Phu quân, kiềm chế điểm_chương 20

[20] Đêm xuân trướng ấm một điểm hồng.

Lúc thị vệ đuổi tới nơi thì thích khách kẻ bị giết kẻ bị kiềm chế. Vốn định giữ lại người sống, ai ngờ thích khách đột nhiên lại thất khiếu đổ máu mà chết, nguyên nhân là bọn chúng ngậm độc dưới lưỡi.

Vì thế, mặt rồng giận dữ.

Diên đế hạ lệnh phải gay gắt điều tra vụ này rồi sau đó vội vã xoay người vào điện, bởi vì, Bùi Chương bị thương.

Thời điểm yến hội đang diễn ra, Bùi Chương cách Diên đế không gần nhưng khi nghe thấy có thích khách liền chạy nhanh tới cứu giá. Cuối cùng trong lúc nguy cấp liền chắn trước mặt Diên đế, thay hắn đỡ một kích trí mạng.

Lúc này Bùi Chương đang hôn mê bất tỉnh, thái y lũ lượt vây quanh chữa trị.

“Nếu như hắn có việc gì, trẫm cho tất cả các ngươi chôn cùng!” Diên đế thịnh nộ đến mức khuôn mặt xơ xác tiêu điều, thanh âm quanh quẩn bên trong cung điện rộng lớn, chấn đau cả màng tai của mọi người.

Mục quý phi hai mắt sưng đỏ, rơi lệ không ngừng.

Thần sắc Hoàng hậu ngưng trọng, sâu trong mắt có một tia thầm hận, cũng không biết là hận Bùi Chương tại sao không có chết luôn hay là hận cơ hội tốt như vậy không công để cho hắn chiếm được lợi. Hắn lúc này nếu không chết, Diên đế nhất định sẽ đối với hắn thêm vài phần để ý!

Thái tử còn lại là đứng ở bên người Hoàng hậu, khuôn mặt nhìn giống như u sầu vô hạn nhưng nếu như cẩn thận xem kỹ thì có thể thấy được hắn là đang thất thần.

La phi mang theo tiểu Thập tam đứng ở bên cạnh. Tiểu Thập tam còn đang mờ mắt buồn ngủ, thình lình lại nghe được tiếng rống giận của Diên đế, cả kinh lập tức dựng thẳng sống lưng, quay đầu trái nhìn một cái, phải nhìn một cái, sau khi phát hiện ra không có chuyện gì của mình liền tiếp tục lệch đầu ngủ gật.

Bùi Cẩn chính là đang quan sát thần sắc của mọi người, gặp dáng điệu thơ ngây của tiểu Thập tam thì khóe miệng không khỏi hơi cong lên, nhưng sau ý thức được cái gì lại lập tức hạ xuống. Quay đầu nhìn lại thấy Nhan Thế Ninh vẻ mặt mệt mỏi, trong lòng lại mềm đi ba phần, sau đó hy vọng Bùi Chương nhanh chóng tỉnh lại, như thế bọn họ liền có thể về nhà tắm rửa đi ngủ.

Kỳ thật hắn cũng không lo lắng Thất ca vì một kiếm này mà đi tây thiên bái phật. Nếu Bùi Chương dễ dàng chết như vậy thì đó cũng không phải là Bùi Chương!

Huống chi, thích khách xuất hiện trong đêm nay rất quỷ dị!

Đối với bố cục trong cung rõ ràng như lòng bàn tay không nói, yến hội đêm nay được sắp xếp như thế nào đều nắm rõ, nếu nói trong cung không có nội ứng, đánh chết hắn cũng không tin tưởng. Hơn nữa nội ứng này, thân phận còn không đơn giản.

Nghĩ vậy, ánh mắt Bùi Cẩn lại quét tới vài vị hậu phi và hoàng tử, chỉ là nhìn nữa cũng không ra manh mối.

Lúc này, ngự y rốt cục cũng đi ra bẩm báo: “Thất vương hồng phúc tề thiên, lúc này đã không cần lo lắng đến tính mạng, chỉ cần tu dưỡng một đoạn thời gian là ổn.”

Lời này vừa nói xong, Diên đế nhẹ nhàng thở ra. Mục quý phi cũng nhẹ nhàng thở ra. Hoàng hậu cười cười lạnh lùng.

“Chương nhi bị trọng thương, ở lại trong này chăm sóc đi.” Diên đế nói.

Mọi người nghe vậy thì thần sắc đều biến đổi. Một hoàng tử đã được phong vương lại ở lại trong cung… Chuyện này ý nghĩa cũng không bình thường!

Diên đế lặng lẽ liếc mắt nhìn mọi người một cái, khi tầm mắt dừng ở trên người Nhan Thế Ninh thì không tiếng động hơi gật đầu một cái, sau đó nặng nề nói: “Sắc trời không còn sớm, các ngươi đều lui ra đi.”

Vầng trăng trên bầu trời như một chiếc lồng đèn bằng bạc lặng lẽ hắt ánh sáng mờ lên chiếc xe ngựa ở đầu đường, vẩy ra một cái bóng ngắn ngủi phía sau.

Lúc này đã là đêm khuya.

Nhan Thế Ninh vẫn còn có chút hoảng hốt, trong lòng cũng lạnh lẽo. Bùi Cẩn ôm lấy nàng, nàng cũng không kháng cự, ngược lại chỉ cảm thấy an ổn.

“Không sợ, không sợ, ta ở đây.” Khi đó, hắn nói như vậy.

Đúng vậy, chỉ cần có hắn ở đó, nàng liền không sợ, mặc kệ là sáu tuổi lúc nàng bị người ta bắt nạt, mười hai tuổi khi nàng bị chó dữ rượt theo hay là mười tám tuổi lúc nàng suýt bị thích khách đâm chết… Chỉ cần có hắn ở đó, hắn sẽ luôn luôn tìm cách có thể bảo vệ nàng, liều chết bảo vệ nàng.

Nhan Thế Ninh nghĩ nghĩ, hốc mắt lại đỏ lên, bởi vì nàng biết, có lẽ tên hỗn đản này ti bỉ vô sỉ, tiểu nhân mười phần, sẽ nghĩ ra hết mọi biện pháp ép buộc nàng, bắt nạt nàng, tra tấn nàng… Nhưng cũng chỉ có tên hỗn đản này là thật tình đối tốt với nàng, chẳng sợ mất mạng.

Nói nữa, đến bây giờ, nàng cũng chỉ có hắn.

“Nàng thế nào lại khóc?” Bùi Cẩn thấy Nhan Thế Ninh lại rớt nước mắt, chạy nhanh lấy ra khăn tay lau cho nàng.

Nhan Thế Ninh cũng không nói gì, chỉ dựa vào trong lòng của hắn, cánh tay gắt gao ôm lấy cổ hắn.

Trong nháy mắt, Bùi Cẩn giật mình, bởi vì đây là lần thứ hai Nhan Thế Ninh chủ động yêu thương nhung nhớ hắn. Lần đầu vẫn là thật nhiều năm về trước, nàng bị một con chó dữ đuổi theo, hắn nhìn thấy liền xả thân ra cứu, thật vất vả đuổi được con chó dữ đó đi thì cũng là lúc Nhan Thế Ninh phốc lên ôm lấy cổ hắn, hẳn là rất sợ hãi.

Bùi Cẩn đại khái là hiểu được tâm tư của Nhan Thế Ninh, vỗ vỗ lưng của nàng rồi sau đó cười nói: “Ái phi yêu thương nhung nhớ thế này là muốn làm chi?”

Nhan Thế Ninh nghe hắn vẫn còn có tâm đùa giỡn trêu cợt nàng, nhìn cần cổ lộ ra của hắn, răng nanh cũng ngứa lên, cúi đầu hung hăng cắn một ngụm.

Khi làn môi mềm mại ấm áp chạm vào da thịt, Bùi Cẩn chỉ cảm thấy giống như bị sét đánh trúng, hai tay cũng kìm lòng không được mà siết chặt thắt lưng mảnh khảnh của nàng. Cảm giác được nàng nhả miệng, Bùi Cẩn đem nàng đẩy ra, nương theo ánh trăng nhìn dung nhan của nàng, sau đó tâm vừa động, cúi đầu áp môi xuống.

Ai ngờ khi hai đôi môi sắp đụng phải nhau thì xe ngựa đột nhiên lại dừng.

“Vương gia, vương phi, đến nơi rồi.”

Đáng chết!

Nhìn biểu tình nhịn cười của Nhan Thế Ninh, Bùi Cẩn hung hăng vỗ lên mông của nàng, ác thanh ác khí nói: “Yên tâm, đêm còn rất dài.”

Tươi cười của Nhan Thế Ninh lập tức cứng lại.

Mệt mỏi một ngày tự nhiên muốn tắm rửa sạch sẽ một cái. Nhan Thế Ninh nhìn nước ấm chuẩn bị tốt lắm liền bắt đầu cởi áo, khi nhìn đến vết rách trên cánh tay áo lại bắt đầu có chút đau lòng.

Đang yên lành một bộ quần áo tốt lại phải lãng phí! Cũng may váy còn chưa có bị phá!

Cởi cởi, trên người chỉ còn lại cái yếm và tiết khố. Nhan Thế Ninh đang muốn cởi yếm lại cảm giác được sau lưng có người, cuống quýt quay đầu nhưng cũng đã bị người từ đằng sau ôm lấy.

“Ái phi, tắm chung không?” Bùi Cẩn cười đến giảo hoạt.

Tấm lưng trần dán lên vòm ngực lửa nóng của nam nhân phía sau, thắt lưng lại bị người ta ôm chặt, tư thế này, rất làm cho người ta không chịu nổi. Nhan Thế Ninh chỉ cảm thấy chân mềm nhũn, thân mình dần dần nóng lên.

Nàng gian nan xoay người, kiên quyết nói: “Không!”

Đợi cho đến khi nhìn đồ Bùi Cẩn mặc trên người nàng liền hoảng sợ, lập tức quay đầu. Trên người Bùi Cẩn chỉ khoác mỗi một kiện áo mỏng, cổ áo mở rộng, bên trong không có sợi vải nào hết!

Tuy rằng đồng giường cộng chẩm bao nhiêu ngày nhưng Bùi Cẩn mặc vẫn là rất chỉnh tề, ít nhất so với hiện tại thì chỉnh tề hơn, tốt xấu còn mặc tiết khố. Như bây giờ, cởi quần áo liền cái gì cũng không có!

Thật sự là rất hỗn đản!

Bùi Cẩn nhìn khuôn mặt giăng đầy mây đỏ của nàng, cười đến càng tệ hại hơn: “Nhưng vi phu lại muốn thì làm sao bây giờ?” Nói xong cũng không chờ Nhan Thế Ninh đáp lại, tiến lên ôm lấy nàng thả vào trong thùng tắm, sau đó chính mình cũng bước vào.

Nhan Thế Ninh bám lấy thành gỗ muốn đi ra ngoài, nhưng Bùi Cẩn sớm có phòng bị, tay bao lấy tay nàng, đem nàng ấn xuống dưới, sau đó… Cực kỳ thuần thục thay nàng cởi cái yếm.

Nhan Thế Ninh liều chết ngăn trở!

Yếm mà mất, là hết!

Nhưng cái yếm này chỉ có hai nút buộc, Bùi Cẩn nhiều ngày nay đã sớm cởi thuận buồm xuôi gió, bởi vậy cho dù Nhan Thế Ninh chết sống không theo nhưng sau một hồi, cái yếm nhỏ thêu hoa văn hình cánh sen xanh đậm đã bị mạnh mẽ ném ra ngoài.

Nhan Thế Ninh thấy thành trì thất thủ, rên lên một tiếng, lập tức dùng hai tay ôm lấy. Bên trong thùng tắm có cánh hoa, vừa vặn có thể che khuất, rồi sau đó dùng ánh mắt phẫn hận trừng trừng nhìn Bùi Cẩn, đồng thời dùng sức lui lại thân mình, chỉ sợ đụng phải hắn.

Bùi Cẩn sáp lên mài miệng nàng một chút, sau đó rất nhanh cởi ra quần áo của mình cũng đem ném ra ngoài.

Vì thế ——

Hiện tại thân thể hắn XÍCH LÕA!

Nhan Thế Ninh nhìn mảnh da thịt lộ ra của hắn, khuôn mặt càng nóng đến lợi hại hơn. Rồi sau đó tỉnh ngộ lại, lao người muốn chạy trốn. Bùi Cẩn chờ chính là cơ hội này, thừa dịp lúc nàng xoay người liền đem nàng kéo lại đây.

Bùi Cẩn đang ngồi, cho nên Nhan Thế Ninh bị kéo đến cũng chính là đang ngồi lên đùi của Bùi Cẩn.

“Ngươi rốt cục vẫn là muốn làm!” Nhan Thế Ninh khóc không ra nước mắt nói.

Bùi Cẩn ngậm lấy vành tai của nàng, thổi thổi nhiệt khí, cười cười: “Nàng nói xem.”

Lúc Nhan Thế Ninh cảm nhận được vật gì đó cứng rắn dưới mông của mình, thực muốn khóc, “Ngươi không phải nói không muốn miễn cưỡng ta sao?”

“Ta không có miễn cưỡng nàng a.” Bùi Cẩn nói xong lại bắt đầu thoát quần của nàng.

Nhan Thế Ninh thật muốn tức chết rồi, uổng cho vừa rồi nàng còn cảm thấy thằng nhãi này là người tốt đâu!

Nhan Thế Ninh bị Bùi Cẩn ôm chặt, không có cách nào nhúc nhích. Muốn ngăn trở cánh tay đang cởi quần của nàng, thằng nhãi này lại chuyển lên vuốt ve hai nơi mềm mại của nàng, vì thế nàng lại khẩn cấp tiến lên cấp cứu mặt trên. Kết quả ép buộc nửa ngày, nước bên trong thùng tắm tràn ra hơn phân nửa, tiết khố thành công bị cởi, Nhan Thế Ninh chỉ có thể trơ mắt nhìn nó bị ném ra bên ngoài.

Trời cao a!

“Ngươi tắm còn muốn tắm sạch hay không?” Nhan Thế Ninh rít gào nói.

Bùi Cẩn chớp mắt nhìn nàng: “Ái phi là không muốn tắm sạch? Khẩn cấp? Một khi đã như vậy liền theo ái phi đi!”

Nói xong hắn đứng lên, đem Nhan Thế Ninh ôm ra khỏi thùng tắm.

Cầm khăn sạch thay Nhan Thế Ninh và chính mình lau khô thân mình xong, Bùi Cẩn ôm nàng đặt lên giường.

Chưa bao giờ quang lõa thân mình, Nhan Thế Ninh vừa thẹn vừa giận, muốn chui vào trong chăn trốn ai ngờ Bùi Cẩn cũng chui theo vào, sau đó ôm chặt lấy nàng.

“Ngươi để cho ta mặc quần áo!” Nhan Thế Ninh cả giận nói.

“Mặc xong lại phải cởi, phiền toái!” Bùi Cẩn hé miệng cười, sau đó cúi đầu xuống cắn hôn cổ nàng, một tay lại bao lấy nơi mềm mại bắt đầu vuốt ve.

Thân mình Nhan Thế Ninh lại có xu hướng mềm nhũn xuống, nhưng mà nàng vẫn còn chống cự nói: “Ngươi là kẻ lừa đảo!”

Bùi Cẩn dừng lại hôn môi, nhìn bộ dạng ủy khuất của nàng, cười nói: “Ta lừa nàng khi nào?”

“Ngươi nói sẽ không miễn cưỡng ta!”

“Nhưng ta nhớ rõ, người nào đó lần trước đã nói không cần nhịn nữa…”

“…” Nhan Thế Ninh nhìn hắn cười giống hệt như hồ ly, kinh ngạc, “Đấy là lần trước! Lần nào tính lần ấy!”

“Ta đây cũng vậy, nói lần nào tính lần ấy!” Nói xong, Bùi Cẩn liếm môi, cúi đầu che lại cái miệng còn muốn phản bác của nàng.

“Ưm —– Ưm——” Người này như thế nào lại giảo hoạt như vậy a?

Gắn bó dây dưa, nhẹ nhàng liếm cắn, vô hạn phong tình. Đột nhiên cái lưỡi lửa nóng như gió bão thổi quét mà đến, như là muốn xỏ xuyên xâm nhập cái gì. Nhan Thế Ninh chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa giống như nàng đã không thể hô hấp. Bùi Cẩn bá đạo và ôn nhu luôn luôn có thể khiến cho nàng không còn tỉnh táo. Mà tại lúc nàng sắp hít thở không thông, hô hấp tự nhiên lại được thông thuận. Nhưng khi Nhan Thế Ninh vừa muốn há miệng thở dốc lại đột nhiên cảm giác được nơi mềm mại bị người ta ngậm lấy, nhất thời lại quên mất phải thở.

Tê dại trong nháy mắt truyền khắp toàn thân.

Hơi thở của Bùi Cẩn trở nên nóng bỏng, mặt cũng theo đó mà đỏ lên. Trước kia hắn không dám hoàn toàn cởi hết quần áo của Nhan Thế Ninh chính là vì sợ mình không nhịn được. Mà nay, rốt cục trông thấy được khối thân thể xinh đẹp này, tim hắn cũng muốn nhảy ra ngoài.

Xương quai xanh tinh xảo, nhũ ngực non mềm, da thịt bóng loáng, eo thon mảnh khảnh, còn có hai chân thon dài… Bùi Cẩn cảm thấy chính mình đều sắp nổ mạnh.

Hắn xoay người đè lên, hung hăng hôn môi nàng.

Khi Nhan Thế Ninh cảm giác hai chân của chính mình bị tách ra, thần trí liền khôi phục. Nàng ý đồ muốn đẩy Bùi Cẩn ra lại nghe được hắn nói: “Thế Ninh, cho ta.”

Lời này chứa đựng bao nhiêu nhu tình mềm mại, từ lỗ tai tiến thẳng đến trái tim của nàng. Nhan Thế Ninh nhìn người trước mặt, trong ánh mắt hắn là nồng đậm tình dục nhưng vẫn mạnh mẽ áp chế xuống —— nàng động tâm!

Chỉ là nàng cái gì cũng chưa nói, chỉ rướn người lên, hôn môi của hắn.

Bùi Cẩn nhìn nàng đáp lại, tươi cười càng mãnh liệt, sau đó lại càng lâm vào điên cuồng khó kiềm chế.

Từ môi dần dần lan xuống xương quai xanh, đến gò ngực căng cứng rồi lần lượt hôn lên cái bụng nhỏ bằng phẳng, mỗi một tấc, mỗi một phân hắn đều không buông tha, giống như đang đối đãi với thứ bảo vật trân quý nhất trên đời.

Hắn biết sẽ rất đau cho nên dùng hết sức để Nhan Thế Ninh trầm tĩnh lại.

Nhan Thế Ninh, nàng vẫn khẩn trương như cũ cho nên toàn thân vẫn là căng thẳng. Bùi Cẩn hôn môi khiến nàng cảm thấy khó chịu còn có chút bất an, giống hệt như một mảnh gỗ nhỏ lênh đênh trên mặt biển, rất muốn tìm một nơi để khỏi dập dềnh nhưng lại không biết đó là nơi nào.

Mà tại khi ngón tay Bùi Cẩn len vào nơi bí mật khiến nàng vô cùng xấu hổ kia, toàn thân nàng chấn động, cảm giác được có một luồng nhiệt lưu chạy từ trong bụng ra đến tay Bùi Cẩn.

“Không được!”

Bùi Cẩn đang bị dục hỏa đốt người đột nhiên nghe Nhan Thế Ninh kêu lên như vậy thì có chút giật mình, “Làm sao vậy?”

Nhan Thế Ninh cắn cắn môi dưới, hơi trốn tránh nói: “Ta giống như, đến nguyệt sự…”

Bùi Cẩn cúi đầu nhìn thấy một chút màu đỏ dính ra ở trên giường, một ngụm máu già suýt chút nữa thì phun ra!

Trời cao a! Đừng đùa giỡn người khác như vậy a!

Ngài tốt nhất làm cho thích khách đâm ta một kiếm chết luôn đi!

5 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 20

  1. oahahaha….ta nghi ngờ Cẩn ca sắp bị bức đến điên lên rồi…aiz aiz aiz..không biết chừng nào mới thật sự nuốt trọn vẹn NInh tỷ vào bụng đây hô hô

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s