Phu quân, kiềm chế điểm_chương 2

Chương 2: Không dối trá ngươi sẽ chết sao?

“Thế Ninh, Thái tử điện hạ vừa mắt Thế Tĩnh, trong cung truyền đến ý chỉ nói trễ nhất thì đầu năm sau sẽ chuẩn bị hôn sự.”

Trong Ninh Tâm viện của Nhan Thế Ninh, cha và con gái đối mặt mà ngồi. Trầm mặc thật lâu sau, Nhan Chính mới mở miệng nói chuyện, biểu tình vô cùng áy náy và phiền não.

Hắn đối với trưởng nữ này, cho tới bây giờ đều cảm thấy thua thiệt nhiều lắm.

Nhan Thế Ninh nghe được lời này thì cúi đầu cười khẽ — quả nhiên không có chuyện thì không lên điện tam bảo. Tất nhiên nàng cũng không ngây thơ đến nỗi nghĩ rằng Nhan Chính thông báo cho nàng biết việc này là muốn nghe nàng nói mấy lời đại loại như “Chúc mừng muội muội” linh tinh.

Ý của Nhan Chính là: Muội muội con sắp thành hôn. Vì muội muội, vì tướng phủ chỉ sợ từ giờ đến trước sang năm nàng sẽ tìm cho con một mối mà gả ra ngoài. Thời gian gấp gáp khó tránh khỏi qua loa, con nên chuẩn bị tâm lý thật tốt!

Nàng này, tự nhiên là vị quận chúa Khang Hoa kia.

Mà hắn hôm nay đến đây chỉ sợ cũng vì bị nàng bức bách không thể nề hà.

Quận chúa Khang Hoa, quả thực là người cường thế đến cực điểm!

“Tỷ chưa xuất giá, muội thế nào có thể đi trước? Đây là không hợp lễ tiết! Đều do cha không tốt!” Bên này Nhan Chính lại tiếp tục ai thán tự trách.

Nhan Thế Ninh so với hắn lại càng tự trách hơn: “Là Thế Ninh không tốt làm cho phụ thân phiền lòng!”

Vừa mới bắt đầu đã muốn tự trách sao? Nhan Thế Ninh chỉ cảm thấy nhàm chán.

Đối với áy náy của phụ thân nàng đã muốn tập mãi thành thói quen, thậm chí chết lặng. Mà mỗi lần phụ thân làm ra bộ dáng này nàng lại thích ứng đối như vậy, khiến cho lương tâm hắn càng trở nên bất an.

Quả nhiên Nhan Chính thấy được nữ nhi như vậy lại càng cảm thấy không có mặt mũi mà chống đỡ.

“Thế Ninh, con có ý trung nhân hay không? Con nói cho phụ thân, ta sẽ thay con làm chủ!” Nhan Chính không đành lòng nói.

Nhan Thế Ninh nghe được lời này, khóe miệng liền gợi ra một chút ý cười thản nhiên, sau đó lập tức thu liễm lại rồi lấy một loại khẩu khí ôn hòa, nói: “Trong lòng Thế Ninh cũng không có người nào, hết thảy đều do cha mẹ làm chủ là được.”

Nói như thế, thở dài vô lực, hiếu thuận đến cực điểm.

Nhưng trên thực tế ——

Cha sẽ thay con làm chủ? Mặc kệ cha tin hay không, dù sao con cũng không tin!

So với việc cùng ngài phí nước miếng lãng phí thời gian chẳng bằng diễn một bộ nhu thuận hiếu thảo khiến người người đồng tình. Bằng không nếu nói ta nhìn trúng Thái tử, ngài lại có thể gạt bay mẹ con bọn họ đem người cướp đến cho ta hay sao?

Một khi đã như vậy thì còn cái gì cần nói? Đến cuối cùng chẳng phải là tìm một phu quân “môn đăng hậu đối” mà gả cho hay sao?

Nhan Thế Ninh mang theo hứng thú xấu xa nghĩ, cũng không biết là ai không hay ho như vậy cuối cùng vớ phải nàng?

Nữ nhi không tỏ thái độ, Nhan Chính cũng không thể nói thêm được nữa, nghĩ nghĩ liền bất đắc dĩ nói: “Ngày kia là tiệc sinh thần của Thái tử tổ chức trong cung con cũng biết. Đến lúc đó có rất nhiều người sẽ đi, con nhìn kỹ xem, ưng ý người nào trở lại nói cho ta…” Nói tới chỗ này lại tự cảm thấy không ổn, than nhẹ một hơi rồi mới tiếp tục: “Thế Ninh, con yên tâm, ta sẽ không cho phép các nàng tùy tiện tìm người đem con gả. Hôn sự của con, không được con đồng ý cha tuyệt sẽ không cho phép!”

Nói xong, thật sâu nhìn xuống nữ nhi vẫn đang cúi thấp đầu như cũ, thấy nàng không có đáp lại liền thở dài buồn bã rời đi.

Cảm giác được hắn đi xa, Nhan Thế Ninh ngẩng đầu, khóe miệng cong lên một nụ cười trào phúng.

Nếu ta thực nhìn trúng người nào cao cao không thể với tới, chẳng nhẽ ngài còn có thể quăng thể diện nhà mình mà đi cầu xin hoàng thượng?

Phụ thân anh tuấn ngay thẳng của con, chuyện làm không được tại sao lại cứ nói trước hoàn mỹ như vậy? Nói chuyện tốt đẹp khiến người ta nghe mà không ngừng cảm động, đợi cho đến ngày ngài nuốt lời, tư vị khó chịu ấy ngài bảo con như thế nào thừa nhận đây?

Tựa như năm đó ngài luôn miệng nói với mẫu thân: “Cuộc đời này chỉ cần có nàng là đủ!” nhưng quay đầu lại, vì cẩm tú tiền đồ, ngài lại phủi sạch lời thề cưới một nữ nhân khác!

…………………………………………………………….

Sáng sớm ngày thứ ba, Nhan Thế Ninh đang rửa mặt chải đầu thì cửa bị người mở ra. Không khí bên trong lập tức tràn ngập thứ mùi ngọt ngấy, không cần nói cũng biết, muội muội Nhan Thế Tĩnh của nàng tới đây.

Nhan Thế Tĩnh so với nàng thì nhỏ hơn hai năm, lúc này chính là mười sáu tuổi. Khách quan mà nói, Nhan Thế Ninh cảm thấy muội muội của nàng là một mỹ nhân khó gặp.

Làn da trắng nõn như bạch ngọc, vô cùng mịn màng. Chân dài eo nhỏ, dáng người hoàn hảo, mặc loại xiêm y nào đều thích hợp. Nàng cũng biết được điều đó cho nên lúc nào cũng cẩn thận chỉn chu. Lúc Nhan Thế Ninh mới gặp nàng đã nghĩ đại khái cái này chính là quốc sắc thiên hương.

Mà thực tế chứng minh, vế đầu “quốc sắc” đã thực sự bị nàng đoán trúng!

Sắc đẹp như thế, trừ quốc quân ra không ai có thể hưởng, mà đương kim thánh thượng tuổi tác đã cao khó được hưởng phúc này cho nên liền đem ánh mắt nhắm ngay vào thái tử kế nhiệm!

Nhan Thế Ninh không thể không bội phục, chiêu thức ấy tính toán vô cùng tốt!

Thái tử điện hạ cưới đích nữ của tướng phủ, thế lực của thái tử càng thêm vững chắc. Tướng phủ đem đích nữ gả cho thái tử, tiền đồ của thừa tướng càng thêm rộng mở. Hai bên đều có lợi, cả nhà cùng vui!

Chỉ tiếc Nhan Thế Ninh lại trở thành tảng đá chắn đường.

Nhớ tới việc này Nhan Thế Ninh lại bất đắc dĩ cười cười. Mà lúc này Nhan Thế Tĩnh đã đi đến bên cạnh người nàng.

“Ngươi nhanh lên một chút, ta đều chờ đã nửa ngày!”

Nhan Thế Ninh quay đầu nhìn bộ dáng nàng cao cao tại thượng dương cằm nhếch mày, mỉm cười nói: “Muội muội vất vả rồi!”

Nhan Thế Tĩnh nghe xưng hô này, bĩu môi, trong mắt hiện lên tia khinh thường —— trời biết nàng không hy vọng có một vị tỷ tỷ này như thế nào, nếu không nàng đã có thể lập tức trở thành thái tử phi!

Nhìn Nhan Thế Tĩnh mặc y phục sắc hồng hải đường, Nhan Thế Ninh không chút do dự cầm lên xiêm y màu xanh nhạt mặc vào —– lá xanh tôn lên hoa thắm, ngươi xem, ta có bao nhiêu tự giác?

Nhan Thế Tĩnh lại cản lại, nói: “Ngươi mặc cái này khó coi chết đi được! Cũng không sợ dọa người!” Nói xong từ trong tay nha hoàn bên cạnh lấy ra một cái bọc đưa cho nàng, nói: “Mặc cái này đi, đồ mới. Ta ngại rộng, một lần cũng chưa mặc.”

Nhan Thế Ninh lập tức tiếp nhận, mỉm cười: “Cảm ơn muội muội.”

Nhan Thế Tĩnh hừ một tiếng, đi ra ngoài. Nếu không phải hy vọng hôm nay nàng ta nhìn trúng người nào đó thuận lợi gả ra ngoài thì nàng cũng không lãng phí một thân xiêm y tốt như vậy đâu!

Yến hội trong cung phần lớn đều giống nhau, Nhan Thế Ninh đã tham gia qua vài lần cho nên cũng không tính xa lạ. Trong yến hội, trưởng bối ngồi trên vì thế mọi người theo khuôn phép cũ, dùng bữa uống rượu nghe ca hát ngắm vũ điệu cộng thêm mấy đôi trai gái gan lớn chưa có hôn phối mắt đi mày lại. Kết thúc yến hội, trưởng bối không ở, nam thanh nữ tú dạo chơi vườn hoa. Vì thế mọi người tốp năm tốp ba tụ tập thành nhóm, ngoài mặt nhìn như có vẻ chính đại quang minh nhã nhặn có lễ kỳ thực tất cả đều là liếc mắt đưa tình. Nếu ở chỗ không người, sờ sờ bàn tay bé bé, hôn hôn cái miệng nhỏ nhắn cũng có —– Nhan Thế Ninh đã từng gặp được vài màn.

Mà hiện tại chính là thời gian dành cho chúng nam nữ trao đổi tình cảm.

Nhan Thế Ninh phe phẩy quạt ngồi dưới giàn hoa nhìn một đôi nối tiếp một đôi, híp mắt cười —— Trời biết nàng thích nhất là lúc này, nhìn bọn họ bày ra bộ dáng ngươi nùng ta mật, chân chính là thú vị chết người!

Nhan Thế Tĩnh thấy thế thì rất bất mãn, hung hăng nhéo nàng một cái, nói: “Uy, ngươi đừng có ngồi như vậy, nhanh chân chạy ra chỗ bọn họ đi! Ghét nhất ngươi giả bộ đứng đắn!”

Nhan Thế Ninh ăn đau than nhẹ ra tiếng —— vị này không có việc gì liền thích nhéo người!

Nhan Thế Tĩnh vốn muốn giáo huấn thêm cái gì nhưng khi đảo mắt thoáng thấy một người đi qua, bất chấp cái gì, nói thêm câu: “Ngươi đừng quên mục đích đến đây hôm nay!” rồi xách váy chạy đi.

Nhan Thế Ninh nhìn theo người nọ, hé miệng nở nụ cười. Xem ra trong vườn lại nhiều thêm một đôi.

Nhan Thế Ninh cũng không ngây thơ mà nghĩ rằng cây đào đã chết héo khô mười tám năm nay của nàng hôm nay lại nở rộ. Xem đi, tất cả mọi người trong vườn đều không nhìn thấy sự tồn tại của nàng liền biết!!!

Tham gia cung yến cũng không ngoài mấy người quen thuộc, đối với chuyện của nàng mọi người cũng sớm đã biết tường tận. Bởi vậy ai cũng không muốn lãng phí thời gian trên người nàng.

Mà nàng, tốt xấu cũng giả bộ mỹ danh hiền lương thục đức cho nên cũng không chủ động đứng lên.

Vì thế, từ trong tay áo lấy ra một bầu rượu, một người chậm rãi uống, tự đắc thích ý một mình.

Đông xem xét một phen tay nhìn ngắm một phen, tầm mắt của nàng liền dừng lại trên người một nam tử cách đó không xa.

Nhất thời, nụ cười rụt rè thủy chung vẫn duy trì trên mặt nàng lập tức biến mất, “MN! Thằng nhãi này!”

“Tên này không phải đi Nam Cương sao? Như thế nào đột nhiên lại trở lại?”

Mà bên kia, Bùi Cẩn nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc liền vội vàng rời đi. Nàng nhướng mày nghĩ nghĩ, cũng đứng lên đi theo.

Nhan Thế Ninh một đường mặc hoa phất liễu tiêu sái, bước chân mở thật lớn. Bên cạnh có người thấy không khỏi nghi hoặc —– nàng không phải luôn luôn thục nữ ổn trọng sao? Thế nào đột nhiên lại vội vàng như vậy? Thật sự là mất hết phong phạm!

Cũng không biết đi được bao lâu liền đến chỗ một núi giả cực kỳ bí ẩn, Nhan Thế Ninh liền dừng lại. Nghĩ tới một nơi yên lặng như thế này sẽ không có người tới cho nên nàng chọn một chỗ ngồi nghỉ tạm.

Mà tại đây, sau núi giả truyền đến âm thanh than nhẹ.

“A… A, chàng nhẹ chút!”

“Ta nhớ nàng muốn chết!”

“Chàng… A, đừng làm dơ váy của ta!…”

“…”

Nghiêng đầu vừa thấy, xuyên qua khe hở của núi giả có một thân ảnh đang úp người vào vách đá, mà tên còn lại chính là đang đỡ lấy thắt lưng của nàng ra vào. Nhan Thế Ninh vừa thấy, mặt đỏ tai hồng. Mà đợi đến khi nàng kia quay đầu cùng nam tử triền hôn là lúc, nàng lại kinh ngạc. Bởi vì nàng kia chính là muội muội của nàng, Nhan Thế Tĩnh.

Như vậy nam tử này tự nhiên chính là Thái tử điện hạ rồi!

Nhan Thế Ninh hít sâu một hơi, nghĩ đến cái gì đó liền nở nụ cười —— trách không được mẹ con bọn họ nắm chắc như vậy, thì ra là thế!

Dẫn theo váy dài chạy nhanh đi ra, Nhan Thế Ninh nhìn trời xanh mây trắng, lắc lắc cây quạt, “Cuộc đời tốt đẹp như vậy ta lại đi nghe vách tường, không được không được!”

Mà ngay tại lúc nàng muốn quẹo ra lối rẽ lại không hay ho đụng trúng một người!

Ngẩng đầu nhìn thấy ý cười trong suốt của Bùi Cẩn, Nhan Thế Ninh thiếu chút nữa đã mở miệng. Bùi Cẩn thấy thế lập tức đưa tay che miệng của nàng rồi lôi kéo nàng chạy nhanh rời đi.

“Ngươi buông tay ra!” Thấy đã đi thật xa tên nhãi này còn ôm miệng của nàng, Nhan Thế Ninh đưa tay gạt ra, cáu giận nói.

Bùi Cẩn nhìn bộ dáng này nhịn không được nở nụ cười, “Ta đã nói Nhan gia đại tiểu thư làm sao có thể là hiền lương thục đức đâu? Trong ấn tượng của ta nàng chính là tiểu sư tử nhe nanh giương vuốt! A không đúng, hiện tại nên là sư tử già mới phải!”

Nhan Thế Ninh nhìn biểu tình trêu tức của hắn, cố gắng nhịn xuống xúc động muốn đánh hắn.

“Nhưng nhã hứng của nàng cũng thật tốt, thế mà lại đi nghe vách tường, chẳng lẽ là tịch mịch khó nhịn?” Bùi Cẩn vẫn tươi cười như gió xuân.

Nhan Thế Ninh ánh mắt như đao nhưng nhớ tới năm đó hắn luôn lấy nàng làm trò vui liền nhịn xuống tức giận, bày ra tươi cười nói: “Cửu vương gia nói phải.”

Bùi Cẩn, con trai thứ chín của thánh thượng, xưa nay ôn hòa khiêm cung, nhân nghĩa được phong là Cửu Hiền vương.

Nhưng Nhan Thế Ninh biết, bốn chữ “ôn hòa khiêm cung” cùng thằng nhãi này không có nửa văn tiền quan hệ! Đây chỉ là mặt ngoài tao nhã còn bên trong ti bỉ vô sỉ, thiên hạ đệ nhất dối trá mặt người dạ thú!

Đúng lúc này, sau núi giả hai người đã xong việc. Vì tị hiềm, thái tử đi ra trước.

Nhìn thấy hai người đứng cách đó không xa, trong lòng thái tử lộp bộp một cái.

Bùi Cẩn đã sớm thu hồi vô sỉ, đeo lên ôn hòa nói: “Thập đệ như thế nào lại ở đây? Thật sự là khéo!”

Nhan Thế Ninh thầm mắng: thực giảo hoạt!

Thái tử nghe vậy liền biết bọn họ vẫn chưa phát hiện, không khỏi nhẹ nhàng thở ra: “Ta vừa vặn từ Thụy Khánh cung tới, các ngươi đã ở nơi này sao? Hai người đây là?”

“Ta đang muốn đi Thụy Khánh cung lại vừa lúc gặp được Nhan cô nương, nghĩ đến đã cùng đường liền tán gẫu chút thi từ. Nhan cô nương quả nhiên là tài mạo song toàn!” Nói xong, Bùi Cẩn hướng về phía Nhan Thế Ninh mang theo ánh mắt tán dương.

Khóe miệng Nhan Thế Ninh vừa kéo, cười gượng nói: “Cửu vương gia mới là tài hoa hơn người”

MN, không dối trá ngươi sẽ chết sao?

4 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 2

  1. Cảm ơn bạn đã edit truyện. Chỉ là mình nhớ điểm trong convert nghĩa là một chút. Mình có góp ý vậy để bạn dịch cho xuôi. Happy new year

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s