Phu quân, kiềm chế điểm_chương 30

[30]

Nhan Thế Ninh đau đầu, đau người, vẫn ngủ thẳng tới giữa trưa. Bùi Cẩn không muốn quấy rầy nàng nên đi thư phòng.

Thư của Mễ lão nhân tới, đi theo còn có mấy con cá khô Nam Cương. Trong thư viết: đây là cá ngươi nuôi tại Nam Cương, lão tử nhịn không được liền bắt bọn chúng đem làm thịt. Ừm, hương vị cũng không tệ lắm!

Bùi Cẩn cất thư đi, nhìn những đóa hoa đang nở rộ ngoài cửa sổ mà mỉm cười.

Lời này nhìn như đơn giản nhưng kỳ thật thâm ý rất sâu sắc.

Ở Nam Cương hắn từng cùng Mễ lão nhân nói một kế hoạch, chỉ là vẫn chưa thực hiện, Mễ lão nhân nhịn không được, thông báo với hắn một tiếng liền đem cá đưa tới. Sau đó, liền có vụ ám sát đêm trung thu. Mà kết quả vụ ám sát, thực không tệ. Ít nhất bây giờ Hoàng thượng đem đảng Thái tử, đảng Thất vương, thậm chí cả phủ Quốc công áp chế rất lợi hại, khiến cho bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ. Ngầm bên trong, hai đảng tranh đấu lại càng mãnh liệt, thế như nước lửa. Hôm nay phát hiện người này ăn hối lộ trái pháp luật, ngày mai phát hiện người kia làm việc công tư không phân minh làm trái kỷ cương. Thật sự là chó cắn chó, đầy miệng lông, lưỡng bại câu thương!

Rất nhanh, gương mặt tuấn mỹ trẻ tuổi của hắn lại hiện lên chút bi thương. Thân ở đế vương gia, hạnh phúc lại bất hạnh. Tay chân tướng tàn, cha con nghi kỵ, thật sự rất buồn cười! Mà hắn bị cuốn vào trong vòng xoáy này cũng không thể không vắt hết óc nghĩ kế sách, tự bảo vệ mình, hoặc là báo thù!

Nghĩ đến hai chữ báo thù, Bùi Cẩn hít vào thật sâu một hơi rồi lại từ từ thở ra.

Ngày kế, tiến cung thỉnh an.

Đêm qua không bị ép buộc, Nhan Thế Ninh cũng gần như khôi phục được hoàn toàn, đi đường không còn đến nỗi giống như cây gặp bão. Có lẽ là trải qua việc đó, hoặc cũng có thể là do trang phục, hôm nay trong ánh mắt của Nhan Thế Ninh đều có một loại phong thái mới, đoan trang mà xinh đẹp, cao sang nhưng thanh nhã. Một cái nhăn mày nhíu mi, nhất cử nhất động cũng khiến cho người khác ghé mắt nhìn, ngay cả Diên đế cũng không khỏi nhìn nàng nhiều thêm một cái liếc mắt.

Đương nhiên, Nhan Thế Ninh và Bùi Cẩn vẫn như cũ là bộ dáng nhu thuận, nghe lời.

Thất vương bị thương, vẫn nằm trên giường tĩnh dưỡng không có diện kiến. Mục phi bị nhiễm phong hàn, cũng tĩnh dưỡng. Vì vậy ở đây cũng chỉ có Hoàng hậu nương nương, Thái tử, La phi và tiểu Thập tam.

Tiểu Thập tam nhìn thấy Bùi Cẩn, cọ cọ muốn lao tới nhưng lại sợ lão cha ngồi trên kia nên đành phải nhịn xuống.

Diên đế liếc mắt nhìn hắn, nói: “Muốn đi thì đi, nhăn nhó vặn vẹo làm cái gì!”

Tiểu Thập tam còn chưa có hiểu rõ ý của Diên đế, đợi cho La phi vỗ mông của hắn giải thích một lượt xong, tròng mắt hắn mới sáng lên, hoạt động hai cái chân ngắn, “vèo” một cái chạy vội qua.

Nhìn tiểu Thập tam và Bùi Cẩn vô cùng thân thiết, Hoàng hậu nương nương bĩu môi nói: “Thật sự là huynh đệ tình thâm!”

Diên đế liếc mắt nhìn nàng một cái, thản nhiên nói: “Không tốt sao?”

Hoàng hậu bị sặc, không nói nữa.

La phi thấy thế, chạy nhanh hòa giải: “Hôm qua nô tỳ nghe được Thái tử điện hạ và nhị tiểu thư tướng phủ sắp đính hôn, thật sự là việc đáng vui mừng!”

Thái tử nghe vậy, tim nhảy dựng một cái, theo bản năng nhìn về phía Nhan Thế Ninh đang ngồi đối diện, rồi sau đó chỉ giả vờ đang nhìn tiểu Thập tam đùa nghịch, làm như không nghe thấy điều gì.

Chỉ là lần thoáng nhìn này đã bị Bùi Cẩn phản ứng nhanh chóng thu hết vào trong đáy mắt, vì thế nghi hoặc trong lòng hắn càng sâu. Nhưng mà rất nhanh hắn lại thay bằng tươi cười ôn hòa: “Như thế, quả nhiên là muốn chúc mừng Thập đệ.”

Thái tử đối diện với ánh mắt thâm thúy của hắn, xấu hổ cười cười, không nói gì.

Hoàng hậu nương nương cũng là rất đắc ý, hơi nghiêng nghiêng thân mình nói với Diên đế: “Nô tỳ nhìn hoàng lịch, mùng sáu tháng sau là ngày lành.”

Việc đính hôn phải nắm chặt trong lòng bàn tay. Gần đây Thất vương đột nhiên nổi bật, lòng người có chút dao động, phải nhanh chóng làm đám hỏi với tướng phủ để ổn định cục diện. Phải biết rằng còn có một bộ phận không nhỏ đang đứng ở trung lập quan sát cục diện.

Diên đế vẫn chưa lập tức trả lời, chỉ không chút để ý thổi thổi lá trà trong chén. Đối với cửa hôn nhân này, trước kia hắn cũng không chú ý gì nhiều, luận bộ dáng hay gia thế, Nhan Thế Tĩnh quả thật là làm được Thái tử phi. Nhưng từ khi trung thu phát sinh chuyện ám sát sau, Diên đế đối với cửa hôn nhân này có chút do dự.

Lúc ấy, Nhan Thế Tĩnh đầu tiên là bối rối trốn sau lưng Thái tử, sau lại đem chị ruột kéo đến chắn trước mặt mình. Nữ nhân sợ chết, phẩm hạnh bất lương như vậy, làm sao có thể làm được Thái tử phi?

Diên đế trầm mặc làm cho Hoàng hậu có chút bất an, không khí trở nên nặng nề. Bùi Cẩn và Nhan Thế Ninh trao đổi một ánh mắt, sau đó đều tự hiểu mà tiếp tục trêu đùa tiểu Thập tam.

La phi không biết chân tướng, cũng không cảm nhận được Diên đế trầm mặc, thấy mọi người đều không nói lời nào thì đành cười tiếp lời: “Khi đó vừa vặn, khí trời cũng ôn hòa.”

Diên đế vẫn tiếp tục thổi lá trà, cúi đầu che giấu cử động hơi nhăn mày của hắn. Từ trước hắn còn cảm thấy La phi ngây thơ, thật thà, không có tâm cơ, hiện tại lại thấy càng ngày càng ngu xuẩn. Lại liếc mắt một cái nhìn tiểu Thập tam “Y y nha nha” chỉ biết ăn với chơi, không kiên nhẫn trong lòng càng lúc càng lớn, cuối cùng cũng không uống trà, buông chén nói: “Việc này để sau bàn tiếp.”

Nụ cười của Hoàng hậu cứng lại, nhiều năm ở chung khiến cho nàng biết được lúc này tâm tình của Diên đế rất không tốt. Nhưng nàng lại không rõ là vì sao tâm tình của Diên đế đột nhiên lại không tốt, đang êm đẹp tại sao hắn lại nói “để sau bàn”? Chẳng lẽ hắn muốn cắt giảm thế lực của Thái tử, muốn thay đổi người kế vị?

Suy nghĩ này khiến cho Hoàng hậu kinh hãi một phen, trên lưng cũng túa ra mồ hôi lạnh.

Không được! Không được! Phải là cho cửa hôn nhân này lập tức hoàn thành!

Hoàng hậu nương nương lại bắt đầu suy tính kế sách, cũng không chú ý gì đến bọn họ tán gẫu mấy chuyện việc nhà phía sau nữa.

Mà khi Thái tử nhìn thấy Diên đế phản ứng như vậy, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, lúc cúi xuống uống trà khóe miệng cũng hiện lên ý cười.

Trận gặp mặt gia đình này xem ra tan rã trong không vui. Sau đó Bùi Cẩn và Thái tử ở lại đàm luận quốc gia đại sự, mà Nhan Thế Ninh thì bị La phi lôi kéo đến tẩm cung của mình.

Lúc La phi mời, Nhan Thế Ninh còn do dự một chút bởi vì nàng cảm thấy vì Bùi Cẩn, nàng không nên qua lại quá thân thiết với một vị hoàng tử nào. Cho nên nàng mới hướng ánh mắt về phía Bùi Cẩn ý hỏi, đợi khi Bùi Cẩn như có như không khẽ gật đầu thì nàng mới yên tâm bị tiểu Thập tam nắm tay kéo đi.

Trong cung, cảnh sắc một năm bốn mùa đều vô cùng xinh đẹp. Lúc này đã là mùa thu, trong vườn nở rộ các loại hoa muôn màu, một đường đi qua, chỉ cảm thấy hương thơm thấm vào lòng người.

Tiểu Thập tam đi được một đoạn liền không đi nổi nữa. Vú em muốn ôm hắn, ai ngờ hắn xoay xoay, hướng về phía Nhan Thế Ninh dang tay.

“Ôm! Ôm!”

“Kha nhi! Không được quấn quýt lấy Cửu tẩu của ngươi!” La phi tuy quát mắng nhưng trên mặt lại toàn là tươi cười từ mẫu.

Nhan Thế Ninh vội nói: “Không sao đâu.” Nói xong liền ôm lấy tiểu Thập tam.

Tiểu Thập tam cảm thấy mỹ mãn ghé vào trên vai Nhan Thế Ninh, cầm điểm tâm trong tay gặm gặm vài miếng. Mấy mảnh vụn rơi trên vai Nhan Thế Ninh, tay nhỏ của hắn không nhặt được đành phải vươn lưỡi liếm liếm vài cái. Chỉ trong chốc lát đã đem bả vai của Nhan Thế Ninh liếm cho ẩm ướt một mảng lớn.

Nhan Thế Ninh cảm giác được, thừa dịp La phi nói chuyện không chú ý liền nhẹ nhàng vỗ vỗ cái mông béo mềm của tiểu Thập tam.

“Lại nói tiếp, ta còn chưa có cảm tạ ngươi đâu!” Sau khi đến tẩm cung, hai người ngồi xuống, La phi nói: “Trung thu hôm đó nếu như không có ngươi, không biết tiểu Thập tam sẽ xảy ra chuyện gì nữa!”

Tiểu Thập tam còn chưa chịu xuống dưới, an vị ngồi trên đùi của Nhan Thế Ninh, đông sờ tây sờ, nửa khắc cũng không im lặng.

Nhan Thế Ninh một bên nhìn tiểu Thập tam, một bên nói: “Nương nương khách khí rồi. Lúc ấy Thế Ninh cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ đứa nhỏ không thể có chuyện gì.”

La phi nghe lời này, càng yên tâm, chân thành nói: “Ngươi thực tốt!”

Nhan Thế Ninh mỉm cười, không nói chuyện.

Lúc này nha hoàn bưng tới một cái khay, bên trên có đặt một cái hộp dài nạm vàng.

La phi đem nó đưa cho Nhan Thế Ninh, nói: “Vật này, ngươi cầm đi.”

Nhan Thế Ninh mở chiếc hộp ra, ánh mắt nhoáng lên một cái, chỉ thấy bên trong là một cây trâm ánh vàng rực rỡ. Cây trâm này được chế tạo vô cùng tinh xảo, con bướm gắn trên trâm trông thật sống động, giống như lúc nào cũng sẵn sàng giương cánh tung bay. Cánh bướm được nạm bảo thạch bảy màu rực rỡ, trông vô cùng xinh đẹp. Nhan Thế Ninh nghĩ rằng nếu cài nó rồi đi dưới ánh mặt trời, nhất định sẽ là sặc sỡ đến lóa mắt.

“Thứ này rất quý trọng, Thế Ninh không thể nhận.” Nhan Thế Ninh trả lời.

La phi lại đẩy tới: “Cầm đi, mấy thứ này đối với ta là vật ngoài thân, ta chỉ muốn Kha nhi khỏe mạnh, bình an là tốt rồi!”

Nhan Thế Ninh nghe câu này của nàng, trong lòng vừa động.

Sâu bên trong con ngươi của La phi dần dần hiện lên chút ưu sầu: “Tuy ta so với ngươi lớn hơn năm, sáu tuổi nhưng là thân mình cũng đã không được nữa rồi.”

Nhan Thế Ninh kinh ngạc: “Làm sao có thể?”

“Ngươi nhìn ta hiện tại thần sắc rất tốt, kỳ thật đều là do son phấn vẽ loạn mà ra. Thân mình ta vốn yếu nhược, thời điểm sinh Kha nhi lại khó sinh, đem hơn phân nửa tinh khí đều hao mòn hết…” La phi lắc đầu, bất đắc dĩ cười cười rồi sau lại nói: “Người nhà mẹ đẻ của ta gần như không còn được ai, trong cung cũng không có chỗ dựa vào. Cho nên ta vẫn nghĩ, nếu như có một ngày ta không được, vậy thì Kha nhi nên làm cái gì bây giờ?”

Lời này có chút khẩn cầu tha thiết, Nhan Thế Ninh không dám tiếp lời. Nàng cùng La phi mới chỉ gặp mặt vài lần mà thôi.

La phi biết nàng khó xử, nhưng việc tới nước này, nàng cũng bất chấp gì đó. Không phải mỗi lần nàng đều có cơ hội gặp Nhan Thế Ninh, cũng không phải lần nào cũng được nói chuyện riêng như thế này. Nhan Thế Ninh có thể không màng bản thân bảo vệ tiểu Thập tam đã nói nên, nàng cùng với những người kia không giống nhau.

Số ngày còn lại của nàng cũng không nhiều mà thân mình bệ hạ cũng dần dần xuống dốc. Ai có thể biết được lúc tiểu Thập tam trưởng thành, ngồi trên vị trí kia là người nào? Hoặc là, ai có thể biết được tiểu Thập tam có thể trưởng thành hay không? Làm một người mẹ, nàng muốn phòng bị hết thảy có thể xảy ra.

“Thế Ninh, có chút chuyện hiện tại nói với ngươi thật sự là liều lĩnh, nhưng là một người mẹ, ta không thể không nói. Nếu, nếu như về sau ta có chuyện gì, hy vọng ngươi và Cửu vương có thể chiếu cố Kha nhi một chút…”

Nhan Thế Ninh chạm đến ánh mắt khẩn thiết của nàng, nội tâm hơi có chút hoảng hốt. Việc này tới rất đột nhiên, nàng rốt cuộc nên ứng đối như thế nào cho phải?

Sau một lúc lâu, Nhan Thế Ninh chậm rãi nghẹn ra khẩu khí mắc trong ngực, mỉm cười nói: “Nương nương không nên nói mấy lời mang điềm xấu này. Vì tiểu Thập tam, nương nương nên cố gắng bảo trọng thân mình mới tốt. Chuyện tương lai, ai cũng không thể nói trước được.”

Nói xong, Nhan Thế Ninh hung hăng hèn mọn khinh bỉ chính mình một phen, nói như nàng cùng chưa nói khác gì nhau, kỳ thật là trốn tránh trách nhiệm, thật sự làm cho lòng người cũng cảm thấy lạnh lẽo. Nhưng mà nàng cũng bất lực, thâm cung sâu tựa biển, nàng không thể hứa hẹn được điều gì. Cho nên ánh mắt nàng nhìn về phía La phi mang theo chút xin lỗi.

La phi quả nhiên là hơi thất vọng, nhưng rất nhanh sau lại nở nụ cười: “Ngươi nói đúng, chuyện tương lai đích thực là không thể nói trước được. Là ta liều lĩnh, để cho ngươi chê cười.”

“Không phải vậy!” Nhan Thế Ninh khéo léo đáp lại.

Mấy chủ đề kế tiếp liền thoải mái hơn, nói đều là mấy việc lặt vặt thú vị của tiểu Thập tam. Nói một hồi, Nhan Thế Ninh cảm thấy thời gian cũng không còn sớm liền đứng dậy cáo từ.

Mà cây trâm cài kia, tự nhiên là cũng không lấy.

Vào ban đêm, khi Bùi Cẩn trở về thì Nhan Thế Ninh đã ngủ được một giấc. Thấy hắn, nàng liền lập tức đem chuyện của La phi nói ra.

Bùi Cẩn nghe xong, đem nàng ôm vào trong ngực, nói: “Nàng làm tốt lắm!”

Nhan Thế Ninh vẫn là có chút lo lắng nói: “Vậy nếu về sau tiểu Thập tam nếu như thực xảy ra chuyện gì, chúng ta giúp hắn hay là mặc kệ?”

Bùi Cẩn hỏi lại: “Vậy nàng giúp hay là mặc kệ đây?”

Nhan Thế Ninh nghĩ nghĩ nói: “Thoạt nhìn tiểu Thập tam trông thật đáng thương.”

“Thế thì chúng ta nhúng tay vào đi.” Bùi Cẩn quen mùi vói tay vào bên trong áo của nàng.

“Nhưng mà hắn quả thật có bản mặt khiến người ta muốn bắt nạt. Nếu không phải vì tuổi lớn quá ngượng ngùng, ta thật sự muốn tiến lên nhéo nhéo mặt hắn… Ai nha, đau… Không được!” Cảm thấy chính mình lại bị xâm nhập, Nhan Thế Ninh lập tức ngăn trở.

Bùi Cẩn cắn một ngụm lên nơi mềm mại, cười hắc hắc nói: “Vậy chúng ta sớm sinh một tên nhóc béo, thay nàng bắt nạt hắn đi!”

Nói xong, tay lại luồn đi xuống.

Nơi mềm mại bị xoa nắn, thân mình Nhan Thế Ninh lại nhũn ra.

2 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 30

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s