Phu quân, kiềm chế điểm_chương 22

[22]

“Chàng?” Nhan Thế Ninh buồn bực hỏi.

Bùi Cẩn gật đầu: “Thời điểm nàng hoài nghi kẻ khác thì bọn họ cũng đang hoài nghi phu quân nhà nàng!”

Nhan Thế Ninh hiểu được.

Quả thật, Bùi Cẩn cũng là hoàng tử, cũng có thể là hiềm nghi bày ra trận ám sát này.

Nhưng mà… Nhan Thế Ninh nhìn lướt qua Bùi Cẩn đang một tay ôm nàng một tay bưng trà uống, cân nhắc khả năng thằng nhãi này ra tay an bài trận ám sát kia.

Cân nhắc đến cân nhắc đi, cảm thấy khả năng này rất thấp.

Không nói đến hắn có thực lực cùng tâm tư đó hay không, chỉ nói, nếu như thật sự là Bùi Cẩn làm thì hắn sẽ làm cho vô cùng hoàn mỹ, sẽ không thất bại giống như vậy —— một người cũng chưa giết được!

Thằng nhãi này làm việc chưa bao giờ uổng phí khí lực!

Đang trong lúc Nhan Thế Ninh oán thầm Bùi Cẩn đáng sợ, người sau lại nghĩ tới cái gì, đột nhiên mở miệng: “Ta thiếu chút nữa đã quên một người!”

“Còn có ai?”

Bùi Cẩn nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Phụ hoàng của ta.”

Trong cung Cảnh Nguyên, chiếc lư đồng hình thú vật mười năm vẫn như một ngày đều bảng lảng mùi hương an thần. Diên đế một thân long bào màu vàng đang ngồi bên cạnh bàn, nhìn tấu chương nằm trên án. Tấu chương báo cáo rằng tình hình Nam Cương rất tốt, nhưng trên mặt Diên đế lại nhìn không ra một chút tỏ vẻ vui mừng.

Tổng quản đại nội Vương Phúc Niên đứng bên cạnh hắn, thông qua đôi môi mím chặt lại của hắn có thể đoán được thời khắc này tâm tình hắn không tốt, thật không tốt. Điều này cũng khó trách, Diên đế cho tới bây giờ đều đem tất cả mọi việc nắm trong lòng bàn tay. Nay lại xảy ra chuyện hắn không nắm chắc được, tâm tình làm sao có thể tốt!

“Vương Phúc Niên.” Đột nhiên, Diên đế mở miệng.

“Nô tài ở đây.” Vương Phúc Niên chạy nhanh khom người tiến lên.

“Ngươi nói, vài đứa bọn họ, sẽ là ai làm?” Khẩu khí Diên đế bằng phẳng, nghe không ra nửa điểm vui buồn.

Đầu óc vương phúc niên nhanh chóng xoay chuyển, đáp: “Nô tài cảm thấy, ai đều có thể nhưng ai lại đều không thể.”

Diên đế thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng cười: “Trẫm muốn thử trong số bọn chúng có người nào đối với trẫm thật tình cho nên mới bày ra thích khách ám sát trẫm, ai ngờ lại nhiều thêm hai tên thích khách! Thật sự là rất tốt!”

Vương Phúc Niên cúi đầu vội nói: “Bệ hạ bớt giận.”

Hồi lâu qua đi, Diên đế nặng nề nói: “Triệu Thái tử và Cửu vương đến! Từng người một triệu đến!”

“Nô tài tuân chỉ.”

“Làm sao có thể?” Nhan Thế Ninh kinh ngạc.

“Như thế nào lại không có khả năng?” Bùi Cẩn cười: “Nghe có vẻ thực vớ vẩn nhưng mà quả thật phụ hoàng có thể làm được chuyện này.”

“Ngài ấy, ngài ấy làm sao có thể để cho thích khách ám sát chính mình cùng con?” Nhan Thế Ninh vô luận như thế nào cũng không thể tin được. Diên đế làm ra chuyện như vậy, không phải điên rồi cũng là choáng váng.

Bùi Cẩn cũng hiểu được đây không phải chuyện cười, nhưng cố tình chuyện cười này lại có khả năng là chân tướng nhất, cho nên điều này làm hắn cảm thấy lòng hơi lạnh. Hắn không tự chủ ôm chặt lấy Nhan Thế Ninh, lấy một loại ngữ khí nhẹ bẫng đến đau thương nói: “Nàng không hiểu ông ấy.”

“Ta nghĩ, đây là một thử nghiệm, vì ngôi vị Hoàng đế tương lai mà làm ra thử nghiệm.”

Nhan Thế Ninh tựa hồ có chút hiểu được, “Để cho thích khách tiến đến, ai sẽ là người gặp nguy không loạn; khi ngài ấy thân lâm vào hiểm cảnh, ai sẽ là người xả thân đến cứu. Ngài ấy hẳn là muốn nhìn điều này đi!”

Bùi Cẩn gật gật đầu: “Ông ấy cho tới bây giờ đều là người không dễ tin tưởng kẻ khác.”

Nhan Thế Ninh hít sâu một hơi, vẫn là cảm thấy quá mức điên cuồng. Nhưng mà nếu quả thật là Diên đế, hết thảy đều có thể thuyết phục. Biết bố cục trong cung, có thực lực nuôi tử sĩ, đồng thời cũng có thể đảm bảo mọi người bình yên vô sự.

“Theo như chàng nói thì Thất vương đủ tư cách?”

“Có lẽ là thế.”

“Vậy đêm qua bệ hạ giận dữ lôi đình đều là giả?” Nhan Thế Ninh nhíu mi hỏi.

Bùi Cẩn nở nụ cười: “Cha chồng của nàng cũng là một người thực biết diễn kịch.”

Nhan Thế Ninh thấy hắn cư nhiên trêu ghẹo Diên đế, hoảng sợ, nhưng mà thấy bộ dáng không sao của hắn thì cũng dần thả lỏng xuống dưới.

“Đúng rồi, chàng cảm thấy Thất ca và Thái tử, người nào làm Hoàng đế thì tốt hơn?”

Vấn đề này chỉ sợ đang là chuyện được bàn luận nhiều nhất trong thiên hạ, đương nhiên cũng là vấn đề mờ mịt nhất. Nhưng mà khi Bùi Cẩn mở miệng hỏi thì lại vô cùng quang minh chính đại, thật giống như đang hỏi: “Cải trắng và cà rốt, loại nào ăn ngon hơn?” Điều này làm cho Nhan Thế Ninh có chút không còn gì để nói.

“Chàng có thể hỏi hàm súc hơn không?”

“Vậy nàng nói cho ta biết rốt cục là củ nào ăn ngon hơn?” Bùi Cẩn nhéo hông nàng một cái.

“Cải trắng, ra vẻ có chút tâm ngoan thủ lạt, tương lai nếu như làm Hoàng đế, nói không chừng có thể trở thành bạo quân. Mà cà rốt…” Không biết thế nào, trong đầu Nhan Thế Ninh bỗng nhiên lại hiện ra bộ dáng Thái tử môi hồng răng trắng mỉm cười ngượng ngùng, “Cà rốt, cảm giác không quyết đoán lắm…”

“Vậy cải đỏ thì sao?”

Nhan Thế Ninh ý thức được cái này là hỏi tiểu Thập tam, nàng nhếch miệng nở nụ cười: “Cải đỏ chính là rất sợ chết, sợ quá liền chui đầu vào trong lòng người ta.”

“Nói như vậy, vài cây củ cải này đều không thể ăn a.”

“Ừ.” Nhan Thế Ninh không chút nghi ngờ, gật đầu đồng ý.

Bùi Cẩn chờ chính là những lời này, hắn nhẹ buông tay đẩy Nhan Thế Ninh hơi dịch ra một chút sau đó cúi đầu liền hôn lên, “Xem ra ái phi chỉ có thể ăn cải mềm giống như ta này. Cải mềm hương vị ngọt ngào, rất rất dễ ăn, đến đây đi!”

Khi hai đôi môi chỉ còn cách nhau một chút ít, ngoài cửa đột nhiên truyền vào thanh âm của nha hoàn, “Vương gia, vương phi, trong cung có người tới.”

“…” MN, ta nói nhiều như vậy đều không công! Bùi Cẩn vẻ mặt buồn bực.

Từ khoảng cách rất xa, Bùi Cẩn đã cảm nhận được cỗ hương vị đặc hữu của cung Cảnh Nguyên. Mà khi hắn vừa tới liền thấy được Thái tử đang đóng cửa rời đi.

Sắc mặt Thái tử lạnh nhạt, trong mắt ẩn ẩn một chút bi thương. Điều này làm cho hắn vốn đã ôn nhu lại càng thêm một phen ý nhị chọc người trìu mến.

“Cửu ca.” Thái tử mở lời chào.

Bùi Cẩn chạy nhanh đáp lễ. Lúc này hắn đang là Nhàn vương tao nhã, khí độ, “Thập đệ đã ở nơi này.”

Thái tử hướng trong điện nhìn thoáng qua, không nói chuyện.

Bên cạnh Vương Phúc Niên hợp thời nói: “Cửu điện hạ xin mời vào thôi.”

Bùi Cẩn liếc mắt một cái nhìn Thái tử, gật gật đầu.

Bùi Cẩn đi vào vừa thấy trên mặt đất trải đầy mảnh vỡ, tâm không khỏi trầm xuống.

Diên đế vẫn là như vậy, ngồi ở sau bàn, nhất cử nhất động đều là phong phạm của bậc đế vương. Hắn liếc nhìn Bùi Cẩn một cái, lấy một quyển tấu chương vứt tới trước mặt Bùi Cẩn.

“Ngươi có cái gì để nói?”

Bùi Cẩn nhặt quyển tấu chương từ trên mặt đất lên, mở ra vừa thấy, sắc mặt lập tức thay đổi, quỳ xuống nói: “Nhi thần oan uổng!”

Diên đế nhìn hắn, ánh mắt lạnh như băng vô tình, “Năm tên thích khách, ba gã là sát thủ giang hồ, hai gã là nhân sĩ Nam Cương. Hừ, ngươi ở tại Nam Cương hai năm, thu cũng được không ít người tốt!”

Sắc mặt Bùi Cẩn trở nên trắng bệch nhưng như cũ vẫn không nhiều lời, chỉ nói: “Nhi thần oan uổng!”

“Trẫm cho ngươi một cơ hội biện bạch!” Diên đế lạnh lùng nói.

Bùi Cẩn quỳ gối trên sàn nhà bóng loáng mà lạnh như băng, hàn khí từ chân truyền đến tận đáy lòng. Sau một lúc lâu, hắn nặng nề nói: “Nhi thần vô tâm đế vị.”

Chỉ sáu từ ngắn ngủn, nói năng có khí phách, đúng lý hợp tình lại mang theo chua sót, đau lòng khó có thể nói rõ.

Ta vô tâm đế vị, buông tha cho quyền thế, tan hết gia tài, chỉ nguyện làm Nhàn vương. Ta cớ gì phải ám sát? Ta cớ gì phải giết cha diệt huynh?

Chỉ sáu chữ nhưng cũng là toàn bộ biện minh.

Diên đế nhìn đứa con đang thẳng lưng mà quỳ, hắn phát hiện trên mặt Bùi Cẩn đã không còn bối rối, chỉ còn lại không sợ cùng vô vị. Không chút nào sợ hãi, bất cần đến không sao cả. Loại thái độ này làm cho Diên đế có chút phản cảm, hắn híp lại hai mắt, phát hiện ra rằng cho tới bây giờ hắn vẫn không thể nhìn thấu đứa con trai này.

Hai hoàng tử tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế, trong lòng hắn biết rõ ràng. Mà hai đứa con trai này, hắn đều có chỗ hài lòng cũng không hài lòng, bởi vậy thủy chung không thể đưa ra quyết đoán.

Đã vậy, để cho trẫm xem thật tình của các ngươi đi!

Diên đế nghĩ như vậy, sau đó thực sự bắt tay vào làm. Hắn sai Vương Phúc Niên tìm ba tên tử sĩ, để cho bọn chúng tiến hành ám sát ở trung thu yến.

Mục tiêu ám sát, đương kim thiên tử.

Hắn an bài ghế ngồi đều hoàn hảo, ba hoàng tử, khoảng cách giống hệt nhau. Hắn muốn biết, thời điểm hắn lâm nguy, ai sẽ là người lao đến cứu!

Nhưng kết quả lại là ba tên thích khách biến thành năm tên, kế hoạch vốn hoàn hảo của hắn lập tức bị phá vỡ. Tuy rằng Thất vương xả thân cứu giá khiến hắn thấy được thật tình, nhưng kết quả này lại không phải như hắn mong đợi.

Ai có lá gan lớn như vậy dám phái thích khách vào cung ám sát?

Diên đế cho người điều tra cẩn mật, chính mình suy nghĩ ngày đêm nhưng thủy chung vẫn không ra được đáp án.

Trời sinh tính đa nghi và mẫn cảm khiến hắn đều liệt tất cả mọi người vào hiềm nghi.

Ám sát Thái tử, Cửu vương và Thập tam, Thất vương là hiềm nghi lớn nhất. Nhưng Diên đế cũng hiểu rõ đứa con trai này, hắn sẽ không để lại một lỗ hổng rõ ràng như thế! Huống chi, hắn còn xả thân cứu giá, điều này có thể bỏ qua hết thảy!

Như vậy là do đảng Thái tử gây nên? Cố ý ám sát chính mình, giá họa Thất vương? Chuyện đó vô cùng có khả năng. Hoàng hậu coi Thất vương như cái đinh trong mắt, hoàn toàn có thể làm được việc này.

Vì thế, hắn cố ý gọi Thái tử, lớn tiếng chất vấn! Nhưng ai biết, Thái tử lại quỳ xuống nói —— “Nếu như phụ hoàng có hoài nghi, vậy thì phế nhi thần đi!”

Phế nhi thần đi! Phế nhi thần đi! Lúc ấy nghe những lời này, Diên đế tức giận đến nỗi đem ang rửa bút hắn vốn yêu thích nhất đập vỡ!

Thái tử luôn luôn yếu đuối và thuận theo nhưng lúc ấy lại dám thốt ra những câu quyết tuyệt và áp chế như vậy! Diên đế chỉ cảm thấy khí huyết chảy ngược, hận không thể một kiếm xuyên chết hắn!

Nhiều năm như vậy, trắng công hắn bồi dưỡng Thái tử!

Đương nhiên, Cửu vương cũng có hiềm nghi, bởi vì khi ám vệ khẩn cấp truyền lên tấu chương điều tra về hai tên thích khách kia, hắn nhìn được trên đó viết:

—— Thích khách, người Nam Cương! Hơn nữa, đã từng gặp mặt Cửu vương!

Thời gian bất tri bất giác trôi qua, Bùi Cẩn thủy chung thẳng thắn sống lưng, không nói lời nào. Mà Diên đế, cũng vẫn chằm chằm theo dõi hắn, ánh mắt lợi hại như đao.

Cũng không biết sau bao lâu, Diên đế nhẹ nhàng thở ra, nói: “Ngươi đứng lên đi.”

Bùi Cẩn tạ ơn, đứng lên, lảo đảo. Vương Phúc Niên vội vàng đưa tay ra đỡ.

“Đa tạ Vương tổng quản.” Bùi Cẩn cười đến ôn hòa mà miễn cưỡng.

Diên đế thoáng nhìn vết máu trên ống quần hắn cùng với mảnh vỡ dính máu nằm trên mặt đất, hơi hơi động dung, nghĩ đến cái gì, lại nói: “Lúc ấy, ngươi phản ứng là bảo vệ nàng dâu của ngươi?”

Bùi Cẩn nao nao, hiểu được cái mà hắn gọi là “Lúc ấy” chỉ cái gì, gật gật đầu.

Ánh mắt Diên đế trở nên thâm thúy, “Lúc ấy, cạnh ngươi là Thái tử, đệ đệ của ngươi.”

Bùi Cẩn cúi đầu im lặng, sau một lúc lâu mới nói: “Sự việc phát sinh đột nhiên, không kịp suy nghĩ nhiều, kính xin phụ hoàng thứ tội!”

Sự việc phát sinh đột nhiên, không kịp suy nghĩ nhiều, hết thảy đều nghe theo bản năng, ai là người quan trọng trong lòng nhất liền cứu người đó. Lời nói đại nghịch bất đạo, Bùi Cẩn cứ như vậy nói thong dong!

Diên đế nhìn hắn thật sâu một cái, quay đầu nói: “Ngươi đi về trước đi, thời gian tân hôn, sống vui vẻ cùng nàng dâu của ngươi.” Dừng lại một chút, lại nói: “Đứa nhỏ Thế Ninh này không tệ, dưới tình huống lúc ấy thế nhưng còn muốn bảo vệ Kha nhi!”

Đợi cho sau khi Bùi Cẩn lui ra, Diên đế thở dài, nhìn Vương Phúc Niên nói: “Tìm thứ tốt đưa đến vương phủ đi.”

“Nô tài tuân chỉ.” Vương Phúc Niên nghĩ nghĩ, cẩn thận hỏi: “Bệ hạ, ngài nguyên bản không hoài nghi Cửu vương, vì sao còn bày ra chuyện ngày hôm nay?”

Tuy rằng điều tra rõ hai tên thích khách kia có từng gặp mặt Bùi Cẩn, nhưng lúc ấy Diên đế vẫn từ chối cho ý kiến mà cười cười. Sơ hở này rất rõ ràng, hơn nữa Bùi Cẩn cũng không có lý do gì để ám sát, hắn không chiếm được chút lợi ích nào. Này rõ ràng là có người cố ý hãm hại, đem sự tình càng khuấy càng đục mà thôi. Vương Phúc Niên sát ngôn quan sát, âm thầm phân tích, sau đó hắn nghĩ nếu hắn đã có thể nhìn thấu thì Diên đế lại càng rõ ràng, ai ngờ Diên đế vẫn cực kỳ nghiêm khắc chất vấn Bùi Cẩn một phen. Điều này làm cho hắn có chút cảm thấy lạ.

Diên đế nghe thấy nghi vấn này, ánh mắt nhìn về phía cửa trở nên ngưng trọng: “Trong bốn con trai của trẫm, nhìn không thấu nhất chính là người này. Trẫm vẫn muốn biết, trong lòng lão Cửu đang suy nghĩ cái gì.”

Vương Phúc Niên hiểu được, đây là Diên đế đang thử Cửu vương, hắn chưa bao giờ yên tâm đối với Cửu vương. Nghĩ nghĩ, hắn nói: “Có lẽ trong lòng Cửu vương, thật sự cái gì cũng chưa nghĩ.”

Diên đế xoay người nhìn về phía hắn, ánh mắt thay đổi.

Vương Phúc Niên rùng mình một cái, vội nói: “Nô tài lắm miệng.”

Ánh mắt Diên đế biến lãnh, cũng biến trầm.

Mà bên kia, Bùi Cẩn nhịn đau mà ra, bước chân có chút không vững. Chỉ là thời điểm bước ra khỏi cửa cung, khóe miệng hắn giương lên một nụ cười không rõ ý tứ hàm súc.

3 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 22

  1. Cẩn ca ngầu wa… Ta đọc mà cũng cảm thấy hoang mang. Ngẫm lại ta hoang mang lại đúng, đoán được ý nghĩ của ca chắc ta thành tác giả lun rồi….

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s