Lệnh truy nã Đông cung_chương 395, 396

Chương 395:

Thật ra thì Thường Hy cũng rất nhức đầu, hai người này rốt cục là làm sao? Cặp mắt nàng lóe lóe nhìn Liệt Phong và Mạnh Điệp Vũ, lên tiếng: “Hai người các ngươi vì sao lại ở chung một chỗ? Liệt Phong, huynh thật sự không phải là nàng thì không lập gia đình?”

Liệt Phong nhất thời mặt đỏ như máu, khẽ cắn răng nhưng vẫn gật gật đầu. Thường Hy nhìn động tác cắn răng của Liệt Phong, trong nội tâm run lên, đây là có ý gì? Chẳng lẽ hắn bị ép buộc? Nhưng khi nhìn cảnh Mạnh Điệp Vũ chỉ hận không thể một cước đá bay hắn, hẳn không phải là bị Mạnh Điệp Vũ cưỡng bách mới cưới nàng nha! Thật sự là quá kỳ quái rồi, đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra mới khiến Liệt Phong phản ứng như vậy? Tò mò a tò mò, mặc dù nói tò mò hại chết mèo nhưng lại không nói hại chết người, vì thế tiếp tục tò mò a tò mò!

“Ai muốn gả cho ngươi? Ngươi cút ngay ra!!! Ta đã nói rồi chuyện kia không phải là lỗi của ngươi, không liên quan đến ngươi! Về sau ngươi đi cầu dương quan của ngươi, ta đi thuyền độc mộc của ta! Ngươi đừng có quấn lấy ta, phiền chết đi mất a a a!!!” Mạnh Điệp Vũ muốn nổi điên, khóc không ra nước mắt. Làm sao lại đụng phải một nam nhân tính nguyên tắc cực mạnh như thế này? Nói thế nào cũng không thông, đánh cũng vô dụng, mắng càng không cần đề cập, nàng trêu ai ghẹo ai hả trời???

Minh Sắt cười híp mí nói: “Tiểu sư muội, có thể tiết lộ xem có chuyện gì xảy ra hay không? Nói ra chúng ta cũng có thể chủ trì công đạo cho ngươi!”

Chủ trì công đạo? Phi! Đừng gây phiền cho nàng là nàng đã cám ơn trời đất lắm rồi, cắn răng nói: “Không cần ngươi quan tâm! Ngươi muốn xem chuyện cười của ta sao, đừng mơ!”

Bên này Minh Sắt đi không thông, bên kia Thường Hy liền nhìn Liệt Phong, vô cùng dịu dàng hỏi: “Liệt Phong, huynh muốn cưới nàng cũng phải cho ta biết nguyên do chứ, vì cái gì?”

Liệt Phong lắc đầu như trống bỏi một dạng, chỉ nói: “Dù sao ta nhất định cũng phải cưới nàng!”

Đụng phải một đôi như thế này cũng thật buồn cười. Thường Hy bên này không hỏi được cái gì, Minh Sắt bên kia cũng không công mà lui. Nhìn trước mắt một nam nhân kiên trì muốn lấy vợ, một nữ nhân kiên quyết muốn cự hôn, nói giữa bọn họ không có chuyện gì xảy ra có quỷ mới tin. Nhưng rốt cục là xảy ra chuyện gì lại khiến Liệt Phong kiên trì muốn lấy Mạnh Điệp Vũ như vậy? Nàng tò mò muốn điên luôn, lại cứ hai người này đánh chết cũng không nói, đánh không chết lại càng không nói, thật khiến cho người ta khó chịu! Nàng thật muốn dùng cực hình tra tấn, đem hết khổ hình bức cung hai bọn họ!

Nghĩ đến quá xa, Thường Hy cố gắng lôi kéo mình từ cõi thần tiên trở về, nhìn hai người nói: “Nếu các ngươi đã không nói rõ thì ta cũng không có cách nào chủ trì công đạo. Nói đi, giờ hai ngươi muốn như thế nào?”

Thường Hy rất có ý xấu, không ngăn cản Liệt Phong sống chết dây dưa, cũng không đồng ý yêu cầu mãnh liệt của Mạnh Điệp Vũ, để cho bọn họ tự do giải quyết còn nàng ở một bên xem náo nhiệt. Nhưng chỉ sợ như thế bọn họ lại loanh quanh lòng vòng mãi một vấn đề, cho nên nàng lập tức chuyển đề tài: “Ngươi ăn mặc, dịch dung tiến cung để làm gì? Hơn nữa, hiện tại xưng hô với ngươi là gì?”

Mạnh Điệp Vũ vốn là muốn hành động một mình, nhưng nhìn đến tình cảnh này thì kế hoạch của nàng đã hoàn toàn bị phá vỡ, chỉ phải vứt bỏ ý tưởng, nhìn Thường Hy nói: “Ta hiện tại gọi là Dương Cẩm Phượng.”

Thường Hy một ngụm trà phun ra ngoài, Minh Sắt vội vàng vỗ vỗ lưng của nàng, nói: “Ngươi chậm một chút, chậm một chút, uống nhanh như vậy làm cái gì? Cái này thì có gì mà tò mò, trước kia Dương Lạc Thanh tên là Dương Cẩm Phượng. Mới chút đã sợ thành thế này, nhìn xem lá gan của tiểu tử này…”

Thường Hy vốn đã bình tĩnh lại, nghe đến câu sau của Minh Sắt thì tiếp tục ho khan đến đỏ bừng cả khuôn mặt. Liệt Phong vừa thấy lập tức tiến lên đưa một ly trà khác cho Thường Hy sau đó nhanh chóng trở về bắt lấy cổ tay Mạnh Điệp Vũ. Mạnh Điệp Vũ trong lúc nhất thời không có phản ứng lại, bỏ lỡ mất cơ hội chạy trốn, nhưng khi nhìn đến Liệt Phong ân cần như vậy, mắt híp lại…

Thường Hy nhận lấy ly trà của Liệt Phong, uống một ngụm lớn mới thông cổ họng, kinh ngạc nhìn Mạnh Điệp Vũ: “Ngươi… Ngươi khiến ta sặc chết rồi!”

Mạnh Điệp Vũ nhàn nhạt nhìn Thường Hy, nói: “Ngươi tốt nhất nên còn sống, đừng tăng thêm tội danh cho ta!”

Minh Sắt cười hì hì một tiếng, khóe mắt Liệt Phong giật giật. Thần sắc Thường Hy không thay đổi, thản nhiên nói: “Ngươi mà còn làm nữa thì ta không chết cũng ngắc ngoải. Ta nói ngươi báo thù là có thể, nhưng biện pháp có ngàn vạn loại, mà biện pháp thích ý nhất chính là kẻ thù đứng đối diện với mình nhưng không có cách nào chạm tới mình. Ngươi nghĩ thế nào?”

Minh Sắt nhìn Thường Hy, cảm thấy nha đầu này đúng là làm người ta run sợ, suy nghĩ một chút về sau tuyệt không thể trêu chọc nàng. Nghĩ thế nàng mới cảm thấy an tâm một chút.

Khóe miệng Liệt Phong lại càng co giật, liếc nhìn Thường Hy một cái rồi quay mặt đi hướng khác, thay Dương Lạc Thanh cầu nguyện, tự giải quyết cho tốt đi.

Mạnh Điệp Vũ thật sâu nhìn Thường Hy một cái, lời này khiến nàng động tâm. Nhưng nếu hợp tác cùng Thường Hy, nàng vốn muốn một mình báo thù, xong việc liền phủi áo chuồn đi.

Thường Hy nhìn thần sắc của Mạnh Điệp Vũ, biết nàng đang suy nghĩ cái gì, nói: “Dương Lạc Thanh là quân cờ rất quan trọng trong kế hoạch của Thái tử gia. Ngươi có thể phá hư kế hoạch của ta, nhưng tuyệt đối không thể phá hư kế hoạch của Thái tử gia.” Thường Hy biết Mạnh Điệp Vũ mặc dù đã không còn ý niệm gả cho Tiêu Vân Trác nhưng Tiêu Vân Trác trong lòng nàng vẫn còn rất quan trọng. Nàng nói ra điều này sẽ khiến nàng ta do dự.

Quả nhiên sắc mặt của Mạnh Điệp Vũ có chút thay đổi. Thường Hy lại thêm chút sức nói: “Ngươi nghĩ xem ngươi một đao giết nàng là xong chuyện, rất không thú vị, còn phá hỏng đại sự của Thái tử gia. Nếu như ngươi hợp tác với ta, chúng ta an bày một chút để cho nàng ta nếm thử cảm giác ngày ngày lo lắng hãi hùng, đây không phải là vẹn toàn cả đôi bên hay sao?”

“Dương Lạc Thanh như thế nào lại chọc giận ngươi rồi hả?” Mạnh Điệp Vũ thuận miệng mà nói. Nàng rất rõ ràng tính cách của Thường Hy, đây chính là kiểu không chạm vào ta thì ta cũng lười chạm vào ngươi, nhưng nếu như trêu chọc ta thì đừng có trách.

Thường Hy nhìn thấy chuyện có cơ đổi, lập tức tăng thêm giọng điệu: “Ngươi còn không biết sao? Dương Lạc Thanh cấu kết cùng Thẩm Phi Hà muốn đoạt vị, ngươi nói ta còn có thể ngồi yên sao?”

Thần sắc Mạnh Điệp Vũ lập tức trở nên căng thẳng. Thường Hy tặc tặc cười, nhìn nàng nói: “Giữa ngươi và Thẩm Phi Hà chỉ sợ còn có món nợ muốn thu chứ? Vậy thì cùng nhau làm đi, dù sao hai người bọn họ trói chung lại một chút, ngươi muốn ra tay cũng rất dễ dàng.”

“Vậy ngươi định làm gì?” Mạnh Điệp Vũ nhìn Thường Hy hỏi.

“Ai nha, tối nay gió to trăng mờ, là thời điểm rất tốt để bắt kẻ thông dâm. Chỉ là trước đó vẫn phải làm một số động tác, Dương Lạc Thanh là kẻ hay nghi ngờ sẽ không dễ dàng ra tay. Cho nên, Dương Cẩm Phượng tự nhiên phải đến động viên nàng, cố gắng lên, để cho nàng ta tăng tốc động thủ!” Thường Hy cười nói. Tiêu Vân Trác đưa tin cho nàng nói Dương Lạc Thanh đã trao đổi với Thẩm Phi Hà, nàng biết nàng ta đã đem lòng sinh nghi rồi.

***

Chương 396:

Liệt Phong hoài nghi nhìn bầu trời bên ngoài, ánh mặt trời vàng rực phủ kín cả vùng đất, đoán chừng tối nay ánh trăng tương đối sáng ngời. Gió không lớn, trăng không mờ, thế nào bắt kẻ thông dâm? Bắt kẻ nào thông dâm? Đây là vấn đề rất lớn, có muốn hỏi một câu hay không? Thế nhưng đề tài này thật khó có thể mở miệng, bắt kẻ thông dâm đấy… Hắn vẫn còn muốn mặt mũi, thôi tốt nhất là không nên hỏi.

Mạnh Điệp Vũ cảm thấy hợp tác chung với Thường Hy cũng có lý. Dương Lạc Thanh kia lá gan không nhỏ, dã tâm cũng thật lớn, xem ra thật là muốn đi theo vết xe đổ của Tần Nguyệt Như. Vì vậy nàng gật gật đầu, nói: “Được, ta quyết định hợp tác cùng ngươi. Kế tiếp nên làm thế nào?”

Thường Hy nhìn Liệt Phong, nói: “Liệt thị vệ, Mạnh tiểu thư sẽ không đi, huynh yên tâm buông tay ra đi. Nếu như nàng thật sự bỏ chạy, ta sẽ khẩn cầu Thái tử gia nói với Hoàng thượng phát lệnh truy nã toàn quốc, thế nào?”

Liệt Phong suy nghĩ một chút, rất trịnh trọng gật đầu một cái rồi mới buông lỏng tay ra. Khuôn mặt Mạnh Điệp Vũ rơi đầy vạch đen nhìn Thường Hy, nàng cảm thấy răng nanh hơi đau một chút.

Thường Hy đứng dậy, nói: “Dương Lạc Thanh võ công cao cường, thân thủ nhanh nhẹn cho nên ta sợ mình chọc giận nàng ta sẽ bị hạ độc thủ, vì thế xin nhờ hai vị bảo hộ an toàn cho mẹ con ta. Bây giờ là buổi chiều, cách buổi tối không có mấy canh giờ, xem chừng Thẩm Phi Hà cũng nên tiến cung, chúng ta trước đến Hương Chỉ cung một chuyến.”

Minh Sắt dĩ nhiên là đồng ý, Mạnh Điệp Vũ cũng không phản đối. Thường Hy sai Vãn Thu lấy ra hai bộ trang phục cung nữ cho các nàng thay. Cùng lúc đó Thường Hy thừa dịp bọn họ thay quần áo muốn từ miệng Liệt Phong cạy ra chút thông tin, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của nàng. Nhưng nàng sai lầm rồi, Liệt Phong thật ra cũng rất giảo hoạt, không đợi nàng hỏi xong đã giống như mỡ bôi đế giày, vèo phát biến mất. Chỉ hận nàng nghiến đến đau răng. Năm rộng tháng dài, còn nhiều thời gian, ngươi chờ đó cho ta!

Hai người kia đổi một thân cung y màu hồng cũng thật có phong cách. Minh Sắt vốn đã xinh đẹp vô song, Mạnh Điệp Vũ tuy rằng dịch dung nhưng cũng không biến mình thành xấu xí, lại thêm bản thân Thường Hy chính là đại mỹ nhân danh tiếng vang dội cho nên đoạn đường đi tới Hương Chỉ cung thật khiến nhiều người phải ghé mắt.

Cung nữ ở Hương Chỉ cung thấy Thường Hy tới liền chia ra một nhóm trở về báo tin, một nhóm tới thỉnh an. Thường Hy phất tay nói: “Đứng lên đi. Lạc phi có ở đây không?”

“Nương nương có nhà, chẳng qua là…” Tiểu cung nữ có chút khó xử nhìn Thường Hy, hy vọng nàng có thể hiểu ý mà trở về.

Nhưng Thường Hy lại cứ không thức thời, làm bộ như nghe không hiểu, nói: “Thì ra là có ở nhà, vậy thì tốt, tránh cho ta một chuyến đi tay không. Ngươi đi bẩm báo với chủ tử của các ngươi nói bổn cung đưa quà tặng đến.”

Tiểu cung nữ có chút kinh hoảng nhìn Thường Hy một cái. Ký ức lần trước Thường Hy đại náo Hương Chỉ cung vẫn còn như mới, bọn họ cũng vì thế mà bị phạt một trận, lúc này trông thấy Thường Hy trong lòng có chút sợ hãi. Nhưng người ta tới để đưa lễ vật, cũng không thể chặn lại ngoài cửa, lại không thể can ngăn, lúc này chân mày tiểu cung nữ cũng thấm ra một tầng mồ hôi mỏng.

Thường Hy mặc kệ tiểu cung nữ nghĩ như thế nào, nhấc chân liền đi vào. Tiểu cung nữ kia vội vàng nói: “Thái tử phi xin cho nô tỳ đi thông báo một tiếng.” Nói xong liền nhấc chân chạy như một làn khói.

Minh Sắt ở bên người nàng nói: “Ngươi là con cọp sao? Người nhìn người sợ!”

Thường Hy cười nhạt nói: “Đối với một số kẻ thì phải biến mình thành cọp. Đi thôi.”

Thường Hy một đường đi vào, còn chưa đến cửa điện thì Dương Lạc Thanh đã đi ra, bên cạnh nàng quả nhiên là Thẩm Phi Hà. Thường Hy cười lạnh trong lòng nhưng trên mặt thì vẫn vô cùng sáng lạn, nhìn Dương Lạc Thanh nói: “Sinh nhật của nương nương sắp đến rồi, bổn cung muốn bày tỏ một phen tâm ý. Hôm nay sắc trời thật tốt, cứ đi vòng một chút liền tới đây. Đông Lăng vương phi cũng ở đây, thật là khéo!”

Dương Lạc Thanh nhìn Thường Hy một cái, lại nhìn về phía Minh Sắt và Mạnh Điệp Vũ, xem xét cẩn thận một hồi rồi mới lên tiếng: “Thái tử phi suy nghĩ quả thật chu đáo, bổn cung thụ sủng nhược kinh, thế nhưng làm sao lại dám khiến ngài vất vả đi lại một chuyến!”

“Rảnh rỗi không có việc gì làm liền ra ngoài đi lại một chút cũng tốt. Thái y nói phải hoạt động nhiều, tương lai lúc lâm bồn cũng thuận lợi.” Thường Hy hé miệng cười cười, nhấc chân bước lên bậc thềm.

Thẩm Phi Hà mặc dù là vương phi nhưng so với Thường Hy vẫn thấp hơn một tầng, chỉ đành phải khom người thỉnh an. Thường Hy cao hứng nói: “Vương phi cần gì phải khách khí như vậy, mau đứng dậy đi. Vương gia gần đây có khỏe không? Nghe nói vương gia sai người làm ngọc quan? Ngươi nói xem ngày đó bổn cung cũng chỉ thuận miệng nói một câu, không nghĩ tới vương gia thật sự lại để ý, đúng là khiến bổn cung cảm thấy có lỗi.”

Thẩm Phi Hà tức giận muốn bộc phát trong lòng nhưng cũng không dám thể hiện ra, chỉ đành phải nói: “Thái tử phi suy nghĩ nhiều rồi, ngọc quan vốn chính là thiếp thân đã nghĩ tới từ trước, chỉ là thời điểm làm có chút trùng hợp thôi.”

Thường Hy hé miệng cười cười, cũng không phản bác, chuyện đến tột cùng là thế nào tất nhiên trong lòng nàng hiểu rõ.

Vào trong phòng, sau khi ngồi xuống, Thường Hy liền bảo Mạnh Điệp Vũ dâng lên một pho tượng phật ngọc, cười nói: “Đều nói Như Lai phổ độ chúng sinh, ta cũng không có ý gì mới mẻ, đành chỉ đưa một pho tượng phật ngọc, hy vọng Lạc phi có thể làm người lương thiện.”

Dương Lạc Thanh bộp một tiếng trong lòng, cảm giác lời nói của Thường Hy có ngụ ý nhưng vẫn sai cung nhân bên cạnh tiến lên nhận, nhàn nhạt nói: “Hai vị cung nữ này nhìn rất lạ mắt, Thái tử phi mới cất nhắc?”

Thường Hy đắc ý cười cười, nhìn Dương Lạc Thanh có thâm ý khác, nói: “Đúng vậy, bên cạnh càng lúc càng cần dùng nhiều người, hơn nữa phần lệ của Đông cung cũng chưa đầy, lần này tiện thể bổ túc. Hai người này do ta nhìn trúng, như thế nào, xinh đẹp chứ?” Nói tới chỗ này Thường Hy dừng lại, nhìn Dương Lạc Thanh một cái rồi mới lên tiếng: “Lại nói cũng thật khéo, nha đầu này cùng họ với nương nương đấy, họ Dương.” Nàng lại quay sang nhìn Mạnh Điệp Vũ, hỏi: “Cẩm Phượng, còn không mau thỉnh an nương nương?”

Mạnh Điệp Vũ cố nén cười trong lòng, tiến lên một bước cung kính hành lễ, từng chữ từng chữ nói: “Nô tỳ Dương Cẩm Phượng thỉnh an Lạc phi nương nương.”

Cả người Dương Lạc Thanh run lên, kinh ngạc nhìn Mạnh Điệp Vũ, chỉ cảm thấy đôi tròng mắt kia giống như đã từng quen biết. Nàng quan sát một hồi lâu, quả thật không biết người trước mắt, nhưng tên của nàng ta… Trước khi nàng tiến cung cũng gọi là Dương Cẩm Phượng, hôm nay nghe lại danh tự này chỉ cảm thấy giống như đã trải qua mấy đời. Nàng do dự nhìn Mạnh Điệp Vũ hỏi: “Ngươi tên là Dương Cẩm Phượng? Ngươi ở nơi nào?”

“Nô tỳ là người Vân Đô, cha mẹ đều đã mất mới vào cung làm nô tỳ.” Mạnh Điệp Vũ chậm rãi nói. Dương Lạc Thanh nghe được mấy chữ cha mẹ đều mất, trong lòng càng cảm thấy khó chịu, nhìn lại Mạnh Điệp Vũ, thế nào cũng thấy cặp mắt kia rất quen thuộc, trong lúc nhất thời lại không nghĩ ra đã gặp qua ở nơi nào…

2 thoughts on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 395, 396

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s