Phu quân, kiềm chế điểm_chương 26

[26] Nhan Thế Ninh đùa giỡn mỹ nhân.

Phúc Khánh lâu bao gồm ba khu lâu lớn hợp lại mà thành, mỗi lâu đều có ba tầng, trước mỗi lâu lại có một cửa chính quay mặt vào nhau.

Nhan Thế Ninh cảm thấy kinh ngạc: “Lâu này sao lại kỳ quái như vậy? Chúng ta là muốn đi nơi nào?”

“Nàng muốn đi nơi nào?” Bùi Cẩn không giải thích, chỉ mỉm cười hỏi nàng.

Khu lâu trái nhìn vô cùng tinh xảo xinh đẹp, xa xa còn có thể nghe được tiếng đàn hát vẳng lại, thoạt nhìn có chút náo nhiệt. Nhan Thế Ninh gật gật đầu nói: “Đi bên trái đi!”

Mắt thấy nàng sẽ bước vào khu lâu trái, Bùi Cẩn vội vã ngăn lại: “Nơi đó nàng không đi được!”

“Vì sao?”

Bùi Cẩn ghé vào bên tai nàng nói mấy câu, ngay lập tức khuôn mặt của Nhan Thế Ninh đỏ hồng, sau đó nhỏ giọng nói: “Còn có thể loại này sao?”

Bùi Cẩn đứng đắn gật đầu, biểu tình ta chỉ nghe nói chứ chưa từng đi qua.

“Chỗ kia thì sao?” Nhan Thế Ninh nhìn khu lâu giữa đoan trang hào phóng, hỏi.

“Đây chính là nơi đứng đắn để ăn cơm.” Bùi Cẩn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “đứng đắn”.

Nhan Thế Ninh chớp mắt, nhìn về phía khu lâu phải khéo léo tráng lệ, híp mắt cười nói: “Vậy nơi này chính là chỗ tập hợp mỹ nhân?”

Bùi Cẩn đột nhiên có một loại dự cảm xấu.

Quả nhiên, Nhan Thế Ninh “phách” một cái mở ra cây quạt, thản nhiên cười sau đó hướng tới khu lâu phải đi tới, “Bổn đại gia yêu nhất mỹ nhân!”

Phúc Khánh lâu có ba lâu, lâu trái có mỹ nhân hầu hạ, lâu giữa là nơi ăn cơm, lâu phải cũng có mỹ nhân hầu hạ. Chẳng qua, mỹ nhân này là nam mỹ nhân.

Nhìn Nhan Thế Ninh chầm chậm đi tới, một thân áo bào gấm màu đen nổi bật hết vẻ phong lưu đa tình, khóe miệng Bùi Cẩn co giật, sau đó kiên trì đi theo vào.

Hy vọng không gặp được người quen, bằng không nếu như việc hiểu lầm Hiền vương thích nam phong bị truyền đi ra ngoài, chỉ sợ vô số người bị kinh sợ mà rớt cằm!

Rốt cục vẫn là thiên hạ đệ nhất lâu, bộ dạng gã sai vặt trong lâu phải đều là môi hồng răng trắng, trên mặt còn lộ ra ý cười thân thiết. Nhan Thế Ninh nhìn, thật sự là cảm thấy vô cùng vui mừng.

Bùi Cẩn thấy nàng nhìn chằm chằm người ta không khỏi hung hăng nhéo thắt lưng của nàng một cái, “Xem đủ chưa?”

Nhan Thế Ninh trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó phe phẩy cây quạt tiêu sái nói: “Đương nhiên là chưa đủ.”

Tuy rằng đây là lần đầu tiên đến đây nhưng Nhan Thế Ninh cũng không luống cuống, nhìn thấy khách nhân chọn một phòng ở lầu hai cho nên nàng cũng học theo chọn một phòng ở lầu hai. Nhìn rất là thuần thục cho nên quản sự còn tưởng rằng nàng là khách quen.

“Vị khách quan này, có người quen không?” Quản sự là một nam tử gần ba mươi tuổi, nho nhã lễ độ, nhìn xem cảnh đẹp ý vui, thanh âm cũng là cực kỳ dễ nghe.

Nhan Thế Ninh chưa thấy qua nam tử như bậy bao giờ, nhất thời có chút ngây ngẩn cả người, cũng không cảm nhận được tín hiệu nguy hiểm phát ra từ trong mắt Bùi Cẩn.

“Người quen?” Nhan Thế Ninh buồn bực, quay đầu nhìn về phía Bùi Cẩn.

Vừa nghe thấy như vậy quản sự chỉ biết đây là khách lạ. Có người quen hay không kỳ thật chỉ là một câu hỏi lóng, chính là có muốn tiểu quan hầu hạ hay không. Nếu như có liền trực tiếp chọn. Nhưng quản sự cũng không giải thích, hắn trà trộn trong phong nguyệt nhiều năm như vậy nên cũng không phải là hạng người hời hợt. Nhìn vị nam tử phía sau “hắn”, chỉ biết vị này mới thực sự là chủ, vì thế hắn hướng ánh mắt tới phía Bùi Cẩn hỏi.

Bùi Cẩn cắn răng, mỉm cười, tiến lên ôm lấy bả vai Nhan Thế Ninh, nói: “Bọn ta không cần, trực tiếp đưa bọn ta lên lầu hai là được.”

Lúc này, lại thêm một vị khách nhân đến đây. Hắn rút ra một tấm ngân phiếu đặt lên bàn, cười nói: “Bạch quản sự, đêm nay gọi Nguyệt Phong đến hầu hạ ta.”

Bạch quản sự thu hồi ngân phiếu rồi sau đó đem một khối bài tử đặt vào trong tay vị khách kia.

Nhìn khách nhân tiêu sái vui vẻ ra đi, Nhan Thế Ninh cũng hiểu được, sau đó nàng nhìn Bạch quản sự nói: “À, thực ra bọn ta cũng cần. Ừm, ngài sắp xếp cho bọn ta hai người tốt tốt là được.” Nói xong, từ trong lòng lấy ra một tấm ngân phiếu đặt lên bàn.

Vừa rồi người nọ chọn một người là năm mươi lượng, nàng chọn hai người đưa một trăm lượng hẳn là không thành vấn đề đi?

Bùi Cẩn thấy thế thì vô cùng xấu hổ, nữ nhân này học thói xấu sao lại nhanh như vậy chứ?

Nhan Thế Ninh thì lại đắc ý hất hất cằm với hắn. Muốn lừa gạt ta hả, không có cửa đâu!

Bên trong phòng trang trí cực kỳ đẹp mắt. Chính giữa bày một chiếc bàn bát tiên, hai nhuyễn tháp, trên tường treo một bức tranh mỹ nhân phong tư yểu điệu. Khụ, là mỹ nhân nam. Nơi khác lại nhìn thấy có bình hoa đàn cổ trang trí, trong góc phòng hình như còn có một lư hương nhỏ, sương khói phảng phất lượn lờ phía trên.

Nhan Thế Ninh chưa thấy qua cách bài trí như vậy bao giờ, trong mắt tràn đầy vui sướng. Nhìn hai bức tranh nam mỹ nhân hơi lộ bả vai treo trên tường cảm thấy có chút thú vị, vì thế nhìn lại nhìn, tận đến khi Bùi Cẩn không nhịn được nữa kéo luôn hai bức tranh kia xuống quăng vào trong góc.

Nhan Thế Ninh thong thả phe phẩy quạt: “Chàng đây là muốn làm gì?”

Bùi Cẩn híp mắt cười: “Nàng không biết rằng so sánh ra thì vi phu càng thuận mắt hơn sao?”

Nhan Thế Ninh nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới, khinh thường nói: “Không biết!”

Bùi Cẩn có chút cảm thấy hối hận khi dẫn nàng tới đây.

Nhan Thế Ninh liếc mắt nhìn bộ dáng buồn bực của hắn, vô cùng vui thích, hừ hừ, tức chết ngươi tức chết ngươi tức chết ngươi!

Thời điểm Phong Thu, Ngọc Lộ tiến vào, Nhan Thế Ninh đang nửa ngồi nửa nằm trên nhuyễn tháp uống trà, nhìn thấy hai người đẩy cửa tiến vào, một miệng đầy trà cũng quên nuốt.

Hai gã nam tử đều là mười lăm, mười sáu tuổi, tóc đen thả xuống như thác, thân khoác lăng la tơ lụa, chính giữa trán vẽ một đóa hoa mai đỏ tươi ướt át. Một người mềm mại đáng yêu, một người thanh tú sạch sẽ, đúng là phong tình vạn chủng.

Nhan Thế Ninh thấy bọn họ đi đứng nhẹ nhàng, giơ tay nhấc chân đều giống như giai nhân bước ra từ tranh vẽ, không khỏi âm thầm líu lưỡi —— trời ạ, nam nhân làm sao lại có thể đẹp như vậy?

Bùi Cẩn nhìn bộ dáng nàng mở to hai mắt thèm nhỏ dãi, nghĩ xem trước kia tại sao lại không phát hiện ra nàng háo sắc như thế? Không, không đúng, tại sao lại chưa từng háo sắc như vậy đối với hắn?

Hắn sờ sờ da mặt của chính mình, nghĩ rằng so với bọn họ không đến nỗi kém quá đi? Chẳng lẽ nữ nhân này lại yêu thích kiểu yếu đuối?

Phong Thu, Ngọc Lộ nhìn thấy phản ứng của Nhan Thế Ninh thì biết khách nhân thực vừa lòng, sau đó đưa nhau một cái ánh mắt. Phong Thu đi đến trước mặt Nhan Thế Ninh, quỳ xuống nói: “Phong Thu đến hầu hạ ngài.”

Đồng thời Ngọc Lộ cũng đến quỳ trước người Bùi Cẩn, nói cùng một câu.

Nghe được hai nam nhân hạ thấp tư thế nói chuyện kiều mỵ như vậy, Nhan Thế Ninh rốt cục thừa nhận là mình không quen tình huống kiểu này, cảm thấy rất không được tự nhiên. Nhưng mà khi thoáng nhìn biểu tình trên mặt Bùi Cẩn, kiểu “Nàng xem đi, nàng xem đi, nàng không thích hợp tới nơi này đi”, nàng lập tức liền dựng thẳng sống lưng, sau đó làm một động tác mà khiến cho Bùi Cẩn nghẹn họng nhìn trân trối.

Chỉ thấy nàng cầm lấy cây quạt nâng lên chiếc cằm thon nhỏ của Phong Thu, sắc mị nói: “Vậy ngươi nói xem muốn hầu hạ ta như thế nào?”

“Phốc!” Một ngụm trà trong miệng Bùi Cẩn hoàn toàn thoát cương bay ra ngoài.

Ngọc Lộ thấy vậy liền nhanh chóng lấy khăn ra chà lau cho hắn, cử chỉ vô cùng thân thiết lấy lòng, thường thường còn cọ lên thân mình Bùi Cẩn một chút, rất có cảm giác yêu thương nhung nhớ đã lâu.

Bị một nam nhân cọ đến cọ đi, toàn thân Bùi Cẩn nổi da gà, “Ta tự mình làm, tự mình làm!” Lúc nói chuyện còn nhìn chằm chằm cái tên gọi là Phong Thu gì gì kia, nếu hắn ta mà dám giống Ngọc Lộ cọ đến cọ đi, hắn lập tức có thể đảm bảo phi hắn ta ra ngoài cửa sổ.

May mắn bên kia Phong Thu chỉ là ngượng ngùng trả lời: “Gia muốn người ta hầu hạ như thế nào người ta liền hầu hạ như thế ấy!”

Toàn thân Nhan Thế Ninh đều nổi da gà, “Được được được!”

May mắn lúc này đồ ăn được đem lên.

Nhan Thế Ninh nhìn sơn trân hải vị được bày biện trong mâm vàng đĩa ngọc, rốt cục không thèm để ý thưởng thức mỹ nam nữa. Vốn định gắp cái gì đó ăn, ai ngờ tay vừa nâng đôi đũa bạc lên thì Phong Thu đã đến trước một bước.

“Gia, người ta hầu hạ ngài.” Nói xong, gắp lấy một con tôm đã bóc vỏ nâng đến bên miệng nàng.

Nhan Thế Ninh nhìn thoáng qua Bùi Cẩn, người kia vẫn như cũ một biểu tình cười tủm tỉm nhưng mà lại khiến nàng cảm thấy giống như hắn đang uy hiếp “Nàng dám ăn thử xem?”. Vì thế, Nhan Thế Ninh hướng hắn mỉm cười, hé miệng ra.

Quá lớn mật! Bùi Cẩn giận dữ, nhìn đến Ngọc Lộ đang rót rượu cho hắn liền cầm lên uống. Ngọc Lộ vốn đang muốn uy rượu lại thấy chén rượu trống không, lập tức cầm bình rót đầy.

Nhan Thế Ninh ngửi ngửi hương thơm của rượu phiêu đãng trong không khí, liếm liếm môi. Nha, rượu này so với rượu trái cây trong cung còn thơm hơn gấp vạn lần!

Uống ượu gì đó, nàng thích nhất!

“Đến đây, mỹ nhân, rót rượu cho gia!” Nàng sờ soạng bàn tay nhỏ bé của Phong Thu, cười nói.

Bùi Cẩn trợn mắt, trở về thế nào cũng phải đem tay nàng chém đi! Trong lòng hắn nghĩ như vậy, lại đem chén rượu uống một hơi cạn sạch.

Ngọc Lộ nhìn cái chén không, ngẩng mặt nhìn Bùi Cẩn thủy chung vẫn mỉm cười nhưng lại khiến người ta cảm nhận được sát khí, hắn há miệng muốn nói nhưng cuối cùng lại chỉ cúi đầu rót đầy chén rượu.

Phong Thu bưng lên chén rượu tiến đến gần bên môi Nhan Thế Ninh, nói: “Gia, đây là rượu tham hoan, là đệ nhất rượu trong lâu của chúng ta!”

Nhan Thế Ninh uống từng ngụm một, liên tục gật đầu: “Rót đầy, rót đầy! Uống rất ngon!”

Nhìn Phong Thu càng ngày càng tiến đến gần, có xu thế dựa hẳn vào trong lòng của Nhan Thế Ninh, Bùi Cẩn cắn răng. Đợi đến khi Nhan Thế Ninh ngửa đầu uống rượu, từng giọt rượu từ trong miệng nàng tràn ra ngoài, Phong Thu đưa tay lên muốn lau thì rốt cục Bùi Cẩn không nhịn được nữa.

Hắn đẩy Ngọc Lộ ra, đi đến bên cạnh Nhan Thế Ninh, xách Phong Thu ném sang một bên rồi ôm chầm lấy Nhan Thế Ninh vẫn đang ngây người, nhìn hai người kia mỉm cười nói: “Nơi này không cần các ngươi, các ngươi đi xuống đi. Đúng rồi, đem cửa khép lại.”

Phong Thu và Ngọc Lộ hoảng loạn tiêu sái bước ra khỏi phòng, đóng cửa phòng rồi sau đó nhỏ giọng nói: “Chúng ta không làm sai cái gì phải không?”

“Không a, hầu hạ rất rốt. Vị gia kia hình như còn rất thích ta nữa.”

“Nhưng vị gia của ta giống như không hề thích ta, nhìn cũng không thèm nhìn ta một cái, chỉ chăm chú nhìn vị gia của ngươi.”

“Chẳng lẽ…” Phong Thu đột nhiên giật mình, “Chẳng lẽ bọn họ là một đôi? Hoặc là vị gia của ngươi thích vị gia của ta?”

Ngọc Lộ gật đầu: “Ta cảm thấy rất có thể.”

“Vậy ngươi nói xem vị gia của ta có thích vị gia của ngươi không?”

Ngọc Lộ nghĩ nghĩ, nói: “Khó nói được. Nhưng mà ta cảm thấy không thích cũng sẽ biến thành thích. Ngươi cũng nghe được rồi đấy, vị gia của ta cuối cùng còn nói đem cửa đóng lại, chỉ sợ là không chịu nổi muốn dùng sức ép buộc!”

“Ừ.” Phong Thu liên tục gật đầu, rất nhanh lại có chút sầu lo: “Tuy rằng rượu tham hoan kết hợp với huân hương kia có thể khiến người ta kìm lòng không được, nhưng là nếu cố tình ép buộc chỉ sợ cũng đau đi?”

“Ngươi quan tâm làm gì, dù sao cũng là chuyện của khách nhân. Chúng ta vẫn là đến chỗ Bạch quản sự nói một tiếng đi. Ô ô, tiếp nhiều khách như vậy vẫn là lần đầu tiên bị đuổi ra giữa đường, quá mất mặt!”

Trong phòng.

Nhan Thế Ninh nhìn Bùi Cẩn cười đến âm trầm nguy hiểm, da đầu không hiểu sao bắt đầu run lên.

One thought on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 26

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s