Phu quân, kiềm chế điểm_chương 24

[24] Thịt.

Bùi Cẩn nhìn vẻ mặt phẫn nộ xen lẫn ủy khuất của Nhan Thế Ninh, trong lòng vô cùng ấm áp. Mà sau khi hắn nhìn tiếp xuống, dưới bụng liền căng chặt.

Một thân áo lót kia dùng lụa trắng chế thành, mỏng mà trong suốt, bên trong lung linh như ẩn như hiện, thậm chí còn có thể nhìn thấy hai điểm kia hơi hơi nhếch lên. Vai ngọc khẽ lộ, xương quai xanh rõ ràng, thật khiến người ta hận không thể cắn một ngụm.

Bùi Cẩn nhìn không được nữa, xuống giường đi về phía nàng, một phen ôm lấy eo nhỏ của nàng dán sát vào thân mình hắn, không đợi nàng mở miệng liền cúi đầu hôn đi xuống.

Nhan Thế Ninh trốn tránh, liên tục lui về phía sau, nhưng Bùi Cẩn đuổi sát không rời, thủy chung nhiệt liệt mút vào đôi môi cánh hoa của nàng. Phía sau là bàn, đã không còn có đường lui, mà Bùi Cẩn càng hôn càng ngày càng bá đạo. Nhan Thế Ninh ngưỡng cổ đứng thẳng không xong, chỉ có thể dựa lưng vào bàn, hai tay chống lên mặt bàn. Vì thế, nàng cùng Bùi Cẩn thiếp hợp càng chặt chẽ, nàng thậm chí còn có thể cảm nhận được nơi nào đó của Bùi Cẩn vừa nóng bỏng vừa cứng rắt như sắt.

Nụ hôn của Bùi Cẩn chuyển dần từ môi tới đầu vai. Bờ vai thon tròn sáng bóng làm máu trong người hắn sôi lên, nhịn không được mà cắn đi xuống.

Nhan Thế Ninh đang bị hôn đến đầu óc choáng váng, đột nhiên bị cắn khiến nàng hô lên: “Đau a!”

Bùi Cẩn cười hắc hắc, dùng lưỡi khẽ liếm một chút hàng vết răng trên vai của nàng, ôn nhu nói: “Nàng cũng biết cắn người đau sao?”

Nhan Thế Ninh vừa định đáp lại, bỗng nhiên thân mình trở nên nhẹ bẫng, nàng bị ôm lên. Nhìn Bùi Cẩn bế nàng hướng về phía giường, Nhan Thế Ninh lại bắt đầu khẩn trương: “Ta, ta, nguyệt sự còn chưa có hết đâu!”

Bùi Cẩn híp mắt cười: “Thật không? Để cho vi phu kiểm tra một chút!”

Nhan Thế Ninh thấy hắn vươn tay mò đi xuống, cả kinh lập tức kéo ra. Trời biết nguyệt sự của nàng ngày hôm qua đã hết, nhưng mà nàng chính là lừa hắn!

“Ái phi làm cái gì vậy?” Bùi Cẩn nhìn nàng giữ chặt tay của hắn, ánh mắt lộ ra một tia nguy hiểm.

Nhan Thế Ninh cười gượng không đáp.

Bùi Cẩn cắn răng: “Dám gạt ta! Xem ta trừng phạt nàng thế nào!”

Nói xong liền đem Nhan Thế Ninh đặt nằm úp sấp trên giường, một phen xé toạc xiêm y khinh bạc trên người nàng, sau đó lại khẽ liếm cắn tấm lưng trần của nàng.

Nhiều ngày ép buộc trên giường đã khiến Bùi Cẩn biết được hết các nhược điểm trên người Nhan Thế Ninh. Lưng của nàng, không thể nghi ngờ đó chính là nhược điểm trong nhược điểm, chỉ cần nhẹ nhàng đụng chạm đều có thể làm cho nàng run rẩy. Vốn Bùi Cẩn còn muốn tiến hành theo chất lượng, nhưng mà sau khi biết được nàng dám lừa hắn, bắt hắn nhịn lâu như vậy, hắn cũng không thèm quản nữa!

Tay Nhan Thế Ninh bị giữ căn bản không thể nhúc nhích, chỉ cảm thấy tóc đen bị đẩy hết ra đằng trước, sau đó đôi môi ấm áp của nam nhân liền từ đầu vai một đường hôn xuống dưới. Bởi vì nằm úp sấp cho nên cũng không thể nhìn cụ thể tình hình phía sau, chỉ có thể cảm giác được tấm lưng của chính mình bị người ta vuốt ve khẽ cắn, điều này làm cho Nhan Thế Ninh càng thêm khẩn trương. Mà tại lúc Bùi Cẩn không ngừng hôn môi, cảm giác tê dại truyền khắp toàn thân, cuối cùng hội tụ tại một điểm. Nhan Thế Ninh chịu không nổi, hé mở đôi môi phát ra một tiếng than nhẹ, đồng thời không tự chủ được mà rướn đầu lên, vì thế lưng của nàng liền cong lên thành một tư thế xinh đẹp.

Bùi Cẩn nghe được thanh âm than nhẹ này, hé miệng cười, tại cổ và vai nàng lại khẽ cắn một ngụm. Sau đó tay trái nắm lấy thắt lưng của nàng, đem thân thể nàng rớt ra một khoảng cách với giường, mà tay kia thì vẫn như cũ vuốt ve da thịt bóng loáng. Tay hắn từ xương cổ vuốt đến điểm tận cùng, ngón tay hơi chọc đi xuống, cuối cùng lại vòng ở phía trước thắt lưng, hướng lên trên tìm được nơi mềm mại, sau đó, toàn bộ ôm lấy. Sau khi vuốt ve một phen lại duỗi ra ngón trỏ niết nhẹ nụ anh đào đã sớm đứng thẳng. Lập tức, Nhan Thế Ninh lại thốt ra một tiếng nức nở khó có thể kiềm chế.

Cảm giác được người trong lòng dần dần xụi lơ xuống, Bùi Cẩn đem nàng đảo lại. Nhìn khuôn mặt nàng hồng như ráng chiều, hai tròng mắt giống như nổi lên một tầng sương mờ mê ly, hắn cười đến bỡn cợt, nhẹ véo má nàng một chút, nói: “Hiện tại, làm cho chúng ta động phòng đi!” Nói xong, bắt đầu cởi y phục của chính mình.

Lúc này tim Nhan Thế Ninh đập vang như trống. Trận choáng váng ban nãy còn chưa có lui đi, nàng chính là đang thở dốc nhìn Bùi Cẩn thoát ra y phục của hắn.

Lúc trước thời điểm tắm uyên ương nàng cũng đã từng xem qua bộ dáng Bùi Cẩn cởi xiêm y, chẳng qua khi đó vội vàng giãy dụa không nhìn kỹ. Bây giờ ngay ở trước mặt mình, Nhan Thế Ninh trong khoảng thời gian ngắn không khỏi có chút xem mà sợ run. Dáng người của hắn thật quá tốt, cân xứng mà rắn chắc, có loại cảm giác dụ hoặc mê người.

Nhan Thế Ninh chưa từng nghĩ tới dáng người của Bùi Cẩn lại tốt như vậy. Mặc dù khi hắn mặc quần áo là một bộ dáng ngọc thụ lâm phong, nhưng khi hắn không mặc gì lại càng thêm mê người.

“Ái phi si mê nhìn vi phu như vậy, vi phu sẽ cảm thấy ngượng ngùng!” Bùi Cẩn cởi xong quần áo, thấy Nhan Thế Ninh đang sững sờ nhìn mình, không khỏi trêu đùa.

Nhan Thế Ninh nghe vậy lập tức hoàn hồn, phát giác chính mình và Bùi Cẩn hoàn toàn lỏa thân, mặt nàng lại càng cháy lợi hại hơn, “Ta… Ta…” Nàng muốn nói cái gì, nhưng giờ phút này thật sự là không thể phát ra một câu đầy đủ.

Nàng lại bắt đầu khẩn trương.

Bùi Cẩn cúi người phủ lên thân thể của nàng, cùng mười ngón tay của nàng đan chặt, nhẹ nhàng đặt lên đôi môi đỏ mọng của nàng một nụ hôn, sau đó ôn nhu nói: “Đừng lo lắng, giao cho ta.”

Nói xong, cúi đầu ngậm lấy nơi mềm mại làm hắn yêu thích không buông tay kia.

“Ưm.” Đỉnh anh đào cảm giác được đầu lưỡi đang vờn lấy, tê dại lại bị dấy lên. Nhan Thế Ninh cong người, tay lại rung động. Bùi Cẩn cảm giác được, mười ngón tay của hắn lại càng đan lại chặt chẽ, mút vào càng thêm dùng sức.

Cảm giác choáng váng đánh úp lại, giữa lúc mê ly, Nhan Thế Ninh cảm nhận được có cái gì đó đang tìm xuống dưới thân của nàng. Nơi đó rất là xấu hổ, nàng đập đập hai chân bắt đầu giãy dụa.

“Đừng nhúc nhích, trước hết ta sẽ làm cho nàng khoái hoạt một lần, như thế đi vào sẽ không đau.” Bùi Cẩn chịu đựng kêu gào, ngang nhiên nhẹ giọng trấn an.

Vì không muốn để nàng phải chịu quá nhiều đau đớn, Bùi Cẩn chỉ có thể cố nén.

Ngón tay tại nơi u mật nhẹ nhàng chậm rãi niết lấy. Nhan Thế Ninh cảm giác được bên trong thân mình giống như có trăm ngàn con sâu đang gặm cắn, giống như khó chịu mà cố tình miệng của nàng lại bị che lại, làm cho nàng không thể ngâm thanh mà giải quyết bức bối.

Lần hôn này quá mức hung mãnh, giống như mưa rền gió dữ cùng nhau ập đến. Nhan Thế Ninh cảm giác Bùi Cẩn thật đang muốn đem nàng toàn bộ nuốt lấy.

Cao thấp đều gặp tiến công, cho dù mới chỉ là bước dạo đầu nhưng Nhan Thế Ninh cũng khó mà thừa nhận. Bên trong người nhấc lên hàng vạn đợt sóng triều, càng ngày càng cao, càng ngày càng cao, rồi sau đó tại lúc ngón tay Bùi Cẩn dùng sức một cái, thủy triều bùng nổ, đem hết thảy bao phủ.

Tứ chi Nhan Thế Ninh cứng ngắc, sau đó liền xụi lơ xuống.

Bùi Cẩn nhìn thứ chất lỏng ẩm ướt ở ngón tay, biết thời cơ cũng đến, mang theo tình yêu cuồng nhiệt mà nghênh thân tiến vào.

“Đau”, cảm giác được có vật lạ xâm nhập, Nhan Thế Ninh nhíu mi ngăn trở, nước mắt cũng theo đó mà rớt xuống dưới.

Lúc này sắc mặt Bùi Cẩn cũng trở nên hồng, hắn cúi đầu hôn nhẹ lên mặt của nàng, nói: “Nhịn một chút.”

Một chút động, một chút tiến vào, Bùi Cẩn thỉnh thoảng lại nhìn phản ứng của Nhan Thế Ninh, thấy nước mắt nàng không ngừng chảy xuống, vừa đau lòng vừa muốn, thật sự là mâu thuẫn.

“Ô, ô, đau quá a!” Nhan Thế Ninh bây giờ cũng không thèm quản cái gì hiền lương thục đức, khóc thảm lên giống như tiểu hài tử.

Cảm giác tội nghiệt của Bùi Cẩn càng tăng mạnh, khẽ hôn lại hôn: “Rất nhanh, một lát là ổn thôi!”

“Ô ô, có thể ngừng lại không a!” Cảm giác được xé rách đau đớn, Nhan Thế Ninh ngăn trở càng lợi hại hơn.

Ngừng…

Bùi Cẩn rất buồn bực, hắn lau đi giọt lệ nơi khóe mắt của Nhan Thế Ninh, lại nắm chặt tay nàng, sau đó còn thật sự nghiêm túc nói: “Thế Ninh, một ngày này ta đã chờ lâu lắm rồi, đừng bắt ta phải chờ thêm nữa.”

Nói xong, tại lúc nàng còn không lưu ý, dùng lực đâm vào…

Nhan Thế Ninh không biết chính mình khi nào thì ngủ, nàng chỉ biết khi tỉnh lại toàn thân đều đau. Mà bên cạnh, Bùi Cẩn đang ôm dính lấy nàng ngủ vô cùng sung sướng.

Trên người hai người không có một mảnh vải, chỉ có một chiếc chăn gấm phủ lên trên.

Nhớ lại đủ loại tối hôm qua, đầu Nhan Thế Ninh nóng lên, mặt cũng đỏ lên. Nàng nhìn khuôn mặt của Bùi Cẩn, đột nhiên cảm thấy có chút không thể tin được, nàng đã thực sự cùng hắn thành vợ chồng?

Thật vớ vẩn a!

Nhan Thế Ninh từng nghĩ đến bộ dáng phu quân trong tương lai của mình, đủ loại, nhưng không có loại nào lại giống như Bùi Cẩn. Nàng thậm chí còn chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày cùng tên hỗn đản này kết thành vợ chồng. Tuy rằng trước đây Bùi Cẩn không chỉ một lần nói giỡn cùng nàng, nhưng nàng chưa bao giờ thật sự tin. Mà khi nàng nghe tin hắn muốn lấy người khác làm vợ, nàng còn thật sự vui mừng, cảm thấy như vậy là nàng sắp được giải thoát rồi! Nhưng không nghĩ tới quanh co một vòng hắn lại chạy tới lấy nàng!

Sau đó, thật đúng là động phòng!

Nhan Thế Ninh nháy mắt nghĩ nghĩ, đột nhiên cảm thấy có chỗ nào không đúng. Thằng nhãi này xem ra vẫn luôn muốn ăn nàng, như thế nào lại chịu nhịn từ ngày thành thân khi đó cho tới tận bây giờ?

Hiện tại nàng cũng đâu có cam tâm tình nguyện!

Nhan Thế Ninh tuy rằng cảm thấy kỳ quái, nhưng trong giây lát lại bĩu môi, có lẽ thằng nhãi này chính là cố ý trêu cợt nàng. Nghĩ vậy, nàng không thèm tốn hơi thừa lời, hướng lên cánh tay của hắn cắn mạnh một ngụm.

Bùi Cẩn bừng tỉnh, nhìn thấy Nhan Thế Ninh giở trò quỷ liền cười: “Ái phi nổi giận đùng đùng là vì sao? Không hài lòng với biểu hiện của vi phu sao?”

Nhan Thế Ninh biến sắc, chạy nhanh lắc đầu.

Bùi Cẩn đem nàng ôm vào trong ngực, khẽ hôn lên cái trán, nói: “Hôm nay không thể đụng vào nàng, nếu không nàng sẽ bị thương.”

Nhan Thế Ninh đỏ mặt, nhưng mà cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Vẫn là để dành đến đêm mai đi.” Sau một lúc lâu, Bùi Cẩn từ từ nói.

Ánh mắt Nhan Thế Ninh lại trừng đi lên.

Bùi Cẩn nhìn bộ dạng sợ hãi của nàng, lắc đầu thở dài, trời biết là hắn đang vô cùng bất mãn đâu!

Rõ ràng là một cái nha đầu hung hãn, như thế nào lại không chịu nổi ép buộc? Aii, còn cần phải chậm rãi thích ứng.

3 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 24

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s