Lệnh truy nã Đông cung_chương 397, 398

Chương 397:

Cha mẹ của Dương Lạc Thanh cũng đều đã mất, sau này nàng phải lấy thân phận ca cơ để tiến cung. Dương Cẩm Phượng này cùng nàng có rất nhiều điểm giống nhau, nhưng càng như vậy lại càng khiến người ta cảm thấy chán ghét, không người nào muốn nhớ lại quãng thời gian thê thảm trước kia của mình. Dương Lạc Thanh lạnh lùng nhìn Thường Hy một cái rồi mới lên tiếng: “Họ Dương trong thiên hạ này rất nhiều, cũng chưa chắc có liên quan gì đến nhà ngoại của bổn cung.”

Thường Hy cười nhẹ một tiếng, chậm rãi nói: “Vậy cũng đúng, thân phận Dương Cẩm Phượng thấp kém làm sao có thể so sánh với nương nương. Huống chi ta cũng chỉ nhìn hoàn cảnh nàng đáng thương mới cho làm cung tỳ. Lại nói nàng đúng là đứa nhỏ số khổ, cha thì háo sắc, mẹ lại yêu chồng của chị gái mình, hai người sống không yên ổn, cả ngày đều suy nghĩ tính kế hại người khác, cuối cùng cũng không có kết quả tốt. Cha nàng đầu thân hai nơi, mẹ thì phát điên rơi xuống sông chết đuối chỉ còn lại một mình Dương Cẩm Phượng. Ta thấy nàng rất đáng thương nên thu dùng bên cạnh mình.”

Được rồi, hiện tại Mạnh Điệp Vũ cảm thấy hợp tác cùng Thường Hy là lựa chọn vô cùng sáng suốt. Giờ nàng tận mắt nhìn thấy biểu cảm tức giận phức tạp, tận lực kìm nén của Dương Lạc Thanh mà âm thầm vui vẻ run rẩy hết cả người. Có cái gì có thể so với việc ta ở trước mặt quở trách quá khứ của ngươi mà ngươi lại không thể cãi lại một câu? Thường Hy nói thêm một câu, sắc mặt của Dương Lạc Thanh lại khó coi hơn một phần, ánh mắt nhìn Mạnh Điệp Vũ lại càng trở nên nghi ngờ, ngay cả thân thể cũng phát run. Thật là hả lòng hả dạ!

Thẩm Phi Hà cảm thấy có cái gì đó không đúng, nhìn vẻ mặt Dương Lạc Thanh đang từ từ trở nên đáng sợ. Nàng không hiểu Thường Hy đang nói về cung nữ bên cạnh, nàng ta bị kích thích làm cái gì? Ánh mắt nghi hoặc vòng tới vòng lui trên người bọn họ, trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra được điều gì.

Nhưng Thẩm Phi Hà cũng không muốn để tình huống tiếp tục đi xuống như vậy, lập tức đổi đề tài, nhìn Thường Hy nói: “Nghe nói gần đây Thái tử gia công vụ bề bộn phải ngủ ở thư phòng?”

Ánh mắt Thường Hy chợt lóe, trong lòng thầm nói: đến rồi! Nàng nhìn Thẩm Phi Hà, nói: “Cũng không phải sao, Hoàng thượng đem thật nhiều công vụ giao cho Thái tử, Thái tử cũng chỉ có thể chong đèn thâu đêm mà xử lý, phiền lòng quốc sự, vì dân vì nước đây là chuyện phải làm.”

“Lời tuy nói như vậy nhưng ở thư phòng cũng không thoải mái, huống chi Đông cung cũng không cách xa Minh Tín điện, chỉ có vài bước đường không đúng sao? Thái tử phi hiện tại mang thai, bên cạnh lúc nào cũng phải có người ở cùng, cũng không thể khinh thường.” Thẩm Phi Hà nhẹ nhàng thử dò xét, muốn từ trong câu chữ mà nghe ngóng ra chút thông tin gì đó.

“Ta có gì phải bận tâm, có thể ăn có thể ngủ, nào có ai tốt số như ta? Thái tử gia không ngại cực khổ, đây là vì lê dân bách tính, vì quốc gia xã tắc, ta làm sao có thể để Thái tử buông xuống quốc sự mà ở cùng với ta? Vậy ta há chẳng phải trở thành gian phi rồi hả?” Thường Hy lên tiếng phủ nhận chuyện mình bất hòa với Thái tử, nhưng nàng càng che giấu thì càng thuyết minh bên trong có điều khó nói, càng khiến người ta trở nên hoài nghi. Cần biết nằng nữ nhân luôn luôn để tình cảm lên đầu, nhất là trong thời điểm mang thai, nào có ai có thể lý trí như vậy?

Trong lòng Thẩm Phi Hà có chút chắc chắn, ánh mắt nhìn Thường Hy cũng càng tỏ ra châm chọc, thuận miệng nói: “Thái tử phi cũng nên quan tâm Thái tử nhiều hơn mới phải. Nếu như Thái tử phi không giúp được, bên này Lạc phi nương nương có rất nhiều người, có thể giúp Thái tử phân ưu giải lao.”

Lạc phi nghe vậy liền vội vàng cười nói: “Nếu Thái tử phi không ngại thì có thể dẫn đi hai, ba người.”

Thường Hy nhìn hai người, hé miệng mà cười cười, nói: “Bên cạnh Lạc phi nương nương cố nhiên là mỹ nữ, chẳng lẽ bên cạnh bổn cung còn kém? Hai người sau lưng ta tuy không nói là diễm quan quần phương nhưng cũng mỗi người mỗi vẻ, có phải hay không? Lạc phi không bằng đưa cho Đông Lăng vương phi. Ta nghe nói Đông Lăng vương ngay cả một thị thiếp cũng không có, trước kia Nhụ tần, Bảo lâm bệnh bệnh chết chết hơn phân nửa. Đông Lăng vương so với Thái tử không bận rộn bằng, nói vậy thời điểm nhàn tản sẽ rất tịch mịch, ngài đưa đến mấy người nói không chừng vương phi phải cảm tạ ngài đấy.”

Thường Hy nhìn Thẩm Phi Hà xanh cả mặt, lại nói tiếp: “Nghe nói thời điểm trước kia vương phi rơi xuống nước, khó trách đến tận bây giờ vẫn chưa có tin tức. Hoàng gia lấy con cháu làm trọng, tình cảm cá nhân làm nhẹ, vương phi vẫn nên suy nghĩ vì đại cục, vì vương gia con cháu đầy đàn mà tính toán mới phải.”

Minh Sắt thật sự là bội phục Thường Hy, ý niệm trong lòng càng trở nên kiên định, về sau chọc ai cũng không thể chọc nàng, hậu quả thật thê thảm a!

Trong mắt Thẩm Phi Hà lóe lên một tia sắc bén, nhìn Thường Hy cười nhàn nhạt mà nói: “Thái tử phi thật sự là quá lo lắng rồi. Không nói bổn vương phi, Vi An vương phi không phải cũng không có tin tức sao? Trường Tín vương phi, Hải Hà vương phi cũng vậy, ngài nếu muốn đưa người cũng không nên thiên vị đúng không?” Thẩm Phi Hà thầm mắng trong lòng một tiếng, ta xem ngươi cũng không thể đắc tội tất cả cùng một lúc!

“Bên cạnh bổn cung cũng không có nhiều người dạy dỗ tốt mà tùy thời đưa ra như vậy, này phải xem ý tứ của Lạc phi nương nương rồi.” Thường Hy nhẹ nhàng chuyển một cái đem đề tài ném cho Dương Lạc Thanh. Dù sao Dương Lạc Thanh vốn cũng chính là muốn đem người tiến vào các vương phủ, nàng chỉ gợi ý mở đướng chút thôi.

Dương Lạc Thanh nghe vậy quả nhiên thần sắc khẽ biến, ngay cả Thẩm Phi Hà cũng hơi cau mày, chẳng lẽ Ngu Thường Hy biết được điều gì? Nếu không vô duyên vô cớ làm sao lại nói những điều này? Trong lòng hai người kinh nghi vẫn còn chưa định đã thấy Thường Hy đứng dậy nói: “Quà tặng đã đưa đến, bổn cung cũng nên trở về. Vương phi ngày sau nếu rảnh rỗi có thể đến Đông cung chơi một chuyến, dù sao chúng ta cũng đã cùng nhau vào cung, tình cảm vẫn có.”

Thẩm Phi Hà cắn răng nhìn Thường Hy dẫn hai người nghênh ngang rời đi, nhất thời sắc mặt trở nên xanh mét, quay đầu nhìn Dương Lạc Thanh không khách khí chút nào, nói: “Nàng có phải đã biết cái gì hay không?”

Thần sắc Dương Lạc Thanh cũng không khá hơn chút nào, nhìn Thẩm Phi Hà nói: “Ta cảm thấy lời nàng ta nói hôm nay có ý gì đó khiến ta vô cùng bất an? Nàng ta thật sự đã biết được điều gì sao?”

Hai người vừa nói vừa vào phòng trong. Sắc mặt Thẩm Phi Hà vô cùng ngưng trọng, hồi lâu mới lên tiếng: “Nếu như nàng ta thật sự đã biết được điều gì đó thì chúng ta không thể đợi được nữa, phải hành động ngay. Nhưng vương gia lại bảo chờ tin tức của hắn…” Nghĩ tới đây nàng hơi hơi nhíu mày.

Dương Lạc Thanh nhìn cành lá lê ngoài cửa sổ đang đung đưa theo gió, tiếp lời Thẩm Phi Hà: “Ngươi biết rõ vương gia hắn… Chuyện này không thể hoàn toàn nghe theo hắn. Nếu như hắn mềm lòng muốn thu tay thì phải làm sao?”

Thẩm Phi Hà than nhẹ một tiếng: “Làm sao? Tuyệt đối không thể để có chuyện gì xảy ra. Ta xem Ngu Thường Hy rõ là biết được chuyện gì đó, chúng ta không thể mạo hiểm, tối nay phải lập tức hành động. Bảo người của ngươi nhìn kỹ đối tượng, không được phép lầm người!”

Dương Lạc Thanh khuôn mặt không vui nói: “Không đến nỗi cả người nào cũng không phân biệt được, họ đều đã gặp qua Thái tử và vương gia, làm sao có thể nhận lầm? Ngươi nghĩ cũng quá nhiều rồi!”

***

Chương 398:

Tiêu Vân Trác ngồi trong thư phòng tĩnh thần nín thở đem kế hoạch nhớ lại một lần. Thường Hy bên kia vừa mới đưa tin tức, nhìn thấy tờ giấy hắn không nhịn được lại muốn cười, trên đó viết mấy chữ rất quen thuộc: ta đi chỗ nàng phóng hỏa xong rồi, buổi tối kế hoạch tám chín phần mười đúng hạn thi hành. Nhớ không được lăn lên giường, nếu không tự gánh lấy hậu quả!

Cầm tờ giấy lên đặt trên ngọn lửa thiêu hủy sạch sẽ. Tiêu Vân Triệt đã đến một lúc lâu nhưng hắn vẫn một mực lấy cớ không muốn gặp, chính là muốn đợi đến trời tối rồi mới ra tay. Nhìn thời gian cũng không sai biệt lắm, hắn đưa tay kéo búi tóc làm cho có chút hỗn loạn, cầm lên vò rượu đã chuẩn bị từ trước vẩy một chút lên người khiến cho toàn thân hắn nồng nặc mùi rượu xong lại đem mấy cái bình rỗng phóng bừa bãi trên mặt đất, cuối cùng mới uống một hớp rượu, mở cửa phòng hướng về phía Tiêu Vân Triệt đi tới.

………………………..

Dương Lạc Thanh tiễn bước Thẩm Phi Hà. Thẩm Phi Hà không được phép qua đêm trong cung, trước khi cửa cung đóng hai khắc phải đi ra. Sau đó Dương Lạc Thanh mới triệu tập Dứu Vân và Họa Sắc, nói: “Lời của ta các ngươi đã nhớ rõ chưa? Từ đám người kia chọn lấy hai nữ tử cơ trí, xinh đẹp, thời điểm đến Minh Tín điện phải cực kỳ chú ý.”

Dứu Vân biết tối nay chắc chắn phải hành động, gật gật đầu nói: “Dạ, nô tỳ lập tức đi làm.” Nói tới chỗ này nhịn Họa Sắc một cái, do dự hồi lâu lại nói: “Nương nương, có cần suy nghĩ thêm một chút nữa hay không? Thái tử phi hư hư thực thực khó dò, buổi chiều nàng ta nói những lời đó không khéo là gạt chúng ta đấy!”

Vẻ mặt Dương Lạc Thanh mang theo phiền não cực độ. Chỉ cần nghĩ tới buổi chiều Thường Hy nói tới cái gì mà cha chết mẹ điên liền càng phát ra tức giận, nhìn Dứu Vân nói: “Làm sao ngươi càng ngày càng dài dòng như vậy, bảo ngươi đi thì ngươi đi! Nhớ không được nhận lầm người, mê dược nhất định phải cho bọn họ uống!”

Bọn họ? Dứu Vân sửng sốt, ngay sau đó liền hiểu được, trong lòng thở dài một tiếng rồi mới xoay người rời đi. Nương nương đây là ngay cả Đông Lăng vương cũng không buông tha. Nàng suy nghĩ một chút mà trong lòng lạnh lẽo, đây cũng chỉ là mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau. Đợi đến khi nàng và Họa Sắc không còn giá trị lợi dụng nữa, không biết kết cục của bọn họ sẽ ra sao?

Họa Sắc dâng trà lên, khẽ nói: “Nương nương chớ phiền lòng. Mọi chuyện đều trong tính toán của chúng ta, nhất định sẽ không có gì sơ sót xảy ra.”

“Chỉ hy vọng thế. Mưu tính lâu như vậy rốt cục chờ đến ngày hôm nay. Trên đời này, ai cũng không thể tin tưởng ngoại trừ bản thân mình. Thẩm Phi Hà cho rằng ta thật sự sẽ tin tưởng hư tình giả ý của nàng ta sao? Ta là một con cờ của nàng ta, mà nàng ta cũng chỉ là một con cờ của ta, qua tối nay ai phải ai trái, ai thắng ai bại có thể đoán trước hay sao?” Dương Lạc Thanh tựa đầu vào gối mềm nặng nề nói, nhắm mắt lại hình ảnh của Dương Cẩm Phượng càng ngông ngừng hiện lên khiến cho lòng nàng phiền não muốn chết.

Nghe được ở điện phụ truyền đến thanh âm, nghe được tiếng cửa cung nặng nề mở ra, Dương Lạc Thanh biết bọn họ đã hành động, bây giờ muốn hối hận cũng không kịp nữa… Nhưng nàng sẽ không hối hận, cả đời này phụ thuộc vào một lần hôm nay, thắng hay bại nàng đều chấp nhận.

……………………………………………………

“Thái tử phi, Hương Chỉ cung có người đi ra, thẳng hướng đến Minh Tín điện.” Trịnh Thuận vén rèm đi vào hồi bẩm.

“Đã biết. Trịnh công công lập tức đưa tin cho Thái tử gia bên kia. Các ngươi ở bên ngoài cũng cẩn thận một chút, ngộ nhỡ Thái tử gia có gì ngoài ý muốn…”

“Nô tài biết rồi, nô tài biết rồi, Thái tử phi chỉ cần yên tâm, nô tài biết phải làm gì. Có Liệt thị vệ trấn giữ ở đó cũng sẽ không xảy ra điều gì ngoài ý muốn.” Trịnh Thuận cười nói, biết thời gian quý báu liền lập tức đi.

Minh Sắt nhìn Thường Hy, thấy tâm trạng nàng có chút bất an nên nói: “Nếu không ta đến xem một chút. Bằng vào võ công của ta có thể giúp được gì đó.”

“Ta không đi nơi đó, ta muốn đến Hương Chỉ cung.” Mạnh Điệp Vũ lạnh lùng nói, lúc báo thù nàng sẽ không nương tay.

Thường Hy tính toán thời gian, chậm rãi nói: “Chờ một chút, hiện tại đi vẫn còn sớm.” Lời tuy nói như vậy nhưng trong lòng luôn cảm thấy buồn bực, mọi chuyện có thể thuận lợi như nàng đã tính toán hay không? Tiêu Vân Trác sẽ không có nguy hiểm gì chứ?

Vì hòa hoãn tâm tình của mình, Thường Hy nhìn Mạnh Điệp Vũ nói: “Năm đó chuyện Thẩm Phi Hà rơi xuống nước có phải có ẩn tình khác hay không?”

Mạnh Điệp Vũ không nghĩ tới Thường Hy sẽ nhắc tới chuyện này, khẽ cau mày hỏi: “Ngươi có ý tứ gì? Chuyện năm đó các ngươi không phải đã sớm có định luận?”

“Mọi người định luận là người ta nói, không phải ngươi nói. Gần đây ta vẫn suy nghĩ Thẩm Phi Hà đến tột cùng là loại người gì. Đoán chừng ngươi không biết một màn Thẩm Phi Hà rơi xuống nước năm đó còn có một người trông thấy được.” Thường Hy nhìn Mạnh Điệp Vũ nói.

Mạnh Điệp Vũ sửng sốt, kinh ngạc hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

Thường Hy liền đem chuyện của Lệ Bình nói ra, Mạnh Điệp Vũ càng nghe thần sắc càng trở nên khó coi, đợi đến khi Thường Hy nói xong rồi mới lên tiếng: “Hóa ra là như vậy. Nói cách khác năm đó bị Thẩm Phi Hà tính toán không chỉ có một mình ta. Khó trách Lệ Bình mỗi lần nhìn thấy ta đều lẩn ra xa, nàng là sợ ta cũng đem nàng đẩy xuống nước sao?”

Nghe được lời nói táo bạo của Mạnh Điệp Vũ, Thường Hy thở dài một tiếng, chuyện khi đó quả nhiên là do một tay Thẩm Phi Hà bày ra. Thấy được thần sắc kiên định của Mạnh Điệp Vũ nàng cũng không nhiều lời, món nợ này nàng ấy nhất định sẽ đi thu.

“Đã đến lúc rồi, có cần qua giúp một tay không?” Minh Sắt nhìn về phía rèm cửa nói.

Thường Hy khẽ cắn răng: “Ta cũng đi.”

“Không được!” Minh Sắt và Mạnh Điệp Vũ kêu lên, khó có được thời điểm hai người cùng ý kiến.

Minh Sắt nhanh chóng giải thích, nói: “Dương Lạc Thanh từ tay mẫu thân ta lấy được thuốc rất lợi hại, ngươi có thai đi xem náo nhiệt làm cái gì? Huống chi Thái tử còn không phải thiết kế chiêu sau sao? Đại ca ngươi cũng sẽ kịp thời xuất hiện. Đợi đến lúc đó sẽ có người đi xem náo nhiệt, ngươi vội cái gì, đứa nhỏ mới là quan trọng.”

“Đại ca của ta? Nơi này còn có chuyện của đại ca ta?” Thường Hy kinh ngạc nói, nàng không biết còn có việc này.

Minh Sắt cảm thấy lỡ lời, có chút luống cuống tay chân, nói: “Các ngươi từ từ tán gẫu đi, ta đi trước hỗ trợ. Ta sợ đại ca ngươi một người không chống đỡ được.”

“Này, đợi đã…” Thường Hy vội vàng hô, đáng tiếc Minh Sắt còn chạy nhanh hơn cả thỏ, trong nháy mắt chỉ thấy rèm cửa đung đưa.

Mạnh Điệp Vũ vỗ vỗ tay nhìn bộ dáng kinh ngạc của Thường Hy, hết sức vui vẻ nói: “Ngươi cũng có chuyện không ngờ tới, rất tốt. Ngươi tiếp tục ở đây buồn bực lo lắng đi, ta phải đi thu lưới. Nhớ kỹ dược tính của thuốc kia rất lợi hại, không được đi xem náo nhiệt, cẩn thận đả thương tiểu hài tử.”

Nhìn bộ dáng nghênh ngang rời đi của Mạnh Điệp Vũ, nàng có cảm giác mình phải hạ hỏa… Từng người một, rất khinh người!

***

Đã ai xem bộ phim Khi thần tình yêu đến chưa? Cái gì gọi là duyên phận? Bộ phim này chính là bằng chứng tốt nhất cho duyên phận.

3 thoughts on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 397, 398

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s