Phu quân, kiềm chế điểm_chương 13

Chương 13: Nàng là đồ không có lương tâm.

Nhìn Nhan Thế Ninh nằm bên người có dấu hiệu tỉnh lại, Bùi Cẩn nhếch miệng nở nụ cười. Nhan Thế Ninh liếc mắt nhìn hắn, xoay người tiếp tục ngủ.

Bùi Cẩn vỗ vỗ nàng: “Mau đứng lên, mau đứng lên!”

Nhan Thế Ninh xoay người, nhíu mày, hắn thúc giục như vậy là có chuyện gì sao?

Ai ngờ Bùi Cẩn cười đến thuần lương, nói: “Nên rời giường đọc sách.”

“…”

“…”

“Hỗn đản!”

“Hắc hắc!”

Nhìn Nhan Thế Ninh không có việc gì lại tiếp tục trở mình ngủ, Bùi Cẩn vội nói: “Nàng là đồ không có lương tâm, phu quân nhà mình bị tính kế, nàng còn yên tâm ngủ như vậy!”

Thốt ra những lời này, Nhan Thế Ninh lại nhớ đến chuyện hôm qua, sau đó ói ra hai chữ —— “Xứng đáng!”

Ngươi luôn tính kế người khác, giờ gặp báo ứng đi!

“Nàng nói xem ta nên xử trí nàng ta như thế nào?” Bùi Cẩn vuốt cằm nói.

“Kê đơn chủ tử là tội lớn, tất nhiên phải phạt nặng!” Nhan Thế Ninh đáp.

“Xem ra ái phi rất là không ưa nàng a, nếu như vậy, vi phu tất sẽ không nhân từ mà nương tay! Ừm, ta quyết định sẽ làm cho nàng ta vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt chúng ta nữa.”

Nhan Thế Ninh vừa nghe những lời này liền kinh ngạc, bật người ngồi dậy, trừng to mắt: “Ngươi sẽ không là muốn…” Nói xong nàng làm động tác cắt cổ.

“Nàng nghĩ đi đâu vậy? Ta là muốn đuổi nàng ta về phủ quốc công!” Bùi Cẩn hèn mọn nói.

“…” Vậy vừa rồi ngươi giả bộ hung thần ác sát làm cái gì?

“Nhưng mà ta cần một lý do đuổi nàng ta trở về, lý do kê đơn kia không tốt lắm. Nàng ta chính là đưa đến để hầu hạ ta, kê đơn ta cũng chỉ là do nóng nảy. Lấy lý do này không bịt được miệng quốc công.” Bùi Cẩn lại nói.

“Vậy ngươi muốn làm sao bây giờ?”

Bùi Cẩn chờ chính là những lời này, hắn nhíu mày lại, cười nói: “Ta có một kế hoạch… Nhưng mà, ngày hôm qua ta phối hợp với nàng, hôm nay lại cần nàng phối hợp.”

Đợi sau khi Bùi Cẩn đem kế hoạch nói xong, Nhan Thế Ninh giật mình tại đương trường: “Ngươi phí sức lực như vậy chỉ để đuổi một nha hoàn trở về?”

Bùi Cẩn ôm chầm lấy nàng, cười nói: “Không phải nàng không thích nàng ta sao? Để vui lòng ái phi, cái gì cũng đáng giá!”

“Ta như thế nào lại cảm thấy ngươi là đang mượn dao giết người?” Nhan Thế Ninh bày ra vẻ mặt không tin.

Bùi Cẩn không phản bác cũng không thừa nhận, chỉ nói: “Vậy dao này của ái phi cho mượn hay vẫn là không cho?”

Nhan Thế Ninh mím môi nghĩ nghĩ, rồi sau đó gật đầu. Thằng nhãi Bùi Cẩn này rất cẩn thận, sẽ không vô duyên vô cớ mà bày ra trận này. Hắn hao tổn tâm cơ muốn đưa Thu Nguyệt trở về nhất định là có lý do.

Về phần rốt cục là lý do gì, tuy Nhan Thế Ninh rất muốn biết nhưng nàng cũng hiểu được y theo tính tình của Bùi Cẩn thì hắn sẽ không nói nhiều. Vậy còn không bằng không hỏi.

Nhưng mà, Nhan Thế Ninh nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, đột nhiên lại có loại dự cảm không tốt: “Có phải ngươi đã sớm muốn đuổi Thu Nguyệt đi rồi có phải hay không?”

Bùi Cẩn cười mà không nói.

Vậy thì đúng là cam chịu! Nhan Thế Ninh trừng mắt nhìn hắn, giơ chân lên đá vào chân hắn —— mẹ nó, lại bị hắn gạt!

Ngày hôm qua bày cục thiết kế chỉnh Thu Nguyệt, còn tưởng rằng hắn muốn lấy lòng chính mình cho nên mới hết sức phối hợp, hiện tại xem ra, thằng nhãi này chính là mượn tay nàng!

Ta nói ngươi chỉnh người vì sao lại cứ tích cực như vậy?

Bùi Cẩn thấy nàng tức giận thì cười đến vui vẻ, lại xoa xoa đầu nàng. Nhan Thế Ninh phẫn uất, cũng không giãy dụa, chỉ nằm ngay đơ ra giường.

Bùi Cẩn cọ cọ vào gáy của nàng, chạy nhanh lấy lòng: “Nàng có muốn biết vì sao ta phải đưa bằng được Thu Nguyệt đi không?”

Nhan Thế Ninh tà tà liếc mắt nhìn hắn một cái.

Bùi Cẩn ghé vào bên tai nàng, nhỏ giọng nói: “Thu Nguyệt không đi không được, bởi vì nàng ta là gián điệp do quốc công phái đến đến.”

Nhan Thế Ninh ngây ngẩn cả người. Từ sau khi Trân quý phi qua đời, Uy quốc công liền rời khỏi triều chính, chỉ một lòng trồng cây chăm hoa, vì sau ông ta lại muốn giám thị Bùi Cẩn? Huống chi, muốn giám thị thì cũng phải là do Thái tử hoặc thất vương phái tới mới phải chứ?

Bùi Cẩn thấy Nhan Thế Ninh nghi hoặc, cười khổ một tiếng rồi sau đó ghé vào tai nàng nói một câu…

. . .

Thu Nguyệt trằn trọc đến nửa đêm mới ngủ được, càng nghĩ càng không cam lòng, càng nghĩ càng cảm thấy vô vọng. Trời đã sáng rõ nhưng nàng còn chưa có đứng dậy, nằm ở trên giường cáo ốm.

Chỉ là nằm đến lúc giữa trưa nàng liền không nằm được nữa bởi vì ngoài cửa sổ truyền đến một thanh âm quen thuộc.

“Ái phi, nàng thấy hoa này như thế nào?”

“Rất đẹp! Thiếp thân cứ cảm thấy hoa này giống Thu Nguyệt cô nương, đều là xinh đẹp phi phàm. Ôi chao, tiểu viện này là người nào ở, rất rất khác biệt!”

“Bẩm vương phi, nơi này là chỗ Thu Nguyệt tỷ tỷ ở.” Một nha hoàn trả lời.

“Ra thế, cái nhìn cũng thực không tệ. Vương gia, một ngày đều đã trôi qua, ngài tức giận cũng nên tiêu tán đi. Thiếp thân đột nhiên không khỏe, Thu Nguyệt cô nương cũng là bị dọa, không trách được nàng, làm vỡ bình sứ chỉ là do vô tình. Cho nên thiếp thân nghĩ, cấm chừng một tháng vẫn là nên bỏ đi…”

Thu Nguyệt đứng ở cửa sổ, nghe những lời này mà ngũ vị tạp trần. Nữ nhân kia nhất định là ra vẻ hào phóng, trước mặt vương gia đóng giả người tốt. Thu Nguyệt thật sự là chán ghét nhưng nhưng trong lòng vẫn để ý xem vương gia phản ứng như thế nào? Dù thế nàng cũng không hy vọng xa vời Bùi Cẩn có thể tha thứ cho nàng, tối hôm qua đã xảy ra chuyện như vậy rồi…

Ai ngờ Bùi Cẩn lại nói: “Nếu ái phi đã nói như vậy thì chuyện kia bỏ qua đi…”

Thu Nguyệt nghe vậy, nhất thời mừng rỡ.

“Vậy chúng ta liền đến nhìn Thu Nguyệt cô nương thôi!” Nhan Thế Ninh ôn nhu cười nói.

Thu Nguyệt thấy bọn họ tới, nhanh chóng sửa sang lại quần áo, búi tóc, cúi người hành lễ.

Nhan Thế Ninh cười đến ôn hòa, lại nhìn nàng tiều tụy hao gầy liền an ủi một hồi. Nhưng mà Bùi Cẩn thủy chung vẫn lạnh lùng nghiêm mặt, Thu Nguyệt nhìn xem mà hết hồn.

“Nếu vương phi đồng ý ngươi thì ta cũng sẽ không nói thêm nữa. Về sau ngươi đi theo vương phi hầu hạ cho tốt đi!”

Thu Nguyệt vừa nghe phải hầu hạ nữ nhân này, trong lòng liền sinh ra mấy thứ cảm xúc mâu thuẫn, nhưng mà cũng cố gắng nhịn xuống, nói: “Nô tỳ tạ ân điển của vương phi!”

Chỉ cần không bị cấm chừng, hết thảy đều còn cơ hội.

Vốn Nhan Thế Ninh còn muốn để cho Thu Nguyệt nghỉ ngơi thêm ít ngày, nhưng Thu Nguyệt thế nào còn có thể đợi, quay đầu thu thập một loáng xong liền đi theo Nhan Thế Ninh.

Trong phòng, Nhan Thế Ninh chơi đùa với con mèo nhỏ mà tiểu nha hoàn nhà bếp vụng trộm nuôi, Bùi Cẩn rất quy củ ngồi ở một bên đọc sách. Trừ bỏ một vài tiếng mèo kêu, hết thảy đều rất im ắng.

Sau một lúc lâu, Nhan Thế Ninh nói: “Cũng không biết canh ngân nhĩ đã nấu xong chưa, thật ra hơi đói!”

Bùi Cẩn liền cười nói: “Vậy sai người đi nhìn xem một chút đi!” Nói xong, nhìn về phía Thu Nguyệt đang đứng một bên.

Thu Nguyệt tự động tự giác đi ra ngoài.

Phòng bếp cách không xa, canh ngân nhĩ nấu cũng coi như xong. Thu Nguyệt đổ canh ra bát, nhìn bát canh tỏa hương khí nóng hôi hổi, trong đầu không khỏi hiện lên một ý niệm…

Nhan Thế Ninh đợi một lúc lâu, nhìn tới canh ngân nhĩ được bưng tới, đuôi lông mày cũng tràn đầy ý cười: “Vương gia, có muốn dùng một chút hay không?”

Bùi Cẩn nói: “Không cần, ái phi cứ từ từ dùng.”

Thu Nguyệt nhìn ánh mắt hắn nhu hòa tràn đầy yêu thương, trong lòng chua đến đòi mạng.

Nhan Thế Ninh cầm thìa khuấy khuấy, cảm thấy canh vẫn còn hơi nóng liền để sang một bên chờ nó nguội đi một chút, chính mình lại tiếp tục vui đùa với con mèo nhỏ. Nàng cúi người một lúc cảm thấy hơi mệt mỏi liền ôm con mèo đặt lên trên bàn, lấy trâm bạc đẩy đẩy vào móng vuốt của nó.

Sau đó, một chút không cẩn thận, con mèo nhỏ lùi một phát chạm vào bát canh.

Canh ngân nhĩ tràn ra bàn, lan đến trên trâm bạc. Trâm bạc trong nháy mắt liền biến thành màu đen.

“Có độc!” Nhan Thế Ninh kinh hô.

. . .

Bên trong canh có độc, người phòng bếp trở thành nghi phạm lớn nhất, bưng canh đưa tới là Thu Nguyệt cũng không thoát khỏi trở thành nghi phạm.

Sau một hồi tra xét, lục soát liền tìm được trong hộp trang sức của Thu Nguyệt còn non nửa một bình độc dược.

Khi Thu Nguyệt nhìn thấy chiếc bình màu trắng kia, sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy.

“Đây là độc gì?” Bùi Cẩn bình tĩnh hỏi.

Bắc Đẩu sau khi nghiên cứu một hồi, nặng nề nói: “Đây là tuyệt tử tán, ý nghĩa như tên gọi, đoạn tuyệt con nối dòng. Người sau khi trúng phải liền gặp phải tổn hại rất lớn, cả đời khó có thể thụ thai.”

Thu Nguyệt nghe vậy, sợ tới mức hồn phi phách tán!

“Không phải ta! Không phải ta! Nô tỳ bị oan uổng!” Sau khi bừng tỉnh, Thu Nguyệt lập tức la lên giải thích.

Bùi Cẩn vung ống tay áo, cả giận nói: “Vốn tưởng rằng ngươi chỉ có chút tùy hứng, ai ngờ lại độc ác như vậy!”

“Vương gia, thật sự không phải nô tỳ! Là có người hãm hại nô tỳ!” Thu Nguyệt cất giọng the thé nói.

“Vậy ngươi nói xem là ai hãm hại ngươi?” Bùi Cẩn nói.

“Là… Là…” Thu Nguyệt vô lực. Đúng vậy, là ai hãm hại nàng? Canh ngân nhĩ là do Tiểu Xuân ở phòng bếp nấu. Nàng cũng biết Tiểu Xuân, vừa thiện lương lại còn là một đứa nhỏ, tất nhiên sẽ không hạ độc mà hãm hại nàng; canh ngân nhĩ là do vương gia sai người làm, vương gia hẳn cũng phải là nghi phạm nhưng nào có chuyện vương gia hạ độc vương phi!

Vậy rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Thu Nguyệt nhớ tới ý niệm lúc trước hiện lên trong đầu, tay chân liền lạnh lẽo. Khi đó, nàng thật sự là nghĩ đến việc hạ độc vào canh.

Hại chết vương phi liền xong hết mọi chuyện!

Nàng thậm chí còn tưởng tượng ra quá trình hạ độc!

Về phòng lấy độc, hạ độc, đưa đến cho vương phi, sau khi gặp chuyện không may chỉ cần làm như không biết, liều chết không nhận…

Như vậy, thật sự là chính mình làm? Đây không phải là tưởng tượng mà chính là sự thật?

Thu Nguyệt rối loạn, lòng như tơ vò.

“Ngươi nói đi, tuyệt tử tán rốt cục từ đâu mà đến?” Bùi Cẩn vẫn như cũ tức giận đến cực độ.

Thu Nguyệt đột nhiên bừng tỉnh, nhìn chiếc lọ trong tay hắn lại nói không ra lời.

Người nọ chưa nói lý do đưa thứ này cho nàng, chỉ nói: “Vật này có độc, phải cẩn thận giấu đi. Có công dụng gì, đến lúc đó sẽ nói cho ngươi.”

Nàng chưa bao giờ nghĩ đến đây là tuyệt tử tán, chỉ cho rằng là một loại độc dược mà thôi.

Nhưng hết thảy những điều này nàng lại không thể nói!

Nếu cái gì cũng không nói được liền chỉ phải cam chịu. Bùi Cẩn hít sâu một hơi, nói: “Bổn vương niệm nhiều năm tình cảm, ngày hôm qua đã tha cho ngươi một lần, để ngươi tiếp tục ở lại quý phủ. Nay ngươi lại làm ra loại chuyện này, ta thật sự là không giữ nổi ngươi. Ngươi thu thập đồ đạc, trở về đi!”

Thu Nguyệt nghe những lời này giống như có một chậu nước đá hắt lên nàng, từ đầu đến chân!

>>> Tác giả có lời muốn nói:

Giấc mộng lên làm chủ tử của Thu Nguyệt hoàn toàn sụp đổ. Rớt cho nàng một phen nước mắt đồng tình! ╮(╯▽╰)╭

Đương nhiên, sau khi giải quyết xong Thu Nguyệt thì quốc công phủ cũng sẽ lộ diện. Cụ thể sẽ tiết lộ ở chương tiếp theo, quý vị tiếp tục chờ đợi, rống rống!!!

2 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 13

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s