Phu quân, kiềm chế điểm_chương 18

[18] Trầm mê nữ sắc bại gia tử.

Mấy ngày nay, Bùi Cẩn chân chính cảm nhận được cái gì gọi là sống một ngày dài như một năm. Hắn bấm ngón tay tính một ngày lại qua một ngày, thế cho nên đợi đến khi ngày rằm trung thu đến, hắn lại có cảm giác không chân thực.

“Bắc Đẩu, là hôm nay đúng không?” Sáng sớm Bùi Cẩn đã chạy đến phòng thuốc túm lấy Bắc Đẩu hỏi dồn.

Bắc Đẩu im lặng nhìn hắn một cái, không trả lời.

Ngươi mỗi ngày đều đến hỏi một lần là muốn LÀM SAO?

Bùi Cẩn sung sướng cười đến nhếch miệng, không để ý đến bộ dáng Bắc Đẩu không nói gì, đợi cho đến khi một cái bình sứ đưa qua hắn mới hoàn hồn.

“Đây là cái gì?” Mở ra mới thấy bên trong chứa đầy những viên thuốc màu nâu.

“Thuốc ngừa thai.” Bắc Đẩu đáp.

“…” Bình sứ trong tay đột nhiên trở nên nặng nề, sắc mặt Bùi Cẩn cũng dần ngưng trọng.

Bắc Đẩu nhìn hắn, nói: “Nếu ngươi không nghĩ tới vị trí kia vậy đứa nhỏ cũng không nên nóng lòng.”

Hoàng tự có quan hệ rất lớn với ngôi vị Hoàng đế. Hoàng hậu hạ độc âm quỳ khiến cho Nhan Thế Ninh không có con nối dòng, vì thế nếu Nhan Thế Ninh thực sự mang thai, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm lớn hơn nữa.

Chuyện này, Bùi Cẩn thế nào lại không biết.

Nhìn Bùi Cẩn chậm rãi thu hồi bình sứ, Bắc Đẩu lại sâu kín nói một câu: “Đã quên nói cho ngươi, là thuốc thì cũng có ba phần độc, dùng lâu dài sẽ có hại cho cơ thể.”

Trong khoảnh khắc khuôn mặt Bùi Cẩn liền xị xuống dưới, buồn bã nói: “Ngươi cố ý!”

Sớm không nói muộn không nói, đợi cho hắn mong chờ lâu ngày rốt cục đợi được lại hắt cho một chậu nước lạnh… Thật sự là, rất tàn nhẫn!

Bắc Đẩu nhìn ánh mắt ai oán của hắn, cầm lấy thuốc bột đã bào chế tốt liền bay đi.

Bùi Cẩn mang vẻ mặt buồn bực trở về phòng ngủ liền nhìn thấy Nhan Thế Ninh đang xoa cổ đi ra, vừa đi vừa hung hăng trừng mắt nhìn hắn. Chỉ chút như vậy, Bùi Cẩn lại nở nụ cười.

Hắc hắc, đêm qua hắn lại ép buộc nàng đến nửa đêm, một phút kìm lòng không đặng liền hôn lên cổ nàng một vài dấu vết hồng hồng. Nghĩ đến hình ảnh nàng nằm dưới thân hắn thở dốc xin khoan dung, một nơi nào đó trên người Bùi Cẩn lại thức tỉnh.

Khụ, thực sự là nghẹn đủ lâu.

“Ngươi còn cười? Hôm nay là cung yến trung thu, ngươi bảo ta lấy cái gì để che?” Nhan Thế Ninh nói xong liền đi tới bên cạnh bàn, bưng lấy bát cháo gà uống một ngụm. Uống hết một nửa lại cảm thấy không có khẩu vị ăn tiếp đành bỏ xuống.

“Đổi một bộ xiêm y cao cổ là được rồi.” Nói xong, Bùi Cẩn cảm thấy bụng có chút đói, thuận tay với lấy bát cháo kia uống cạn.

Nhan Thế Ninh trừng to mắt: “Kia, cái kia ta đã uống qua!”

Bùi Cẩn liếm liếm môi, cười đến mị hoặc: “Nước miếng sao? Chút nước miếng ấy căn bản không cần nhắc tới!”

Nhan Thế Ninh nghĩ đến mỗi đêm hắn đều đem nàng hôn đến thiếu chút nữa hít thở không thông, khuôn mặt lại đỏ hồng, không nói.

Đợi chút! Nước miếng không phải là trọng điểm được không?!

Ngươi đường đường một vương gia lại ăn cơm thừa của nữ nhân mới là trọng điểm!

Lúc này nha hoàn ngoài cửa lại bẩm báo: “Vương gia, vương phi, Tô thị tác y phường đã đưa đồ tới.”

Tô thị tác y phường, ngoại trừ cung đình ra thì đây là nơi làm xiêm y tốt nhất thiên hạ. Đương nhiên, có thời điểm nơi đây còn làm ra xiêm y còn xa hoa hơn cả cung đình. Chẳng hạn như, hiện tại.

Bùi Cẩn lấy từ trong hộp gỗ tinh xảo đặt trên bàn ra một bộ xiêm y, nói: “Đến, thử xem, nhìn xem có hợp người hay không!”

Nhan Thế Ninh nhíu mày nói: “Thứ này là cho ta?”

Bùi Cẩn cười: “Chẳng lẽ lại là cho ta?”

Nhan Thế Ninh đưa tay cầm lấy, chỉ thấy một mảnh tơ lụa hoa lệ chế thành sắc váy xanh nhạt, vừa động đậy một chút liền giống như sóng nước lưu chuyển. Lại bởi vì màu sắc này tránh cho quá chói mắt liền hạ màu trầm một ít, tuy thế nhưng nhìn vẫn xa hoa, viền váy thêu hoa văn chìm, nhìn vừa tinh mỹ lại không kém phần hào phóng, ổn trọng.

Nhan Thế Ninh chưa bao giờ gặp qua bộ xiêm y nào xinh đẹp như vậy cả, cho dù nàng kiệt lực khắc chế nhưng kinh diễm trong ánh mắt vẫn là khó nén.

Bùi Cẩn thấy thế, cười nói: “Đây mới chỉ là một bộ, về sau có thể còn có nhiều.”

Nhan Thế Ninh ngẩng đầu, trong mắt lộ ra nghi hoặc.

Bùi Cẩn không muốn nhiều lời, chỉ nói: “Nhanh đi thay đi, cung yến đêm nay nàng sẽ mặc bộ này.”

Nhìn Nhan Thế Ninh vui rạo rực chạy vào trong phòng thay quần áo, Bùi Cẩn cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng. Hắn lẩm bẩm: “Ta đã sớm nói qua, ngày nào đó ta sẽ để nàng mặc xiêm y đẹp nhất trên đời này!”

Khi đó, Nhan Thế Ninh mười hai tuổi, không hề giống thời điểm sáu tuổi chỉ biết ăn, chơi và ngủ. Nàng bắt đầu đi chậm lại bước chân mỗi lần đi qua các cửa hàng tác y phường, trong mắt có thể nhìn ra được là khát vọng. Chỉ là khi đó, Dung thị không nhận bạc mà kinh thành gửi tới, chỉ có thể duy trì ăn mặc hàng ngày mà không có tiền tiêu vào những thứ xa xỉ, cho nên Nhan Thế Ninh chỉ có thể mặc những xiêm y mộc mạc.

Mà khi đó, Bùi Cẩn chưa được phong vương, không có đất, không có cửa hàng, chỉ có thứ cơ bản nhất là tiền tiêu hàng tháng. Mà tiền tiêu hàng tháng này hắn lại sớm dùng hết vào mấy trò cá cược, không thể trích ra một phần đi mua xiêm y. Cho nên hắn chỉ có thể nói: “Nàng chờ thêm chút nữa, một ngày nào đó, ta nhất định sẽ để nàng mặc xiêm y đẹp nhất trên đời.”

Đương nhiên, Nhan Thế Ninh lúc đó nghe những lời này thì lưu loát quăng cho hắn một cái xem thường: “Ai thèm!”

Nhan Thế Ninh cài xong nút áo long phượng cuối cùng trên cổ, vừa muốn xoay người lại phát hiện Bùi Cẩn đang dựa ở cửa, ôm tay, cười đến, khụ, sắc tình.

“Ngươi chừng nào thì vào?” Nhan Thế Ninh cả kinh hỏi.

“Không cần khẩn trương như vậy, cũng không phải chưa thấy qua. Mà đâu chỉ thấy qua, sờ cũng sờ vài lần.” Nói xong, Bùi Cẩn thực đáng khinh xoa xoa tay.

Nhan Thế Ninh rơi rụng da gà đầy đất, vẫn là nên chuyển đề tài đi, “Xiêm y này là ngươi gọi người làm cho ta?”

Bùi Cẩn gật gật đầu.

“Vậy ngươi làm sao mà biết được kích cỡ của ta?” Xiêm y này cũng quá vừa người.

Bùi Cẩn tiếp tục chà xát tay, “Ta đã nói rồi, sờ ta đều sờ vài lần, làm sao lại không biết kích cỡ của nàng chứ?”

“Đi chết đi!!!”

“Hắc hắc hắc hắc!” Bùi Cẩn tiếp tục cười đáng khinh, trong lòng lại nghĩ biết được kích cỡ của nàng tất nhiên là đơn giản, chỉ cần lấy quần áo cũ của nàng nhìn vài lần là đoán ra.

“Vô duyên vô cớ ngươi lại làm xiêm y cho ta làm gì?” Mặc xong xuôi, Nhan Thế Ninh liền ngồi xuống ghế hỏi.

Bùi Cẩn nhíu mày, nói thẳng: “Thì xiêm y cũ của nàng quá khó nhìn, ta sợ quăng mất mặt mũi của chúng ta.”

Nhan Thế Ninh cười lạnh: “Đúng là làm khó ngài.”

“Đâu có đâu có, bổn vương cho tới bây giờ đều khoan hồng độ lượng.”

“Nhưng mà…”, Nhan Thế Ninh liếc mắt một cái nhìn hắn, nói: “Quần áo này rất đắt đúng không?” Tô thị tác y phường cho tới bây giờ đều là nơi làm ra xiêm y sang quý, lần trước Nhan Thế Tĩnh đặt mua đã tốn hết của Nhan Chính gần nửa năm bổng lộc. Mà thân xiêm y này, vừa nhìn cũng biết tốt hơn so với của Nhan Thế Tĩnh rất nhiều.

“Ái phi đây là đau lòng xót bạc cho vi phu sao? Không cần không cần, để ái phi cao hứng, vi phu táng gia bại sản cũng cam lòng!” Bùi Cẩn nói vô cùng khẳng khái phóng khoáng.

Nhan Thế Ninh vô cùng hồ nghi, chẳng nhẽ Bùi Cẩn có rất nhiều tiền? Nhưng là theo như nàng biết Bùi Cẩn cũng không có bao nhiêu gia sản a!

Mà khi tin tức Bùi Cẩn vừa tiêu tốn ba năm tích góp tiền bạc mua quần áo, trang sức cho Nhan Thế Ninh truyền vào lỗ tai mỗi người, phản ứng của bọn họ lại không đồng nhất.

Nhan Chính cảm thấy mặt rất là đau.

Nhan Thế Tĩnh hâm mộ, ghen tị, phẫn hận.

Thất vương cười lạnh: Trầm mê nữ sắc! Bại gia tử!

Còn bên trong thâm cung, nam nhân mặc hoàng bào ngồi trên long ỷ sau khi nghe xong bẩm báo, trên mặt lại phảng phất nụ cười như có như không —— đứa con trai này, hắn càng ngày càng nhìn không thấu!

Gia sản tiêu tán hết, hắn rốt cuộc muốn làm gì?

Bùi Cẩn không muốn làm gì, hắn chỉ thầm muốn làm cho Nhan Thế Ninh trở nên xinh đẹp, kinh diễm áp quần phương. Cho nên sau khi hắn mang theo Nhan Thế Ninh tiến cung, nhìn đến những ánh mắt ngỡ ngàng quanh thân nàng thì tươi cười càng thêm ôn hòa. Đương nhiên, Nhan Thế Ninh lại cười vô cùng rụt rè, e lệ.

Váy dài sắc xanh nhạt khiến cho dáng hình của nàng trở nên hết sức thướt tha yêu kiều. Những đóa hoa thêu bằng chỉ bạc lại khiến làn da càng thêm nõn nà như tuyết, phối hợp hài hòa với chiếc trâm cài đầu bằng ngọc xanh mượt cài trên ba ngàn tóc đen rủ xuống như thác chảy… Mọi người nhìn vào trong mắt chỉ cảm thấy Nhan đại tiểu thư giấu trong góc tối ngày xưa như thay da đổi thịt, trở thành một người hoàn toàn khác.

Vương tôn quý tộc trẻ tuổi trừng lớn hai mắt, khó có thể tin. Đám danh môn khuê tú còn lại thì cắn chặt khớp hàm, siết héo cả khăn tay.

Từ trước đến nay Nhan Thế Ninh ở kinh thành luôn luôn là một bộ khiêm tốn, ẩn nhẫn, thình lình trở thành tiêu điểm của mọi người, đáy lòng nhưng lại sinh ra một chút khẩn trương. Trời biết hôm nay nàng chỉ muốn làm vách tường hoa, ẩn ẩn trong đám người vui ăn vui uống liền thôi, ai ngờ Bùi Cẩn lại làm cho nàng trở thành bộ dáng như thế này —— tuy rằng quả thực rất được, nhưng… Nhưng đây cũng không phải là phong cách vốn có của nàng được không?

Tuy vậy, mặc dù trong lòng cứ việc khẩn trương muốn chết nhưng trên mặt vẫn phải giả bộ ung dung bình tĩnh.

Bùi Chương từ rất xa liền trông thấy bọn họ, trước mắt sáng ngời, cất bước đi tới.

“Mấy ngày không gặp, tinh thần Cửu đệ thật sự là lên trông thấy. Quả thật là người gặp việc vui thì tinh thần phấn khởi!” Bùi Chương tuy nói là Bùi Cẩn nhưng ánh mắt lại như cố ý vô tình lướt trên người Nhan Thế Ninh, trong mắt còn có thể thấy được chút ý tứ hối hận.

Bùi Cẩn thu hết vào trong mắt, cười đến tự nhiên: “Thất ca nói phải.”

Nhan Thế Ninh nghe hai huynh đệ bọn họ nói chuyện bằng mặt mà không bằng lòng, cảm thấy không thú vị liền dịch dịch sang bên cạnh đứng. Đột nhiên nàng phát hiện gấu váy nàng bị kéo, cúi đầu nhìn xuống liền phát hiện một nhóc con mặc áo choàng màu vàng đang dùng cánh tay nhỏ bé túm lấy váy nàng ra sức kéo.

Nhan Thế Ninh vừa thấy liền rất là vui mừng. Tiểu nam hài này xem ra chỉ mới hai, ba tuổi, mập mạp, trắng trẻo, hai con mắt tròn tròn đảo qua đảo lại, chính là đang nhìn chằm chằm nàng.

Miệng còn hô: “Y… Y…”

Ai vậy nha? Nhan Thế Ninh còn chưa kịp hỏi thì thấy chui từ trong bụi hoa ra, một bé gái lao tới đây, thời điểm đi tới trước mặt nàng còn giật lấy cánh tay của tiểu nam oa kia, hung dữ nói: “Con mèo kia, ngươi chạy loạn! Không nghe lời!”

Tiểu nam oa đứng thẳng không xong, đặt mông ngồi trên mặt đất. Trên mặt đất là cỏ mềm, mông của hắn nhiều thịt, ngã xuống cũng không đau, chỉ là nghe tiểu nữ oa kia quát lên liền mếu máo oa oa khóc.

Thằng nhóc vừa khóc liền hấp dẫn sự chú ý của Bùi Cẩn.

“Tiểu Thập tam!” Hắn tiến lên đem tiểu nam oa ôm lấy, phủi phủi bụi trên quần áo: “Tại sao lại ở một mình chỗ này?”

Nhan Thế Ninh giật mình, thì ra nhóc con nhỏ nhỏ này lại là đệ đệ của Bùi Cẩn, hoàng tử thứ mười ba, Bùi Kha!

Trời ạ!

Lần trước tiến cung thỉnh an, La phi nói thân thể lâm bệnh nhẹ, vắng họp cho nên Nhan Thế Ninh cũng không trông thấy được hai mẹ con bọn họ.

“Vân Tuệ!” Bùi Chương nhìn thấy tiểu nữ oa, âm trầm quát lên một tiếng.

Tiểu nữ oa nhất thời thu lại ngạo khí, “Phụ… Phụ vương…”

Lúc này lại có mấy nữ nhân chạy tới, dẫn đầu là mẫu phi của hoàng tử Thập tam, La thị, cùng với Thất vương phi Cố thị.

La phi nhìn thấy tiểu Thập tam bình an vô sự liền nhẹ nhàng thở ra, “Ngươi như thế nào lại chạy loạn vậy? Không phải đang chơi cùng Vân Tuệ sao?”

Thì ra mới vừa rồi nàng mang theo tiểu Thập tam ngắm cảnh trong ngự hoa viên, vừa vặn gặp gỡ Thất vương phi mang theo Vân Tuệ vì thế liền để cho hai tiểu hài tử cùng nhau chơi đùa, các nàng đứng một bên nói chuyện phiếm, dù sao cũng còn còn có nha hoàn trông coi. Ai ngờ chẳng được bao lâu hai đứa nhỏ liền trốn vào núi giả không thấy đâu làm cho các nàng gấp phải chết!

“Đánh, đánh!” Tiểu mười ba nhìn Bùi Vân Tuệ, mếu máo nói. Hắn rất là muốn cáo tội một cách lưu loát, nói vừa rồi Vân Tuệ ở trong núi giả đánh hắn, hắn là muốn trốn đi mới chạy loạn. Nhưng hắn nói chuyện lại không được rõ ràng cho nên chỉ có thể trừng lớn hai mắt.

Hắn rất đáng thương nha! Tiểu Vân Tuệ là quả trứng thối, luôn luôn đánh hắn, ô ô! ! !

Bùi Vân Tuệ nói chuyện so với hắn lưu loát hơn nhiều, thấy hắn ý đồ muốn cái tội, mắt hạnh liền trừng lên, tức giận nói: “Ngươi đừng nói lung tung! Không có!”

Tiểu Thập tam sợ đến mức rụt hết cả vào trong lòng Bùi Cẩn.

Nhan Thế Ninh hỗn độn, đồng dạng là ba tuổi, thế nào khác biệt lại cách xa như vậy?

Đồng dạng là hoàng tử, thế nào khác biệt lại cũng lớn như vậy?

Tiểu Thập tam, ngươi thật sự là không phải quẫn bình thường!

***

Tác giả có việc muốn nói:

Tô Tra: Tiểu Thập tam đáng thương, lúc nhỏ ngươi bị bắt nạt, chờ đến khi trưởng thành ngươi vẫn tiếp tục bị bắt nạt!

Tiểu Thập tam: Lại còn bị ai bắt nạt nữa a? ? ?

Tô Tra: tiểu Phi Phi, tiểu bằng hữu…

Tiểu Thập tam: tiểu phi phi là ai a!

Tô Tra: cháu lớn của ngươi!

Tiểu Thập tam: ~~~~(>_<)~~~~ ta thật đáng thương a!

Tiểu Phi Phi: bị ta bắt nạt, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh a ngu ngốc!

Tiểu Thập tam: T.T

2 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 18

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s