Phu quân, kiềm chế điểm_chương 27

[27]

“Ái phi thích xem mỹ nhân?” Bùi Cẩn tiến lại gần.

Nhan Thế Ninh cười gượng, nghiêng người tránh đi.

“Ái phi còn muốn hầu hạ?” Bùi Cẩn tiếp tục ép sát.

Nhan Thế Ninh tiếp tục cười gượng, tiếp tục tránh đi.

Bùi Cẩn nhìn chằm chằm nàng, mỉm cười, mỉm cười, lại mỉm cười, sau đó thình lình sắc mặt đột nhiên trầm xuống, một tay kéo qua nàng làm cho nàng nằm úp sấp trên đầu gối của hắn, sau đó vươn bàn tay nhắm đúng cái mông mượt mà của nàng mà đánh xuống.

“Ta cho nàng nhìn nam nhân khác! Ta cho nàng sờ tay nhỏ bé! Ta cho nàng dính sát vào!”

“Phách!”

“Phách!”

“Phách!”

Liên tục ba cái đánh rơi xuống mông của Nhan Thế Ninh.

Nhan Thế Ninh ngay từ đầu còn không biết hắn định làm gì, sau khi thấy hắn đánh mông nàng, lập tức đỏ mặt, cũng lập tức xù lông!

“Chàng là tên hỗn đản! Dám đánh ta!”

“Ta đánh nàng thì thế nào? Ai cho nàng nhìn nam nhân khác? Ai cho nàng sờ tay nhỏ bé? Ai cho nàng dính sát vào?” Nói xong, Bùi Cẩn lại đánh thêm ba phát nữa.

Nhan Thế Ninh vừa giận vừa đau, nước mắt rầm rầm rơi xuống: “Ngao! Chàng là tên cầm thú!”

Bùi Cẩn giống như là nghe được chuyện rất thú vị, nhíu mày cười nói: “Cầm thú? Ha ha ha, nếu ái phi đã nói như vậy, vi phu lại không cầm thú thì thực xin lỗi nàng!”

Nhan Thế Ninh vừa nghe hắn nói những lời này đã biết không tốt.

Quả nhiên!

Bùi Cẩn kéo nàng lên, ngồi ở trên đùi của chính mình, mặt đối mặt, tách ra chân của nàng. Nhuyễn tháp rất mềm, Bùi Cẩn vừa nghiêng người ra sau, chân Nhan Thế Ninh liền ôm chặt lấy lưng của hắn. Tư thế này khiến cho Nhan Thế Ninh cả kinh, chỉ là Bùi Cẩn nhanh tay đem nàng đè lại, ngay sau đó tay kéo một cái, nam trang của Nhan Thế Ninh liền hoàn toàn rơi xuống, lộ ra hai vai cùng với bộ ngực bị quấn khăn thật chặt.

Nhan Thế Ninh bây giờ bất chấp thân mình kề sát cùng với thứ cứng rắn dưới mông kia, nàng chỉ dùng tay bảo vệ khăn quấn ngực, vẻ mặt đề phòng: “Chàng, chàng, chàng lại muốn làm sao?”

Nhưng lời này còn chưa nói hết, Bùi Cẩn đã đem hai tay của nàng thúc ở sau lưng, một tay giải nút thắt trước ngực. Nút thắt vừa được cởi bỏ, lại kéo một cái, hai con thỏ nhỏ lập tức liền nhảy ra.

Nhan Thế Ninh còn chưa kịp cảm giác được hơi lạnh trước ngực thì đã hét thảm một tiếng. Bởi vì Bùi Cẩn kéo mạnh tay nàng khiến cho nàng ưỡn ngực ra đằng trước, sau đó chính hắn lại cúi người hung hăng cắn lên một con thỏ nhỏ.

Con nhỏ nhỏ bị trói buộc bên trong khăn buộc ngực, có chút sưng trướng, lại bất ngờ bị cắn như vậy khiến nàng cảm thấy tê đau khó nhịn!

“Chàng, chàng, nhẹ chút a!” Nhan Thế Ninh bị thúc tay, không có cách nào giãy dụa, chỉ có thể vặn vẹo thân mình.

Nàng uốn éo uốn éo, phía dưới của Bùi Cẩn lại càng trở nên có tinh thần. Hắn buông tha cho việc cắn con thỏ nhỏ, đi lên hôn môi Nhan Thế Ninh, vừa hôn vừa uy hiếp: “Nàng còn dám vặn vẹo ta liền ăn nàng tại đây!”

Nhan Thế Ninh cảm giác được gì đó phía dưới, thành thật không dám giãy dụa nữa.

Bùi Cẩn thấy hai mắt nàng mờ mịt hơi nước, khuôn mặt đỏ hồng, bộ dáng đáng thương hề hề, rốt cục không đành lòng lại tiếp tục dọa nàng, nhưng mà cũng không muốn cứ như vậy liền buông tha nàng. Nhìn đến chén rượu bên cạnh, tâm tư vừa động, lập tức nói: “Ái phi không phải muốn có người hầu hạ sao? Như vậy vi phu sẽ cẩn thận hầu hạ nàng!”

Nói xong, đem rượu uống vào trong miệng, sau đó dán lên môi Nhan Thế Ninh, toàn bộ mớm đi vào.

Nhan Thế Ninh không dự đoán được chiêu này của hắn, một chút bị sặc, rượu liền theo bên môi tràn ra ngoài. Bùi Cẩn vươn lưỡi liếm, một chút cũng không lãng phí, sau đó lại nghênh đón đôi môi bị rượu làm cho đỏ mọng ướt át.

Cảm giác choáng váng lại đánh tới nữa, nhưng không giống với dĩ vãng là lần này Nhan Thế Ninh cảm thấy thân mình càng ngày càng mềm xuống, càng ngày càng nóng, giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt nàng. Nàng cảm thấy khát, vì thế khẩn cấp tìm kiếm nguồn nước. Trong miệng lại có vật gì đó hút vào chính mình, giống như muốn đem nàng hút khô, đầu óc Nhan Thế Ninh nóng lên, đối với thứ ngọt ngào kia cũng lập tức cuốn lấy.

Một phản ứng này làm cho Bùi Cẩn cả kinh bởi vì mỗi lần hắn hôn môi nàng đều trốn tránh, chưa từng có một lần đáp lại. Bùi Cẩn vui sướng đình chỉ hôn môi, sau đó nâng đầu nàng lên.

Nhan Thế Ninh lúc này, trâm cài trên đầu không biết khi nào đã bị rớt xuống, tóc đen như mực phân tán ở trên vai. Trước ngực hơi hơi đỏ lên, hai má đã là hồng như lửa. Môi son khẽ mở, đôi mi thanh tú nhíu lại, hai tròng mắt mê ly, hàng mi dài cong ướt sũng, cảm giác được bên môi mất đi nguồn nước cam lộ, nàng lại vặn vẹo thân mình khó chịu.

Trong lúc vặn vẹo, đôi mông vừa vặn lại cọ xát phải vật gì đó. Bùi Cẩn cảm thấy một dòng điện lan tràn khắp toàn thân, chạy nhanh nắm lấy thắt lưng của nàng, không cho nàng tiếp tục lộn xộn.

Mà Nhan Thế Ninh vẫn là khát, nhìn đến môi của Bùi Cẩn, cũng không nghĩ nhiều liền nghênh đón tiến lên, vừa hôn còn phát ra âm thanh khó chịu nức nở.

Cảm giác được cái lưỡi thơm tho tức tốc tham tiến vào trong miệng, nhẹ nhàng liếm, toàn bộ thân mình Bùi Cẩn đều trở nên căng thẳng, hỏa diễm phía hạ thân cũng rừng rực cháy lên, thiêu đốt đến nghiêng trời lệch đất. Hắn cuốn lấy cái lưỡi thơm tho, lại xâm nhập khớp hàm, sau đó phát ra công kích mãnh liệt.

Bên trong phòng, huân hương đã dấy lên từng đợt khói nhẹ, lượn lờ như tơ mỏng đan cài vào trong không khí rồi lại chậm rãi tản ra, kết hợp với mùi hương của rượu tham hoan tạo thành một hỗn hợp mùi hương say ngất lòng người.

Ái muội, lưu luyến, trầm luân.

Bùi Cẩn vẫn chưa tính ở chỗ này làm việc, nhưng mà cảm giác được Nhan Thế Ninh nhiệt tình, đầu óc hắn cũng dần trở nên khó có thể điều khiển.

Môi cùng môi giao triền gắn bó, tay của hắn cũng đi từ thắt lưng của nàng xuống tới bộ mông mượt mà. Trong lòng bàn tay nhất thời nóng lên, hắn đầu tiên là chậm rãi vuốt ve, cuối cùng theo những nụ hôn càng ngày càng kịch liệt cùng với dục vọng càng ngày càng khó áp chế, vuốt nhẹ liền biến trở thành mạnh mẽ xoa nắn. Hắn gắt gao ôm Nhan Thế Ninh vào trong ngực, làm cho mông của nàng dính sát vào phía dưới của hắn. Nếu có thể, hắn thật muốn đem nàng khảm nhập vào trong lòng.

Trước ngực Nhan Thế Ninh đã sớm trống trải, hai điểm anh đào khẽ nhếch lên, theo những động tác của hai người, anh đào lại cọ xát vào xiêm y của Bùi Cẩn, điều này khiến cho nàng phát ra một trận lại một trận tiếng than nhẹ.

Đầu óc càng ngày càng choáng váng, thân thể càng ngày càng nóng, không biết tại sao, mỗi lúc một ngứa ngáy…

“Khát ~” Cả người khó chịu, Nhan Thế Ninh thống khổ rên rỉ.

Bùi Cẩn nghe thế thì tạm thời buông nàng ra, vốn định rót cho nàng một chén trà giải khát nhưng Nhan Thế Ninh lại chờ không kịp, nhìn đến bình rượu liền cầm lấy dốc vào trong miệng.

Rượu thơm chảy xuống, Nhan Thế Ninh ngửa đầu, một ngụm một ngụm tham lam uống.

Bùi Cẩn nhìn từng giọt rượu tràn ra nơi khóe môi của nàng, chảy xuống cằm, chảy qua chiếc cổ thon dài, một đường đi xuống bộ ngực mềm, trong mắt hắn dần dần bốc lên hỏa diễm. Hắn cũng không nhìn được gì khác nữa, một tay nắm lấy nơi mềm mại, há miệng ngậm lấy.

Ngực trần bị lộ lâu lắm có chút lạnh, đến khi nó được bao bọc trong cái miệng ấm áp, Nhan Thế Ninh liền ưỡn cong người, kìm lòng không được mà vươn thẳng ngực, muốn cho hắn càng ngậm được nhiều. Tê dại truyền khắp tứ chi bách hải, Nhan Thế Ninh cảm thấy mình sắp hỏng mất.

Bùi Cẩn cũng sắp phát điên đến nơi, dục hỏa càng ngày càng đậm, sắp đem hắn đốt cháy hầu như không còn. Nhưng mà hắn rốt cục vẫn có lực tự kiềm chế cường đại, tại thời điểm dục hỏa sắp cắn nuốt toàn thân, một phút chốc liền hoàn hồn.

Sao lại thế này?

Vì sao Nhan Thế Ninh đột nhiên lại động tình như thế?

Bùi Cẩn còn đang nghi hoặc nhưng Nhan Thế Ninh đã không nhịn được nữa, nước mắt cuồn cuộn rơi xuống. Nàng nức nở nói: “Bùi Cẩn, thật là khó chịu!” Nói xong lại bắt đầu vặn vẹo không yên.

Bùi Cẩn chưa biết được chân tướng nhưng nhìn thần sắc thống khổ của nàng, trong lòng vừa mềm lại đau, nhẹ nhàng hôn lên môi của nàng sau đó nói: “Thế Ninh, chờ một chút.”

Nói xong, cởi bỏ lưng quần của nàng, bàn tay tiến đi xuống.

Phía dưới đã bị mưa xuân làm cho ướt nhẹp, Bùi Cẩn vừa vươn tay vuốt ve, thân mình Nhan Thế Ninh liền run lên. Bùi Cẩn nhìn hai hàng lông mi run rẩy của nàng, cười đến sủng nịch, sau đó hơi chút tăng thêm lực đạo ở đầu ngón tay.

Thống khổ của Nhan Thế Ninh dần dần thư hoãn mà thống khổ của Bùi Cẩn lại một chút một chút tăng lên.

Sau đó, tại một hồi mưa xuân đánh úp lại, Nhan Thế Ninh rốt cục xụi lơ nằm ở trong lòng của hắn. Lúc này Bùi Cẩn cũng bất chấp gì khác.

“Bảo bối, bây giờ đến lượt ta.”

Sau khi cởi bỏ quần của hai người, Bùi Cẩn nâng thắt lưng của Nhan Thế Ninh lên, sau đó nương theo vách tường ẩm ướt, động thắt lưng một cái, khi mạnh khi nhẹ mà dần dần tiến vào.

Nhan Thế Ninh cũng mới chỉ trải qua một lần mây mưa, còn rất chặt khít cho nên khi Bùi Cẩn tiến vào thì vẫn cảm thấy đau. Đưa tay muốn đẩy ra lại bị Bùi Cẩn bắt lấy, sau đó hắn dùng sức động thân, hoàn toàn liền xỏ xuyên qua.

“A~” Nhan Thế Ninh không nhịn được mà hét ra tiếng, xúc cảm phong phú lan tràn khắp toàn thân, cứ dừng lại ngứa.

Bùi Cẩn cũng thét lớn một tiếng, được ấm áp nhỏ hẹp bao vây, hắn thực sự là sảng khoái đến cực điểm.

“Nhịn một chút, chúng ta tốc chiến tốc thắng.” Bùi Cẩn cắn vành tai của Nhan Thế Ninh, ôn nhu nói.

Nhan Thế Ninh còn đang trong mê mang, “Ưm” một tiếng rồi lại cắn môi. Phía dưới va chạm rất kịch liệt, rất rung động lại rất mất hồn, toàn thân nàng sợ hãi đến muốn la lên.

Bùi Cẩn giống như ý thức được mình nói lời không nên nói, vội vàng bổ sung: “Đương nhiên, trở về chúng ta lại tiếp tục làm.”

Hương thơm bao phủ hai người, tại trên mặt bọn họ phủ lên một tầng sắc hồng mê ly. Bùi Cẩn nắm lấy thắt lưng của Nhan Thế Ninh mãnh liệt va chạm, một lần lại một lần.

Cắn chặt môi đã có thể khó ức chế, Nhan Thế Ninh cau mày, cuối cùng há miệng phát ra một tiếng ngâm nga vừa giống như khoái hoạt lại vừa giống như thống khổ.

Mà trong lúc nàng rên rỉ, Bùi Cẩn lại ra sức tiến công, cuối cùng dùng sức động thân một cái, tinh khí nhất thời tràn đầy.

Chất lỏng nóng bỏng tiến vào nơi sâu thẳm nhất, Nhan Thế Ninh căng thẳng thân mình, lại lên tới đỉnh núi…

Rốt cuộc Nhan Thế Ninh ngất đi. Bùi Cẩn nhìn nàng tê liệt ngã vào trong lòng chính mình, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười nói: “Nàng nha, vì sao mỗi lần lại không chịu được đâu?”

Cầm lấy dải khăn trắng buộc ngực bên cạnh lót tại phía dưới Nhan Thế Ninh, sau đó hắn rút nam căn của mình ra. Nhất thời một dòng chất lỏng ấm áp ồ ồ chảy ra thấm vào khăn trắng. Bùi Cẩn tìm một chỗ còn sạch lau khô cho nàng, sau đó mới đến lượt mình.

Đợi cho đến khi xiêm y mặc lại chỉnh tề, Nhan Thế Ninh vẫn còn chưa tỉnh. Bùi Cẩn thấy khuôn mặt nàng phiếm hồng, khóe mắt vẫn còn vương mấy giọt lệ, thật sự là càng nhìn càng thích, nhịn không được mà vừa hôn vừa liếm.

Nhan Thế Ninh choáng váng hồ đồ tỉnh lại, cảm giác được phía dưới đau nhức, lại thấy ánh mắt Bùi Cẩn sáng quắc nhìn nàng, mềm mại vô lực nói: “Bùi Cẩn, chàng lại nghĩ ra chủ ý hư hỏng gì?”

Mỗi lần hắn nhìn nàng như vậy, y như rằng lại đầy một bụng ý nghĩ xấu.

Bùi Cẩn nghe những lời này, lại nhìn thần thái ngây thơ của nàng, đột nhiên cảm thấy không thích hợp. Hắn liếc mắt nhìn bình rượu bị uống sạch sẽ nằm trên mặt đất, giật mình, nữ nhân này không phải là bị say rượu chứ?

Trong trí nhớ của hắn, tửu lượng của Nhan Thế Ninh không tệ, trước đây hắn còn cùng nàng vụng trộm uống rượu của ân sư để giải sầu. Chỉ uống mỗi một bình nhỏ này đã say, thật sự là lạ.

Bùi Cẩn nhìn đồ ăn trên bàn đã nguội lạnh vẫn chưa được động tới, lắc lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt của Nhan Thế Ninh, nói: “Đừng ngủ, chúng ta về nhà hãy ngủ!”

Nhan Thế Ninh mở đôi mắt lờ mờ mông lung, liếc nhìn bài trí trong phòng, sau đó lảo đảo đứng lên cầm lấy tay Bùi Cẩn nói: “Chúng ta cùng nhau về nhà đi!”

Chúng ta cùng nhau về nhà đi! Nghe lời này, không biết như thế nào, hốc mắt Bùi Cẩn có chút nóng lên.

Đỡ Nhan Thế Ninh đẩy cửa đi ra, Bùi Cẩn đột nhiên nhớ tới nghi vấn lúc trước.

Vì sao Nhan Thế Ninh lại động tình như thế? Uống rượu? Hay vẫn là do bị hắn châm ngòi?

Nhưng dù như thế, vì sao hắn cũng không kiềm chế được?

Không nên a!

Bùi Cẩn quay đầu quét mắt nhìn một vòng bài trí trong phòng, ánh mắt đầu tiên là dừng ở trên đồ ăn.

Bên trong thức ăn thả gì đó? Không đến mức ấy, Phúc Khánh lâu lớn như vậy sẽ không tự đập vỡ chiêu bài của mình.

Như vậy… Tầm mắt của Bùi Cẩn dừng ở chiếc lư hương nằm trong góc.

Quay về sai người điều tra. Phúc Khánh lâu này, có vấn đề!

One thought on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 27

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s