Phu quân, kiềm chế điểm_chương 39

[39] Mộng đẹp của Nhan Thế Tĩnh sụp đổ.

Thất vương phi trước khi sinh Bùi Vân Tuệ từng có một đứa nhỏ, chẳng qua mang thai bảy tháng lại ngoài ý muốn đẻ non, lại là một nam hài. Lúc ấy Diên đế nghe được liền đau lòng không thôi.

Cũng không biết tại sao lại thế này, hương khói của hoàng tộc Diên quốc vẫn không được đông đảo, đứa nhỏ rất dễ bị đẻ non hoặc chết sớm. Diên đế cuộc đời này có tổng cộng mười ba con trai, đến nay cũng chỉ sống được bốn người. Mà đến thế hệ tiếp theo, hương khói càng thiếu đến đáng thương. Thất vương thành thân nhiều năm, thê thiếp vô số nhưng cho đến này cũng chỉ có vài nữ nhi… Toàn quốc cao thấp đều vì vấn đề hoàng tự này mà hết sức lo lắng, Diên đế càng đứng ngồi không yên. Cho nên khi hắn biết được Nhan Thế Tĩnh hoài đứa nhỏ, tuy hắn đối với nàng thực không thích nhưng nghĩ đến phân thượng đứa nhỏ trong bụng liền không so đo.

Ai có thể nghĩ đến, Nhan Thế Tĩnh hiện tại thế nhưng lại xuất huyết!

Hoàng hậu nương nương nhìn thấy Diên đế tuyên thái y, nóng nảy. Nhan Thế Tĩnh là giả mang thai, vạn nhất bị thái y nhìn ra liền xong đời. Lúc này nàng cũng không biết cái gì nên nói cái gì không nên nói, chỉ một mực ngăn lại nói: “Bệ hạ, bệ hạ, vẫn là không cần kêu thái y, nhanh chóng thành hôn đi. Ngày đại hôn gọi thái y nhiều điềm xấu…”

Mục quý phi thấy nàng mất hết thái độ đúng mực như bình thường, xuy cười một cái lên tiếng: “Kêu thái y có điềm xấu, vậy ngày đại hôn tân nương đổ máu lại có bao nhiêu may mắn? Tỷ tỷ, mạng người quan trọng a ~”

Mấy từ cuối cùng Mục quý phi cố ý kéo dài, ý vị thâm trường, Hoàng hậu lại cảm thấy lời này giống như dao đâm vào ngực. Nàng nhìn Mục quý phi ngẩng đầu cười đến đắc ý, trong lòng bỗng dưng dâng lên phẫn nộ, oán hận tột bậc, cuối cùng lại bừng tỉnh đại ngộ —— hết thảy mọi chuyện hôm nay đều là do nữ nhân này giở trò quỷ!

Chỉ sợ nàng ta đã sớm biết chuyện giả mang thai! Cũng đã sớm chờ ngày đại hôn hôm nay!

Như vậy, việc này lừa không được nữa!

Tội khi quân, nhưng là liên quan đến mạng người!

Hoàng hậu cảm thấy phía sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ngàn tính vạn tính, rốt cuộc vẫn là tính sai! Đột nhiên, trong con ngươi của nàng chợt lóe mâu quang, sau đó nhìn về phía Thái tử, làm ra một thủ thế tàn nhẫn!

Bên này, Diên đế không có lòng đi quan tâm đến hai nữ nhân suốt ngày tranh đấu, bốn chữ “mạng người quan trọng” giống như búa tạ đập thật mạnh vào trong lòng hắn. Hắn nhìn thái y chạy từ xa xa tới, quát: “Lăn nhanh một chút!”

Nhan Thế Tĩnh nhìn thấy thái y hướng nàng chạy tới, vừa sợ lại vừa hoảng: “Ta không muốn gặp thái y! Ta không muốn gặp thái y!”

Thái y này nàng không biết, vậy không phải là người của Hoàng hậu. Không phải là người của Hoàng hậu sẽ không thay nàng giấu diếm chuyện mang thai, như vậy nàng sẽ bị vạch trần, nàng nhất định phải chết!

Nàng bối rối nhìn đám người, nhưng giờ khắc này không ai có thể giúp nàng. Mà nàng nhìn thái y đi đến bên người lại không có cách nào ngăn trở, nàng rốt cục tuyệt vọng đến nỗi oa một tiếng khóc lên. Đồng thời lúc đó, phiên giang đảo hải trong bụng không chịu nổi khống chế nữa, “ục ục” vài tiếng, Nhan Thế Tĩnh chết lặng giữa đám người.

Nhất thời, một cỗ mùi thối truyền ra, những người vây quanh đều kín đáo che mũi mà lui lại phía sau.

Nhan Thế Tĩnh vừa thẹn vừa giận, quỳ ngồi trên mặt đất, che mặt khóc rống lên. Lúc này, nàng quần áo hỗn độn, mũ phượng sai lệch, trang dung mất hơn hai canh giờ để chuẩn bị nay đã hoàn toàn bị phá hủy.

Đáng sợ, lại làm cho người ta cảm thấy đáng thương.

Nhan Thế Ninh đứng ngay ở bên cạnh nhìn, đột nhiên lại sinh ra cảm giác không đành lòng. Bùi Cẩn thấy nàng khẽ biến thần sắc, không tiếng động cầm lấy tay nàng.

Diên đế bị cục diện này làm cho tâm phiền ý loạn, “Đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?”

Mục quý phi nhíu mi phụ họa nói: “Đúng vậy, hôn lễ đang tốt đẹp tại sao lại biến thành như thế này? Aii, Trịnh thái y, ngươi còn thất thần làm cái gì? Nhanh chóng xem cho Thái tử phi xem xem là có chuyện gì xảy ra?”

Trịnh thái y đang đứng ở một bên khó xử khi nghe được những lời này liền kiên trì đi tới, vốn đang định gọi một tiếng “Thái tử phi” nhưng lại nghĩ đến hôn sự này khéo khi sẽ không thành, vì vậy chỉ nói: “Nhan tiểu thư, để ta bắt mạch.” Nói xong đã cúi người muốn bắt lấy cánh tay của Nhan Thế Tĩnh.

Nhan Thế Tĩnh hoàn hồn, trốn tránh tay của thái y giống như gặp phải rắn rết, “Không! Ta không muốn!”

Mục quý phi cười nói: “Vẫn là để cho Thái y xem một chút đi, đang êm đẹp lại đổ máu… Aii, không xem một chút bệ hạ cũng sẽ lo lắng!”

Nhan Thế Tĩnh ngẩng đầu nhìn vẻ mặt âm trầm Diên đế, sợ tới mức nói không ra lời. Mà khi ánh mắt của nàng dừng lại trên người Hoàng hậu và Thái tử, hai tròng mắt lại sáng ngời, vừa khóc vừa cầu cứu nói: “Dì! Thái tử ca ca! Đừng cho thái y động vào ta!”

Thấy mọi người đều nhìn lại đây, Hoàng hậu ổn định thần sắc, lạnh nhạt nói: “Thế Tĩnh, vẫn là để cho thái y xem một chút đi.”

Nhan Thế Tĩnh ngây ngẩn cả người. Nàng nhìn hai mẹ con bọn họ thái độ bình thản không rõ vui buồn, đột nhiên lại cảm thấy lạnh lẽo từ đầu đến chân.

Mà Trịnh thái y thừa dịp nàng không trốn tránh, nhanh chóng cầm lấy cánh tay của nàng sau đó bắt mạch. Nhan Thế Tĩnh cũng không biết là bị dọa cho choáng váng hay là như thế nào, không đẩy ra, chỉ kinh ngạc nhìn Thái tử một thân hỷ phục vô cùng tuấn mỹ đang đứng cách đó xa xa.

“Cổ quái.” Một lát sau, Trịnh thái y khẽ nói thầm.

Mọi người luôn luôn theo dõi hắn và Nhan Thế Tĩnh, thấy hắn cau mày mở miệng, biểu tình trên mặt mỗi người đều khác nhau, có không yên bất an, cũng có khẩn cấp.

“Trịnh thái y, chẩn trị ra cái gì, nên thành thật nói cho bệ hạ.” Mục quý phi tuy nói vô cùng thong thả nhưng trong ánh mắt lại bắt đầu lộ ra khẩn trương. Mặc dù nàng thu được tin mật nói Nhan Thế Tĩnh là giả mang thai, nhưng chân tướng như thế nào, không đến cuối cùng nàng cũng không nắm chắc. Thái độ vừa rồi của Hoàng hậu làm cho nàng cảm thấy thực bất an!

Mà nàng có ban đổ được Hoàng hậu và Thái tử hay không, hoàn toàn dựa vào buổi sáng hôm nay!

“Trịnh Lương, chỗ nào có cổ quái?” Diên đế cũng là vạn phần bức thiết.

Trịnh thái y lại chẩn trị thêm một lần nữa rồi mới thu tay đứng dậy. Hắn hành lễ một cái rồi mới chậm chạp nói: “Hồi bẩm bệ hạ, lão thần nói có cổ quái là vì căn cứ vào mạch tượng thì thân thể của Nhan tiểu thư hết thảy mạnh khỏe, không thể bị đổ máu. Xin bệ hạ thứ tội, lão thần vô năng, không tra ra được cái gì!”

“Thân thể hết thảy mạnh khỏe?” Rõ ràng là câu nói không thể tốt hơn nhưng Diên đế lại nghe như có sét đánh ngang tai.

Diên đế lao mạnh về phía trước, túm lấy vạt áo của Trịnh thái y, lấy một loại thanh âm chỉ hai người nghe được nặng nề nói: “Chẳng lẽ nàng cũng không có thai?”

Trịnh thái y bị sắc mặt xanh mét của Diên đế dọa cho sợ hãi, bối rối nói: “Hồi, hồi bẩm bệ hạ, lão thần tuy rằng vô năng nhưng có hỷ mạch hay không vẫn là biết được.”

Diên đế nghẹn lại một hơi, sắc mặt càng thêm khó coi. Hắn một phen đẩy ra Trịnh thái y sau đó xoay người căm tức nhìn Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu bị hắn nhìn cho toàn thân đều căng thẳng.

Mà mọi người ở đây cũng bị tức giận kinh người tản mát xung quanh Diên đế làm cho hoảng sợ, chẳng qua bọn họ vẫn như cũ không biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Bọn họ chỉ nghe được thái y nói Thái tử phi không có việc gì, kia nếu không có gì không ổn, bệ hạ tại sao lại tức giận?

Này rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Về phần những người biết được ẩn tình, một đám đều duy trì im lặng, bề ngoài vẫn làm ra vẻ vô cùng hoảng loạn.

Sau một lúc lâu, Diên đế đánh vỡ cảnh im lặng giống như chết chóc này, tức giận quát: “Hoàng hậu, ngươi cũng biết kết cục của tội khi quân!!!”

Hoàng hậu nghe vậy thì lập tức quỳ xuống, khóc nói: “Bệ hạ, nô tỳ cũng bị lừa gạt! Tất cả chuyện này nô tỳ đều không biết gì cả!”

Mục quý phi nghe những lời này, tim lộp bộp nhảy dựng, sau đó ánh mắt nhíu lại, răng nanh cắn chặt, oán hận nghĩ: được lắm Khang thị, không nghĩ tới ngươi lại ngoan độc như vậy! Đây là thí tốt để giữ xe a! Đó không phải là cháu gái của ngươi sao? Không phải em họ của ngươi sao? Ngươi lại có thể xuống tay được!

Nhan Thế Ninh và Bùi Cẩn nghe vậy thì nhìn nhau rồi đồng thời cúi đầu —— bọn họ rốt cuộc vẫn coi thường Hoàng hậu!

Còn Nhan Thế Tĩnh thì trợn to hai mắt, quên cả khóc!

Nô tỳ cũng bị lừa gạt… Nô tỳ cũng bị lừa gạt… Làm sao có thể? Làm sao có thể? Bắt nàng giả mang thai lừa hôn là chủ ý của hoàng hậu! Là Hoàng hậu và mẫu thân thương lượng bày ra! Hoàng hậu làm sao có thể hoàn toàn không biết gì cả?

Nhan Thế Tĩnh còn chưa kịp phản ứng lại hết thảy thì Hoàng hậu đã quay đầu hướng nàng cả giận mắng: “Thế Tĩnh, dì đối đãi với ngươi không tệ, ngươi tại sao lại có thể hại dì như vậy?”

“Dì…” Nhan Thế Tĩnh thì thào nói, không biết tình huống hiện tại rốt cuộc là như thế nào.

Lồng ngực Diên đế phập phồng, tức giận đến không nhẹ: “Tỷ muội các ngươi… Tỷ muội các ngươi! ! !”

Hoàng hậu thấy hắn không tin, tiếp tục khóc nói: “Bệ hạ, tâm tư của nô tỳ với ngài ngài đều biết được, nhiều năm như vậy nô tỳ chưa từng gạt ngài nửa điểm. Nô tỳ là bị Khang Hoa lừa gạt, cũng chẳng hay biết gì! Bệ hạ minh xét! Lâm nhi, ngươi nói chuyện đi!”

Hoàng hậu thấy Thái tử đứng cả buổi sáng không nói lời nào, vội vàng nháy mắt ra dấu.

Diên đế đem ánh mắt dời về phía Thái tử. Thái tử không biết nói dối, cũng sẽ không nói dối. Diên đế đối với lời nói của hắn vẫn là tin tưởng.

Nhan Thế Tĩnh đờ đẫn quay đầu nhìn về phía Thái tử. Nàng nghĩ không biết Thái tử ca ca sẽ nói như thế nào đây? Hắn tham luyến yêu thương nàng như vậy, sẽ nói như thế nào đây?

Trong khoảng thời gian ngắn, Thái tử Bùi Lâm trở thành tiêu điểm của toàn trường.

Thái tử bất động, chỉ rũ mắt cúi đầu. Xung quanh ồn ào, trong lòng hắn lại một mảnh yên tĩnh. Ngay từ đầu kinh hoảng đến tiếp theo bình tĩnh, lại đến bây giờ hờ hững, hết thảy biến hóa đều tự nhiên mà thành như vậy. Hắn nhìn Nhan Thế Tĩnh sợ hãi khóc lóc, thậm chí là bất lực cầu xin, đều cảm thấy giống như chính mình đang nhìn một tuồng kịch. Mà nữ nhân đang biểu diễn kia, cùng hắn một chút quan hệ đều không có.

Hắn nhìn nàng bị vạch trần, thậm chí có chút âm thầm vui sướng, bởi vì như vậy hắn có thể thoát khỏi nữ nhân hắn đã chán ghét lâu lắm kia!

Không!

Không!

Còn chưa đủ!

Thoát khỏi nàng, nhưng hắn vẫn không thể thoát khỏi lồng giam đang trói buộc hắn cả đời!

Hắn muốn chạy trốn! Hắn muốn hoàn toàn thoát ra!

Nghĩ vậy, Thái tử hơi mím môi, lộ ra một ý cười cực nhẹ nhưng lại vô cùng cổ quái, sau đó hắn động thân quỳ xuống đất nói: “Phụ hoàng, nhi thần và mẫu hậu hoàn toàn không biết gì hết! Toàn bộ đều là do quận chúa an bày!”

Xôn xao! Trời sụp đất nứt! Nhan Thế Tĩnh nhìn vị Thái tử xưa nay vẫn ôn hòa yếu đuối mà sợ ngây người!

Thái tử tiếp tục nói: “Di muội từ nhỏ đã bám dính lấy ta, muốn gả cho ta làm vợ. Nhi thần vốn không thích, đã nói cự tuyệt, ai ngờ… Ai ngờ trong lúc cung yến nàng lại kê đơn vào rượu của nhi thần…” Như là nghĩ tới cái gì, trên mặt Thái tử lộ ra thần sắc nhục nhã: “Sau này nàng còn uy hiếp nhi thần. Nhi thần vô năng, không muốn thấy sự tình ồn ào liền đồng ý lấy nàng. Không nghĩ tới nàng chẳng những không biết xấu hổ mà càng thêm to gan lớn mật, dám giả mang thai để lừa hôn! Nhi thần, nhi thần thật sự là biết vậy chẳng làm!”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người rốt cuộc biết được vừa rồi xảy ra chuyện gì, không khỏi hai mặt nhìn nhau, sau đó hướng về phía Nhan Thế Tĩnh với đủ mọi loại ánh mắt hèn mọn và ghét bỏ.

Nhan Thế Tĩnh đã muốn không cần biết xem bọn họ phản ứng thế nào, nàng chỉ không hề chớp mắt nhìn Thái tử, nhìn người đã từng vô số lần cùng nàng ân ái triền miên!

Gió nổi mây vần, sở hữu hết thảy đều điên đảo hỗn loạn.

Nàng hạ dược, nàng uy hiếp, nhưng nàng không có khả năng không biết xấu hổ, to gan lớn mật, tất cả đều là do bọn họ sai sử. Hắn làm sao có thể nói như thể hắn không biết gì cả? Hắn làm sao có thể phủi sạch lợi hại như vậy? Hắn làm sao có thể trước mặt nhiều người đem toàn bộ nước bẩn hắn lên người nàng?

“Không! Ngươi gạt người! Các ngươi đều gạt người!” Rốt cục, nàng nhịn không nổi nữa. Nàng đứng lên, nhìn Hoàng hậu và Thái tử lớn tiếng hét lên như vậy.

Chất lỏng từ trên người nàng chảy xuống, mùi thối lan tràn, xung quanh lại càng thêm chán ghét.

3 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 39

  1. Đọc chương này bỗng cảm thấy tội Nhan Thế Tĩnh, đã là tội khi quân chém chết, mà khi sống còn mang một nỗi uất nhục, k phải Nhan Thế Tĩnh không có tộu, nhưng tội của nàng k đáng phải chịu như vậy, âu phải trách thâm cung vô tình

  2. Quả nhiên vô tình nhất là lũ người sống trong cung cấm, vì lợi ích bản thân mà cả cháu mình cũng không tha. Lúc này 2 mụ hoàng hậu với quận chúa trở mặt nhau thì có cái hay mà xem…..hihi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s