Phu quân, kiềm chế điểm_chương 6

Chương 6: Đêm động phòng hoa chúc quá dài.

Lúc này Nhan Thế Ninh đang ngồi ở trên giường, tay chống xuống mặt giường, xiết chặt chăn giống như đang chịu đựng thật lớn thống khổ. Mà bên dưới thân thể của nàng, Bùi Cẩn hé miệng mỉm cười, thỉnh thoảng còn liếm môi một chút.

“Ngươi có nhanh lên hay không đây?” Nhan Thế Ninh rốt cục không chịu nổi.

“Nhanh nhanh!” Bùi Cẩn nói xong tay còn không ngừng vuốt ve.

Nhan Thế Ninh bị ấn đến nỗi nước mắt đều nhanh chảy ra, tuy rằng chuyện này xác thực rất thoải mái nhưng là cũng rất đau a!

Ai có thể nói cho nàng biết khi nào thì thằng nhãi này học được bóp chân đây?

Hắn học được bóp chân thì thôi tại sao cứ phải quấn quýt đòi lấy nàng thử nghiệm?

Thật vất vả đợi đến khi Bùi Cẩn buông chân của nàng ra, Nhan Thế Ninh chạy nhanh lăn vào bên trong giường, chết sống không đồng ý cho hắn xoa nhẹ —– tay nghề của hắn cũng quá kinh khủng!

Bùi Cẩn thấy thế thì cười hắc hắc vài tiếng, nghe bên ngoài phòng không còn động tĩnh thì cũng không tiếp tục nữa, chỉ thấp giọng trêu cợt: “Nương tử nóng vội lên giường như vậy có phải hay không đợi không kịp? Chờ một lát, vi phu nhất định sẽ khiến nàng vừa lòng!” Nói xong hắn tà tà cười, xoay người rời đi.

“Vô sỉ!” Nhan Thế Ninh nhìn bóng lưng của hắn, thầm mắng trong lòng.

Bùi Cẩn rất nhanh đã rửa mặt trải đầu quay trở ra, nhìn thấy Nhan Thế Ninh ôm chăn cảnh giác ngồi trên giường không khỏi cười nói: “Chẳng lẽ nương tử chuẩn bị cứ như vậy ngủ một đêm?”

Lúc này hắn chỉ mặc áo lót, cổ áo còn rộng mở vì thế nên bộ ngực lộ ra một nửa, lại kèm theo môi hồng răng trắng, ý cười trong suốt, đúng thật là phong lưu không nói lên lời! Mà Nhan Thế Ninh lại là ăn mặc nghiêm cẩn, từ trên xuống dưới kín như bưng lại thêm thần tình trên mặt, chuẩn một biểu tình sẵn sàng ra trận nghênh địch.

Bùi Cẩn thấy nàng nắm chặt góc chăn liền hé miệng cười, sau khi lên giường cũng không ép lại gần, chỉ nghiêng người nằm xuống, tay chống lấy đầu nói: “Nương tử không phải có tiếng là hiền lương thục đức sao, kia nhất định là biết đạo làm vợ. Đến đây đi, vi phu đã muốn khẩn cấp chờ được hầu hạ!”

Nhan Thế Ninh nghe vậy thì ánh mắt sắc lẻm như đao —– nàng chỉ biết tối hôm nay sẽ bị hắn tiêu khiển chết!

Bùi Cẩn nhìn vẻ mặt căm giận của nàng thì cười đến càng thêm sáng lạn nhưng cũng không hề nói đùa, rõ ràng một tay kéo nàng vào trong lòng: “Đến, đêm xuân ngắn ngủi, đừng lãng phí thời gian!”

Ôm lấy thắt lưng, hai người dán chặt vào nhau, hô hấp cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Thân mình Nhan Thế Ninh cứng ngắc, sau khi phục hồi lại tinh thần liền lập tức vươn tay đem hai người tách ra. Nhưng khi tay nàng vừa chạm phải lồng ngực của hắn liền giống như phải bỏng, nhanh chóng rụt tay lại.

Ai ngờ lại bị Bùi Cẩn cầm lấy, “Muốn sờ thì cứ sờ đi, trăm ngàn đừng khách khí!”

“…” Nhan Thế Ninh nhìn hắn cười vô cùng lưu manh, răng nanh nàng lại ngứa ngáy, cúi đầu há miệng hướng tay hắn cắn xuống.

Bùi Cẩn đã sớm có phòng bị, nắm lấy tay nàng giơ cao lên đỉnh đầu sau đó xoay người áp lên, ánh mắt khiêu khích: “Lại muốn cắn người, hử?”

Tay bị nắm chặt, hai chân bị cuốn lấy, bụng lại bị đè nặng, tư thế này nói muốn có bao nhiêu ái muội liền có bấy nhiêu ái muội, muốn bao nhiêu không được tự nhiên liền có bấy nhiêu không được tự nhiên. Nhan Thế Ninh chỉ cảm thấy chính mình bị ăn gắt gao, quả thực là phẫn uất đến cực điểm.

“Ta như thế nào lại cảm thấy nàng có suy nghĩ liều chết không theo đâu? Sao, chẳng lẽ nàng không muốn theo ta… Hắc hắc, nếu nàng thật sự không muốn thì cứ việc nói thẳng, ta khẳng định sẽ không bức bách nàng. Nàng phải tin tưởng ta, ta sẽ tôn trọng sự lựa chọn của nàng!”

Nói được đứng đắn thành khẩn như vậy, hay cho tác phong quân tử cao thượng nhưng Nhan Thế Ninh lại càng giãy dụa lợi hại hơn!

MN! Ngươi đều nói tôn trọng ta, vì sao tay ngươi còn không ngừng giải nút thắt?

Thủ pháp còn thành thạo như vậy, nháy mắt liền cởi cúc từ cổ đến tận hông.

Nhan Thế Ninh không thể giãy dụa, chuyển giận dữ thành cười: “Vương gia tuy nói như vậy nhưng thật ra ta còn có thể lựa chọn hay sao?”

Bùi Cẩn gật đầu mỉm cười: “Nàng có thể lựa chọn loại tư thế nào!”

“…”

Ngao! Hỗn đản!

Khi nói chuyện, Bùi Cẩn đã thoát xong ngoại sam của nàng, cũng quăng đến một bên. Hiện tại trên thân thể của nàng chỉ còn lại một cái áo lót mỏng manh, cái yếm màu ánh trăng bên trong đều có thể nhìn thấy mờ mờ.

Hôm qua tại tướng phủ không mặc, hiện tại lại mặc vào, không sợ nóng sao? Bùi Cẩn cười lắc đầu sau đó lại đè người lên. Nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện không thích hợp —— tiểu sư tử như thế nào đột nhiên không giãy dụa cũng không phản kháng?

“Tại sao bỗng dưng lại thành thật như vậy?” Con chuột bất động, mèo cảm thấy chơi không có ý nghĩa, cũng ngừng lại.

Nhan Thế Ninh híp mắt cười: “Đột nhiên nghĩ mặc kệ gả cho ai đều phải làm như vậy. Chết sớm hay muộn đều là chết, không bằng nhanh chút sớm siêu sinh. Vương gia, ngài chậm rãi hưởng dụng.”

Nói xong, nằm im như chết, nhắm chặt mắt lại một bộ mặc quân chà đạp.

Nàng nghĩ rằng thằng nhãi này chính là lấy tra tấn nàng làm niềm vui, so với việc bị hắn đùa giỡn mà kịch liệt phản kháng khiến hắn càng được đà không bằng lưu loát phối hợp cho xong việc! Dù sao đối với vợ chồng, loại việc này cũng trốn không được!

Nha, ngươi muốn thế nào liền như thế nào đi!

Bùi Cẩn nhìn bộ dáng thấy chết không sờn của nàng liền không cười nữa. Được lắm, đã tìm ra đối sách mới sao?

Nhưng mà ——

Hắc hắc, muốn giả chết? Thế nào dễ dàng như vậy! Gia còn chưa có chơi đã đâu!

Hắn cười, tay lại bắt đầu động đậy.

Vốn Nhan Thế Ninh nghĩ cứ mặc kệ Bùi Cẩn muốn làm gì thì làm, nàng đều nhúc nhích giả chết. Nhưng khi tay Bùi Cẩn tiến vào trong áo lót của nàng, va chạm đến da thịt, mặc cho nàng khắc chế không động đậy nhưng toàn thân vẫn nổi đầy da gà!

Mà Bùi Cẩn nhìn nàng run rẩy lông mi, mím chặt môi thì cười đến càng tệ hại hơn, tay cũng càng hướng bên trong mà mò vào cộng thêm nhu tình như nước nói: “Nương tử, nếu đã chuẩn bị tốt hiến thân như vậy thì không cần khẩn trương, vi phu sẽ thực nhẹ nhàng…”

“…” Ta nhịn!

Khi tay hắn vuốt ve bụng của nàng, Nhan Thế Ninh căng thẳng thân mình, đợi khi nó đến bên eo cố ý vẽ vòng, thân thể của nàng lại nhịn không được mà run run. Cho đến khi cái tay đáng chết ấy vòng đến sau lưng, cao thấp cọ xát, cảm giác vừa ngứa vừa tê dại truyền đến khắp toàn thân, nàng không tự chủ được mà cong người lên, chỉ là môi vẫn như cũ mím thật chặt!

Ta nhịn nữa!

Mà bên này Bùi Cẩn thấy nàng như vậy còn không nhúc nhích liền nhíu mi: “Vi phu đều đã như vậy nương tử còn chưa phản ứng, xem ra vi phu còn cần phải không ngừng cố gắng a!”

Rồi sau đó, ngón tay đụng đến nút buộc yếm, nhẹ nhàng kéo ra.

Khi Nhan Thế Ninh cảm giác được trước ngực chợt lạnh liền nhịn không được mà mở mắt ra, bắt gặp cái yếm của mình bị kéo, bộ ngực sữa nửa lộ nửa hở, mặt nàng xoát cái liền đỏ bừng!

Cái yếm bị kéo ra, bên trong áo lót không có gì ngăn cản, cái tay kia rốt cục không còn gì vướng bận!

Nhan Thế Ninh có chút hốt hoảng ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Cẩn lại thấy trên mặt của hắn trước sau vẫn là ý cười trêu tức: “Thời tiết còn chưa mát mẻ, mặc nhiều như vậy làm chi? Không bằng cởi ra cho thoải mái!”

Mà lúc này nàng cảm giác được cái tay kia lại di động.

Cái yếm đều bị lấy ra, tay kia còn có thể đi đâu! Hai đấm của Nhan Thế Ninh nắm lại thật chặt!

Ai ngờ cái tay kia lại vòng đến sau lưng nàng, dùng lực thật mạnh đem nàng ôm vào trong ngực!

Hai người, lại không có một tia khe hở!

Lúc Nhan Thế Ninh cảm giác được một vật cứng rắn gì đó áp sát trên bụng nàng, tim đều muốn nhảy ra ngoài! Chỉ là còn chưa kịp phản ứng gì Bùi Cẩn đã cúi đầu xuống, ngăn chặn môi của nàng!

Oanh!

Trong khoảnh khắc đó toàn bộ thế giới đều sụp xuống. Nhan Thế Ninh trừng to mắt, coi như hồn phi phách tán!

Hình ảnh cuối cùng dừng lại trong đầu nàng là biểu tình chợt lóe rồi biến mất của Bùi Cẩn khi cúi đầu xống.

Trong ánh mắt trong trẻo ngập ý cười kia giờ lại bừng lên dục niệm nóng cháy, không thể che giấu, không thể ngăn trở. Nhưng không hiểu sao trên mặt hắn lại là vẻ buồn bực khó gặp.

Nàng không kịp nghĩ thêm thì một loại xúc cảm khác đã đánh sâu vào đầu khiến nàng choáng váng.

Đầu tiên là nhẹ nhàng ngậm lấy môi, sau đó nhịn không được mà dùng sức doãn cắn, đến cuối cùng lưỡi dài thẳng nhập mà công thành đoạt đất! Nhan Thế Ninh cảm giác hàm răng bị liếm qua một lần, lưỡi mềm bị cuốn lấy, một cái chớp mắt khiến nàng quên hô hấp!

Mà Bùi Cẩn thì hô hấp càng ngày càng nặng, cánh tay ôm lấy thắt lưng của nàng cũng xiết lại thật chặt, quả thực giống như muốn đem nàng khảm vào trong lòng!

Nến đỏ rực thiêu đốt, mãnh long dữ dội kêu gào chỉ đợi điên loan đảo phượng, phá tan tất cả rào cản thành toàn cho đêm đẹp hôm nay!

Nhưng…

Một lát sau Bùi Cẩn lại buông Nhan Thế Ninh ra.

“Nương tử, mùi vị này có tiêu hồn không?” Bùi Cẩn liếm liếm môi, cười nói.

Nhan Thế Ninh đột nhiên hoàn hồn, thật nhanh cướp lấy không khí mới mẻ bên ngoài —— nàng vừa rồi cả kinh đến nỗi đã quên hô hấp, thiếu chút nữa bị nghẹn chết! Nghe được ngữ khí vô lại của hắn, nàng nhớ tới cái gì liền ngẩng đầu nhìn lên đã thấy mâu trung của hắn không còn bất cứ một tia tình dục nào, chỉ còn lại một mảnh thanh minh.

Sao lại thế này? Chẳng lẽ ban nãy là chính nàng nhìn nhầm?

Không phải, rõ ràng lúc đó nàng đã trông thấy được!

Nhan Thế Ninh hít sâu một hơi, nàng lại bị thằng nhãi này lừa!

“Có phải cho rằng vừa rồi ta sẽ ăn nàng hay không?” Bùi Cẩn vươn tay ôm Nhan Thế Ninh vào trong ngực, cười hỏi.

Nhan Thế Ninh còn đang trong cảm xúc phập phồng nên chưa có đáp lại, nhưng mà vừa rồi quả thật nàng đã nghĩ tới chuyện đó sẽ xảy ra.

“Vừa rồi đùa nàng thôi, có bị dọa không?” Bùi Cẩn nói xong liền hơi hơi nghiêng người, “Vi phu là người quân tử, chưa bao giờ ép buộc. Huống chi ban nãy ta cũng nói qua sẽ không bức nàng. Cho nên nàng yên tâm, cho đến ngày nàng cam tâm tình nguyện thì ta sẽ không chạm vào nàng!”

Nhan Thế Ninh nghe được câu phía trước, trong lòng nghĩ quả nhiên là tìm nàng đùa cợt, nhưng nghe đến câu sau lại nghĩ thằng nhãi này lại bắt đầu dối trá!

Không muốn nhìn thấy khuôn mặt hắn, Nhan Thế Ninh cúi đầu dời đi tầm mắt, ai ngờ không cẩn thận lại nhìn đến ở chỗ tiết khố của hắn có một vật đang ngóc đầu cao cao.

Chạy nhanh đem tầm mắt chuyển đi!

Đợi chút! Không đúng a!

Không phải đùa nàng ư, làm sao còn có thể có phản ứng?

Đã có phản ứng tại sao còn đẩy nàng ra?

Nhan Thế Ninh hồ nghi nhìn hắn, muốn từ trên mặt hắn nhìn ra cái gì nhưng trừ bỏ nụ cười ôn hòa lại không có gì khác.

A a a, tên hỗn đản này rốt cuộc câu nào là thật câu nào là giả a?

Nhan Thế Ninh ôm chăn suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc quyết định tin tưởng những lời sau của hắn. Dù sao tuy rằng ngoài miệng hắn luôn không đứng đắn —— đương nhiên tay chân cũng chẳng có mấy lúc quy củ nhưng tổng thể mà nói cũng không phải loại người hay cưỡng bức người khác!

Nghĩ như vậy, Nhan Thế Ninh âm thầm khôi phục một chút ấn tượng tốt đối với hắn!

Mà bên kia, Bùi Cẩn nhìn Nhan Thế Ninh dần dần trầm tĩnh lại, biết nàng đã tin tưởng lời nói của hắn, không hề cảnh giác nữa, vì thế hắn lại ở trong lòng chống nạnh cười to: lại bị ta lừa đi! Không phải lão tử không muốn ăn nàng mà là còn chưa đến lúc đó! Chờ độc trong cơ thể nàng được giải, lão tử đem nàng ăn đến tro cốt cũng không còn!

Sau đó hắn lại không nói gì mà thở dài. Trời biết ngay từ đầu hắn chỉ muốn đùa nàng một chút, ai ngờ đùa đùa, đúng là chơi với lửa có ngày chết cháy! Nếu không phải định lực của hắn kinh người đúng là sẽ ra đại sự!

Tối hôm qua nghĩ tốt xấu cũng phải chờ đêm động phòng hoa chúc cho nên hắn gắt gao nhịn, lại không nghĩ tới đến hôm nay vẫn còn phải chịu đựng!

Bùi Cẩn nhìn một thân nến đỏ rực đang cháy mà khóc không ra nước mắt. Người ta đều nói đêm xuân ngắn ngủi, hắn thế nào lại khen ngược, cảm thấy đêm nay sao mà dài muốn chết a! ! !

Thực sự rất là buồn bực!

 

2 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 6

  1. anh chủ cũng có chừng mực ha, nên kiềm chế thì kiềm chế thật tốt, mà tiếp theo chắc là vào cung thỉnh an rồi về nhà lại mặt nhỉ
    thanks bạn nhé

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s