Phu quân, kiềm chế điểm_chương 37

[37]

Nhan Thế Ninh đi rồi, Nhan Chính ngồi không yên. Hắn chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng, cuối cùng không nhịn được mà vung tay áo ra khỏi cửa.

Nhan Thế Tĩnh đang ở trong phòng nhìn bộ vòng tay Nhan Thế Ninh vừa mới đưa tới, tuy rằng lúc ấy trên mặt làm ra biểu tình thản nhiên miễn cưỡng nhận lấy nhưng trên thực tế trong nội tâm đã nhảy nhót vô cùng. Đôi vòng ngọc này đúng là mặt hàng thượng đẳng!

Mà trong lúc nàng đang vui mừng, nha hoàn lại bẩm báo: “Lão gia đến đây!”

Nhìn ra phía cửa, phụ thân của chính mình sắc mặt âm trầm.

“Cha, ngài làm sao vậy?” Nhan Thế Tĩnh đứng lên, buồn bực nói.

Nhan Chính bất động thanh sắc ngồi xuống. Nha hoàn muốn châm trà, hắn ngăn lại, nói: “Mang cho ta chén nước trong là được rồi.”

“Cha tại sao lại chỉ uống nước trong? Nơi này toàn là trà thượng đẳng, lần trước dì sai người mang tới cho con.” Nhan Thế Tĩnh đi theo cũng ngồi xuống nói.

Nhan Chính không nói lời nào, đợi cho nha hoàn bưng nước lên, hắn mới kéo tay Nhan Thế Tĩnh qua, cười mà như không cười nói: “Thế Tĩnh trưởng thành, phải lập gia đình rồi.”

Nhan Thế Tĩnh vừa định nói chuyện, đột nhiên cảm giác được ngón tay tê rần, theo bản năng muốn lôi tay về xem xét, ai ngờ bị Nhan Chính giữ chặt không buông.

“Cha, làm sao vậy?” Nhan Thế Tĩnh nhíu mày nói.

Nhan Chính nhìn một giọt máu rơi vào trong chén nước, thế này mới buông tay Nhan Thế Tĩnh ra, nói: “Không, vừa rồi cha nghĩ tới một chuyện cho nên thất thần. Nước này bẩn rồi, để cha đi đổ.”

Nói xong cũng không đợi Nhan Thế Tĩnh phản ứng mà bưng chén nước đi ra ngoài.

Đi ra khỏi viện, Nhan Chính đem chén nước đặt xuống thềm đá, vươn tay phải, vì thế một cây kim nhỏ ở dưới ánh mặt trời lóe ra ánh sáng bạc. Hắn lại bình tĩnh duỗi ra tay trái, sau đó đem cây kim dùng sức đâm vào.

Một giọt máu, rơi xuống.

Hai loại máu, nhưng lại không hề dung nhập.

“Choang!” Cái chén nát vụn.

Nhan Thế Tĩnh ở trong phòng nghe được thanh âm đổ vỡ này, tim không hiểu sao lại nhảy dựng, một loại dự cảm điềm xấu nháy mắt dâng lên…

Nhan Chính là như thế nào đi ra khỏi Nhã viện của Nhan Thế Tĩnh, chính hắn cũng không biết. Hai chân hắn trầm trọng nặng nề giống như buộc đá ngàn cân, cả người lại lạnh lẽo như lạc vào hầm băng, hai tay không khống chế được run rẩy, bao nhiêu năm phụ từ tử hiếu đều là gạt người!

“Hoa muội muội, ngươi nói, Thế Tĩnh có phải là cốt nhục của ta hay không? Ngươi nói!!!”

“Nhan Chính, ngươi không cần đắc ý, lão tử làm cho ngươi mang cái nón xanh này thoải mái không? Ha ha ha!!!”

“Ngươi nếu không tin, ta lập tức chết cho ngươi xem! Quận chúa Khang Hoa ta như thế nào lại làm ra loại sự tình đó???”

“Ngươi nhìn cho rõ ràng, Thế Tĩnh rốt cục giống ngươi hay không giống?”

“Hai giọt máu đều dung nhập, ngươi còn muốn nói cái gì nữa?”

Nhan Chính lòng như đao cắt, thất hồn lạc phách. Hắn đường đường là thừa tướng một quốc gia thế nhưng lại bị thê nữ lừa bịp đến tận lúc này, thế nhưng lại làm con rùa đội nón xanh mười sáu năm!

Hoang đường!

Nực cười!

“Phanh!” một tiếng, hắn đẩy ra cửa Thiên viện.

Bị kinh hoảng, quận chúa Khang Hoa ngẩng đầu lên.

“Lão gia, ngài đây là?” Lưu ma ma nhìn biểu tình của Nhan Chính, hoảng sợ, chạy nhanh tiến lên hỏi.

“Đều cút ra ngoài cho ta!” Nhan Chính lạnh lùng nói, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm quận chúa Khang Hoa.

Quận chúa Khang Hoa cũng kinh hãi. Nhiều năm vợ chồng như vậy cũng đủ cho nàng biết nhất định là xảy ra chuyện lớn gì, hơn nữa còn xấu hổ đến không thể để cho người ngoài biết, như vậy… Quận chúa Khang Hoa nhớ tới hai phong thư kia, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

“Đi ra ngoài. Các ngươi đều đi ra ngoài trước đi.” Nàng nhìn đám hạ nhân nói.

Hạ nhân hai mặt nhìn nhau, nhưng vẫn là buông công việc trong tay lui ra ngoài.

Trong viện, an tĩnh trở lại.

Khang Hoa không mở miệng. Không đến một khắc cuối cùng, nàng tuyệt đối sẽ không mở miệng.

Nhan Chính nhìn nàng, khuôn mặt trước kia vô cùng xinh đẹp nay cũng đã phai tàn theo thời gian, nở nụ cười, vừa cười lại vừa khóc: “Khang Hoa, ta đối đãi với ngươi không tệ, ngươi vì sao lại phải gạt ta? Vì sao phải gạt ta đến loại tình trạng này?”

“Ta… Ta gạt ngươi cái gì?” Khang Hoa trong lòng hỗn loạn nhưng vẫn cố gắng ổn định thân mình.

Nhan Chính lại bị những lời này làm cho đau đớn: “Ngươi đến bây giờ vẫn còn muốn giấu giếm ta? Ngươi nói, Nhan Thế Tĩnh có phải do ngươi với biểu ca của ngươi cẩu thả mà sinh ra? Không, nó không phải họ Nhan! Đứa con hoang kia không xứng mang họ Nhan!”

Khang Hoa không thể đứng thẳng được nữa. Bí mật nàng vẫn muốn giấu diếm, vẫn muốn mang theo cùng xuống quan tài nay đã bị vạch trần!

Một khi giấy đã bén lửa, hoàn toàn sẽ bị thiêu trụi tất cả!

“Ngươi không cần tiếp tục gạt ta! Ta cái gì cũng đã biết hết! Vừa rồi, ngay tại vừa rồi ta còn cùng đứa con hoang kia lấy máu nhận thức! Ngươi cái gì đều lừa không được nữa! Khang Hoa a Khang Hoa, ta thật sự muốn giết ngươi! Nhiều năm như vậy, ta vì ngươi mà bỏ vợ từ con, ngươi lại đối với ta như vậy! Ngươi thật sự là tiện nhân! Tiện nhân! ! !”

Nhan Chính xưa nay văn nhã, hai chữ “tiện nhân” đã là thô tục đến cực hạn nhất của hắn. Hắn phẫn hận chửi rủa, hắn vừa mắng vừa khóc, vừa khóc vừa mắng, thê thảm xấu xí.

Khang Hoa nghe những lời này, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, môi mím chặt thành một đường. Nàng nhìn nam nhân trước mặt phẫn nộ đến sắp phát điên, đột nhiên liền cảm thấy, hết thảy đều đã xong!

Đúng vậy, nhiều ngày hoảng sợ nhiều ngày lo lắng đều đã xong.

Nàng thẳng lại sống lưng, ngẩng đầu, trên mặt lại lộ ra cái loại tươi cười từ trên cao nhìn xuống khinh thường thế nhân: “Vậy thì như thế nào?”

Đúng vậy, như thế nào? Cho dù ngươi có biết thì như thế nào?

“Ngươi dám giết ta sao? Ngươi dám nói cho mọi người Thế Tĩnh không phải thân sinh cốt nhục của ngươi mà là con hoang do ta cẩu thả sinh ra sao? Nhan Chính, ta rất hiểu ngươi, ngươi coi trọng mặt mũi lại thích hư vinh, ngươi đường đường là một thừa tướng sẽ không cho phép thể diện của mình bị hổ thẹn. Chẳng sợ trong khung ngươi xấu xa vô sỉ thì trước mặt mọi người ngươi cũng phải làm ra một phen thanh phong minh nguyệt! Nhan thừa tướng, chịu người người tôn kính Nhan thừa tướng, ngươi nhưng cũng chỉ dựa vào một nữ nhân mà mới lên được vị trí này! A, ngươi nói ta tiện, chúng ta mở ro mắt ra xem ai với ai tiện hơn?”

Một phen lời nói sắc bén như thiên lôi giáng xuống, đánh cho Nhan Chính sắc mặt xanh mét, lửa giận công tâm nhưng lại không thể há mồm nói ra một lời phản bác.

Quận chúa Khang Hoa thấy bộ dáng này của hắn thì càng thêm khinh miệt nở nụ cười: “Cho dù Thế Tĩnh là con hoang nhưng nó vẫn phải mang họ Nhan! Cho dù ngươi ghê tởm muốn nôn nhưng ngươi vẫn phải chấp nhận! Đừng quên, ba ngày sau chính là ngày đại hôn của nó. Nhan Chính, năm đó ngươi vì tiền đồ cẩm tú mà bỏ vợ từ con, nay ngươi lại sẽ vì mười sáu năm khuất nhục mà vứt bỏ vài thập niên vinh hoa phú quý trong tương lai sao? Quốc trượng tương lai, nhưng là quyền khuynh thiên hạ a! Ngươi bỏ được không cần sao?”

Nhan Chính không phản đối, hắn chỉ có thể nhìn quận chúa Khang Hoa cả vú lấp miệng em mà cắn nát gan ruột.

Nàng nói đều đúng, hắn sẽ không giết nàng, càng sẽ không đem thân thế của Nhan Thế Tĩnh công bố cho mọi người, hắn chỉ có thể đem khuất nhục nuốt vào trong lòng, chậm rãi chờ thời cơ không còn ai có thể quản chế hắn.

Giờ khắc này, Nhan Chính cảm thấy chính mình từ trước đến nay chưa từng có thất bại. Sau một lúc lâu, hai mắt hắn đỏ vằn tia máu nhìn quận chúa Khang Hoa, lạnh lùng nói: “Đúng vậy! Là ta ham mộ quyền quý cho nên lúc này đều là ta gặp báo ứng. Nhưng Khang Hoa, tình cảm vợ chồng đến đây là chấm dứt, ta không muốn nhìn thấy ngươi!”

Nói xong, phẩy tay áo bỏ đi.

Quận chúa Khang Hoa nhìn nam nhân chính mình từng yêu say đắm đến vì hắn đều nguyện ý chết từng chút từng chút một đi xa không quay đầu lại, suy sụp ngồi xuống, lệ trong khóe mắt cũng tràn ra.

Nhớ năm đó, nàng tuổi trẻ xinh đẹp như hoa, nhìn thấy hắn thân mình cao lớn cưỡi ngựa đi qua, nhất thời vừa gặp đã yêu. Sau ở trong phủ lại gặp lại, trò chuyện với nhau, nàng liền quyết định đời này ngoài hắn nàng sẽ không lấy chồng. Ai ngờ, bỏ xuống được rụt rè tiến tới thổ lộ cõi lòng lại bị báo cho biết hắn đã sớm có thê thất, vô tình lấy người khác.

Sau đó tiếp, nàng kê đơn trong rượu, tại lúc hắn thần hồn điên đảo mà làm ra chuyện tốt. Vốn tưởng rằng hắn sẽ phụ trách ai ngờ chỉ nhận được một câu, thật có lỗi.

Thật sự là nực cười! Nàng đường đường là một quận chúa, vinh sủng phi phàm, tự hạ thấp bản thân yêu hắn hắn lại không cần. Từ lúc đó nàng liền âm thầm ghi hận trong lòng, làm hết thảy thủ đoạn để đem nam nhân này lưu lại.

Cho nên, nàng nói dối hắn: “Ta mang thai. Ngươi nếu không lấy, ta liền đem chuyện này nói cho người trong thiên hạ.”

Vì thế, hắn lùi bước.

Nàng nói, thân là một quận chúa nàng sẽ không làm thiếp, ngươi đưa cho nàng ta giấy hưu thư đi.

Vốn tưởng rằng hắn sẽ đáp ứng, ai ngờ tại chuyện này hắn chết sống không đồng ý. Nàng chỉ có thể nhận mệnh làm bình thê. Nhưng tuy là nhận, trong lòng lại ghê tởm giống như nuốt phải ruồi bọ.

Nàng giả mang thai để lừa hôn, nghĩ rằng sau khi thành thân hắn sẽ chạm vào nàng, không ngờ hắn nói: “Ngươi mang thai trong người, vẫn là không nên.”

Không chạm, làm thế nào có đứa nhỏ? Nhìn từng ngày từng ngày trôi qua, nàng hốt hoảng, sau đó nghĩ tới một hạ sách.

Đêm đó điên loan đảo phượng thật là khoái hoạt, nhưng là không phải cùng người trong lòng, cho nên mỗi khi nhớ lại đều cảm thấy vừa ác lại vừa đau.

Một mảnh lá rụng rơi xuống, đánh lên mặt quận chúa Khang Hoa. Nàng đưa tay nhặt lấy, lá cây khô vàng, tựa như tâm tình giờ phút này của nàng.

Mười sáu năm vợ chồng, tương kính như tân, tương kính như băng. Mà cho tới hôm nay, khối băng kết mười sáu năm này, hoàn toàn nát vụn.

Xé rách mặt, chặt đứt tất cả tình cảm.

Đột nhiên, quận chúa Khang Hoa nở nụ cười, cười đến kiêu ngạo lại đàng hoàng.

“Ta còn có Thế Ninh! Ta còn có nữ nhi phải làm Hoàng hậu! Này là đủ rồi! Này là đủ rồi!”

“Ta không có sai! Đều là các ngươi bức ta!”

One thought on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 37

  1. Làm hoàng hậu? Mụ này cũng rõ ảo tưởng, mong chờ chương sau quá, khi biết con gái yêu quý của mụ bị vạch trần chuyện mang thai giả, có khi mụ ức mà chết luôn ấy chứ. Thank editor nhiều, bạn tốc độ quá, 1 ngày hai chương luôn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s