Lệnh truy nã Đông cung_chương 399, 400

Chương 399:

Thường Hy nào có thể ngồi im, không ngừng đi tới đi lui trong phòng. Trò hay lớn như vậy lại không để nàng đi xem, đây không phải là chọc giận chết nàng hay sao? Triêu Hà và Vãn Thu ở một bên gà mẹ tỉ mỉ khuyên lơn, tuyệt đối không để Thường Hy bước ra khỏi cửa phòng nửa bước. Đây cũng không phải đùa giỡn, nếu như có chuyện gì xảy ra với tiểu hoàng tử, bọn họ có mười cái đầu cũng không đủ chém.

Thường Hy từ từ an tĩnh lại, ai bảo trong bụng nàng có nhiều hơn một cục thịt đâu. Không biết đến lúc nào vị kia nhà nàng mới cho phép nàng qua đó xem xem một chút? Hiện tại suy nghĩ lại, Thường Hy mới phát hiện thì ra Tiêu Vân Trác đã âm thầm bố trí rất nhiều, chỉ là sợ nàng lo lắng cho nên mới không nói cho nàng thôi. Nàng thật rất muốn biết đại ca nàng có vai trò gì trong vụ này…

……………………………………………………..

Giờ phút này Ngu Thụy Lân đang bề bộn loay hoay cực kỳ rối rắm. Hắn đã tại thời điểm trước khi trời tối liên lạc rất nhiều các vị thần tử chuẩn bị hướng Thái tử bẩm báo chuyện quan chức Giang Nam ức hiếp dân lành, rối loạn kỷ cương. Dĩ nhiên chuyện này để đến mai bẩm báo cũng được, nhưng hắn lại có một nhiệm vụ rất quan trọng đó là nhất thiết phải nhìn chuẩn thời gian, mang theo một đám thần tử này vừa lúc bắt gặp cảnh Tiêu Vân Trác và Tiêu Vân Triệt bị người ta hãm hại. Chuyện này mấu chốt ở tính đúng thời điểm ra tay, phải vừa lúc cung nữ của Lạc phi hạ thuốc nhưng Tiêu Vân Trác và Tiêu Vân Triệt còn chưa có đụng tới. Thời gian rất ngắn cho nên Minh Sắt tự nguyện anh dũng đi làm thám tử, vừa thấy thời cơ chín muồi liền phát ám hiệu cho hắn, sau đó Ngu Thụy Lân sẽ lập tức mang người vào thư phòng “bắt” gian! Ừm, cũng không phải bắt, chính là vừa hay nhìn thấy mà thôi. Đám cung nữ kia chính là chứng cớ quan trọng nhất để tố cáo Lạc phi.

Loại công việc này không có gì nguy hiểm nhưng lại đòi hỏi phải có cơ trí, đủ can đảm, có thể trấn được các vị đại thần phía sau. Dù sao chờ đợi cũng là một chuyện cực khổ, nếu có người vào lúc này nói lên nghi vấn, Ngu Thụy Lân nhất định phải trấn an tâm tình của mọi người, đả thông tư tưởng, cuối cùng vinh quang hoàn thành nhiệm vụ Tiêu Vân Trác giao cho.

Trước khi cửa cung khép lại, Ngu Thụy Lân thành công đem mấy vị lão gia này tiến cung sau đó dẫn đến trước cửa sương phòng. Bên trong đã sớm có thái giám do Tiêu Vân Trác an bày tiến ra, thấy Ngu Thụy Lân dẫn người tới liền vội vàng cười nói tiến lên hành lễ: “Ngu đại nhân, đã trễ thế này ngài và các vị đại nhân tại sao còn đến đây?”

Diễn kịch mặt không đổi sắc thì trong hoàng cung này không ai rành hơn thái giám. Ngu Thụy Lân khẽ cười trong lòng một tiếng nhưng ngoài mặt thì vẫn tỏ vẻ nghiêm trang nói: “La công công, Thái tử gia đặc biệt quan tâm đến vụ án ở Giang Nam, hôm nay vụ án này lại có tiến triển lớn, có quyết sách quan trọng cần ý kiến của Thái tử gia. Bọn ta không dám tự mình quyết định cho nên vội vã vào cung hy vọng có thể gặp được Thái tử điện hạ để ngài đem truyện này bẩm báo với Hoàng thượng.”

La công công nghe vậy thì thần sắc nghiêm chỉnh, lập tức nói: “Thì ra là chuyện này. Buổi chiều hôm nay nô tài còn thấy Thái tử gia vì chuyện này mà phiền lòng không thôi, hiện tại Ngu đại nhân có tin tức tốt, Thái tử gia nhất định sẽ vui mừng. Chư vị đại nhân xin đi vào nghỉ ngơi một chút, nô tài phải đi bẩm báo Thái tử gia.”

Đám đại thần sau lưng Ngu Thụy Lân nghe được lời của La công công thì không khỏi nở nụ cười, không uổng công bọn họ nghe theo lời Ngu Thụy Lân lần đầu tiên xông vào hoàng cung. Ở trong này Ngu Thụy Lân tuổi trẻ, căn cơ còn yếu, không có phân lượng gì nhưng hắn lại có một muội muội là Thái tử phi, vì vậy ở trong triều cũng coi như là một đối tượng được người ta săn đuổi. Ngu Thụy Lân cũng khiêm nhường, tự mình mời các vị đại thần vào trong, lại cùng các vị đồng liêu nói đùa mấy câu rồi mới yên lặng chờ đợi.

Qua thời gian nửa nén hương còn chưa thấy có tin tức truyền ra, mọi người cũng có chút đứng ngồi không yên. Nếu còn tiếp tục chờ đợi thì tối nay không về được rồi, nhưng là qua đêm trong hoàng cung… Đây cũng quá bất kính, vì thế trong lòng ai cũng một mảnh tâm trạng như mèo bắt chuột, nhanh nhanh chóng chóng muốn xong việc.

“Ngu đại nhân, thế nào lâu như vậy còn không thấy thông báo gì?” Rốt cuộc có người không nhịn được bật thốt lên hỏi.

“Trần đại nhân chớ có nóng lòng, từ nơi này đến Đông cung cần có chút thời gian, nếu như Thái tử gia hỏi cặn kẽ sự việc lại tốn thêm một khoảng thời gian nữa. Nếu một lúc sau còn không có tin tức, hạ quan sẽ tự mình đi hỏi một chuyến.” Ngu Thụy Lân cười nói, vẻ mặt kiên định kia lại có tác dụng dẹp yên lòng người.

Mọi người gật đầu một cái lại an tĩnh trở lại. Nơi này cũng không phải bên ngoài triều đình có thể tùy tiện nói cười, dù sao cũng là trong cung, vì thế mọi người lại càng tỏ ra câu thúc.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, lại qua nửa nén hương nữa mà vẫn không thấy có tin tức truyền đến, lần này ngay cả Ngu Thụy Lân cũng cảm thấy có chút không được bình thường, chẳng lẽ kế hoạch có cái gì thay đổi hay sao? Nếu như thật sự có gì thay đổi thì hẳn Minh Sắt phải đến báo cho hắn… Đầu chân mày nhíu chặt, hắn đứng dậy nhìn mọi người nói: “Để chư vị đại nhân đợi lâu, La công công vẫn chưa về chỉ sợ có chuyện gì đó trì hoãn, hạ quan đi thăm hỏi một chút. Các vị chờ, một lát ta liền trở lại.”

“Làm phiền Ngu đại nhân đi một chuyến rồi.” Thanh âm mọi người liên tiếp, biết Ngu Thụy Lân thường hay vào cung, đối với đường đi cũng quen thuộc hơn bọn hắn. Hắn có thể chủ động đi thăm dò cũng là người biết lễ nghĩa.

Ngu Thụy Lân bước nhanh ra khỏi sương phòng, theo trí nhớ mà tìm đường đến thư phòng của Tiêu Vân Trác, quẹo quẹo mấy cái liền thấy được thư phòng tối đen như mực hiển nhiên là không có người nào ở đó. Ngu Thụy Lân nhíu chặt mày, đã nói hành đông ở đây, tại sao lại không có ai?

Ngu Thụy Lân càng phát bất an trong lòng, xoay người hướng Minh Tín điện đi tới. Đông cung là không thể đi, Thái tử sợ Thường Hy lo lắng cho nên có rất nhiều chuyện cũng không nói cho nàng biết, sợ nàng nhất thời xúc động đả thương thân mình.

Đêm đầu thu sương cũng thật dày, gió cũng mang theo vài phần lạnh lẽo. Ngu Thụy Lân theo bản năng kéo kéo vạt áo che kín thân mình bước nhanh về phía trước. Đường đi có rất nhiều đèn cung đình tỏa ánh vàng xuống dưới nên cũng không có gì khó nhìn, lại tiếp tục đi về phía trước liền thấy được Minh Tín điện ở phía xa xa đèn đuốc rực rỡ, bóng người đung đưa, tựa hồ so với tình huống trong dự liệu của hắn còn náo nhiệt hơn. Trong lúc nhất thời lòng hắn càng nhíu lại, chẳng lẽ thật sự xảy ra chuyện gì?

Nghĩ tới đây bước chân càng trở nên gấp gáp, phía trước là ngã ba, hai bên trồng đầy hoa và đại thụ, đèn cung đình cách nơi này khá xa cho nên xung quanh tối như mực. Ngu Thụy Lân chỉ lo lắng nhanh chóng bước đi cho nên không để ý thấy một bóng người từ chỗ rẽ xông ra hướng về phía hắn đánh tới.

***

Chương 400:

Ngu Thụy Lân nhất thời bị hù dọa giật mình, lập tức lui về phía sau một bước, đứng vững lại quát hỏi: “Người nào?”

“Ngu đại nhân?”

“La công công?” Ngu Thụy Lân nghe được thanh âm của La công công thì kinh ngạc hỏi.

“Ai u, chính là nô tài, không có đụng vào ngài chứ? Mới vừa rồi thật đúng là làm nô tài sợ muốn chết!” La công công lau mồ hôi lạnh trên trán nói.

Ngu Thụy Lân lúc này mới yên lòng, lại hỏi: “La công công, ngài thế nào lại tới nơi này? Thái tử gia đâu?”

La công công vừa nghe thấy thế liền như lại chịu kích động, ôm lấy tay Ngu Thụy Lân nói: “Ngu đại nhân ngài mau đi xem một chút, đánh nhau! Bọn họ đánh nhau!”

“Ai đánh nhau?” Ngu Thụy Lân bị La công công lôi kéo đi về phía trước, cố gắng chen lời vào hỏi, thanh âm có chút vội vàng.

“Thái tử gia cùng Đông Lăng vương đánh nhau. Ngài mau đi xem một chút, nô tài không dám nói cho Thái tử phi. Chu tổng quản cũng bị khóa tại bên ngoài, chỉ nghe bên trong tiếng đồ đạc vỡ vụn truyền ra, ai cũng không vào được…” La công công còn chưa có nói hết liền thấy Ngu Thụy Lân lao như bay về phía trước, hắn ngây người rồi cũng lập tức chạy đuổi theo, trong lòng âm thầm cầu nguyện vạn sự đừng xảy ra chuyện gì nếu không cái đầu của bọn họ cũng không giữ được.

……………………………………………

Minh Sắt len lén từ đằng sau cửa sổ đi vào vốn là muốn nghe trộm huynh đệ hai người trong lúc tâm sự sẽ nói cái gì, ai biết lại để nàng nhìn thấy một màn như vậy, thật bị hù dọa muốn chết! May là Thường Hy không có ở đây nếu không chỉ có muốn ngất đi.

Để tiện cho huynh đệ bọn họ tâm sự, thái giám cung nữ hầu hạ đều bị đuổi ra ngoài, đại điện to lớn cũng chỉ có Tiêu Vân Triệt và Tiêu Vân Trác. Trên bàn tròn bằng gỗ đỏ khắc hoa đặt rượu và thức ăn, hai người cũng đã uống có bảy tám phần say. Vừa mới bắt đầu không khí còn rất tốt nhưng sau đó lời lẽ lại từ từ có chút sắc bén. Nguyên nhân rất đơn giản, núp phía sau rèm Minh Sắt nghe được rõ ràng, tất cả là bởi vì nhắc đến Thường Hy…

“… Rõ ràng ta so với ngươi thích nàng sớm hơn, tại sao đến cuối cùng nàng lại trở thành người của ngươi? Ngươi dám nói ngươi không có động tay động chân? Đánh chết ta cũng không tin!” Tiêu Vân Triệt uống rất nhiều rượu, thoạt nhìn không biết mình đang nói cái gì, thần sắc có chút oán giận.

“Nhị ca, ngươi nói chuyện thì chú ý điểm, Thường Hy bây giờ là Thái tử phi của ta, tục danh của nàng ngươi cũng có thể tùy tiện gọi hay sao?” Tiêu Vân Trác có chút không vui, cái khác có thể nhịn, duy chỉ có hắn không thích người khác mơ ước tới Thường Hy.

“Những năm này ta luôn đi theo sau mông ngươi, vì ngươi bày mưu tính kế, vì ngươi ngăn mưa cản gió, vì ngươi mà chịu bao nhiêu uất ức… Những thứ này ngươi không phải không biết nhưng tại sao phụ hoàng lại vẫn thiên vị ngươi? Biết rõ ta thích Thường Hy nhưng vẫn đưa nàng đến Đông cung, ta có thể không hận sao?” Tiêu Vân Triệt lại uống một ngụm rượu, há mồm liền nói ra một đống lời đại nghịch bất đạo, căn bản không giống tác phong cẩn trọng của hắn trước kia. Ánh mắt Tiêu Vân Trác chợt lóe, chẳng lẽ hắn say thật?

“Nhị ca đối với ta tốt ta vẫn nhớ, ta cũng đối với nhị ca tôn kính có thêm, những thứ này nhị ca cũng biết?” Tiêu Vân Trác nhìn hắn nói, gương mặt có chút ửng đỏ nhưng ánh mắt vẫn còn tỉnh táo.

Tiêu Vân Triệt nhìn Tiêu Vân Trác, trước mắt tựa hồ có vô số Tiêu Vân Trác đang bay lượn. Hắn chống cái bàn đứng lên, một phát bắt được Tiêu Vân Trác, quát: “Đứng im, ai cho ngươi động? Ngươi chạy cái gì, ta cũng không đánh ngươi!”

Tiêu Vân Trác cúi đầu, khóe mắt giật giật, xem ra Tiêu Vân Triệt thật sự là say. Tiêu Vân Trác đưa tay đỡ lấy rồi kéo hắn ngồi xuống: “Nhị ca, ta không chạy. Những năm gần đây ngươi đối tốt với ta ta đều hiểu. Ta với ngươi là huynh đệ ruột thịt, ta vẫn luôn hy vọng chúng ta là huynh đệ tốt, hiểu chưa?” Xét đến cùng, Tiêu Vân Trác vẫn không muốn Tiêu Vân Triệt đi vào con đường sai lầm, chỉ cần hắn nghĩ thông, hắn sẽ đến trước mặt phụ hoàng cầu xin tha thứ cho Tiêu Vân Triệt.

Tiêu Vân Triệt nghe được lời nói của Tiêu Vân Trác thì hơi sững sờ, nhấc chân muốn đi về phía Tiêu Vân Trác lại thình lình dẫm phải bầu rượu lăn lóc bên dưới. Hắn vốn đã uống nhiều không đứng vững, nay lại vấp một cái té ngã trên mặt đất vừa đúng xô phải cái bàn tròn, chỉ nghe thấy thanh âm răng rắc rồi tất cả đổ sập xuống đất.

Minh Sắt nhìn một màn này mà trợn to hai mắt, nàng quả thật chính là không thể tin vào mắt mình nữa. Lịch sự nho nhã Đông Lăng vương, nghiêm khắc lạnh lùng Thái tử gia sau khi uống say lại thành cái đức hạnh này. Khóe mắt nàng giật giật, có chút đồng tình với Thường Hy, nàng gả cho thể loại người gì a… Hoàn hảo… Hoàn hảo Ngu Thụy Lân không phải là dạng uống rượu đập đồ… Vẫn là nàng có mắt nhìn người!

Tư tưởng này vừa chạy được một vòng trong đầu Minh Sắt, thời điểm nhìn trở lại đã thấy Tiêu Vân Triệt không biết vì cái gì lại lao vào đánh nhau với Tiêu Vân Trác. Hai đại nam nhân ngươi kéo ta ta túm ngươi, cong chân, duỗi tay, bóp cổ, vung đấm… Chiêu số đánh nhau của mấy tên lưu manh phố phường đều trình diễn một lượt. Minh Sắt xem đến nỗi quên mất việc phải đến tách bọn họ ra, tâm thần vẫn còn đang trong trạng thái ngừng hoạt động.

Trong điện đã không thể nhìn, kệ tủ toàn bộ sai lệch, đồ sứ vàng ngọc phía trên đều đã tan nát. Rèm cửa màu vàng nơi góc tường cũng bị kéo xuống, duy nhất may mắn còn sống sót là bàn đọc sách cách xa nhất, thỉnh thoảng còn truyền tới tiếng kêu gào của hai người.

“…Tại sao ngươi lại là bảo vật trong lòng phụ hoàng mà chúng ta chỉ là cỏ rác? Bởi vì mẫu hậu của ngươi sao?”

“Do ngươi ngay cả bản sự cũng không có, suốt ngày chỉ híp mắt cười. Ngay cả ta là phụ hoàng cũng không thích ngươi!!!…”

“Ta không cười chẳng lẽ khóc?! Đừng châm chọc ta, cái dạng ngươi từ nhỏ liền mặt như đít nồi, há miệng cũng không cười một ngụm!…”

“Ta chính là thích thế! Đừng cho là ta không biết, các ngươi vẫn luôn chằm chằm nhìn ngôi vị Thái tử của ta, hận không thể lôi ta đi xuống. Ta liền không như các ngươi mong muốn, thì làm sao???”

“Ai thèm… Ta chỉ muốn phụ hoàng nhìn ta một cái, tựa như nhìn ngươi chính là nhìn ta!!! Cái gì chó má ngôi vị hoàng đế, ta không cần!!!”

“Ngươi nếu như không cần… Vậy ngươi sau lưng đùa bỡn mấy thủ đoạn kia tưởng người khác cũng không biết?”

“. . .”

Thời gian đột nhiên yên tĩnh trở lại, toàn thân Tiêu Vân Triệt cứng đờ chậm rãi buông ra cánh tay đang nắm chặt cổ áo Tiêu Vân Trác. Hắn đang muốn nói chuyện thì đột nhiên cửa phòng mở ra, bốn cung tỳ xinh đẹp bưng rượu và thức ăn tiến vào.

4 thoughts on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 399, 400

  1. Tem😡
    Tks ss nha! Còn 10 chương nữa là kết thúc rồi hảo mong chờ nga~
    Ss đã tính edit tiếp bộ nào chưa?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s