Lệnh truy nã Đông cung_chương 404, 405, 406

Chương 404:

Trong phòng nhất thời yên tĩnh trở lại, đây là tình huống gì? Trừ bỏ mấy người bên Tiêu Vân Trác biết chuyện Tiêu Vân Triệt thích Thường Hy còn lại các vị đại thần, thái giám, cung nữ sau khi nghe được câu này thì ngây ngẩn cả người! Đông Lăng vương đã xuất cung thế nhưng lại có tâm tư khác với Thái tử phi? Tin tức bất thình lình này lập tức khiến các vị đại thần lâm vào chấn động, ngoài ý muốn, hoảng sợ. Bọn hắn vừa mới được Ngu Thụy Lân một đường dẫn đến đây, mở cửa ra lại “vừa vặn” trông thấy cung nữ của Lạc phi đang hạ thuốc vào bầu rượu, tâm tình bọn họ còn chưa có ổn định lại lập tức lại xảy ra một trận náo loạn khác. Đêm nay tim người nào cũng chịu đủ hành hạ!

Thân thể Thẩm Phi Hà run lên, nhìn Tiêu Vân Triệt. Cả người nàng trở nên căng thẳng, nỗ lực ngăn chặn tức giận trong lòng, dịu dàng nói: “Vương gia, ngài uống nhiều rồi, thiếp thân đỡ ngài trở về.”

Tiêu Vân Triệt tựa hồ không nghe thấy lời nói của Thẩm Phi Hà, hắn cứ như vậy nhìn chằm chằm Thường Hy, trong ánh mắt lộ ra phiền muộn muốn nói lại thôi, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài: “Tại sao lại là hắn?”

Thường Hy được Tiêu Vân Trác chắn đằng sau lưng, thần sắc bất thiện nhìn Tiêu Vân Triệt, cả giận nói: “Đông Lăng vương ngươi uống say rồi, trở về đi!”

Khiếp sợ trong lòng Thẩm Phi Hà đã vượt qua mức có thể tưởng tượng, chẳng nhẽ Tiêu Vân Triệt thật sự đã trúng phải mê dược của Dương Lạc Thanh? Nếu không tại sao lúc này ngay cả lời của nàng cũng không thèm nghe vào tai? Thời điểm trước kia Tiêu Vân Triệt cũng không phải dạng không nghe khuyên bảo, hôm nay thật sự là quỷ dị. Nghĩ tới đây Thẩm Phi Hà càng tỏ ra khẩn trương, nếu thật như vậy thì phải làm sao bây giờ? Không nghe Dương Lạc Thanh nói mê dược kia có thuốc giải! Thẩm Phi Hà lập tức trở nên luống cuống, ánh mắt nhìn Tiêu Vân Triệt cũng trở nên do dự.

Thường Hy núp ở sau lưng Tiêu Vân Trác nhìn Thẩm Phi Hà mà trong lòng âm thầm phỏng đoán, nàng ta đang hoài nghi cái gì? Chẳng lẽ… Nghĩ tới đây khóe miệng nàng chậm rãi nâng lên một nụ cười đắc ý.

Minh Sắt đã sớm đi ra ngoài đứng ở bên cạnh Ngu Thụy Lân. Nàng quan sát mọi người một cái, nhìn thần sắc Thường Hy, lại xem một chút Thẩm Phi Hà, cuối cùng lại nhìn sang Tiêu Vân Triệt, cố làm ra kinh ngạc nói: “Gì? Đông Lăng vương có phải có chút hồ đồ rồi hay không? Ta nhìn hắn có vẻ không được bình thường. Vương phi, ngươi mau dìu hắn trở về đi thôi, nhất định uống say cho nên mới trở nên như vậy!”

Ngu Thụy Lân cũng lập tức đi theo phụ họa: “Theo vi thần thấy cũng là uống nhiều quá, Vương gia hay là trước cứ trở về đi, có chuyện gì ngày mai lại nói.” Ngu Thụy Lân biết Minh Sắt cố ý đem chuyện khuấy đục, cố ý làm lẫn lộn phán đoán của Thẩm Phi Hà để cho nàng ta càng hoài nghi Tiêu Vân Triệt là uống nhầm rượu có trúng mê dược của Lạc phi. Chỉ cần Thẩm Phi Hà tin không nghi ngờ, bên kia Mạnh Điệp Vũ lại dẫn Lạc phi đưa tới thì trận náo nhiệt hôm nay liền có ý nghĩa rồi!

Thẩm Phi Hà nghe vậy quả nhiên càng hoài nghi Tiêu Vân Triệt đã trúng dược, nếu không hắn cũng sẽ không thất thường như vậy. Nàng bất an khẩn trương, oán hận trong lòng đối với Dương Lạc Thanh càng thêm chồng chất. Ban đầu đã dặn nàng ta thế nào, chú ý hết sức không để hạ nhầm, giờ thì hay rồi! Nữ nhân kia thành sự không đủ bại sự có thừa!

Mạnh Điệp Vũ nhanh chóng chạy đi vào, nhìn trên mặt đất một đống lộn xộn liền lên tiếng kinh hô: “Ai nha ta thế nhưng tới chậm? Rượu đã uống hay là chưa?”

Đại thần đứng bên cạnh nàng đang muốn nói “Chưa uống” thì Liệt Phong không biết từ nơi nào chui ra, lập tức tiếp lời: “Uống. Ngươi tới chậm rồi!”

Các đại thần đều kinh ngạc, thế nhưng bọn họ đều đã lăn lộn quan trường bao năm, núi đao biển lửa nào chưa vào cho nên lập tức ngậm miệng, biết chuyện đêm nay không phải đơn giản. Hơn nữa Liệt Phong là người của Tiêu Vân Trác, lời của hắn đại biểu cho ý tứ của Tiêu Vân Trác. Vì vậy trong lúc nhất thời mọi người đều cố gắng hết sức giảm nhẹ sự tồn tại của mình, chỉ sợ nói sai một câu liền rơi đầu. Hôm nay bọn họ đã dính líu vào tranh đấu cung đình, có giữ được tính mạng hay không còn chưa biết, nào có thể tùy tiện nói nói chọc người giận!

Mạnh Điệp Vũ trừng mắt liếc Liệt Phong một cái. Mới vừa rồi ở cửa nàng đã cẩn thận quan sát, không thấy có bóng dáng Liệt Phong nàng mới dám tiến vào, thế nào đột nhiên hắn lại xuất hiện? Tên này đúng là âm hồn bất tán!

Liệt Phong nhìn vẻ mặt của Mạnh Điệp Vũ, trong lòng càng tỏ ra vô hạn cảm kích Thường Hy. Thường Hy nói với hắn nhất định phải tìm một chỗ giấu mình, Mạnh Điệp Vũ không đến hắn cũng không được phép xuất hiện, lấy tính cách giảo hoạt của nàng nếu như thấy hắn nào có chuyện còn đi vào! Về sau hắn muốn tìm nàng cũng không dễ dàng! Liệt Phong cho là đúng mới làm theo, quả nhiên bị Thường Hy nói trúng!

Thẩm Phi Hà không chú ý gợn sóng giữa hai người, chỉ nghe được câu nói Tiêu Vân Trác đã uống rượu kia. Tại sao lại có thể như vậy?

Mạnh Điệp Vũ hung hăng trừng mắt nhìn Liệt Phong một cái rồi mới chậm rãi đi đến bên người Thẩm Phi Hà, mỉm cười nói: “Thì ra Đông Lăng vương phi đã đến. Ngươi xem ta thế nhưng vẫn chậm một bước không ngăn được vương gia uống chén rượu có mê dược kia! Thật có lỗi!”

Thẩm Phi Hà ngẩng đầu lên nhìn Mạnh Điệp Vũ, thấy được khuôn mặt vô cùng quen thuộc, hai mắt nàng lập tức trợn to, ngón tay duỗi ra chỉ thằng về phía nàng, nói: “Ngươi… Mạnh Điệp Vũ… Ngươi không phải đã chết sao?”

“Nghe lời này của ngươi xem, nào có ai vừa gặp mặt lại nói những lời như vậy? Diêm vương gia nói ta còn có cừu oán chưa thu cho nên đá ta trở lại, ngươi nói có phải không vương phi?” Mạnh Điệp Vũ cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Thẩm Phi Hà tràn đầy giễu cợt.

Thường Hy kích động không thôi, rốt cuộc đã đến lúc… Nếu như Dương Lạc Thanh đến đây lại càng náo nhiệt, nàng ta tại sao còn chưa tới? Mới vừa rồi Tiêu Vân Trác đã nói rõ ràng Dương Lạc Thanh sẽ tới, thật là gấp chết người ta! Nàng rất muốn nhìn ba người các nàng đại chiến một hồi!!!

Thân thể Thẩm Phi Hà run lên, muốn nói điều gì lại bị Mạnh Điệp Vũ đoạt trước: “Ta mới vừa từ Hương Chỉ cung trở về, trong lúc vô tình nghe được một tin tức, không biết Đông Lăng vương phi có hứng thú biết hay không?”

Thẩm Phi Hà chịu đựng đả kích đã đủ nhiều, lúc này có hơn một cái cũng không khiến nàng giật mình, vì vậy nói: “Chuyện gì? Ngươi nói đi có cái gì so với ngươi sống lại còn giật mình hơn?”

“Dĩ nhiên chuyện này so với việc ta sống lại còn giật mình hơn, Lạc phi đã phân phó cung nữ hạ mê dược trong rượu của Thái tử gia, không chỉ thế ngay cả Đông Lăng vương cũng có phần.”

“Cái gì? Ngươi nói láo! Không thể nào! ! !” Thẩm Phi Hà cơ hồ đã muốn đứng không vững, làm sao có thể? Nàng cùng Dương Lạc Thanh rõ ràng đã bàn rõ kế hoạch…

“Lạc phi nương nương đến…”

Theo tiếng hô to đột nhiên vang lên này, Mạnh Điệp Vũ chợt cười nói: “Người đến rồi, ngươi có thể tự mình đi hỏi.”

***

Chương 405:

Thường Hy cảm thấy Mạnh Điệp Vũ so với mình thì còn tà ác hơn nhiều. Nhìn nàng ở bên này khích bác ly gián Thẩm Phi Hà, nói vậy phía bên Dương Lạc Thanh nàng cũng thêm mắm dặm muối không ít, khẳng định hai bên sẽ hiểu lầm mà tàn sát lẫn nhau rồi chủ động lộ ra tội ác của mình trước mặt các vị đại thần. Ngay cả nhân chứng cũng tiết kiệm, một chiêu này quá tuyệt!

Thường Hy nghiêm trọng hoài nghi lấy thông minh của Mạnh Điệp Vũ tuyệt đối có thể làm ra loại chuyện này, tuy nhiên lại không thể kín đáo như vậy, nơi này nhất định là có cao nhân chỉ điểm. Về phần cao nhân… Thường Hy quay đầu nhìn Tiêu Vân Trác thấy khóe miệng hắn lộ ra nụ cười đắc ý, nàng đưa tay kéo hắn xuống, thấp giọng hỏi: “Chàng cũng xuất lực phải không?”

Tiêu Vân Trác tặc tặc cười một tiếng, nói: “Người thông minh dùng tài hùng biện.”

Thường Hy một hồi ngạc nhiên, có chút đáng thương nhìn về phía Mạnh Điệp Vũ, dầu gì cũng là biểu muội của hắn mà hắn vẫn nghiễm nhiên tính kế. Cầm thú a!

Dương Lạc Thanh giống như một cơn gió vọt vào, đều không thèm để ý tới các vị đại thần đang quỳ hành lễ đầy đất, một phen xông lên túm lấy cổ áo của Thẩm Phi Hà, nói: “Nữ nhân đê tiện này lại dám bán đứng ta? Là ngươi chủ động tìm ta hợp tác, muốn ta giúp đỡ hạ đổ Thái tử, muốn chỉnh chết Ngu Thường Hy. Là ngươi nói Đông Lăng vương thích Ngu Thường Hy, ngươi không muốn nữ nhân này sống trên đời. Ta giúp ngươi đoạt được đế vị ngươi cho ta cả đời vinh hoa phú quý, bây giờ mọi chuyện bại lộ ngươi thế nhưng lại đi mật báo! Tiện nhân này, ta muốn đánh chết ngươi!”

Thẩm Phi Hà đẩy ra Dương Lạc Thanh, lửa giận đùng đùng quát: “Ngươi nói hươu nói vượn cái gì? Rõ ràng ngươi bảo với ta trong tay ngươi có bí dược của Tần thái hậu có thể khống chế tâm trí người khác, ngươi cho Hoàng thượng ăn rồi mới có thể một bước lên trời trở thành Lạc phi! Bằng không với xuất thân của ngươi, với tư lịch của ngươi trong thời gian ngắn như vậy ngươi làm sao có thể ngang vai với bổn phi? Nữ nhân đáng chết này, ngươi rõ ràng đã nói chỉ hạ thuốc Thái tử, tại sao còn đánh chủ ý sang Vân Triệt? Ngươi giải thích cho ta, đây là vì cái gì?”

Thân thể Dương Lạc Thanh cứng đờ, không nghĩ tới Thẩm Phi Hà cũng biết chuyện này, nhìn tức giận trong mắt nàng mà bất chợt cười to: “Tại sao ư? Ngươi thật muốn biết?”

Thẩm Phi Hà híp mắt nhìn Dương Lạc Thanh, mất đi lý trí quát lớn: “Ngươi tốt nhất nói rõ ràng cho ta, nếu không ta tuyệt đối không để cho ngươi tốt hơn!”

“Không để cho ta tốt hơn? Ngươi có bản lãnh gì không để cho ta tốt hơn? Một đầu ngón tay của bổn cung cũng có thể di chết ngươi!” Bất chợt Dương Lạc Thanh xoắn chặt năm đầu ngón tay đang túm lấy cổ áo Thẩm Phi Hà nhấc nàng lên khỏi mặt đất. Hai chân Thẩm Phi Hà cách mặt đất không ngừng giãy dụa, sắc mặt trắng bệch hoảng sợ nhìn Dương Lạc Thanh. Nàng ta thế nhưng lại biết võ công?

Các vị đại thần tận mắt trông thấy cảnh này, có người nhát gan còn ngã ngồi trên mặt đất. Quá kinh khủng! Lạc phi… Là cao thủ võ lâm? ! !

Tiêu Vân Triệt chậm rãi xoay người lại tựa hồ lúc này mới phát hiện chuyện gì xảy ra. Khi hắn thấy được Thẩm Phi Hà sắp bị Dương Lạc Thanh ghìm chết, một thân mùi rượu lấp tức tiêu tán, sợ hãi lên tiếng kinh hô…

***

Chương 406:

Tiêu Vân Triệt lao như bay chạy tới đẩy ra Dương Lạc Thanh, đem Thẩm Phi Hà từ trong tay nàng ta đoạt lại, quát lớn: “Buông tay! Ai cho ngươi đụng vào nàng?”

Dương Lạc Thanh không kịp đề phòng bị Tiêu Vân Triệt đẩy một cái, thân thể lui về phía sau một bước. Cùng lúc đó Tiêu Vân Triệt cũng đỡ được Thẩm Phi Hà, nhìn nàng hỏi: “Nàng không sao chứ?”

Thẩm Phi Hà chưa bao giờ cảm thấy kích động như thời khắc này, chưa bao giờ hạnh phúc qua như vậy, nhẹ nhàng gật đầu một cái: “Không có sao.” Mặc dù nói như vậy nhưng thanh âm vẫn có chút khàn khàn, hiển nhiên do vừa rồi cổ mới bị xiết chặt.

Tiêu Vân Triệt híp mắt lại, mặc dù hắn không yêu Thẩm Phi Hà nhưng dù sao nàng cũng là thê tử của hắn. Người khác khi dễ thê tử của hắn chính là không để hắn vào trong mắt. Tiêu Vân Triệt nhìn Thẩm Phi Hà một cái, lại quay đầu nhìn về phía Dương Lạc Thanh quát: “Chính ngươi làm ra chuyện gì còn phải hỏi người khác sao?”

Vẻ mặt Thẩm Phi Hà từ từ an định, đại não cũng dần dần tỉnh táo lại. Ánh mắt nàng quét qua chư vị đại thần vẫn đang trong trạng thái khiếp sợ, sắc mặt nàng lập tức trắng bệch, hoảng sợ nhìn Tiêu Vân Triệt. Không được… Không được để cho Tiêu Vân Triệt cuốn vào chuyện này. Những lời mới vừa rồi nàng cùng Dương Lạc Thanh nói chỉ sợ những người kia đều nghe rành mạch, nàng tự nhiên sống không được, nhưng… Nhưng Tiêu Vân Triệt không thể chết. Nàng yêu nam nhân này, nàng không muốn hắn theo nàng xuống địa ngục. Nàng làm nhiều như vậy cũng chỉ để hắn ngồi lên ngôi vị hoàng đế, đến bây giờ đế vị chắc chắn không lên được nhưng nàng cũng tuyệt đối không để cho hắn phải chết!

Nghĩ tới đây Thẩm Phi Hà không biết lấy được sức lực từ đâu đẩy Tiêu Vân Triệt ra, quát lên: “Chàng nói gì vậy? Đây là chuyện giữa thiếp thân và Lạc phi, không liên quan đến chàng! Chàng mau tránh ra!”

Tiêu Vân Triệt sửng sốt lắc đầu, muốn nói cái gì nhưng dưới chân không đứng vững, lảo đảo một cái liền ngã về phía sau. Tiêu Vân Trác liếc mắt một cái, Liệt Phong vội vàng một tay nắm tay Mạnh Điệp Vũ, một tay đỡ phía sau lưng Tiêu Vân Triệt, thấp giọng nói: “Đông Lăng vương, cẩn thận dưới chân.”

Dương Lạc Thanh hồ nghi nhìn Thẩm Phi Hà, chỉ thấy Thẩm Phi Hà sắc mặt kiên định đi về phía nàng, trong lúc bất chợt lòng nàng dâng lên từng trận bất an, chỉ nghe nàng ta nói: “Lạc phi nương nương, ngươi chủ động muốn mưu hại vương gia, mưu hại Thái tử, chứng cứ phạm tội xác thật, còn có gì có thể ngụy biện hay sao? Không sai, chuyện này ta cũng có tham dự, ta vàng đỏ nhọ lòng son, ta một lòng muốn đi lên hậu vị làm vinh dự gia tộc, ta một lòng mơ ước muốn làm mẫu nghi thiên hạ, ta bị dục vọng làm cho mù mắt mới cùng ngươi thông đồng làm bậy. Chứng cớ ngươi cho hoàng thượng hạ dược ta vẫn nắm trong tay, thư ngươi viết ta vẫn còn giữ. Ta đã sớm nói ngươi không nên tính kế ta, nếu không chúng ta ngọc đá đều nát! Ta không thể chịu được nhất chính là ngươi hạ dược đối với vương gia, ngươi đến tột cùng vì sao muốn làm như vậy?”

Sắc mặt Dương Lạc Thanh trắng bệch, hung hăng trợn mắt nhìn Thẩm Phi Hà, nói: “Bổn cung không biết ngươi đang nói cái gì!”

“Ha ha ha… Không biết? Từng câu từng chữ nương nương vừa nói chư vị đại nhân ở đây đều nghe được, ngươi còn muốn chối cãi hay sao? Coi như ngươi không nhận, nhưng chữ viết trong thư tín ngươi gửi cho ta chẳng lẽ là giả sao? Ta đã sớm phòng bị ngươi trở mặt cho nên thời điểm hợp tác liền yêu cầu ngươi dùng thư từ qua lại, ngươi mặc dù đã do dự qua nhưng cuối cùng vẫn bị lợi ích che mắt. Thư từ của ngươi một phong ta cũng không thiếu, đó chính là bằng chứng kết tội ngươi!” Thẩm Phi Hà cố ý đem mọi chuyện nói rõ ràng để cho những người ở đây đều nghe rõ chuyện này. Nàng không nhắc đến Tiêu Vân Triệt, nàng muốn phủi sạch quan hệ, hy vọng hắn có thể sống tốt.

Ánh mắt Dương Lạc Thanh lộ ra hung quang, thân mình vừa động hướng Thẩm Phi Hà đánh tới. Nữ nhân đáng chết này… Mạnh Điệp Vũ vừa thấy liền hô to chuyện không tốt, Thẩm Phi Hà không thể bị diệt khẩu, xông lên muốn ngăn trở ai ngờ cánh tay của nàng lại bị Liệt Phong mạnh mẽ chế trụ, căn bản không thể nhúc nhích. Mắt thấy không còn kịp, đám người Thường Hy cũng vội vàng kích động. Tiêu Vân Triệt hô to: “Ngăn lại nàng ta!”

Tiêu Vân Triệt mặt xám như tro tàn dùng giằng muốn xông về phía trước liền bị Liệt Phong gắt gao níu lại không thể động đậy. Tiêu Vân Triệt hung hăng nhìn chằm chằm Liệt Phong nhưng Liệt Phong vẫn làm như không thấy. Nhiệm vụ của hắn chính là canh giữ người này, khác không cần để ý, những người muốn hại Thái tử gia tốt nhất nên chết. Cho nên hắn mới một tay túm chặt Mạnh Điệp Vũ, một tay giữ Tiêu Vân Triệt, chết cũng không buông!

Minh Sắt cách Dương Lạc Thanh khá xa, cho dù chạy tới cũng tốn thời gian. Mọi người bị biến cố bất thình lình mà dọa cho sợ ngây người, đang lúc này chỉ nghe được một tiếng hét lên kêu đau. Dương Lạc Thanh đột nhiên ôm tay ngồi xổm xuống, Thường Hy nhìn lại chỉ thấy từ trong kẽ ngón tay của nàng rỉ ra từng trận máu tươi. Tiêu Vân Trác theo bản năng hướng về phía cửa sổ nhìn lại quả nhiên thấy động một bóng người vụt qua. Trong lòng hắn hiểu rõ, hắn ta đã tới.

Thường Hy nghi ngờ nhìn Tiêu Vân Trác, thấp giọng hỏi: “Người nào?”

Thần sắc Tiêu Vân Trác có chút cổ quái, nhìn Thường Hy một cái, buồn buồn nói: “Không có người nào!” Lại thêm một nam nhân mơ ước vợ của hắn, hắn mới không để cho nàng biết!

Thường Hy tràn đầy hoài nghi trong lòng nhưng cũng biết thời điểm này không phải là lúc để hỏi, chỉ đành phải nhịn xuống. Lúc này Thẩm Phi Hà lại đột nhiên cười nói: “Dương Lạc Thanh, ngươi không phải là muốn giết ta diệt khẩu sao? Ông trời có mắt, ngươi ra tay đi? Ngươi sợ ta đem tất cả mọi chuyện công bố cho thiên hạ, ngươi sợ vinh hoa phú quý ngươi tâm tâm niệm niệm chạy mất, nhưng ngươi nhìn xem một chút trong phòng này có những người nào?”

Dương Lạc Thanh mới vừa rồi giống như một cơn gió mà xông vào, căn bản quên mất quan sát tình hình xung quanh, lúc này chịu đựng đau đớn ngẩng đầu nhìn qua, trong lúc bất chợt mặt xám như tro tàn, thân thể mềm nhũn ngã xuống mặt đất.

Mạnh Điệp Vũ cười lạnh một tiếng, nhìn hai người nói: “Thật ra mới vừa rồi ta chưa nói hết, Thái tử và Đông Lăng vương cũng chưa uống rượu do Lạc phi đưa tới. Thời điểm cung nữ của Lạc phi vừa mới động thủ liền bị chư vị đại nhân ra tay ngăn cản.” Nói tới chỗ này liền dừng lại, nhìn Dương Lạc Thanh nói: “Thẩm Phi Hà cũng không mật báo. Hoàng thượng còn chưa có tới, nàng tìm ai mật báo đây?”

Dương Lạc Thanh và Thẩm Phi Hà nghe vậy thì đều nhìn về phía Mạnh Điệp Vũ, căm hận trong mắt có thể hủy thiên diệt địa. Mạnh Điệp Vũ không sợ hãi chút nào, thích ý nhìn hai người nói: “Ta đã sớm nói qua, chỗ này chỉ có cường giả mới sinh tồn. Các ngươi chẳng qua chỉ là hai kẻ thất bại.”

“Hoàng thượng giá lâm! ! !” Thanh âm của Vạn Thịnh ở cửa vang lên. Mọi người vội vàng quỳ xuống nghênh giá. Thường Hy âm thầm ai oán, thật là lão nhân giảo hoạt, đợi tất cả đều kết thúc lão hoàng đế ngài mới khoan thai đến chậm.

2 thoughts on “Lệnh truy nã Đông cung_chương 404, 405, 406

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s