Phu quân, kiềm chế điểm_chương 35

[35] Sư tử, vẫn là khát máu.

Bùi Cẩn không muốn cho Nhan Thế Ninh biết được việc này, nề hà thiên ý trêu ngươi.

Hôm nay, Bùi Cẩn và Bắc Đẩu đi ra ngoài, Nhan Thế Ninh ngồi trong sân nhìn hai tiểu nha hoàn chơi đu dây, nhìn đến trong lòng rất ngứa ngáy nhưng nghĩ đến thân phận, nàng chỉ có thể im lặng xem.

Ngực có chút trướng lên, Nhan Thế Ninh nhớ tới tối qua khi tắm rửa có nhìn đến, ra vẻ thật đúng là lớn thêm một chút.

Lúc này, gã sai vặt lại chạy đến nói: “Vương phi, Thập tam điện hạ tới đây.”

Tiểu Thập tam vì sao lại đột nhiên đi vào Hiền vương phủ, là vì trước đó Nhan Thế Ninh đã vô tình nói một câu.

Ngày đó, Nhan Thế Ninh véo véo mặt của hắn, cười nói: “Có rảnh tới nhà ta chơi!”

Nhan Thế Ninh nói lời này kỳ thật chính là khách sáo, thời điểm tại Tuyên thành mọi người đều nói như vậy, nàng nói xong cũng sẽ không để ở trong lòng. Nhưng mà, tiểu Thập tam lại nhớ kỹ.

Tiểu Thập tam từ khi được sinh ra đến giờ vẫn sống ở trong cung, cả ngày gặp cũng đều là mấy gương mặt quen thuộc, làm mấy chuyện tương tự, thật sự là không thú vị. Cho nên khi nghe Nhan Thế Ninh nói những lời này, tâm tư lập tức động, sau đó vẫn suy nghĩ tìm cách đi ra ngoài gặp Cửu ca, Cửu tẩu chơi.

La phi nhìn ánh mắt chờ đợi của tiểu Thập tam, tâm tư cũng động. Tuy rằng ngày đó Nhan Thế Ninh chưa trả lời nhưng nhiều đi lại liên lạc cảm tình, tóm lại là vẫn tốt. Cho nên nàng tìm thời cơ thân thể Thất vương chuyển biến tốt, tâm tình Hoàng thượng cũng lên cao liền đem chuyện này nói ra.

Diên đế nghe xong, cảm thấy sao cũng được, đi chơi một chút cũng không việc gì.

Sau đó, tiểu Thập tam dưới sự hộ tống của thị vệ, trong một ngày nắng tốt lành nào đó liền ngồi xe ngựa đến Hiền vương phủ.

Nhan Thế Ninh đứng ở cửa nhìn tiểu Thập tam ăn mặc phấn nộn, rất là mừng rỡ. Tiểu Thập tam còn là lưu loát trèo lên cánh tay của nàng, làm cho nàng ôm một cái đầy cõi lòng.

“Ca, ca?” Tiểu Thập tam nháo nhác nhìn một vòng không thấy Bùi Cẩn, có chút buồn bực.

Nhan Thế Ninh ôm hắn đi vào đại sảnh, nói: “Cửu ca của ngươi đi ra ngoài.” Nói xong lại sai nha hoàn bưng điểm tâm và kẹo lên.

Tiểu Thập tam hơi hơi có chút mất mát, nhưng mà rất nhanh sau lại nhếch miệng nở nụ cười, Cửu ca không có ở nhà, chơi với Cửu tẩu cũng không sao.

Nhan Thế Ninh chính là đang nhàm chán, vừa vặn có tiểu Thập tam đến đùa hắn chơi, nhưng là chơi cái gì đây? Nhan Thế Ninh nhớ tới lúc trước Bùi Cẩn đưa cho nàng một quả tú cầu, nhân tiện nói: “Tiểu Thập tam, chúng ta chơi đá tú cầu đi!”

Trước kia lúc ở Tuyên thành, mấy đứa con nít cũng là thường thường đuổi theo mấy quả bóng chạy lăng xăng.

Tiểu Thập tam đối với tú cầu cảm thấy thực hứng thú, tung tung vài lần cảm thấy không chơi được liền lập tức dùng chân đá. Đá ra xa lại co cái chân ngắn cũn cỡn của hắn đi nhặt về tiếp tục đá, còn không cho phép người tới nhặt giúp. Mọi người nhìn đến bộ dáng nghiêm túc ấy của hắn, cười đến lăn lộn.

Tiểu Thập tam càng đá càng hăng say, càng đá càng xa, sau đó viu một cái, tú cầu bay thẳng tắp xuống ao.

Tú cầu là dùng vải để làm, vớt lên đã ướt một mảnh, tự nhiên không thể chơi tiếp. Tiểu Thập tam nhìn quả tú cầu ướt sũng thì rất là uể oải, hắn còn chưa có chơi tận hứng đâu. Nhan Thế Ninh nhìn hắn như vậy, linh cơ vừa động, nói: “Tiểu Thập tam, Cửu tẩu lại làm cho ngươi một quả tú cầu khác được không?”

Nhan Thế Ninh nghĩ là, hiện tại thêu một quả cầu vải khác là không kịp rồi, nhưng có thể làm cầu bằng giấy. Đem giấy vo viên lại rồi tô màu, vậy cũng có thể chơi.

Nhưng mà giấy kiếm đâu ra?

Nhan Thế Ninh nghĩ tới thư phòng của Bùi Cẩn.

Lôi kéo tiểu Thập tam vào thư phòng, Nhan Thế Ninh nhìn xấp giấy trên bàn muốn cầm lấy vo viên, lại vô tình nhìn thấy trong giỏ rác có rất nhiều giấy hỏng vo thành cục, lập tức bỏ xấp giấy trong tay xuống.

Nhìn Nhan Thế Ninh vo tròn đống giấy, tiểu Thập tam ngồi xổm bên cạnh thấy mùi ngon cũng lập tức sáp lại gần, muốn tự mình làm. Mở cục giấy vụn, bao lại với nhau, vo vo thành hình tròn, quá đơn giản!

Mà trong lúc đó, Nhan Thế Ninh vô tình nhìn thoáng qua thấy được tờ giấy mà tiểu Thập tam đang mở lộ ra hai chữ:

—— Nhan Chính.

Trái tim Nhan Thế Ninh nhảy dựng, sau đó cầm lấy tờ giấy đó lên xem, vừa thấy liền cảm thấy kinh tâm. Nàng cuống quýt bắt tay mở tất cả chỗ giấy hỏng trong giỏ rác, xem xong liền thẫn thờ ngồi nơi đó.

Thời điểm Bùi Cẩn bước vào thư phòng liền nhìn thấy tiểu Thập tam đang ngồi trên mặt đất làm cầu, mà Nhan Thế Ninh thì chống tay dựa vào bàn, sắc mặt tái nhợt. Bùi Cẩn nhìn tờ giấy siết chặt trong tay nàng, thầm mắng chính mình sơ sót.

Những tờ giấy hỏng đó là do Bùi Cẩn phỏng theo những phong thư kia viết theo, chính là để đưa cho quận chúa Khang Hoa. Hắn luyện vô số lần, rốt cuộc bắt chước thành công. Mà những tờ không giống đều bị hắn ném vào giỏ rác.

Hắn không nghĩ tới Nhan Thế Ninh sẽ vào thư phòng, càng không nghĩ là nàng sẽ tìm ở trong giỏ rác.

Sau khi tiễn bước tiểu Thập tam, Bùi Cẩn đóng cửa lại, quay đầu nhìn về phía Nhan Thế Ninh, nội tâm không yên.

“Đây là có chuyện gì?” Nhan Thế Ninh đoán được vài phần, nhưng vẫn không thể tin được.

Bùi Cẩn tiến lên ôm nàng, trấn an nói: “Thế Ninh, nàng hãy nghe ta nói.”

Nhan Thế Ninh giãy ra: “Chàng vì sao lại bắt chước chữ viết của cha ta? Vì sao lại bắt chước chữ của quận chúa Khang Hoa? Rốt cục là có chuyện gì xảy ra?”

Bùi Cẩn im lặng.

“Nàng muốn hạ vào trong canh của nương ta cái gì? Hạ cái gì?” Nhan Thế Ninh nghĩ đến khả năng kia, nước mắt lại khó có thể khống chế. Thấy Bùi Cẩn thật lâu không nói lời nào, nàng cầm lấy mấy tờ giấy xé tan thành từng mảnh nhỏ. Nhưng cho dù có xé vụn cũng khó phát tiết được nội tâm đang tuyệt vọng của nàng. Nàng nhìn Bùi Cẩn thống khổ nói: “Chàng vì sao không nói? Vì sao không nói cho ta biết?”

Bùi Cẩn muốn tiến lên đem nàng ôm lấy, nhưng Nhan Thế Ninh lại liên tục lui về phía sau không cho hắn tiến lại gần, “Chàng cái gì cũng biết, nhưng chàng lại cái gì cũng không nói cho ta! Vì sao, vì sao? Chàng nói cho ta biết, nàng rốt cục là hạ cái gì cho nương của ta? Hạ cái gì?”

Bùi Cẩn nhìn bộ dáng lệ rơi đầy mặt của nàng, đau thấu tâm can.

“Là độc dược, mãn tính độc dược, trí mạng độc dược!” Sau một lúc lâu, hắn gian nan mở miệng nói.

Phỏng đoán trong lòng bị chứng thực, Nhan Thế Ninh ngây ngẩn cả người. Nàng ngơ ngác đứng đó, tùy ý để cho nước mắt tràn xuống như mưa.

Vỏ ngoài an bình bị đánh cho vỡ vụn, hết thảy xấu xí và hắc ám bị vạch trần. Nàng nhớ đến bộ dáng lúc mẫu thân qua đời, rốt cục ức chế không được mà gào khóc: “Nương!”

Bùi Cẩn nhìn nàng phản ứng như vậy, lo lắng đến cực điểm. Lúc trước hắn không dám cho nàng biết, sợ là nàng sẽ không chịu nổi. Nhìn nàng xụi lơ ngã xuống, hắn bất chấp cái khác, một tay kéo nàng ôm vào trong ngực, gắt gao ôm, “Thế Ninh, bình tĩnh một chút! Bình tĩnh một chút!”

Nhan Thế Ninh siết chặt vạt áo của hắn, khóc nói: “Bà ta vì sao lại hại chết nương của ta? Vì sao? Nương của ta cũng không cùng bà ta tranh giành, vì sao còn muốn giết chết nương của ta? Bùi Cẩn, ta muốn giết bà ta! Ta muốn giết bà ta!!!”

Nhan Thế Ninh khóc không thành tiếng, gần như hỏng mất. Bùi Cẩn cũng là lòng đau như dao cắt, thấy nàng còn tiếp tục như vậy sẽ khó tránh khỏi kiệt lực mà suy yếu, cuối cùng đành phải nhẫn tâm đem nàng đánh ngất.

Ác mộng không ngừng đánh úp lại. Nhan Thế Ninh nhìn thấy phụ thân thờ ơ để cho quận chúa Khang Hoa bóp cổ mẫu thân đến chết. Mẫu thân nhìn nàng cầu cứu nhưng nàng lại bị dây thừng trói chặt, không thể động, không thể trốn, chỉ có thể trơ mắt nhìn mẫu thân chết thảm trước mặt mình.

“Nương! Nương!” Nàng không ngừng la lên nhưng căn bản không thể làm được gì.

Nước mắt lại kìm không được mà tràn ra khỏi hốc mắt.

Cảm giác lạnh như băng khiến nàng bừng tỉnh khỏi ác mộng. Nhan Thế Ninh mở mắt ra, nhìn thấy vẻ mặt Bùi Cẩn đang lo lắng, nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào.

“Thế Ninh, nàng sao rồi?” Bùi Cẩn nhìn ánh mắt trống rỗng của nàng, lo lắng hỏi.

Nhan Thế Ninh nhìn vào khoảng không, sau một lúc lâu mới gằn từng chữ nói: “Bùi Cẩn, ta muốn giết bà ta!! Ta muốn cho bọn họ không chết tử tế được!”

Bùi Cẩn nhìn trong con ngươi của nàng dày đặc lãnh ý, thở dài nói: “Ta sẽ giúp nàng báo thù.”

Nhan Thế Ninh nghe vậy, lại khóc lên.

Trong phòng thuốc, Bắc Đẩu nhìn thần sắc Bùi Cẩn, rũ mắt nói: “Đã xảy ra chuyện?”

“Ừ, nàng đã biết.”

Bắc Đẩu dừng lại một chút, nói: “Rất tốt.”

Bùi Cẩn nhìn hắn một cái, nhíu mày: “Ta như thế nào lại cảm thấy ngươi rất cao hứng khi thấy việc này?”

Bắc Đẩu thản nhiên nói: “Vương phi cường đại, đối với ngươi rất có ích.”

Mặt mày Bùi Cẩn càng nhăn lại.

Bắc Đẩu lại tiếp tục nói: “Nàng không kém, chính là ngươi bảo hộ nàng quá mức.”

Bùi Cẩn thở dài: “Nàng quả thực không kém, thậm chí so với ta tưởng tượng còn muốn hung tàn hơn.”

“Sư tử vốn chính là khát máu.”

Bùi Cẩn xoay xoay nhẫn ngọc, hồi lâu không nói lời nào.

Hắn rốt cuộc đã quên năm đó, có tên lưu manh muốn đùa giỡn Dung thị, Nhan Thế Ninh đã cầm dao hung hăng xông lên.

“Nàng cái gì đều đã biết?” Một lát sau, Bắc Đẩu lại hỏi.

“Còn chưa. Nàng bây giờ tinh thần rất loạn, nhất thời không nghĩ ra được nhiều lắm. Nhưng mà ta nghĩ rất nhanh nàng sẽ phục hồi lại. Mà chuyện ta giấu giếm hồi lâu, chỉ sợ lúc đó cũng phải nói ra.”

Quận chúa Khang Hoa muốn giết cũng không phải chỉ mẫu thân của nàng, còn có cả nàng!

“Ta không thể tưởng tượng Thế Ninh sẽ báo thù như thế nào. Chọc giận nàng, nàng cũng sẽ thật ngoan độc.”

“Ta rất thích nhìn các ngươi quần anh tụ hội.” Bên kia, Bắc Đẩu lại nhàn nhạt bay tới một câu.

Nhan Thế Ninh vượt qua thời kỳ hỗn loạn, lại lâm vào thời kỳ trầm mặc. Bùi Cẩn nhìn nàng ngồi trên ghế không cười không nói lời nào, bất đắc dĩ thở dài. Nàng như vậy, đã muốn một ngày.

Hắn sợ nhất chính là nàng bị cừu hận làm mất đi tâm trí rồi không thể thoát ra.

Như vậy làm sao có thể được?

Bùi Cẩn nhìn trời, hạ quyết tâm.

Hắn đi qua, ngồi xổm xuống, hai tay chống cằm đặt lên đầu gối của nàng, đáng thương trợn tròn mắt nói: “Nương tử hiện tại không thèm để ý đến người ta, người ta thật tịch mịch!”

Nhan Thế Ninh nhìn bộ dáng rung đùi giả ngây thơ của hắn, nhất thời ngây ngẩn cả người, rồi sau đó rốt cục không nhịn được mà hơi cong cong khóe môi.

Bùi Cẩn chưa bao giờ làm như vậy, đây là lo lắng cho nàng nên mới dỗ dành nàng. Hơi lạnh trong lòng nàng bị đuổi đi một chút.

“Nương tử, người ta thực ngoan, nàng không cần làm lơ người ta nha!” Bùi Cẩn tiếp tục giả đáng thương.

“Nương tử, nàng còn có ta đâu. Nàng không để ý tới, gia của chúng ta sẽ rất thương tâm.”

“Nương tử, nàng nói nói với ta đi ~” Bùi Cẩn làm nũng.

Nhan Thế Ninh nhìn ánh mắt vụt sáng của Bùi Cẩn, bỗng nhiên vươn tay sờ sờ lỗ tai hắn, sau đó nâng lên khuôn mặt hắn, nhìn một chút rồi áp vào môi hắn hôn lên.

Nụ hôn này, là cảm kích, là tâm động, là trong bóng đêm tìm được chút ánh sáng để vươn tới.

Bùi Cẩn ngây người. Tiểu nha hoàn bên cạnh cũng ngây người, sau đó tiếp tục mặt không đổi sắc lui ra, đóng cửa lại.

Đầu lưỡi Nhan Thế Ninh liếm lên môi Bùi Cẩn, ngây ngốc muốn học bộ dáng của hắn tiến vào. Bùi Cẩn đương nhiên là phối hợp mở miệng, lời lẽ giao triền cùng một chỗ.

“Bùi Cẩn.”

“Ừ.”

“Muốn ta.”

“? ? ? ?” Bùi Cẩn hiểu được, đột nhiên đứng dậy, sau đó đem Nhan Thế Ninh ôm lấy đi vào phòng trong.

***

Tác giả có lời muốn nói: Nhan Thế Ninh không yếu đuối, lũy thừa hung tàn của nàng không kém thằng nhãi Bùi Cẩn là bao, hiểu hôn?

Nhìn đến có người nói muốn xem Tiểu Ninh phản công Tiểu Bùi, vì thế, ừm… ╮(╯▽╰)╭ Tô Tra đâu có nói không, nếu đã muốn phản công ta liền phản công đi thôi. Chương sau, ừm, mọi người đều biết ~\(≧▽≦)/~

Còn có, ta kỳ thật rất sợ viết đoạn Tiểu Ninh biết chân tướng, bởi vì nếu dính vào cừu hận, nhân tính sẽ vặn vẹo. Tiểu Ninh nếu uốn éo sẽ rất đáng sợ, may mắn Tiểu Bùi liều mình hy sinh (vỗ tay). Phát tiết một chút như vậy kỳ thực là để hơi hoãn chút khí nghẹn kia thôi, còn thịt thà chương sau, Tô Tra cũng là nghĩ để cho Tiểu Ninh có một chương được vùng lên.

Thân ái!

4 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 35

  1. Mình mới nhảy hố này của nhà bạn, truyện hay quá! Mình rất thích anh chị nữ chính trong bộ này, nham hiểm xảo trá không để người khác bắt nạt. Cảm ơn bạn editor nhiều nhé, bạn edit mượt lắm luôn í. Cố lên!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s