Phu quân kiềm chế điểm_chương 7

Chương 7: Dụ dỗ nha hoàn lên giường.

Ngày hôm sau lúc Nhan Thế Ninh mở mắt ra liền thấy được Bùi Cẩn đang chống đầu nhìn nàng. Trong mắt kia, thực sự gọi là ẩn ẩn đưa tình.

Nhan Thế Ninh trông vậy mà sợ muốn chết, trời biết mới vừa rồi nàng chính là mơ thấy thằng nhãi này đang không ngừng nhe răng cười.

Bùi Cẩn bế xốc nàng còn đang cuốn người trong chăn, ôn nhu nói: “Nương tử, nên rời giường, còn phải tiến cung thỉnh an nữa.”

Nhan Thế Ninh nhìn bầu trời tờ mờ sáng ngoài cửa sổ, bĩu môi: “Ta đi lấy quần áo.”

Đồ cưới của nàng đặt ở gian trong, cũng không nhiều, chỉ có mấy cái rương. Nàng mở một trong số đó, lấy ra một bộ quần áo thoạt nhìn có vẻ rất tiên diễm hoa lệ.

Nhưng Bùi Cẩn vừa nhìn qua liền hơi hơi nhíu mi. Bộ y phục này của nàng mặc dù nhìn rất tốt nhưng lại không bằng bộ lần trước vào cung dự yến.

“Như thế nào, có vấn đề gì?” Nhan Thế Ninh thấy thần sắc hắn không đúng liền nghi hoặc hỏi.

“Không có gì!” Bùi Cẩn thay đổi khuôn mặt tươi cười, “Chỉ là nhớ tới phong tư diện mạo lúc gặp nương tử lần trước thôi!”

Bùi Cẩn cố ý chuyển đề tài nhưng Nhan Thế Ninh là người tâm tư kín đáo, vẫn là nhìn ra được, nhưng nàng cũng không để ý, chỉ biết thời biết thế nói: “Phong tư dù có đến mức nào cũng không đuổi kịp vương gia.”

Y phục mới của Nhan Thế Ninh đều là do quận chúa Khang Hoa chi bạc khiến người ta vội vàng may. Quận chúa Khang Hoa đối với nữ nhi này là vô cùng lãnh đạm, chưa bao giờ đối xử tử tế. Hai năm này nàng cũng chưa từng hỏi qua ăn, mặc, ở của Nhan Thế Ninh, mỗi tháng chỉ tùy tiện phát vài thứ nhu yếu phẩm cho xong việc. Trước khi gả đi, xiêm y tốt nhất của Nhan Thế Ninh cũng chỉ xứng với thứ bình thường nhất của Nhan Thế Tĩnh, cho nên y phục đồ cưới này cũng nàng cũng chỉ được tốt hơn chút ít.

Đối với việc này Nhan Thế Ninh sớm đã biết rõ ràng rành mạch, nhưng mấy thứ này không quan trọng, tranh giành cũng vô ích, còn không bằng cười dài mà cho qua.

Bùi Cẩn nhìn nàng vòng đến sau bình phong thay quần áo, trầm hạ mâu. Rồi sau đó hắn nghĩ đến cái gì lại lắc đầu cười cười, thừa dịp nàng không nhìn tới liền đi đến bên giường, nhặt lên khăn lụa trắng, khẽ cắn đầu ngón tay…

Lúc này bên ngoài lại truyền vào một thanh âm kiều mị: “Vương gia, nô tỳ vào được chưa?”

Bùi Cẩn thu xong khăn lụa, thấy Nhan Thế Ninh ăn mặc không sai biệt lắm đi ra liền ừ một tiếng. Mà Nhan Thế Ninh sau khi nghe thấy thanh âm khiến người ta xương cốt đều nhũn ra này liền da gà rơi đầy đất!

Cửa bị đẩy ra, bọn nha hoàn mang theo nước và khăn mặt nối đuôi nhau tiến vào. Cầm đầu là một nữ tử mười bảy, mười tám tuổi, đầu sơ tùng vân kế, cắm châu sai, phía dưới còn để một lọn tóc đen đung đưa trước ngực. Mà trên người là một thân váy dài, mỗi khi bước đi đều dao động hết sức thướt tha.

Nhan Thế Ninh thầm khen trong lòng cũng là một tiểu mỹ nhân. Nhưng mà người này là ai?

Nghi hoặc vừa đến, người này liền mở miệng: “Vương gia, nô tỳ giúp ngài thay quần áo.”

Nhan Thế Ninh nghe thanh âm liền nhận ra nha hoàn này chính là người vừa mới nói chuyện lúc đứng ngoài cửa.Nàng thầm nghĩ: nàng ta là nha hoàn? Như thế nào lại bày ra vẻ chính mình mới là chủ tử?

Lại nhìn nàng hé miệng cười, mị nhãn như tơ ném đến trên người Bùi Cẩn muốn thay hắn đổi quần áo, Nhan Thế Ninh có chút hiểu được, xem ra nha hoàn này cũng không phải là nha hoàn bình thường!

Bùi Cẩn thấy Thu Nguyệt vừa quấn tới, trong lòng vừa động, đảo mắt thấy Nhan Thế Ninh cười đến cổ quái, vội vàng nói: “Thu Nguyệt, ta tự mình làm là tốt rồi, ngươi ra hầu hạ vương phi đi!”

“Nô tỳ không phải vẫn hầu hạ ngài đấy thôi!” Thu Nguyệt nhăn nhăn mi, bộ dáng vô cùng điềm đạm đáng yêu.

“Thật sự không cần, ngươi nhanh đến bên vương phi đi! Thời gian tiến cung không còn sớm, chậm trễ nữa liền không được!” Bùi Cẩn tiếp tục ôn hòa từ chối.

Thu Nguyệt thấy hắn cố ý cũng không thể nề hà, chỉ có thể tâm không cam lòng không nguyện chậm rì rì đi đến bên người Nhan Thế Ninh.

Nhan Thế Ninh xem nàng mặt lạnh, hoàn toàn không còn vẻ vui tươi hớn hở lúc trước, không khỏi mím môi suy tư. Nha hoàn này không để nàng vào mắt, cũng không có nửa điểm ý tứ muốn che giấu!

Trong đầu Nhan Thế Ninh rất nhanh hiện lên một từ —- thị sủng mà kiêu! Nàng không khỏi quét mắt nhìn về phía Bùi Cẩn, y xem Thu Nguyệt vừa mới thân thiện như vậy, hai người này không có gian tình mới là lạ!

Ai ôi, có thì có thôi, cần gì tại trước mặt ta phủi sạch quan hệ diễn một thân trong sạch đâu? Nàng đây là mỹ danh đầy người, ghen tuông lung tung có thể làm hỏng một chữ “hiền” của nàng a!

Nghĩ thế, Nhan Thế Ninh liền hé miệng cười.

Bên kia Bùi Cẩn vừa vặn quay đầu liền bắt gặp Nhan Thế Ninh cười đến mưa thuận gió hòa, không biết tại sao hắn lại cảm thấy trên lưng âm phong từng trận.

Mà Thu Nguyệt nhìn hai người bọn họ mắt đi mày lại, đem nàng giống như người chết đứng đó liền mất hứng. Vừa xong Bùi Cẩn sai nàng đi hầu hạ vương phi nàng còn đang tức giận. Nghĩ xem ba năm trước đây nàng tiến vào vương phủ chỉ hầu hạ qua vương gia, chưa từng hầu hạ người khác! Thật sự là hơi quá đáng!

Trong lòng tức giận, trên tay cũng không biết nặng nhẹ, vì thế chỉ nghe “ai nha” một tiếng, Nhan Thế Ninh ôm kín đầu!!

Mà kia trên lược, vài sợi tóc còn đang đung đưa.

“Sao lại thế này?” Bùi Cẩn nghe được thanh âm liền chạy nhanh phóng tới.

Thu Nguyệt biết chính mình mắc sai lầm liền vội vàng nói: “Là nô tỳ bản thủ bản cước làm đứt mất vài sợi tóc của vương phi!” Nhưng sau lại nghe nàng nhỏ giọng thì thầm nói: “Nô tỳ vẫn quen hầu hạ vương gia, nay đổi người khác có chút không thuận tay…”

Nhan Thế Ninh nghe được những lời này, chớp mắt một cái đầy thâm thúy, nhưng rất nhanh nàng lại ngẩng đầu hướng Bùi Cẩn, cười nói: “Một khi đã như vậy ngươi lại tiếp tục hầu hạ vương gia đi!”

Bùi Cẩn còn chưa kịp mở miệng thì Thu Nguyệt đã chen vào nói: “Như thế mới đúng thôi, nha đầu bên cạnh vương phi hầu hạ vẫn chu đáo hơn Thu Nguyệt. Nô tỳ là nha đầu cận thân của vương gia, làm chút việc quen cũng lưu loát hơn.”

Hai chữ “cận thân” nhấn âm rất mạnh, thực sự là muốn ám chỉ.

Nhan Thế Ninh xuất giá, của hồi môn của tướng phủ có vài nha hoàn và gã sai vặt nhưng lại không có lấy nha hoàn cận thân. Mà Nhan Thế Ninh sống đến mười tám tuổi cũng chưa từng có một nha hoàn hầu hạ bên người.

Thời điểm nàng và Dung thị sống ở Tuyên thành, tuy rằng Nhan Chính cũng thường xuyên gửi tiền đến nhưng Dung thị luôn luôn gửi tất cả trả về, nàng đều tự dựa vào mở cửa hàng tạp hóa mà kiếm tiền nuôi gia đình. Tuy rằng ăn no mặc ấm nhưng cũng không phải dạng giàu có cho nên trong nhà cũng chỉ mướn đến một quả phụ làm hạ nhân.

Sau Dung thị qua đời, Nhan Thế Ninh vốn muốn mang vị quả phụ kia cùng nhau tiến kinh. Nàng nghĩ mẫu thân đã chết, nàng cũng chỉ còn một người coi như là thân thuộc, ai ngờ quả phụ kia lại nói muốn đi nương nhờ bà con xa thân thích, vì thế nàng liền lẻ loi một mình đi tới kinh thành.

Trong tướng phủ, tất cả mọi người đều nhìn sắc mặt quận chúa Khang Hoa mà làm việc. Tuy Nhan Chính có cấp cho nàng vài cái nha hoàn nhưng tất cả bọn họ đều không đem nàng để vào mắt.

Cho nên đợi đến khi xuất giá, Nhan Chính hỏi nàng muốn dẫn theo những ai nàng liền từ chối toàn bộ. So với việc mang theo vài cái nha hoàn không nghe lời còn không bằng tự mình phấn đấu.

Mà hiện tại Thu Nguyệt nói những lời này rõ ràng là cố ý cười nhạo nàng đến đây lẻ loi hiu quạnh.

Về phần hàm nghĩa của từ “cận thân” mà nàng ta nghiến răng nghiến lợi nói kia, vậy càng không cần phải nghĩ, đơn giản là muốn nói cho nàng —— vương gia cùng với Thu Nguyệt ta không phải là quan hệ bình thường!

Trong lòng Nhan Thế Ninh biết rõ ràng nhưng lại không nói, chỉ cười tủm tỉm nhìn Bùi Cẩn —— vương gia, ngài xem rồi làm đi!

Bùi Cẩn thấy phía sau lưng càng lạnh hơn, đầu cũng càng lúc càng muốn phình lớn hơn nữa. Trong tất cả hạ nhân ở tướng phủ phiền toái nhất là Thu Nguyệt, cố tình nàng lại có thân phận đặc thù, không dễ tìm cớ đem nàng đuổi đi. Vốn nghĩ nhân cơ hội này để tiểu sư tử giáo huấn nàng một phen, ai ngờ nàng lại cứ mặc kệ không hỏi, một bộ ta đây đang xem kịch vui!

Được, thiếu chút nữa đã quên nàng có mỹ danh “hiền lương”!

Nữ nhân này lại bắt đầu giả vờ giả vịt đây!

“Quên đi, dù sao cũng coi như ổn hết rồi, dọn dẹp một chút liền tiến cung thôi!”

Xử lý Thu Nguyệt kia không nhất thiết phải bây giờ!

Mà Nhan Thế Ninh nghe những lời này liền xác nhận, thằng nhãi này quả nhiên là đang sủng nha hoàn này!

Được lắm!

Nàng thu hồi tầm mắt, bình thản vén mấy sợi tóc nơi thái dương, dư quang thoáng nhìn thấy Thu Nguyệt phải rời đi, mũi chân khẽ dời, vững vàng đặt lên vạt váy dài…

Rồi sau đó chỉ nghe “Ai nha” một tiếng, Thu Nguyệt mất thăng bằng nhất thời ngã thành tư thế chó gặm bùn!

“A…” Nhan Thế Ninh cũng giả bộ kinh hoàng, chạy nhanh đứng dậy định đến đỡ nàng: “Ôi chao… Đang tốt đẹp làm sao lại ngã sấp xuống? Chắc là vướng vào chân ghế thôi, thế nào, có đau hay không?”

Thu Nguyệt vì muốn thể hiện ra mình ngực cao eo nhỏ cho nên đem thắt lưng buộc lại thật chặt, bây giờ ngã mạnh như vậy thắt lưng “phách” một tiếng liền bung ra, sau đó là quần áo hỗn độn chật vật không chịu nổi!

Mọi người ghét mắt, nàng lại làm như không chút nào để ý, chỉ đẩy ra tay của Nhan Thế Ninh, lê hoa đái vũ nhìn Bùi Cẩn nói: “Vương gia, nô tỳ ngã thật sự rất đau!”

Bùi Cẩn lúc này đều nhanh cười muốn chết, động tác nho nhỏ vừa rồi ấy của Nhan Thế Ninh hắn đều xem vào trong mắt. Hắn chỉ biết tiểu sư tử cũng không phải là người dễ chọc, là kiểu có ân đôi khi quên báo —— so với hắn, có ân oán gì đều có thể nhẫn qua mười năm lại báo, bình thường nàng cũng không mang thù bởi vì nàng luôn trực tiếp báo!

A ha ha! Sáng sớm nay rất là sung sướng nha!

Nhưng cứ việc trong lòng Bùi Cẩn đều cười đến quất thẳng đuôi ngựa thì trên mặt vẫn là biểu tình vừa kinh ngạc vừa đau lòng: “Như thế nào lại ngã đau đến vậy? Người đâu mau đem nàng đỡ dậy đưa đến chỗ Bắc Đẩu tiên sinh xem một chút, trăm ngàn lần đừng để xảy ra chuyện gì!”

Nói xong lại quay sang Nhan Thế Ninh ôn nhu nói: “Ái phi chuẩn bị xong chúng ta liền đi thôi, đỡ phải để trong cung chờ lâu! Đến đây, ta đỡ nàng!”

Thu Nguyệt nhìn bọn họ đi ra mà trợn tròn mắt. Không phải vương gia nên tiến đến ôm nàng rồi hỏi han ân cần sao, như thế nào lại đỡ nữ nhân kia đi rồi?

Nàng ta cũng không ngã đâu, có cái gì cần phải đỡ?

Nghĩ tới thanh âm tối hôm qua nghe được, nàng trong chớp mắt liền hiểu rõ, sau đó tức giận càng lợi hại hơn.

Mà lúc này, Nhan Thế Ninh đột nhiên quay đầu lại, nói: “Thiếu chút nữa đã quên, mặc váy dài rất là bất tiện. Để tránh ngã sấp xuống, Thu Nguyệt cô nương vẫn nên đổi xiêm y khác thì hơn.”

Thu Nguyệt nghe vậy cũng không thèm để ý tới nàng, chỉ hướng tới Bùi Cẩn ủy khuất nói: “Vương gia, là ngài nói nô tỳ mặc váy dài đặc biệt có phong vận cho nên nô tỳ mới luôn luôn mặc váy dài.”

Bùi Cẩn nhìn Nhan Thế Ninh đang cười tủm tỉm liếc hắn, chỉ đành phải cười gượng nói: “Đúng vậy, ha ha! Nhưng Thu Nguyệt cô nương xinh đẹp như vậy, mặc xiêm y khác cũng vẫn đẹp! Ha ha, ái phi, chúng ta vẫn nên nhanh đi đi!”

Đợi đến khi bọn họ đi xa, một nha hoàn đi đến trước mặt Thu Nguyệt, nhỏ giọng nói: “Thu Nguyệt tỷ tỷ có cần ta đỡ đến chỗ Bắc Đẩu tiên sinh nhìn một chút hay không?”

Thu Nguyệt nghe vậy thì càng tức giận, mắng: “Ta mới không thèm đi gặp thứ quỷ gì kia!”

Sự tồn tại của Bắc Đẩu tiên sinh ở trong Hiền vương phủ cho tới bây giờ đều khiến người ta vừa e ngại vừa lo sợ.

Trong xe ngựa, Nhan Thế Ninh ngồi đoan trang cẩn thận, trên mặt vẫn như cũ là ý cười rụt rè e ấp.

Bùi Cẩn nâng má nhìn nàng, cảm thấy vô cùng thú vị: “Ái phi vừa rồi là đang ghen tị?”

“Thiếp thân không dám.” Nhan Thế Ninh cũng không thèm nhìn hắn.

Bùi Cẩn lại không nhịn được kéo nàng vào trong ngực cường hôn một cái: “Ha ha, vậy vì sao nàng lại đạp lên chân váy khiến Thu Nguyệt ngã sấp xuống?”

Nhan Thế Ninh vội vàng đẩy ra hắn, biết một màn vừa rồi đã bị thằng nhãi này trông thấy, nhưng nàng vẫn nói: “Thật không? Thế sao thiếp lại không biết? Nhất định là vương gia nhìn lầm rồi!”

Bùi Cẩn nhìn nàng nói dối mà vui mừng rạo rực, nếu không phải vì không muốn làm hỏng trang điểm của nàng thì hắn nhất định đã đem nàng xoa niết một vòng.

“Nàng tên là Thu Nguyệt, do người bên đằng ngoại nhà ta Uy quốc công đưa tới, là cháu gái của lão quản gia quý phủ. Nàng ỷ vào thân phận đặc thù, khó tránh khỏi có chút hồ nháo!” Nghĩ nghĩ một lúc Bùi Cẩn vẫn là giải thích, nhưng hắn nhấn mạnh vào bốn chữ “thân phận đặc thù” cho nên cũng không tiếp tục nhiều lời.

Nhan Thế Ninh khi nghe được hai chữ “nhà ngoại” còn có chút nghi hoặc, sau lại hiểu được đó không phải là nhà mẹ đẻ của nương hắn mà là nhà mẹ đẻ của Trân quý phi. Nhưng sau khi nghe được câu kế tiếp lại híp mắt nở nụ cười: “Chẳng sẽ không phải vương gia đang sủng nàng?”

Nhìn Bùi Cẩn lại muốn giải thích, nàng nhanh chóng nói: “Không cần giải thích, không cần giải thích, thiếp thân hiểu được. Nha hoàn không muốn vươn tới chủ tử cũng không phải là nha hoàn tốt, Thu Nguyệt cô nương cũng chỉ là người biết theo đuổi lý tưởng thôi!”

“Sao? Ái phi không ngại người khác leo lên giường của vi phu à?”

“Đương nhiên không ngại, thiếp thân còn muốn càng-nhiều-càng-tốt!”

Bùi Cẩn nhìn biểu tình nghiêm túc của Nhan Thế Ninh, cố nén xúc động muốn bóp chết nàng. Hắn vừa rồi còn thật sự trông mong nàng có thể ăn dấm chua?

Một lát sau, nghĩ đến cái gì, Nhan Thế Ninh từ trong lòng lấy ra một khối ngọc bội, nói: “Ngày hôm đó thứ này của ngươi rơi ra trên giường của ta, hôm qua bận việc quên không đưa cho ngươi, vừa rồi cũng không rảnh.”

Bùi Cẩn thấy nàng hiểu lầm cũng không giải thích, chỉ đưa tay nàng đẩy lại, nói: “Ngọc bội này là ta nhặt được ở Nam Cương, nhìn rất giống nàng. Quả nhiên a, nó vừa nhìn thấy nàng là chạy sáp tới, khẳng định là rất thân thiết! Ha ha, nếu đã như vậy nàng liền cứ cầm đi!”

“Ngươi mới thân thiết với nó! Cả nhà ngươi đều thân thiết với nó!” Nhan Thế Ninh không còn gì để nói, “Vậy ngươi lấy cái yếm của ta làm gì?”

“Hả, ta cũng không biết tại sao lại lấy, có lẽ làm nó cảm thấy ta rất thân thiết cho nên vụng trộm chạy theo ta đi!” Bùi Cẩn rốt cục chọc tức được nàng, chạy nhanh không ngừng cố gắng.

Quả nhiên, mắt Nhan Thế Ninh lộ ra hung quang, lại muốn cắn hắn!

“Ngoan, muốn cắn buổi tối chúng ta về nhà tiếp tục cắn. Giờ sắp đến nơi rồi!” Bùi Cẩn vừa chỉnh trâm cài cho nàng vừa cười nói: “Đừng trừng ta, nhớ rõ hiền lương thục đức đấy! Đừng một chút lại giấu đầu lòi đuôi!”

“Vương gia ngài cũng phải nhanh chóng mang mặt nạ lên đi, tránh cho lúc nữa đi đường lại rớt xuống, lộ ra bộ mặt thật dối trá vô sỉ!”

“Ha ha, cũng vậy thôi!”

Vì vậy khi đến cửa cung, lúc hai người từ trên xe ngựa xuống lại là một đôi ôn lương khiêm cung cùng với tao nhã hiền thục!

Mà trong cung rất nhiều người, đã sớm chờ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s