi nhiều!”

Tướng mạo của Minh Sắt không tồi, nghe giọng điệu đại ca nàng như thế chỉ sợ nàng ấy vào cung bị người nào coi trọng thôi. Thường Hy không khỏi hé miệng cười cười, nói: “Đại ca nếu lo lắng qua như vậy thì để cho đại tẩu tương lai vào cung làm cái gì?”

Ngu Thụy Lân nghe được Thường Hy nói như vậy thì trong lòng thở phào một hơi, xem ra Thường Hy không phản đối bọn họ ở chung một chỗ. Lại nói chuyện này có chút không hợp lễ nghi, làm gì có chuyện cô nương chưa gả vào cửa mà lại đến ở nhà chồng! Cho nên lần này Ngu Thụy Lân để cho Minh Sắt vào cung thứ nhất là vì có thể đề phòng Dương Lạc Thanh động thủ, thứ hai là Minh Sắt không có nhà mẹ. Nếu như nàng có thể từ trong cung xuất giá thì cũng coi như có nhà mẹ rồi, tương lai không đến nỗi bị người ta xem thường. Vì thế lúc này hắn mới có thể ngồi đây mà nói với Thường Hy.

Ai biết nha đầu này lại miệng lưỡi bén nhọn, tuyệt không chịu bỏ qua bất kỳ cơ hội nào làm xấu mặt hắn. Nhưng là việc này phải nhờ nàng cho nên hắn tận lực làm cho thanh âm trở nên hòa hoãn: “Ta không muốn một cô nương trong sạch ở trong nhà chúng ta, hư danh tiết của nàng, có phải hay không?”

“Đúng vậy. Sau đó thì sao?” Thường Hy vụng trộm mừng thầm trong lòng, rất khó có được dịp nhìn thấy bộ dáng đại ca nàng co quắp.

“Còn có thể có cái gì sau đó, dĩ nhiên là… Dĩ nhiên là lấy nàng làm vợ rồi!” Ngu Thụy Lân cố gắng để cho mình tỏ ra mạnh mẽ một chút, nhưng không biết vì sao nhìn thấy Thường Hy hắn cứ có cảm giác chột dạ, cho nên lời nói ra khỏi miệng lại yếu thế đi vài phần.

Thường Hy thấy đã nhận được đáp án mong muốn, lúc này mới cười nói: “Nếu đại tẩu tương lai muốn vào cung dĩ nhiên là có thể. Huống chi huynh đã đem người đưa tới, muội có thể nào không nhận?”

Ngu Thụy Lân nghiêm chỉnh nói: “Chính là bởi vì Minh Sắt có thể giúp muội đối phó Dương Lạc Thanh. Tấn vương đã rời đi rồi, trước lúc đi còn đặc biệt dặn dò Minh Sắt, muội đã hiểu chưa?”

Thường Hy khẽ cau mày, chẳng lẽ Tấn vương còn để lại cho Minh Sắt cẩm nang diệu kế gì hay sao? Nàng gật gật đầu nói: “Muội hiểu. Cũng tốt, gần đây muội là vì chuyện của Dương Lạc Thanh mới nhức đầu không thôi. Đại tẩu vào cung giúp muội, muội đúng là cầu còn không được đấy!” Nói tới chỗ này liền dừng lại, Thường Hy nhìn Ngu Thụy Lân hỏi: “Đại ca có tin tức của Mạnh Điệp Vũ hay không?”

Nhắc tới Mạnh Điệp Vũ, Ngu Thụy Lân gật gật đầu nói: “Nhắc tới cũng khéo, mấy ngày trước ta có trông thấy nàng ở cửa thành đông, chẳng qua cũng không xác định có phải là nàng hay không, dù sao khoảng cách rất xa nhìn cũng không rõ lắm. Nhưng có một người ta nhận ra đó chính là Liệt Phong. Muội nếu muốn biết tin tức của Mạnh Điệp Vũ thì có thể đi hỏi Liệt Phong.”

Liệt Phong? Thường Hy kinh ngạc hỏi: “Bọn họ làm sao lại ở cùng một chỗ? Thật khiến người ta nghĩ không ra. Tình huống lúc đó là như thế nào?” Trong thanh âm của Thường Hy mang theo mấy phần hưng phấn. Nàng hy vọng Mạnh Điệp Vũ có thể có được một cuộc sống tốt, Liệt Phong cũng không phải là lựa chọn tồi. Chỉ là lấy tính cách của Liệt Phong, nhìn thấy nữ nhân liền đỏ mặt, không biết hoàn cảnh lúc ấy là như thế nào?

“Ta cũng không rõ lắm. Mạnh Điệp Vũ mặc nam trang, vẻ mặt Liệt Phong có chút kích động bắt lấy tay của Mạnh Điệp Vũ, nhìn bộ dáng thì hình như không biết Mạnh Điệp Vũ là nữ, nếu không chỉ sợ cho vàng hắn cũng không dám nắm lấy tay nàng.” Ngu Thụy Lân bây giờ nhớ lại cũng cảm thấy có chút kỳ quái.

Tròng mắt Thường Hy hơi híp lại, nàng vẫn luôn mong muốn Mạnh Điệp Vũ có thể sống tốt. Nói gì đi nữa thì nàng cũng coi như đã chiếm đoạt nam nhân của nàng ấy, cho nên trong lòng luôn tồn một chút áy náy. Nay Minh Sắt đã vào cung, Mạnh Điệp Vũ cũng tới cửa thì Dương Lạc Thanh còn có gì đáng sợ? Càng nghĩ nàng càng hưng phấn, nhìn Ngu Thụy Lân hỏi: “Đại tẩu của muội đâu? Mau dẫn tẩu ấy vào đây đi!”

***

Chương 392:

Vừa nghe nhắc đến hai chữ này, mặt của Ngu Thụy Lân xoát cái liền đỏ bừng, thấp giọng nói: “Chớ có nói nhảm, hư danh dự của người ta!”

Thường Hy ngạc nhiên, này còn chưa có cưới vào cửa đã vội vàng bảo vệ như vậy rồi, cho nên nàng nhìn Ngu Thụy Lân bất mãn nói: “Có nàng dâu liền quên muội tử…”

“…” Ngu Thụy Lân 囧, lập tức chạy trối chết, thậm chí lúc ra khỏi cửa cũng không dám nói một câu với Minh Sắt đang đứng đợi ở đó. Nhìn thân ảnh chật vật của hắn, Minh Sắt lại liếc mắt nhìn Thường Hy đang ngồi ở trong phòng, trong lòng có chút hiểu, lúc này mới nhấc chân đi vào.

So với Ngu Thụy Lân nhăn nhăn nhó nhó, Minh Sắt trông thản nhiên hơn nhiều, nhìn tròng mắt chớp động của Thường Hy, Minh Sắt không chút khách khí nói: “Không cần nhìn chằm chằm ta như vậy, ta cũng chỉ là nghe theo đề nghị của ngươi. Nhà ngươi ít người, phụ từ tử hiếu, có tiền có quyền, gia phong nghiêm chính, trên không có mẹ chồng áp bức, dưới không có thiếp thất bắt nạt, thỉnh thoảng cho dù ta muốn xuất đầu cũng không có người ngăn cản. Cuộc sống tốt đẹp như vậy chỉ sợ chính ngươi cũng hâm mộ, cho nên… Đại ca nhà ngươi ta nhìn trúng rồi, ta nhất định phải gả. Ngươi cũng không cần cười ta, ta là nữ nhi giang hồ, tính tình hào sảng rộng rãi, còn sợ ngươi giễu cợt ta hay sao?”

Thường Hy nghiến răng, khuôn mặt hối tiếc, đưa tay kéo Minh Sắt ngồi xuống bên mình rồi mới lên tiếng: “Ta làm sao còn không phát hiện ngươi cũng có một mặt ghê gớm như vậy?”

Minh Sắt liếc nhìn Thường Hy một cái, chỉ thấy đao quang trong tay chợt lóe, cười nói: “Ngươi đã quên lúc ta gác đao lên cổ ngươi rồi hả? Ta nhất định là ghê gớm!”

Thường Hy đưa tay đẩy lưỡi đao sắc bén của nàng ra, quăng một cái ánh mắt xem thường, nói: “Chưa thấy người nào ngu như ngươi, uy hiếp con tin lại dùng sống đao kề cổ, rõ là… Làm ta mở rộng tầm mắt!” Chỉ là Thường Hy thật sự hâm mộ. Nhà nàng quả thật quá tốt, nữ nhân gả tiến vào chỉ số hạnh phúc chỉ có tăng vọt. Nhìn một chút cục diện rối rắm bên người nàng xem, lão cha chồng Hoàng đế gian manh cự hoạt, một đoàn mẹ ghẻ tâm tư ác độc, đám đám huynh đệ tâm tư khác nhau. Những ngày này của nàng không dễ sống a…

Thường Hy phát hiện nàng rất thích tính tình thoải mái, sảng lãng của Minh Sắt. Hơn nữa đại ca tựa hồ thật sự động tâm, tình chàng ý thiếp, cho nên nàng đối với Minh Sắt càng tỏ ra thân thiết, gọi người dâng trà bánh rồi mới lên tiếng: “Làm sao đột nhiên ngươi lại muốn vào cung? Ca ca ta nói để ngươi xuất giá từ trong cung, ngươi đồng ý sao?”

“Phi! Đừng nghe hắn, ta mới không cần từ trong cung xuất giá. Liền tính ta không có nhà mẹ đẻ thì thế nào? Ai có thể khi dễ ta?” Trong mắt Minh Sắt lóe lên một mạt đau thương, mặc dù rất nhanh liền biến mất nhưng Thường Hy vẫn trông thấy được. Không có ai dễ dàng bỏ xuống tình thân, nếu như ngày xuất giá, Chuyên Tôn Nhạc Đan có thể tới là tốt nhất. Nghĩ tới đây, trong lòng Thường Hy âm thầm quyết định một chủ ý.

“Cũng đúng, ta nhìn không có người nào dám khi dễ ngươi, động một cái là lấy phi đao ra dọa, hù chết người!” Thường Hy cố ý nghiêm mặt nói.

Minh Sắt vừa nhìn thấy biểu tình của Thường Hy liền không nhịn được mà nở nụ cười, chỉa về phía nàng nói: “Trên đời này tại sao lại có người như ngươi? Thật không hiểu được Tiêu Vân Trác làm sao lại chịu được ngươi?”

“Tương lai ca ca của ta thế nào chịu được ngươi, ngươi liền hiểu.”

Nói đùa một hồi, Minh Sắt lại trở nên nghiêm trọng, nói: “Tấn vương để cho ta đưa tin, hy vọng chuyện này nhận được sự đồng ý của ngươi.”

Thường Hy vừa nghe liền ngồi thẳng lưng trở lại: “Có chuyện gì, ngươi nói đi!”

“Thân thủ của Dương Lạc Thanh cao cường, vì phòng ngừa nàng ta sau khi thất bại liền gây bất lợi với ngươi cho nên an bài ta bảo vệ ngươi. Ta tạm thời sẽ làm một tiểu cung nữ bên cạnh ngươi, Dương Lạc Thanh chưa từng thấy qua ta, điểm này ngươi có thể an tâm.” Minh Sắt nói.

“Sau khi thất bại? Nói vậy bọn họ quyết định động thủ trước cho nên mới để ngươi vào cung?” Thường Hy có chút kinh ngạc.

“Nếu quả thật đợi đến ngày sinh nhật của Dương Lạc Thanh, các mệnh phụ phu nhân bên ngoài cung cũng sẽ vào, lúc đó nếu xảy ra cái gì lại ảnh hưởng tới thể diện của hoàng gia. Cũng là chuẩn bị cho tương lai Thái tử gia lên ngôi. Ai lại hy vọng trước khi kế vị sẽ xảy ra lời đồn đãi thất thiệt, đúng hay không?”

“Đây cũng phải, chuyện này không phải là nhỏ.” Thường Hy gật đầu đồng ý. Thật ra thì hai ngày này nàng vẫn một mực suy tính, nếu như ở yến tiệc sinh nhật của Dương Lạc Thanh thật sự xảy ra điều gì ngoài ý muốn, muốn kết thúc chỉ sợ không đơn giản.

“Cho nên Tấn vương và Minh tông đã bàn bạc xong, muốn ra tay trước. Quan trọng hơn là Minh tông muốn Tiêu Vân Triệt có thể tỉnh ngộ, cũng coi như cho hắn một cái cơ hội.” Minh Sắt thở dài nói. Đáng thương cho lòng cha mẹ trong thiên hạ, năm đó mẫu thân của nàng muốn nàng tránh xa khỏi thị phi tranh đấu mà mang nàng rời cung, đây cũng chẳng phải là xuất phát từ tấm lòng người mẹ sao?

Nhớ tới Tiêu Vân Triệt, Thường Hy trong nháy mắt cũng có chút thất thần. Ở trong lòng của nàng vẫn cho rằng Tiêu Vân Triệt là một người ấm áp, cho dù sau này hoài nghi hắn cũng sẽ không làm nàng mất đi loại ý niệm này, chẳng qua vạn vạn không nghĩ tới Tiêu Vân Triệt lại đi trên con đường cực đoan này. Nàng không hiểu, chẳng lẽ hắn lại thực sự vì ngôi vị Hoàng đế? Thường Hy cảm giác không phải, con người Tiêu Vân Triệt vẫn khiến nàng nhìn không thấu.

“Vậy tối nay muốn hành động sao? Có cần ta phái người gọi Thái tử gia trở về hay không, tránh cho lại mắc bẫy. Dương Lạc Thanh nữ nhân đó thật chuyện gì cũng có thể làm được.” Thường Hy có chút bất an nói, thay đổi kế hoạch là tốt nhất. Nàng thật sự không mong muốn phu quân của mình đi làm mồi nhử, rất bận tâm đấy!

Minh Sắt nhìn gương mặt lo lắng của Thường Hy, thấp giọng cười nói: “Chỉ sợ không được như mong muốn của ngươi rồi, mồi nhử này, Thái tử gia vẫn phải làm!”

Thường Hy trợn mắt một cái, nhìn Minh Sắt hỏi: “Vậy các ngươi chuẩn bị làm sao? Cũng không thể chuyện gì cũng không nói cho ta biết chứ? Mặc dù ta là phụ nữ có thai hành động bất tiện nhưng vẫn có quyền được xem diễn.”

“Chuyện này đương nhiên phải nói cho ngươi, trò hay như vậy sao có thể không cho ngươi biết? Thẩm Phi Hà không phải là tính kế ngươi sao? Lúc này đây sẽ để cho nàng nâng đá đập chân mình, cho nàng ta nếm thử tư vị bị người ruồng bỏ. Nữ nhân ác độc này, thật hận không thể chém nàng ta thành tám khối!”

Thường Hy nhìn gương mặt Minh Sắt lóe lên tàn nhẫn, chợt nghĩ đến nàng vẫn còn mang thân phận Trâm mẫu đơn, vội vội trấn an nàng bình khí, lúc này mới nói: “Bây giờ có thể nói kế hoạch cho ta được chưa?”

Minh Sắt ở bên tai Thường Hy thấp giọng nói một lúc lâu, chỉ thấy gương mặt Thường Hy âm tình bất định, nghiến răng nói: “Đây cũng quá hung ác đi? Thẩm Phi Hà sẽ bị tức chết! Ai nghĩ ra chủ ý này? Tại sao còn muốn tận tay ta viết thư? Các ngươi ngay cả ta cũng dám tính kế, nếu truyền ra ngoài ta còn có mặt mũi nữa không? Ta kháng nghị!”

4 thoughts on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 391, 392

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s