Lệnh truy nã Đông cung_chương 393, 394

Chương 393:

Kháng nghị của Thường Hy dĩ nhiên là không có hiệu quả, chỉ khổ nàng nhăn nhó gương mặt, tay cầm bút lông nhìn trang giấy trắng như tuyết mà một chữ cũng không viết đi xuống. Nàng ngẩng đầu nhìn Minh Sắt, đáng thương nói: “Các ngươi có thể đổi phương pháp khác không?”

Minh Sắt kiên định lắc đầu một cái: “Không thể!”

“…” Thường Hy hết ý kiến. Cuộc sống cỡ nào ép buộc a, tại sao người bị ngược đãi luôn là nàng?

***

Hương Chỉ cung.

Dương Lạc Thanh sau khi nghe xong lời của tiểu thái giám, trên mặt liền lộ ra một nụ cười đắc ý, phất tay một cái để cho hắn lui ra, lúc này mới nhìn Dứu Vân và Họa Sắc, nói: “Tối nay là cơ hội tốt, chúng ta không thể bỏ lỡ.”

“Nương nương, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút. Chưa biết chắc chắn mà đã động thủ có phải quá vội vàng hay không?” Dứu Vân có chút lo lắng nói. Mấy ngày nay quan sát, nàng phát hiện ra rằng Ngu Thường Hy không phải là người dễ đối phó, Thái tử gia cũng không thể nói tính kế là tính kế được hắn. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.

Dương Lạc Thanh nhìn Dứu Vân hỏi: “Có phải ngươi nghe được cái gì hay không?”

Dứu Vân nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nhìn Dương Lạc Thanh nói: “Nương nương, ngài còn nhớ rõ ngày đầu tiên Thái tử phi hồi cung, nô tỳ và Họa Sắc theo dõi không bao lâu thì lạc mất nàng ta. Ký ức về đêm hôm đó vẫn còn mới mẻ, nô tỳ cảm thấy Thái tử phi không dễ chơi như vậy, chúng ta không thể chỉ nhìn bề ngoài mà tùy tiện động thủ.”

Dương Lạc Thanh chậm rãi đứng dậy nhìn Dứu Vân, khẽ cau mày. Thật ra thì Dứu Vân nói cũng có lý, chính nàng cũng biết được Ngu Thường Hy âm hiểm đến mức nào, nhưng giữa hai người bọn họ thật sự là nước tát không lọt, khó mới có một cơ hội liền không thể buông tha. Nếu như còn đợi nữa thì không biết đến khi nào, thế nên Dương Lạc Thanh mới vội vàng như vậy.

Nếu có thể khống chế Tiêu Vân Trác thì còn có gì đáng sợ? Đến lúc đó, coi như là Tiêu Vân Triệt hay Thẩm Phi Hà nàng cũng không cần nhìn sắc mặt. Nhớ đến Thẩm Phi Hà, tròng mắt Dương Lạc Thanh lại lộ ra một tia chán ghét. Nàng cực kỳ căm hận dáng vẻ cố tỏ ra đạo mạo, đứng từ trên cao mà nhìn xuống của nàng ta. Nàng ta thật sự cho rằng Dương Lạc Thanh đời này chỉ có thể dựa vào nàng ta sao?

Dứu Vân và Họa Sắc khẽ liếc mắt nhìn nhau, thấy Dương Lạc Thanh lơ đãng, Họa Sắc khẽ nói: “Nương nương, Dứu Vân nói rất đúng, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ. Nếu như thực trúng phải gian kế của Thái tử phi thì chúng ta kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Tục ngữ nói tránh voi chẳng xấu mặt nào, huống chi Thái tử phi và Thái tử gia tình cảm sâu đậm, làm sao đột nhiên lại cãi nhau? Nơi này nhất định có mờ ám, chúng ta phải điều tra rõ ràng rồi mới động thủ!”

Biết mình nóng lòng muốn ra tay, Dương Lạc Thanh ngồi xuống bình tĩnh lại cảm xúc, sau đó nói: “Cũng tốt, không thể mưu hoa lâu như vậy lại uổng phí trong chốc lát. Các ngươi đi thăm dò tin tức một chút, xem đến cùng là thật hay giả. Phái người đi đưa tin cho Đông Lăng vương phi bảo nàng phải cẩn thận, chớ để bắt gà không được còn mất nắm gạo.”

Dứu Vân và Họa Sắc lộ ra vẻ tươi cười, chia nhau ra hành động. Dương Lạc Thanh ngẩng đầu nhìn cung điện hoa lệ, trong lòng thở dài một tiếng. Con người, một khi đã hưởng thụ phú quý, bảo buông tay là vô cùng khó khăn. Hôm nay nàng đạt được địa vị như thế này, biết con đường phía trước vô cùng gian nan nhưng chỉ cần nghĩ đến một khi thành công, vinh hoa phú quý cả đời này hưởng không hết, nàng lại không cam lòng. Còn nếu thất bại… Nhớ đến kết cục của Tần Nguyệt Như, trong lòng Dương Lạc Thanh khẽ run lên. Nàng sẽ không vô dụng giống như Tần Nguyệt Như, cuối cùng chỉ vì tình mà khốn khổ. Nàng không bao giờ ngu ngốc như vậy, trên đời này có cái gọi là tình yêu sao?

Huống chi trong lòng ai cũng có tính toán. Dương Lạc Thanh không tin sau khi mọi chuyện kết thúc, Thẩm Phi Hà sẽ để yên cho nàng. Nàng biết quá nhiều bí mật, mà Hoàng đế lại kiêng kỵ nhất điều này, điểm đó Dương Lạc Thanh tự mình hiểu được.

Cho nên nói nàng hợp tác cùng Thẩm Phi Hà cũng là tình thế bất đắc dĩ. Vì thế tất nhiên nàng sẽ để lại đường lui cho mình, không ai có thể định đoạt được cuộc sống của nàng.

Nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ vẫn sáng lạn như trước, mấy ngày nữa là sinh nhật của nàng rồi. Tổ chức lớn như vậy khiến nàng cảm thấy vô cùng vinh dự, nàng không có hoàng tử, nhưng bất kỳ nữ nhân nào trong hậu cung cũng không sánh được bằng nàng. Đây chính là cái nàng muốn, tin tưởng vào tình yêu không bằng tin tưởng vào quyền lợi.

Nàng muốn hành động, nhưng nàng không muốn trở thành công cụ của kẻ khác, nàng muốn năm trong tay quyền chủ động tuyệt đối. Thẩm Phi Hà… Giữa ngươi và ta còn một trận đánh ác liệt nữa…

……………………………………………..

Đông Lăng vương phủ.

Thẩm Phi Hà cau mày nỗ lực tiêu hóa tin tức vừa nhận được. Tại sao trong thời điểm này Ngu Thường Hy lại cãi nhau với Tiêu Vân Trác? Lại còn làm cho khắp nơi trong hậu cung điều biết, điều này là không thể nào, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Ngẩng đầu lên nhìn về phía thư phòng, chuyện này rất quan trọng, nàng muốn cùng Tiêu Vân Triệt bàn bạc. Nghĩ tới đây nàng sửa sang lại trang phục của mình, xuyên qua đình viện hướng về phía thư phòng nhưng bất chợt lại nhìn thấy một gia đinh cầm trong tay một phong thư bước vào thư phòng. Thẩm Phi Hà nhăn mày, có tin tức?

Lúc này người nào sẽ viết thư? Thẩm Phi Hà hoài nghi, cũng nhanh chân bước đến thư phòng.

Tiêu Vân Triệt nhận lấy bức thư trong tay gia đinh cũng lấy làm kinh hãi, lúc này ai lại viết thư cho hắn? Cúi đầu nhìn lại, đập vào mắt là thể chữ quen thuộc, trong lòng Tiêu Vân Triệt khẽ run lên, là nàng?

Nhưng nàng làm sao lại viết thư cho hắn? Điều này không hợp quy củ, lại càng không giống với tác phong làm việc của nàng. Tiêu Vân Triệt mang theo nghi ngờ mở bức thư ra, khi nhìn đến nội dung trên trang giấy, lòng hắn khẽ cứng lại, ngay sau đó lộ ra một tia mỉm cười. Này đúng là nàng quả thật có thể làm ra, nghĩ đến “công tích” vĩ đại của nàng trước đây, hắn cảm thấy chuyện này cũng không có gì kỳ lạ.

Thẩm Phi Hà nhẹ nhàng đi tới, cách rèm che mờ nhạt nàng nhìn thấy được nụ cười cổ quái của Tiêu Vân Triệt. Còn có phong thư trên tay hắn, đến tột cùng là người nào đã viết thư lại khiến hắn cười như vậy? Trong lúc nhất thời Thẩm Phi Hà vô cùng muốn biết người đó là ai?

“Vương gia.” Thẩm Phi Hà sửa sang lại suy nghĩ nhấc chân đi vào, cùng lúc đó cũng nhẹ nhàng mở miệng.

Tiêu Vân Triệt theo bản năng nhanh chóng giấu phong thư xuống dưới mấy cuốn sách, sau đó mới ngẩng đầu nhìn Thẩm Phi Hà, ôn hòa hỏi: “Có chuyện gì sao?”

***

Chương 394:

Thẩm Phi Hà nhìn Tiêu Vân Triệt vẫn ôn nhu như trước mang theo nụ cười xa cách, trong lòng nàng dấy lên chua xót, nhưng vẫn nói: “Lạc phi mang đến tin tức, thiếp thân đến để nói cho ngài.”

Nghe được tin tức là của Dương Lạc Thanh, thần sắc Tiêu Vân Triệt dần trở nên trịnh trọng, hỏi: “Tin tức gì?”

Ánh mắt Thẩm Phi Hà theo bản năng khẽ liếc qua phong thư bị giấu, nhưng vẫn làm bộ như không biết, nói: “Lạc phi nói Thái tử gia và Thái tử phi cãi nhau, Thái tử gia dọn sang thư phòng ở. Nếu thật có khả năng nàng muốn động thủ trước, nếu như khống chế được Thái tử, với chúng ta mà nói là không thể tốt hơn. Vương gia ngài xem nên làm thế nào?”

Tiêu Vân Triệt ngẩn ra, lại nhớ tới nội dung trong bức thư, nhất thời không biết tại sao lại có xúc động muốn cười, nhưng đang ở trước mặt Thẩm Phi Hà cho nên đành phải nghiêm mặt nói: “Xác thực là tin tức tốt đối với chúng ta. Trước không cần hành động, chờ ta vào cung thăm dò một phen rồi mới quyết định.”

“Vâng.” Thẩm Phi Hà thuận theo nói. Vốn còn muốn nói thêm mấy câu với Tiêu Vân Triệt nhưng thấy hắn cúi đầu xem sách, ngón tay nàng nắm chặt, chỉ đành phải nói: “Thiếp thân không quấy rầy vương gia nữa. Chờ vương gia có tin tức, nói cho thiếp thân một tiếng là được.”

“Được.” Tiêu Vân Triệt lên tiếng, cũng không có ngẩng đầu nhìn Thẩm Phi Hà một cái.

Thẩm Phi Hà vẻ mặt tràn đầy thất vọng đi ra ngoài, trước khi đi vẫn không nhịn được mà liếc về phía một góc giấy viết thư trắng như tuyết còn lộ ra, trong mắt lóe lên một mạt phẫn hận. Nàng mới vừa nói đến chuyện Ngu Thường Hy cãi nhau, Tiêu Vân Triệt không hề ngạc nhiên cho nên chắc hẳn hắn đã nghe được tin tức. Thẩm Phi Hà không nhịn được mà hoài nghi có phải người viết thư đã đưa tin này cho hắn không? Nhưng rốt cục là ai lại nói cho hắn loại tin tức này, hơn nữa vẻ mặt vừa nãy của hắn rất kỳ lạ. Nàng hoàn toàn có thể cảm nhận được nội tâm của hắn vui mừng nhưng cố đè nén không thể hiện ra ngoài. Thẩm Phi Hà đối với lá thư này càng trở nên hoài nghi.

Đi ra khỏi thư phòng, Thẩm Phi Hà cũng không lập tức trở về gian phòng của mình mà tới một thạch đình cách đó không xa, bị cây cối che lấp. Xuyên qua bụi hoa nàng có thể thấy rõ tình huống của thư phòng. Nàng đợi, sau khi Tiêu Vân Triệt ra ngoài nàng có thể vào đó xem nội dung bức thư.

Quả nhiên không qua bao lâu Tiêu Vân Triệt liền ra ngoài. Giờ phút này hắn đã thay đổi quần áo, rửa lại mặt một lần nữa, ngay cả kim quan vẫn dùng thường ngày cũng đổi thành ngọc quan dương chi bạch ngọc. Nhìn tới đây trong lòng Thẩm Phi Hà chợt căng thẳng, nàng có thể hơi hơi đoán được ra ai là người viết bức thư kia rồi.

Nàng còn nhớ rõ một ngày sau khi Thường Hy trở thành Thái tử phi, nàng và Tiêu Vân Triệt đến Đông cung chúc mừng. Thường Hy nhìn Tiêu Vân Triệt liền từng nói qua: “Kim quan nhìn qua lấp lánh nhưng lại quá tục khí, không bằng đổi thành ngọc quan mới hợp với khí chất điển nhã, thanh tao của Đông Lăng vương.” Ngày đó cũng tưởng rằng chỉ là một câu nói đùa, ai ngờ ngay sau lúc trở về hắn liền sai người đi làm ngọc quan, hiện tại hắn lại mang ngọc quan ra cửa… Trong lòng nàng cứng lại, sắc mặt cũng trở nên âm trầm.

Đợi đến khi thân ảnh Tiêu Vân Triệt biến mất không thấy, lúc này Thẩm Phi Hà mới đi lại thư phòng. Gã sai vặt thấy người đến là Thẩm Phi Hà cũng không ngăn cản. Thẩm Phi Hà đi tới trước bàn học, lật tìm bên dưới mấy quyển sách liền lập tức tìm được.

Đập vào mắt nàng là thể chữ xinh đẹp, lưu loát, mặc dù đã có chuẩn bị nhưng thân thể Thẩm Phi Hà vẫn run lên một cái, quả nhiên là nàng ta! Mở phong thư ra, bên trong trống rỗng, thần sắc nàng càng trở nên khó coi. Hắn thế nhưng lại mang thư đem đi. Ngu Thường Hy đến tột cùng là nói cái gì lại khiến hắn gấp gáp vào cung như vậy? Nhớ tới lời Dương Lạc Thanh nói, sắc mặt Thẩm Phi Hà đại biến. Không được, nàng cũng phải vào cung. Dương Lạc Thanh không biết Tiêu Vân Triệt đến, nếu như động thủ lầm người thì phải làm thế nào?

……………………………………………………

Minh Sắt cố nén cười nhìn một đôi vô cùng nhếch nhác trước mặt… Một đôi nam nữ… Quay đầu lại thấy Thường Hy vẫn còn trong khiếp sợ mà chưa phục hồi lại tinh thần, nàng nhẹ nhàng đẩy một cái, thấp giọng nói ra: “Ngươi cũng phải lên tiếng đi chứ?!”

Thường Hy cảm thấy hôm nay mình phải chịu quá nhiều kích thích rồi, thế nào như ong vỡ tổ cùng ở một chỗ vậy? Nữ tử trước mắt mặc dù đã trang điểm, mặt mũi khác đi nhiều nhưng Thường Hy vẫn từ ánh mắt quen thuộc mà nhận ra được nàng là ai. Thường Hy càng nghĩ càng không hiểu tại sao bọn họ lại xuất hiện cùng nhau trong cung, chẳng lẽ nói ý trời đã định sao?

Trước mắt nàng đang xảy ra tình huống gì? Nàng còn nhớ rõ đại ca nói chính mắt nhìn thấy Liệt Phong cầm tay Mạnh Điệp Vũ đang nữ giả nam trang. Tại sao Liệt Phong lại sống chết lôi kéo không buông? Liệt Phong vẫn như cũ thật đáng yêu, trên mặt mặc dù tràn đầy ửng đỏ nhưng kiên trì trong ánh mắt kia lại khiến người ta rung động. Thường Hy yên lặng tính toán trong lòng, có phải giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì mà người khác không biết hay không?

“… Liệt Phong, đến tột cùng là huynh muốn làm gì? Cung nữ này ta không biết, cũng không phải là người của Đông cung. Huynh có muốn cưới người ta cũng không thể làm như vậy!” Thường Hy liến thoắng nói chết người không đền mạng. Biết Liệt Phong có ý tứ, nàng muốn Mạnh Điệp Vũ không có đường lui, “ép” nàng lập gia đình! Ngu Thường Hy đã sớm nói nàng là người có thù tất báo, xét thấy trước kia Mạnh Điệp Vũ khiến nàng nhức đầu không ít, bây giờ có cơ hội trả thù tuyệt đối không thể bỏ qua.

Mạnh Điệp Vũ nghe thấy Thường Hy nói vậy, thiếu chút nữa là bị nghẹn chết. Nàng thật hối hận, cũng thật xui xẻo, hôm nay ra cửa không xem hoàng lịch, chọc tới Liệt Phong chưa đủ, lại còn ra một Ngu Thường Hy, còn có… Còn có nữ nhân nàng không muốn nhìn thấy nhất – Minh Sắt! Tóm lại là hôm nay mọi chuyện không thuận, muốn chạy đi nhưng nam nhân kia sức lực lớn như trâu, mặc cho nàng dùng hết biện pháp cũng không thoát được bàn tay cứng như gọng kìm của hắn. thật hận không thể một kiếm chém đứt tay hắn!

Minh Sắt trông thấy biểu tình của Mạnh Điệp Vũ, vô cùng đắc ý mà cười! Tiểu nha đầu ngươi cũng có ngày hôm nay! Nàng cố ý đi về phía trước một bước, cười híp mắt nói: “Tiểu sư muội đã lâu không gặp, gần đây sống có tốt không?”

“Sư tỷ, ta là sư tỷ! Ngươi óc heo hay sao mà không nhớ được?!!” Mạnh Điệp Vũ cơ hồ muốn điên rồi, hung hăng nhìn Minh Sắt, xui xẻo gấp bội, làm sao lại gặp phải nàng ta???

Thường Hy ngước mắt nhìn hai người, vội vàng nói: “Dừng lại!!! Hai người các ngươi là sư tỷ muội? Đây cũng quá khiến người ta giật mình!”

Mạnh Điệp Vũ không đợi Minh Sắt nói chuyện, nhìn Thường Hy quát: “Ngu Thường Hy ngươi bảo thủ hạ của ngươi buông tay ta ra! Ta thật sự quá xui xẻo, làm sao hôm nay ra cửa lại gặp trúng một đám các ngươi!!! Ta còn có việc quan trọng cần làm, mau buông tay ta ra!”

One thought on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 393, 394

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s