Phu quân, kiềm chế điểm_chương 16

[16] Toàn thân vô sơ hở.

Nhan Chính còn muốn giữ Bùi Cẩn và Nhan Thế Ninh ăn xong cơm chiều rồi mới đi nhưng Bùi Cẩn nhìn Nhan Thế Ninh không có hưng trí gì liền lấy cớ có việc mà khéo léo từ chối. Vì thế sau một phen khách sáo, hai người liền cáo từ.

“Mẫu thân con đâu?” Nhan Chính nhìn Nhan Thế Tĩnh đứng ở một bên, hỏi.

Từ sau khi tan yến tiệc, quận chúa Khang Hoa vẫn chưa thấy xuất hiện.

“Mẫu thân nói thân mình không thoải mái, trở về phòng ngủ lại.” Nhan Thế Tĩnh đáp như vậy nhưng trong lòng cũng nghi ngờ. Vừa nãy còn hoàn hảo nhưng sau khi gặp Lý quả phụ trở về, sắc mặt liền âm u, cũng không biết là làm sao vậy.

Nhan Chính nghe những lời này còn tưởng quận chúa Khang Hoa bằng mặt mà không bằng lòng, không khỏi nhíu mi lắc đầu, thật sự là càng ngày càng quá phận. Trong lòng mang bất mãn nhưng trên mặt lại bày ra xin lỗi, chỉ là hắn vừa muốn nói gì lại bị Nhan Thế Ninh lên tiếng trước.

“Như vậy chúng con đi về trước. Thân mình mẫu thân không tốt, muội muội cần phải chăm sóc.” Ngữ khí Nhan Thế Ninh chân thành, trong mắt cũng là hiếu thuận rõ ràng, thật sự là diễn đến thuần thục.

Nhan Chính nghe vậy càng cảm khái —— nữ nhi ngoan a!

Còn Nhan Thế Ninh lại nghĩ rằng: lười vô nghĩa với ông!

Xe ngựa nghiền lên những phiến đá nhỏ tiến về con đường phía trước, bên trong xe có chút oi bức, Nhan Thế Ninh xốc lên tấm rèm xe, tay kia thì phe phẩy cây quạt nhỏ.

Sắc trời bên ngoài cũng còn sớm, Nhan Thế Ninh nhìn trên đường người đến người đi hết sức náo nhiệt, không khỏi nổi lên tâm tư: “Chúng ta cứ vậy đi về sao?”

Giữa trưa nay Bùi Cẩn uống nhiều mấy chén, đang nằm nhắm mắt dưỡng thần, nghe nàng hỏi như vậy biết nàng lại muốn đi nghịch ngợm, nhân tiện nói: “Đừng nóng vội, còn nhiều thời gian.” Nói xong liền kéo tay nàng qua, ý bảo cũng quạt quạt cho hắn.

“Có ý gì?” Tâm tình Nhan Thế Ninh đang tốt nên cũng không thèm để ý.

Bùi Cẩn nói: “Từ sau khi thành thân liền không có việc gì thú vị, dù sao cũng phải tìm chút vui vẻ. Vi phu đã tính toán tốt lắm, về sau nha, chúng ta sẽ sống phóng túng quên trời đất! Đi hết kinh thành, lại đi khắp thiên hạ!” Nói xong, thân mình lại sáp đến trước mặt Nhan Thế Ninh, cười nói: “Ái phi, nàng nói thế có được không?”

Nhan Thế Ninh vừa nghe vậy thì ánh mắt cũng sáng lên: “Thật sự?” Trời biết hai năm này ở kinh thành nàng đã nhanh bị nghẹn chết.

Bùi Cẩn nhìn thần thái nàng bay lên, cười cười gật đầu, nói: “Ta khi nào thì lừa gạt nàng?”

“Ngươi chừng nào thì không gạt ta?” Nghe hắn nói lời này, Nhan Thế Ninh liền trừng mắt.

Bùi Cẩn chạy nhanh kéo nàng qua: “Thục nữ một chút, thục nữ một chút…”

Sau một lúc lâu, Nhan Thế Ninh lại có nghi vấn: “Không phải ngươi là vương gia sao? Lại vẫn có thể đi chơi?”

Bùi Cẩn điều chỉnh tư thế, híp mắt cười: “Đừng quên ta là một nhàn vương.”

Nhan Thế Ninh có chút suy nghĩ.

Bùi Cẩn trên danh nghĩa là Hiền vương nhưng cũng là nhàn vương, địa vị tuy cao nhưng quyền thế lại không lớn, hoặc là nói, căn bản không có quyền hành gì. Lúc thiên hạ vô sự, hắn cả ngày chính là giết thì giờ mua vui, nói dễ nghe là điềm đạm thong dong vô ưu vô cầu, nói khó nghe thì chính là chơi bời lêu lổng không làm việc đàng hoàng. Nhưng đợi cho đến khi thiên hạ xảy ra chuyện, đặc biệt là loại chuyện khiến người ta đau đầu thì hắn lại bị đẩy cho gánh vác trọng trách. Chẳng hạn như sáu năm trước đây Giang Hà vỡ đê ngập lụt Tuyên thành, chẳng hạn như hai năm trước Nam Cương phản loạn.

Việc này rất khó giải quyết, Thất vương và Thái tử đều bo bo giữ mình, không muốn dính vào. Mà việc này lại lớn khiến cho lòng dân hoảng loạn, phải có một nhân vật lớn để trấn áp. Vì thế, Bùi Cẩn liền trở thành sự lựa chọn tốt nhất.

Đương nhiên, Bùi Cẩn cho tới bây giờ đều có tự mình hiểu lấy, lúc bọn họ còn chưa động thủ thì đã tự mình thỉnh chỉ xin đi giết giặc, vì thế lại càng thêm tô sáng cho “hiền” danh của hắn.

Chỉ là đợi cho sự tình giải quyết xong, đến thời điểm luận công ban thưởng, Bùi Cẩn lại không nhận được cái gì tốt. Hắn chỉ là đứng đó để ổn định lòng người, đây là chức trách của một hoàng tử như hắn, điều này không có quá nhiều công lao gì…

Tóm lại, Bùi Cẩn chính là một viên gạch, chỗ nào cần liền chuyển đến chỗ đó, lợi dụng xong rồi lại đặt sang bên chờ đến lần sau.

Này cũng chính là một vật hy sinh!

Chỉ là Bùi Cẩn thật sự không có công lao sao? Nhan Thế Ninh nghĩ tới đêm đó đưa đồ ăn tới cho hắn, nhìn thấy dưới ánh nến màu vàng quất, hắn không ngừng viết ra biện pháp trừ lũ lụt. Mà sau đó, lũ lụt được khống chế phần nhiều là do chủ ý của hắn. Nhưng đến cuối cùng, tất cả công lao đều biến trở thành của người khác.

Hắn đem công lao của chính mình toàn bộ phủi sạch đi, để cho chính mình trở thành một hoàng tử không có tiếng tăm, không có tài cán, không được sủng ái. Như thế mới có thể sống sót được trong tranh đấu cung đình thảm khốc.

Giống như hiện tại, phản loạn ở Nam Cương gần như đã được giải quyết xong, hắn lại buông binh quyền, hết thảy vinh quang đều không liên quan gì đến hắn, tiếp tục làm một vị “Nhàn” vương.

Nhan Thế Ninh nhìn người đang gối đầu lên đùi mình nghỉ ngơi, đột nhiên cảm thấy, thằng nhãi này sống cũng không phải dễ dàng gì!

Còn nữa, tuy rằng thực không muốn thừa nhận nhưng thằng nhãi này quả thực là có bản lĩnh, tựa hồ như không có việc gì mà hắn không làm được. Thông minh của hắn không hiện ra ngoài tướng mạo nhưng lại lừa được tất cả người trong thiên hạ!

Một người giống như vậy, không làm hoàng đế thì có chút đáng tiếc…

Ý niệm này vừa nhảy ra trong đầu, Nhan Thế Ninh liền hoảng sợ.

“Nàng đang suy nghĩ cái gì?” Lúc này, Bùi Cẩn cảm giác được Nhan Thế Ninh không nhúc nhích, mở mắt nhìn thấy nàng đang ngồi thất thần liền hỏi.

Nhan Thế Ninh cúi đầu chống lại đôi con ngươi đen nhánh sáng ngời của hắn, trầm ngâm một lát rồi cười nói: “Ta đang suy nghĩ xem ngươi có nhược điểm gì?”

Một người cường đại như vậy, toàn thân đều không có sơ hở thì sẽ có nhược điểm là gì?

Tìm được nhược điểm đó, về sau cũng không sợ bị hắn bắt nạt nữa!

Hừ hừ!

Bùi Cẩn ngẩn ra, rất nhanh lại nở nụ cười, sau đó vươn tay níu lấy cổ Nhan Thế Ninh kéo xuống, một phen hôn lên môi của nàng.

Nụ hôn này, sầu triền miên, trăm chuyển ngàn hồi.

Đợi cho đến khi cảm giác được Nhan Thế Ninh sắp hít thở không thông, Bùi Cẩn mới buông ra, rồi sau đó nhìn nàng, nhẹ nhàng nói ra hai chữ: “Nàng ấy!”

Nàng ấy? Có ý gì?

Nhan Thế Ninh hồ đồ.

Nhưng mà, khụ khụ, Nhan Thế Ninh lập tức đẩy hắn ra —— lại chiếm tiện nghi của nàng!

Quay đầu nhìn về phía cửa sổ, đã đi qua con phố náo nhiệt nhất rồi, lúc này đối diện là một tiệm bánh bao. Bên ngoài cửa để một cái lồng hấp, một phụ nhân mặc bố y sau khi cầm lấy bánh bao liền xoay người rời đi.

Nhan Thế Ninh nhìn bóng dáng của nàng, nhăn mày.

“Đang nhìn cái gì?” Bùi Cẩn sáp lại hỏi.

“Ta giống như nhìn thấy một người quen.” Nhan Thế Ninh không xác định, nói.

“Ai?”

“Ngươi còn nhớ rõ nhà ta có một người là bác Lý không?”

Trong đầu Bùi Cẩn hiện lên bộ dáng một phụ nhân thật thà chất phác, “Ừm, ta nhớ rõ lạc khô dầu của bác ấy ăn ngon lắm! Như thế nào, vừa rồi là bác ấy?”

Nhan Thế Ninh lắc đầu: “Không chắc chắn lắm, chỉ nhìn thấy bóng dáng. Có lẽ là không phải, lúc đó ta lên kinh thành muốn mang theo bác ấy nhưng bác lại nói muốn về phía nam tìm người thân, hẳn là sẽ không ra bắc đến kinh thành. Ở kinh thành bác ấy cũng không quen biết người nào… Chẳng lẽ bác ấy tới tìm ta?”

Nói xong Nhan Thế Ninh lại hướng ra ngoài nhìn lại nhưng đã không thấy bóng dáng người kia nữa.

“Nếu bác ấy muốn tìm nàng thì chắc chắn sẽ tìm ra, tướng phủ, vương phủ ở chỗ nào, chỉ cần nghe ngóng một chút liền biết. Chúng ta cứ ở nhà chờ xem.” Bùi Cẩn nói.

Nhan Thế Ninh nghĩ nghĩ liền gật đầu.

Sau một lát thời gian liền đến vương phủ. Chính là gã sai vặt vừa mới xốc lên rèm xe, Bùi Cẩn nhìn người đang đứng trước cổng phủ liền cười khổ một tiếng nhìn Nhan Thế Ninh đang muốn đứng dậy: “Xem ra chúng ta lại phải ngồi trong xe ngựa một hồi nữa.”

Nhan Thế Ninh còn đang nghi hoặc thì bên ngoài đã vang lên một thanh âm vừa kính cẩn vừa thương lão: “Vương gia, vương phi, lão thái gia đang ở quý phủ chờ hai vị tham gia tiệc tối…”

Lão thái gia, cũng chính là Uy Quốc công.

Uy Quốc công năm nay tuy đã cận cổ lai hi nhưng vẫn như cũ quắc thước, mái tóc mặc dù bạc trắng nhưng lại được chải xếp tỉ mỉ. Hoa bào tối màu cùng với khuôn mặt nghiêm cẩn túc mục của hắn làm cho người ta cảm nhận được một loại áp lực trời sinh hướng lên người.

Khi Nhan Thế Ninh cảm nhận được khí thế quanh thân hắn liền nghĩ rằng uy vọng của Uy quốc danh xứng với thực.

Bùi Cẩn cảm nhận được nàng căng thẳng, không khỏi đưa tay vỗ vỗ vào lưng của nàng.

Lúc này bọn họ đang ở trong sảnh dùng bữa tối, hai bàn người. Con dâu, con trai của Uy Quốc công trong kinh thành đều tề tụ ở đây, ngay cả đám cháu nhỏ cũng được mang đến, đúng là khung cảnh cả nhà đoàn tụ.

Uy Quốc công có tất cả ba con trai, một nữ nhi, không ai không phải là rồng phượng trong biển người. Nữ nhi duy nhất gả vào cung phong làm quý phi, ba con trai hoặc làm tướng, hoặc làm quan, lại cưới các tiểu thư danh môn, quan hệ phức tạp khó gỡ. Ngay lúc đó phủ Quốc công là uy chấn nhất thời, thế lực che cả trời cao.

Chỉ tiếc khi Trân quý phi vì “phệ mẫu thai” mà chết, toàn bộ phủ Quốc công giống như tuột dốc không phanh.

Trưởng tử đóng ở biên quan đột nhiên gặp nạn, hai đầu gối trúng tên độc, may mắn sống sót nhưng sau lại nửa thân bất động. Con trai thứ làm quan quan ở bộ Hộ, vì án tham nhũng muối sắt ở Giang Nam mà chịu liên lụy, cuối cùng bị giáng chức phạt bổng, cuối cùng nhưng lại sờ không tới nửa phần quốc khố…

Chết chết, liệt liệt, bại bại, trải qua sóng gió lần này, Uy Quốc công tích tụ tâm bệnh, nằm giường một đoạn thời gian, từ nay về sau đóng cửa không ra ngoài. Vì thế phủ Quốc công hiển hách một thời cứ như vậy liền chìm xuống dưới.

Tiệc rượu xong, Nhan Thế Ninh bị một đoàn nữ quyến kéo đi nói chuyện phiếm.

Trước đây cũng từng gặp mặt qua, lại chưa từng bắt chuyện thâm giao, không nghĩ tới đảo mắt một cái đã trở thành người một nhà, điều này làm cho Nhan Thế Ninh thầm than không thôi. Đương nhiên đối mặt với các nàng ngươi một lời ta một lời, Nhan Thế Ninh ứng đối vẫn là trôi chảy. Trên mặt luôn là nụ cười mềm mại khiêm tốn, đương nhiên còn phải pha thêm một tia ngượng ngùng hỗn loạn, ngôn hành cử chỉ khéo léo mà không được mất thân thiết.

Khen tam thẩm có làn da trắng nõn mềm mịn làm người ta hâm mộ không thôi, nhìn thấy đích tôn trưởng tôn lại kinh ngạc tán thưởng tuổi nhỏ đã thông minh, lanh lợi như vậy, ngày sau nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn. Gặp nhị thẩm bị vắng vẻ một bên, toàn thân vừa nhìn là không có chỗ nào có thể khen tặng, vậy thì góp một câu: “Nghe nói nhị thẩm cũng mang họ Nhan, khẳng định năm trăm năm trước đều là người một nhà” kéo gần quan hệ… Tóm lại, “gia yến” lần này, đối mặt với nhóm nữ quyến, Nhan Thế Ninh phát huy đầy đủ bản chất “dối trá”, thật có thể nói là mây bay nước chảy, hạ bút thành văn.

Chỉ là, tại lúc các nàng còn đang cười nói, ánh mắt Nhan Thế Ninh khe khẽ đảo qua cánh cửa đang khép chặt đằng xa.

Bùi Cẩn bị gọi vào đã một lúc lâu.

Trong cửa, huân hương lượn lờ, một mảnh yên tĩnh.

Uy Quốc công và Bùi Cẩn ngồi đối mặt nhìn nhau, không có người khác.

Uy Quốc công nhìn Bùi Cẩn, ánh mắt phức tạp. Bùi Cẩn chỉ lẳng lặng cúi đầu, ngụm có ngụm không uống trà.

Ai cũng không nguyện mở miệng trước.

Mở miệng trước liền rơi xuống hạ phong.

Khóe miệng Bùi Cẩn mang theo nụ cười, hắn không vội, hắn còn có thời gian. Về phần tiểu sư tử, nghĩ rằng nữ nhân bên ngoài nàng có thể dễ dàng ứng phó. Vậy thì chậm rãi đấu trí đi!

Uy Quốc công nhìn Bùi Cẩn càng ngày càng thả lỏng, trong mắt liền hiện lên một tia tinh quang, rất nhanh lại biến thành thất vọng. Sau một lúc lâu, hắn rốt cuộc mở miệng đánh vỡ yên lặng.

“Ngươi không muốn đổi vị trí?” Thanh âm già cả nhưng hữu lực.

Bùi Cẩn cười đến thong dong, vỗ vỗ ghế gỗ tử đàn dưới thân, nói: “Vị trí này rất tốt!”

Thật đúng là biết giả bộ hồ đồ.

“Ngươi đã sớm muốn giải quyết Thu Nguyệt đúng không?” Uy Quốc công theo dõi biểu tình của hắn, trực tiếp nói.

Bùi Cẩn ngẩn ra, mỉm cười: “Thu Nguyệt là cháu gái của Phạm thúc, Phạm thúc đối với ta rất tốt, vốn nghĩ rằng qua một đoạn thời gian sẽ nạp nàng làm thiếp, ai ngờ nàng…” Nói đến chỗ này, trên mặt Bùi Cẩn là bất đắc dĩ, là tức giận mà cũng là đáng tiếc.

Trả lời không vào câu hỏi.

“Nhưng nàng lại là cháu gái của Phạm thúc, Phạm thúc đã từng cứu ngài… Cho nên ta sẽ không truy cứu, dù sao cuối cùng mọi chuyện còn chưa có phát sinh. Việc này cứ như vậy để nó trôi qua đi!” Nói xong, Bùi Cẩn lại khẽ thở dài một tiếng.

Uy Quốc công trầm mặc. Tối hôm qua Thu Nguyệt bị đuổi về, sau khi thẩm vấn một trận hắn mới biết, kế hoạch hắn vốn bày ra đã bị người ta nhìn thấu. Hắn rốt cuộc xem nhẹ vị hoàng tử không được sủng này.

Bùi Cẩn vạch trần âm mưu của hắn, lại che giấu âm mưu của hắn, chỉ đem hết thảy nguyên nhân là do một cái nha hoàn ghen tuông mà mưu hại chủ tử.

Chuẩn bị hoàn hảo để đuổi người!

Mà Thu Nguyệt, lão Phạm đã từng cứu mạng của hắn, cho nên dù nàng phạm vào tội danh như vậy hắn cũng không thể xử tử nàng.

“Thật sự là mưu kế tốt!” Uy Quốc công hít sâu, chính là nghe không ra cảm xúc.

Bùi Cẩn không đáp lời, chỉ uống trà.

Uy Quốc công từ trong tay áo xuất ra một phong thư, đưa qua, nặng nề nói: “Thời điểm giữa trưa, tại cửa thư phòng ta phát hiện được cái này.”

Bùi Cẩn mở ra, vừa nhìn liền run sợ.

—— Kẻ giết Trân quý phi chính là Hoàng hậu!

Bên dưới lại là nguyên nhân Trân quý phi chết!

Trong nháy mắt, Bùi Cẩn nghĩ tới Bắc Đẩu —— Đáng chết!

Run sợ, lại mạnh mẽ trấn định lại, Bùi Cẩn kinh hoàng nói: “Này… Này…”

Uy Quốc công nói: “Ta đã sớm hoài nghi cái chết của Trân nhi nhưng lại điều tra không ra, không nghĩ tới lại là như thế này! Mẫu phi đối đãi với ngươi không tệ, ngươi nhất thiết phải báo thù cho Trân nhi!”

Bùi Cẩn siết chặt nắm tay, đầu óc nhanh chóng chuyển động. Kế này không thành lại sinh ra kế khác, Uy Quốc công là buộc hắn phải đối phó Hoàng hậu.

“Ta sẽ nghiêm túc tra xét việc này!” Cuối cùng, Bùi Cẩn nói.

Uy Quốc công nhìn hắn thật lâu, ánh mắt như thể muốn xuyên qua da thịt nhìn thẳng vào xương cốt của hắn, nói: “Không nên làm kẻ vong ân phụ nghĩa!”

Nháy mắt, Bùi Cẩn ghê tởm giống như ăn phải ruồi bọ!

Đợi cho sau khi Bùi Cẩn rời đi, con thứ ba của Uy Quốc công, Phạm Minh, từ sau bình phong tiến ra.

“Cha, chúng ta rốt cục có dùng được Bùi Cẩn hay không?”

Uy Quốc công lắc lắc đầu.

“Vậy chúng ta có cần…” Trong mắt Phạm Minh hiện lên một tia ngoan độc.

“Không cần. Hắn nhìn thấu âm mưu của chúng ta những cũng không nói toạc ra là đang nhắc nhở chúng ta, không cần hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng chủ yếu là hắn làm cho chúng ta hết hy vọng, hắn thực sự không để ý tới ngôi vị Hoàng đế!”

“Vậy chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

Uy Quốc công trầm mặc một lúc lâu, sau đó nói: “Yên lặng xem xét đi!”

2 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 16

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s