Phu quân, kiềm chế điểm_chương 38

[38] Thuốc xổ cũng là thứ tốt.

Mùng 10 tháng sáu, ngày đại cát, thích hợp để thành hôn.

Trong cung giăng đèn kết hoa, tướng phủ cũng là vui mừng phi phàm. Nhan Thế Tĩnh sáng sớm đã thức dậy, trang điểm sặc sỡ lóa mắt xinh đẹp dị thường, chẳng qua giờ phút này nàng lại nhíu mi.

“Mẫu thân, mấy ngày gần đây phụ thân cứ là lạ, nói gì với hắn hắn cũng đều hờ hững.”

Quận chúa Khang Hoa từ ngày ấy liền tỉnh táo lại tinh thần, hiện tại nghe những lời này chỉ cười nhạt: “Hẳn là do nhiều việc bận rộn.”

“Vâng.” Nhan Thế Tĩnh thả khối trà hương vào trong miệng ngậm, không nói thêm nữa, tuy rằng trong lòng vẫn cảm thấy cổ quái.

Trong Hiền vương phủ, Nhan Thế Ninh đem mọi thứ liên quan đều sắp xếp cẩn thận, chuẩn bị xuất môn.

Bùi Cẩn đem nàng kéo lấy, ôm vào trong ngực nói: “Nàng phải cẩn thận.”

Nhan Thế Ninh hôn hôn cái miệng của hắn, cười nói: “Không đến vạn phần nắm chắc ta sẽ không ra tay.”

Bùi Cẩn gật gật đầu: “Ta nghĩ đám người Thất ca chắc cũng sẽ nghĩ ra đối sách tốt nhất. Nếu có thể, cứ để bọn họ ra tay vạch trần, chúng ta chỉ cần ngồi xem kịch vui thôi. Thất ca xuất kích, sẽ không nương tay như chúng ta.”

Nhan Thế Ninh nhìn hắn dặn dò cả đêm, hiện tại lại bắt đầu tiếp tục dặn dò, không khỏi cười nói: “Bùi Cẩn, chàng chừng nào thì biến thành gà mẹ như vậy?”

Bùi Cẩn cọ cọ lên cổ nàng, nói: “Ta sợ tiểu sư tử nhà ta ngửi thấy mùi máu lại nhịn không được giơ móng vuốt thôi!”

Nhan Thế Ninh nhìn hắn càng ngày càng quấn quýt lấy mình hô hấp lại thay đổi, nhanh chóng đẩy ra hắn: “Được rồi! Ta biết! A, chàng đừng có giải nút thắt, ta vất vả lắm mới mặc được vào!”

Bùi Cẩn chiếm tiện nghi không thành bị đánh tay, biểu tình bi thương: “Hiện tại thì tốt rồi, sờ cũng không để cho người ta sờ!”

Nhan Thế Ninh muốn hộc máu: “Vậy lúc về chàng lập tức nạp thêm vài thiếp thất đi!”

Bùi Cẩn sờ sờ cằm, gật đầu nói: “Ý kiến hay!”

Nói còn chưa xong, Nhan Thế Ninh đã tung chân tới đá: “Chàng dám!”

Bùi Cẩn cười hắc hắc, thấy canh giờ cũng không sai biệt lắm liền thôi quấn quýt lấy nàng, thay nàng chỉnh lại trâm cài, nói: “Vào trong cung phải cẩn thận, đến tướng phủ cũng phải cẩn thận, quận chúa Khang Hoa chỉ sợ cũng đã có điều phát hiện.”

Nhan Thế Ninh nghe vậy gật đầu.

“Như vậy, chúng ta gặp lại ở trong cung. Hôm nay, chúng ta bắt tay diễn một tuồng kịch đi!”

Nhan Thế Ninh nhéo nhéo lỗ tai của hắn, liếc trắng mắt sau đó nói: “Biết rồi!”

Đợi cho Nhan Thế Ninh đi rồi, Bùi Cẩn lại gọi Tiểu Giáp, Tiểu Ất đến, “Hai người các ngươi đi theo vương phi, cẩn thận quận chúa.”

“Tuân mệnh.”

Bùi Cẩn bên nhà trai, tự nhiên phải vào cung trước. Nhan Thế Ninh bên nhà gái, ra cửa liền ngồi xe đến tướng phủ. Đến lúc đó, Bùi Cẩn theo Thái tử một đường đến đón dâu, mà Nhan Thế Ninh thì theo quy tắc sẽ cùng Nhan Thế Tĩnh tiến vào hoàng cung.

Vừa đến tướng phủ, Nhan Thế Ninh liền trông thấy được Nhan Chính đang đứng ở cửa đón tân khách. Hôm nay Nhan Chính mặc y phục đẹp đẽ vui mừng, trên mặt cũng mang theo ý cười nhưng Nhan Thế Ninh liếc mắt một cái liền nhìn ra được bên trong ý cười mang theo cứng ngắc.

Ngày đó nàng mang thư đến “nhắc nhở”, quay đầu lại bảo Bùi Cẩn phái cho nàng một hắc y nhân giấu mình ở tướng phủ nghe góc tường. Bùi Cẩn bảo lỗ tai Tiểu Ất đặc biệt tốt, sở trường là nghe góc tường, vốn nàng còn không tin nhưng đợi cho đến khi Tiểu Ất trở về mang cuộc đối thoại của Nhan Chính và quận chúa Khang Hoa thuật lại một chữ cũng không sót, nàng liền không thể không tin. Hơn nữa, Tiểu Ất này thuật lại đầy đủ còn chưa nói, hắn lại đem ngữ khí, vẻ mặt của hai người học được giống như đúc!

Nhan Chính chỉ chớp mắt là thấy được Nhan Thế Ninh. Đối với nữ nhi hắn đã thiếu nàng nhiều này, nét mặt già nua của hắn có điểm xấu hổ không chịu được, cười cười rồi bảo nàng vào trong phòng ngồi.

Nhan Thế Ninh sau khi khẽ nói “Phụ thân chú ý nghỉ ngơi” liền bình thản đi vào trong viện.

Vào trong viện của Nhan Thế Tĩnh, vừa mới bước qua cổng liền nhìn đến quận chúa Khang Hoa đang đi ra. Nhan Thế Ninh mỉm cười, thong dong điềm đạm, nói không rõ bí hiểm.

Quận chúa Khang Hoa biến sắc, lưng cũng không khỏi thẳng lên, trong ánh mắt tràn đầy cảnh giác. Dĩ vãng Nhan Thế Ninh gặp nàng đều là bộ dạng cúi đầu thấp mí, kính cẩn mềm mại, như thế nào hôm nay lại dám nhìn thẳng vào nàng. Hơn nữa lại cười như vậy, giống như kẻ đi săn nhìn thấy con mồi.

Loại cảm giác này làm cho hai tròng mắt nàng trầm xuống, bởi vì nàng nhớ tới đám ăn mày kia, nhớ tới hai phong thư, nhớ tới Nhan Chính đột nhiên chuyển biến, cũng nhớ đến kẻ giấu sau màn thao túng mà nàng vẫn chưa tài nào biết được kia.

“Lão gia đã gặp ai? Tại sao lại đột nhiên nhớ tới chuyện này?”

“Nô tỳ vừa tìm hiểu, nói là đại tiểu thư tìm gặp lão gia, ở trong phòng nói chuyện rất lâu.”

Ngày đó, sau khi nàng lấy lại tinh thần liền suy nghĩ tại sao ba năm sau Nhan Chính đột nhiên lại nhắc tới chuyện này, vì thế Lưu ma ma điều tra một hồi liền nói cho nàng như vậy.

Nghĩ vậy, lưng của quận chúa Khang Hoa lại thẳng thêm một chút nữa. Biểu tình của Nhan Thế Ninh ép tới khiến cho nàng không thở nổi, nàng không thể bị áp chế, không thể thua khí thế! Rồi sau đó, nàng nâng cằm, khinh miệt liếc mắt nhìn Nhan Thế Ninh một cái, phất tay áo đi qua.

Cho dù hết thảy là ngươi bày ra! Cho dù ngươi đã biết hết! Vậy thì như thế nào? Ta không sợ ngươi! Không sợ ngươi!

Nhan Thế Ninh nhìn bộ dáng cả vú lấp miệng em của bà ta, mỉm cười.

Nhan Thế Tĩnh thấy Nhan Thế Ninh đi tới, theo thói quen định mặt nhăn mày nhó, không vui khi nhìn tỷ tỷ tới, nhưng lúc thoáng nhìn đến đôi vòng ngọc trên cổ tay thì lại phải bài trừ một cái tươi cười miễn cưỡng: “Ngươi đã đến rồi.”

“Muội muội xuất giá, ta làm tỷ tỷ tất nhiên phải đến đây.” Nhan Thế Ninh diễn xuất một bộ trưởng tỷ, sau khi đánh giá nàng một phen liền nhịn không được khen nói: “Muội muội hôm nay thật đúng là cực kỳ xinh đẹp. Nghĩ đến Thái tử điện hạ nhìn đến, nhất định sẽ là thần hồn điên đảo.”

Nghe được nửa câu đầu, khóe miệng Nhan Thế Tĩnh nhếch lên, đắc ý tươi cười. Sau khi nghe hết nửa câu sau, khóe môi lại kéo xuống dưới. Cũng không biết làm sao vậy, gần nhất viết thư gửi đi cũng không lần nào nhận được hồi âm.

Bên này Nhan Thế Ninh đã đi đến bên cạnh, rót hai chén trà, thừa dịp không ai để ý liền lấy từ trong thắt lưng ra một viên thuốc, bóp nát rồi thả vào trong trà.

“Muội muội, uống chén trà đi, đợi cho lát nữa vội vàng lại không kịp uống.”

Nhan Thế Tĩnh nãy giờ rất khát nước, lúc trước muốn uống lại bị quận chúa Khang Hoa ngăn lại, nói là uống nhiều sau không thể giải quyết. Hiện tại nhìn thấy chén trà trước mặt, nghĩ nghĩ, cuối cùng nhịn không được mà cầm lên uống.

Nhan Thế Ninh xem nàng một hơi uống lên hơn nửa chén trà, nở nụ cười rồi sau đó bưng lên nửa chén còn lại, thừa dịp vắng người liền đổ vào bên trong chậu hoa cạnh đó.

Hai ngày trước, Nhan Thế Ninh đi vào phòng thuốc, nhìn Bắc Đẩu nói: “Ngươi có loại thuốc nào không độc, ăn vào chính là bụng đau lợi hại không?”

Bắc Đẩu nói: “Có.”

“Thuốc này là phải uống sau một thời gian mới phát tác.”

“Đúng vậy.”

“Vậy ngươi cho ta đi.”

“Được.”

Nhan Thế Ninh lấy được thuốc, quay đầu trở về liền đi thử. Quả nhiên nửa canh giờ sau bụng bắt đầu đau kịch liệt, sau đó chính là một màn chạy tóe khói vào nhà xí.

Đợi cho chạy đến nhũn cả chân xong nàng mới tìm đến Bắc Đẩu hỏi: “Mới vừa rồi ngươi đưa cho ta rốt cục là thuốc gì a?”

Bắc Đẩu mặt không chút thay đổi nói: “Thuốc xổ.”

Nhan Thế Ninh không nói được gì nữa.

Bắc Đẩu buồn bực: Vương phi đang êm đẹp muốn thuốc xổ làm chi?

Bên ngoài chiêng trống xao vang, pháo nổ ngập trời, là đội ngũ đón dâu đã tới.

Thái tử mặc hỷ phục đỏ thẫm, có vẻ càng tôn thêm môi hồng răng trắng cho hắn, chẳng qua là như thế nào cũng cảm thấy hắn cười có vẻ không cam lòng. Nhưng thật ra Bùi Cẩn đứng bên cạnh, cười trông có bao nhiêu vui mừng, thật giống như hôm nay mới chính là đại hôn của hắn.

Đợi cho giờ lành đến, khi Nhan Thế Ninh đỡ tay Nhan Thế Tĩnh bước ra, ánh mắt của hắn lại sáng lên. Ngẫm lại hai tháng trước, hắn cũng là như thế này cưỡi ngựa đến trước cửa tướng phủ, nhìn Nhan Thế Ninh được người ta đỡ ra.

Đám người càng thêm náo nhiệt. Tại lúc chú rể và tân nương bái biệt cao đường, Bùi Cẩn lén lút đến trước mặt Nhan Thế Ninh, vụng trộm nói: “Đêm nay chúng ta cũng động phòng một lần đi!”

Nhan Thế Ninh híp mắt cười, sau đó một cước nghiền nát chân của hắn.

Đợi cho đến lúc khởi kiệu, Nhan Thế Ninh cũng được giúp đỡ đi lên xe ngựa. Tại một cái chớp mắt lúc bước lên xe, nàng dừng lại, sau đó hướng về phía cửa chỗ quận chúa Khang Hoa đang đứng, ôn nhu cười.

Quận chúa Khang Hoa nhất thời liền cảm thấy trên lưng phát lạnh.

Trong cung mọi người đã sớm chờ, trên mặt ai cũng lộ ý cười. Chỉ là ý cười này thật hay giả cũng liền khó nói.

Diên đế và Hoàng hậu nương nương ngồi ở thượng vị, một người trên mặt nhìn không ra buồn vui, một người cười đến nỗi ánh mắt đều híp lại.

Phía dưới, Mục quý phi xoa xoa một chút cháu gái Bùi Vân Tuệ ngồi trong lòng, từ ái nói: “Vân Tuệ, mới vừa rồi nói ngươi nhớ kỹ chưa?”

Bùi Vân Tuệ chính là đang vội vàng trừng mắt với tiểu Thập tam ngồi đối diện, khi nghe thấy lời này liền đáp lung tung: “Đã nhớ rõ.”

Tiểu Thập tam thấy Nhan Thế Ninh tiến vào, cũng bất chấp để ý Bùi Vân Tuệ, vươn bàn tay nhỏ bé cùng nàng chào hỏi, sau đó vỗ vỗ ghế dựa bên cạnh, ý bảo nàng ngồi bên này.

Hết thảy ổn định, ánh mắt của toàn trường đều dừng ở trên người Thái tử và Nhan Thế Tĩnh.

“Giờ lành đã đến, chú rể và tân nương hành lễ —– Nhất bái thiên địa! ! !”

“Nhị bái ——”

Lễ quan hô lớn, Nhan Thế Tĩnh càng ngày càng nghe không rõ. Vừa rồi được ôm lên kiệu, nàng đã cảm thấy trong bụng đau nhức, mà hiện tại, nàng càng ngày càng đau, lục phủ ngũ tạng giống như xoắn vào với nhau. Nàng đau đến muốn chết. Đi không nổi một bước, sống lưng cũng không thể vươn thẳng, mồ hôi lạnh túa đầy thân thể, cả người đều hư nhược. Nàng nắm chặt tay cúi đầu muốn nhịn xuống, lúc này đây không cho phép nàng xảy ra ngoài ý muốn gì, nhưng là thật sự rất đau.

Mà khi lễ quan hô lên “Phu thê giao bái”, bụng nàng nhói một cái, bước chân lảo đảo, rốt cục “Ai nha” một tiếng, té lăn trên sàn điện.

Lập tức, toàn trường hỗn loạn.

Mục quý phi và Thất vương liếc nhìn nhau một cái, đều biểu hiện ra nghi hoặc —— kế hoạch của bọn họ là đến lúc đó làm cho tiểu Vân Tuệ đánh ngã Nhan Thế Tĩnh, Mục quý phi tiến đến nâng dậy sau đó đem túi máu giấu trong tay áo vẩy lên y phục của nàng, giả tạo thành biểu hiện đẻ non, rồi lớn tiếng kêu thái y tiến tới. Thái y là người của bọn họ, đến lúc đó phát hiện ra Nhan Thế Tĩnh không có thai, việc này liền thành công.

Nhưng là bọn họ còn chưa kịp hành động, Nhan Thế Tĩnh như thế nào lại tự động ngã xuống?

Lại nói, chỗ Nhan Thế Tĩnh té ngã cách Mục quý phi gần nhất, cho nên Mục quý phi cũng không nghĩ nhiều, lập tức nắm lấy cơ hội. Nàng một bước dài tiến lên đỡ Nhan Thế Tĩnh, sau đó xốc nhẹ váy của nàng lên, xé bỏ túi máu. Đợi cho những người khác đều tiến tới thì động tác nhỏ này cũng làm xong rồi.

“Đây là có chuyện gì?” Diên đế nhìn một mảnh hỗn loạn, nổi giận.

Hoàng hậu lúc này cũng hoảng hốt: “Này, này, này…”

“Máu! Máu!” Tiểu Thập tam đột nhiên kêu lên, ánh mắt của hắn rơi trên vài giọt máu nằm trên mặt đất.

Nhan Thế Tĩnh đã được nâng dậy, khăn voan cũng bị kéo ra. Nàng đang cố nén run rẩy trong bụng, nghe được đám người kinh hô, quay đầu nhìn lại cũng ngây người.

Chỗ kia, đúng là nơi nàng đã ngã xuống.

Chẳng lẽ nguyệt sự lại đến nữa? Nhan Thế Tĩnh theo bản năng liền sờ hướng váy sau, nguyệt sự của nàng cho đến bây giờ đều phiền toái, mỗi lần đều có thể dơ quần áo. Mà tại lúc nàng sờ tới một mảnh ẩm ướt đằng sau, lập tức bị dọa.

Mục quý phi thấy mọi người còn chưa phát hiện vết máu sau váy của Nhan Thế Tĩnh, không khỏi nóng nảy, cũng bất chấp cái khác, chỉ làm ra bộ dáng hoảng sợ hô: “Ai nha, váy của tân nương tử giống như cũng có máu! Đây là có chuyện gì? Thái y đâu? Thái y đâu?”

Diên đế nghe vậy, sắc mặt thay đổi —– chẳng lẽ hoàng tôn của hắn bị mất?

“Mau! Mau truyền thái y!”

Thốt ra lời này, Hoàng hậu, Thái tử, Nhan Thế Tĩnh đều thay đổi sắc mặt!

***

Tác giả có lời muốn nói: Phiên ngoại nhỏ về lấy máu nhận thức thân.

Một ngày nọ, thời tiết tốt, Bùi Cẩn ngồi ở trong sân nhìn tiểu Phi Phi nằm ở trong nôi. Tiểu Phi Phi ngủ rất say, thỉnh thoảng còn bĩu môi giống như bộ dáng muốn hút sữa.

Đột nhiên, Bùi Cẩn nhớ tới một sự kiện.

“Thế Ninh, nàng cảm thấy việc lấy máu nhận thức thân tin được không?”

“Hẳn là tin được đi, diễn kịch đều không phải nói như vậy sao?”

Bùi Cẩn gật gật đầu, sau đó nhếch miệng cười nói: “Tiểu sư tử, nếu không chúng ta thử một chút đi!”

“Chàng muốn làm gì?” Nhan Thế Ninh lập tức cảnh giác.

Sau một lúc lâu, tiểu Phi Phi oa một tiếng khóc ré lên.

Nhan Thế Ninh đau lòng ôm đứa nhỏ, “Chàng cái tên hỗn đản, vậy cũng xuống tay được!”

Bùi Cẩn nhìn giọt máu trong bát, sau đó cũng vươn tay mình ra đâm một cái.

Một giọt máu nhỏ xuống.

Hai người đều nhìn chằm chằm biến hóa trong bát.

Kết quả… Hai giọt máu, không dung nhập! ! !

Bùi Cẩn: “! ! !”

Nhan Thế Ninh: “? ? ?”

Bùi Cẩn: “Nhan Thế Ninh, nàng nói rõ cho ta! Tại sao lại như thế này?”

“Chát!” Nhan Thế Ninh tung một cái bát ném qua: “Bùi Cẩn, chàng tên hỗn đản! Chàng có ý tứ gì?”

“Hắc hắc, nương tử bớt giận! Ta giỡn cho nàng vui thôi!” Bùi Cẩn nịnh nọt tiến lên cười.

Nhan Thế Ninh giận.

Sau đó Bùi Cẩn bị ngủ nửa tháng ở thư phòng, đói đến nỗi hai mắt lòe lòe ánh sáng xanh (ý là hóa sói). Cuối cùng, trong lúc căm giận mà vạch vạch vài chữ lên tường:

—— Sự thật chứng minh, lấy máu nhận thức thân KHÔNG THỂ TIN được!

***

Tô Tra nhỏ giọng: Chẳng lẽ ngươi tuyệt không hoài nghi Ninh Ninh?

Bùi Cẩn nghiêm túc: Ta tin tưởng Thế Ninh không phải người như thế.

Tô Tra mài đao: Ngươi nha nói thật!

Bùi Cẩn nhếch miệng: Nàng cả ngày bị ta quấn quýt, làm sao có thời gian có khí lực đội nón xanh cho ta, ôi hắc hắc!

Tô Tra: …

Cuối cùng, Khang Hoa lão thái bà bị “lấy máu nhận thức thân không thể tin được” vạch trần, kia chỉ có thể nói nàng xứng đáng! Chó ngáp phải ruồi thôi! Ha ha!

3 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 38

  1. Có kịch vui để xem rồi đây, haha. Chương sau chắc phải vui lắm nhỉ, chuyện mang thai giả mà truyền ra thì chém đầu chứ chả chơi, kiểu gì lúc đó chả lộ ra chuyện thừa tướng bị đội nón xanh suốt 16 năm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s