Phu quân, kiềm chế điểm_chương 41

[41]

Mùa thu năm Chiêu Khánh thứ ba mươi, nhiều chuyện hỗn loạn xảy ra. Diên đế triền miên giường bệnh, Thái tử đóng cửa suy ngẫm, thừa tướng lĩnh tội ở nhà, rắn mất đầu, triều cương hỗn loạn. Tất cả mọi người đều mang khuôn mặt u sầu lo sợ, sau đó cùng đợi ngày mây đen lui tán.

Đông cung.

Bùi Lâm mặc một thân y bào màu trắng tinh khiết sạch sẽ đứng ở trong gió thu. Ánh mắt của hắn dừng lại ở khe hở giữa hai hàng gạch trên mặt đất, khuôn mặt tuấn mỹ trẻ tuổi hiện lên một ý cười khiến người ta không thể nắm rõ.

Bên trong khe gạch có một vệt máu mới, đã bị người ta dùng sức tẩy rửa chỉ còn hơi mờ nhạt. Nói là mới, bởi vì nơi đó buổi sáng vừa có một cung nữ bị dùng trượng đánh chết.

Nguyên nhân rất đơn giản, chỉ vì Hoàng hậu từ trong phòng cung nữ kia tìm ra được một phong thư của một tên thân tín trao đổi gì đó với Thất vương, sau đó nàng liền bị hoài nghi là gian tế do Thất vương xếp vào Đông cung.

Bùi Lâm vốn là có thể cứu được nàng bởi vì hắn biết cung nữ kia và tên thị vệ là thân thích, có một lần bọn họ nói chuyện ở cửa cung vừa vặn bị hắn gặp được. Sau đó cung nữ kia cũng rất khẩn trương, cuối cùng còn run rẩy giải thích, nhưng là khi nhìn ánh mắt cầu cứu của nàng khi nàng bị lôi ra ngoài, lời nói đến cửa miệng của hắn lại bị nuốt xuống.

Vì sao phải cứu nàng? Nàng sống giống như một con kiến, lại bị nhốt trong cái lồng giam u ám này, gặp người thân đều phải lén lút, vậy còn không bằng chết đi!

Chết đi, cũng là một sự giải thoát.

Nghĩ vậy, Bùi Lâm cười đến càng sâu.

“Lâm nhi, ngươi đứng đây làm cái gì? Gió lớn như vậy, đừng để bị cảm lạnh.” Hoàng hậu khoác một chiếc áo choàng hoa lệ màu vàng thêu hình khổng tước, theo mỗi bước đi chân áo lại kéo lê dài dưới đất. Bởi vì phiền não, mấy đêm nay nàng cũng không ngủ ngon, hai mắt thâm quầng.

Bùi Lâm không quay đầu lại, vẫn như cũ nhìn chằm chằm vết máu trên mặt đất, thẳng đến khi một trận gió thổi qua, cuốn lá cây rơi rụng lả tả che lấp vết máu, hắn mới tạm thời thu hồi tầm mắt.

Hoàng hậu nhìn bộ dáng trầm lặng im lìm của hắn, cực kỳ không kiên nhẫn nhưng vẫn phải chịu đựng mà khuyên giải: “Bên kia vừa truyền tin, thời điểm giữa trưa phụ hoàng ngươi đã tỉnh lại, ngươi đi xem đi. Mấy ngày nay ngươi vẫn không đi, Thất vương lại làm ra bộ hiếu thuận canh giữ bên giường. Hừ, dối trá!”

“Đến đó thì làm gì!” Bùi Lâm thản nhiên nói.

“Ngươi đứa nhỏ này!” Hoàng hậu tức giận.

Bùi Lâm ngửa đầu cười: “Mẫu hậu, cho dù đi qua thì cũng chỉ là lừa lọc giả dối nhất thời, không phiền lụy sao?”

“Đó là phụ hoàng của ngươi, ngươi tại sao có thể nói như thế?”

Bùi Lâm quay đầu nhìn về phía Hoàng hậu, ánh mắt đáng thương lại cũng thật đáng buồn: “Để tay lên ngực tự hỏi, mẫu hậu, ngài đối với phụ hoàng có bao nhiêu tình cảm vợ chồng?”

“Ngươi có ý gì?” Hoàng hậu bị ánh mắt của hắn làm cho hoảng hốt. Sắc mặt Bùi Lâm thực lạnh.

Bùi Lâm kéo khóe miệng, thở dài: “Ngài đối với phụ hoàng có bao nhiêu tình cảm vợ chồng, ta liền đối với hắn có bao nhiêu tình cảm cha con. Cho nên, vì sao không thể nói như vậy?”

Hoàng hậu bị hỏi, môi mấp máy nửa ngày cũng không thể thốt ra một câu. Xác thực, nàng cùng Diên đế làm hai mươi năm vợ chồng, nhưng là trong lúc đó cảm tình lại có bao nhiêu, chẳng qua chỉ là gặp dịp thì chơi mà thôi.

Bùi Lâm thở dài một hơi, tiếp tục nói: “Cho nên ta không muốn đi, cũng không đi. Mẫu hậu, ngài đừng lo lắng.”

Vài từ cuối cùng dừng lại trong tai Hoàng hậu, hết sức khó nghe: “Ngươi đây là ý tứ gì?”

“Mẫu hậu, ta mệt mỏi, không muốn tranh giành nữa.”

Biểu tình của Hoàng hậu cứng lại, sau một lúc lâu mới tức giận nói: “Ngươi điên rồi!”

Bùi Lâm nở nụ cười, không nói lời nào.

Hoàng hậu càng cảm thấy bất an, nghĩ đến cái gì, một phen tiến lên trước mặt Bùi Lâm, chất vấn: “Cho nên ngày đó trên đại điện, ngươi không phải là lấy lùi để tiến mà là thật sự muốn phụ hoàng ngươi phế bỏ ngôi vị Thái tử?”

Bùi Lâm buồn bã gật đầu.

Hoàng hậu tức giận đến nổi điên, “Ta không cho phép! Ta khổ tâm gây dựng nhiều năm như vậy, ngươi làm sao có thể nói không tranh liền không tranh? Ngươi tranh cũng phải tranh! Không tranh cũng phải tranh!”

Bùi Lâm lẳng lặng nhìn Hoàng hậu bởi vì phẫn nộ mà vặn vẹo dung nhan, lạnh nhạt cười: “Mẫu hậu, đừng ép ta.”

Hoàng hậu đột nhiên cảm thấy vô lực, người trước mắt này vẫn là con trai của nàng sao? Vẫn là Thái tử trầm mặc ít lời, không quả quyết sao? Vì sao bỗng dưng lại trở nên xa lạ như vậy?

“Mẫu hậu, gió lớn, trở về đi.” Bùi Lâm nhìn vệt mấu bị lá khô hoàn toàn che kín, sâu kín nói một câu, sau đó xoay người rời đi.

Ngày kế, tin tức Diên đế tỉnh lại nhanh chóng được truyền ra, vô số người đều thở dài nhẹ nhõm một hơi. Mà nghe nói, khi Diên đế biết được Thất vương mấy ngày nay cơm nước không màng chờ đợi bên giường trông coi hắn liền vô cùng cảm động.

Trong Hiền vương phủ, Nhan Thế Ninh thoải mái nằm trên nhuyễn tháp, buồn ngủ. Mấy ngày nay Bùi Cẩn càng thêm nhàn rỗi không có việc gì, trời vừa tối liền lôi kéo nàng tắm rửa đi ngủ, sau đó chính là biến nàng thành vừa vui vừa thống khổ không nói nổi.

Mà khi nàng nghe được hạ nhân thông báo tin Diên đế tỉnh lại liền mạnh mẽ mở to mắt.

“Bệ hạ đã tỉnh?” Nhan Thế Ninh hỏi Bùi Cẩn đang ngồi bên cạnh.

Bùi Cẩn gật đầu: “Đã qua bảy ngày, hắn cũng nên tỉnh.”

“Ta đang chờ hắn hạ chỉ đây.” Nhan Thế Ninh nheo lại ánh mắt, con ngươi trong trẻo trở nên hư không. Nàng sắp không kiên nhẫn nổi nữa rồi. Khang Hoa sống lâu thêm một ngày, nàng sẽ không an ổn một ngày.

Bùi Cẩn kéo qua tay nàng đặt ở trong lòng bàn tay hắn, nắm lấy: “Thế Ninh, có một việc ta muốn xác nhận cùng nàng, đó là về cha nàng.”

Nhan Thế Ninh rũ hai mí mắt. Ý tứ của Bùi Cẩn nàng biết, thánh chỉ của Diên đế còn chưa tuyên xuống dưới, tướng phủ phải gánh tội danh gì không ai đoán trước được. Khang Hoa phải chết là không thể nghi ngờ, mà Nhan tướng như thế nào, không ai biết được. Nặng thì chết, nhẹ thì giáng chức, hết thảy phải xem tâm tình của Diên đế.

Nàng nhấp mím môi, nói: “Tuy rằng hắn là phụ thân của ta nhưng nói cho cùng, tình thân giữa ta và hắn thiếu đến đáng thương, ở chung chỉ có hai năm. Nếu chỉ là giáng chức không khỏi rất tiện nghi hắn. Không phải vì hắn, mẫu thân của ta cũng sẽ không chết!”

“Nhưng cho dù không có bao nhiêu tình thân, hắn tốt xấu cũng có công sinh thành. Nhìn hắn chết, lòng ta sẽ khó an bình.”

“Ta hiểu được.” Bùi Cẩn tiến tới ôm nàng vào trong lòng, “Nàng yên tâm đi, nếu phụ hoàng muốn toàn lực ứng phó tướng phủ, ta nhất định sẽ thay hắn cầu tình. Nhưng mà, lấy hiểu biết của ta về Nhan tướng, hắn sẽ không ngồi chờ chết. Tính tình hắn ôn hòa yếu đuối lại có thể một đường đi đến chức thừa tướng, chính mình khẳng định là có chút năng lực. Cho nên ta nghĩ, hắn nhất định sẽ sử dụng chút biện pháp để bảo toàn mạng sống cho mình.”

Nhan Thế Ninh ngẩng đầu lên, nhíu mày hỏi: “Hắn sẽ làm như thế nào?”

Bùi Cẩn nhìn về phương xa, mấp máy môi vài lần, cuối cùng lại im lặng.

Nhan tướng hành động, chỉ sợ không phải một chữ “độc” là có thể hình dung.

Quả nhiên, khi Nhan Chính nghe được tin Diên đế tỉnh lại liền vội vàng thay quần áo lên xe ngựa vào cung.

Diên đế đang nằm dựa ở trên giường lật xem tấu chương tích lũy mấy ngày nay, nghe bẩm báo có Nhan Chính cầu kiến, hắn nhíu nhíu mày rồi sau đó thản nhiên nói: “Không gặp.”

Tổng quản Vương Phúc Niên nghe chỉ, chạy nhanh lui xuống, cũng không được một hồi lại tiến vào: “Bệ hạ, Nhan tướng nói có chuyện quan trọng cần bẩm báo.”

“Hắn còn có chuyện gì quan trọng?” Diên đế lạnh lùng cười, ngược lại nói: “Để cho hắn cút vào đây!”

Hắn còn có mặt mũi mà dám đến, Diên đế muốn thật sự muốn xem xem, sự việc xảy ra đến trình độ này, đệ nhất thừa tướng Diên quốc còn có chuyện gì quan trọng?

Nhan Chính là mặc thường phục, ôm quan phục đi vào, vừa vào đến cửa liền quỳ xuống đất khóc rống: “Bệ hạ, thảo dân thỉnh an ngài!”

“Thảo dân?” Diên đế nhíu mày.

“Đúng vậy bệ hạ. Gia môn bất hạnh, thê cuồng nữ vọng phạm phải sai lầm như vậy, thảo dân tự cảm thấy mình không biết cách quản giáo, nghiệp chướng nặng nề, đánh mất thể diện của triều đình, càng không có mặt mũi hầu hạ bệ hạ. Bởi vậy hôm nay thảo dân mới hướng bệ hạ từ chức, còn xin bệ hạ thành toàn!”

“Hoang đường!” Diên đế nghe được Nhan Chính nói những lời này, nhất thời nổi giận lôi đình: “Thê cuồng nữ vọng? Không cách quản giáo? Nhan Chính, ngươi thật đúng là có thể tránh nặng tìm nhẹ! Còn muốn từ quan xong việc, hừ, chẳng lẽ ngươi không biết các ngươi phạm trọng tội phải chém đầu cửu tộc?”

“Bệ hạ, thảo dân oan uổng! Thảo dân cũng chẳng hay biết gì!” Nhan Chính rơi lệ đầy mặt.

Diên đế cười lạnh. Nhan Chính không biết hắn đã âm thầm phái người điều tra cho nên mới tạm thời không hề có động tác gì. Nhưng cho dù như thế, bây giờ nghe hắn khóc kể, Diên đế vẫn cảm thấy ghê tởm lại phiền chán.

Nhan Chính đụng đầu một cái, tiếp tục đau kịch liệt nói: “Mặt khác, thảo dân còn có một việc muốn bệ hạ ân chuẩn.”

Diên đế đảo mắt lạnh, hắn thật đúng là được một tấc lại muốn thêm một thước.

Nhan Chính không biết e ngại, chỉ nói: “Thảo dân muốn hưu Khang thị.”

Diên đế ngây ngẩn cả người, rồi sau đó cười lạnh nói: “Ngươi cho là như vậy trẫm có thể buông tha cho ngươi sao?”

“Bệ hạ có điều không biết!” Thanh âm Nhan Chính nghẹn ngào, “Thảo dân muốn hưu Khang thị cùng chuyện kia không liên quan mà là do Khang thị cùng người khác tư thông lừa gạt thảo dân rất nhiều năm rồi.”

Ánh mắt Diên đế bỗng nhiên trợn to.

Nhan Chính phẫn hận, “Nhan Thế Tĩnh kỳ thật không phải là con đẻ của thảo dân mà là Khang thị cùng biểu ca của nàng tư thông sinh ra. Thảo dân bị lừa gạt mười sáu năm nay, gần đây mới biết được, thật sự là tức giận đến sống không bằng chết. Thảo dân đối đãi với Khang thị không tệ, ai ngờ nàng lại làm ra chuyện như thế! Cho nên, thảo dân nhất định phải hưu nàng, xin bệ hạ thành toàn! Đương nhiên, nếu bệ hạ không tin có thể sai người điều tra. Nếu thảo dân dám có nửa câu vọng ngôn, vậy sẽ chết không có chỗ chôn!”

Diên đế nhìn bộ dáng hắn nghĩa chính từ nghiêm lại ủy khuất vô cùng, rốt cục không nhịn được mà cười ra tiếng.

Nhan Chính từ xưa đến nay bình tĩnh tự nhiên, cao thượng thong dong giống như thanh phong minh nguyệt, ai ngờ lại có một ngày uất ức như con dâu nhỏ quỳ khóc kể lể. Diên đế thật cảm thấy thế sự thực khó lường. Mà càng làm cho hắn không lường được là quận chúa Khang Hoa luôn cao ngạo vô song thế nhưng lại dám làm ra loại chuyện tư thông xấu hổ đến bậc này!

Nhan Chính thấy Diên đế nở nụ cười, khóe miệng hắn cũng đi theo nhếch lên một chút, sau đó tiếp tục cúi đầu đáng thương nói: “Đã nhiều ngày nay thảo dân luôn luôn tự ngẫm lại bản thân, cảm thấy rằng đại khái đây chính là báo ứng. Năm đó thảo dân bị bức bất đắc dĩ bỏ lại vợ cả, khiến cho nàng và nữ nhi chịu hết bao nhiêu vất vả, hiện tại nghĩ lại… Thảo dân chỉ cảm thấy không còn mặt mũi nào. Khang thị lại ngang ngược, thảo dân đã nén giận nhiều năm, nay rốt cụ không thể nhẫn nhịn được nữa, chỉ cần xin bệ hạ ân chuẩn cho thảo dân. Đợi hưu xong Khang thị, thảo dân sẽ trở lại Tuyên thành, thủ trước mộ phần của vong thê, âm dương làm bạn, chết cũng không rời!”

“Bệ hạ! Xin ngài thành toàn!”

Dập đầu, một lần lại một lần. Sàn điện lạnh như băng đập vào trán, lạnh lẽo chạy thẳng đến trong tim. Hắn dùng yếu đuối và bất lực để mong nhận lấy đồng tình và đáng thương của Diên đế, thành hay không thành, chỉ trong nháy mắt!

Có bao nhiêu phần thắng, Nhan Chính cũng không nắm chắc. Diên đế hỉ nộ vô thường, âm tình bất định, hắn làm bạn bên vua nhiều năm như vậy nhưng thủy chung vẫn chưa nhìn thấu.

Rất lâu sau đó, khi mồ hôi sau lưng hắn đã bắt đầu chảy đầm đìa, Diên đế rốt cục mới lên tiếng.

“Nhan Chính a Nhan Chính, trẫm thật sự là xem nhẹ ngươi! Nếu như vậy, ngươi liền đem thứ này về phủ đi. Khang thị đối với ngươi như thế, cũng không tất yếu còn sống. Nhưng mà nàng tốt xấu cũng là người trong hoàng thất, sự tình này truyền ra ngoài tất sẽ tổn hại tôn nghiêm, ngươi ngầm xử trí đi.”

Nhan Chính ngẩng đầu thoáng nhìn, liếc thấy trên ngự án là ba thước lụa trắng mà giật mình run sợ.

Ý tứ của Diên đế là làm cho hắn giết Khang thị! Vậy hắn vì sao mà giết Khang thị? Hắn phải cho người ngoài thấy được một lý do. Nhưng Diên đế lại đem lý do này phong kín!

Không thể nhắc đến chuyện ngày mùng sáu tháng mười, cũng không thể nhắc đến chuyện Khang Hoa không trung trinh, vì thế Nhan Chính hắn chính là đột nhiên giết người!

Lụa trắng làm đau đớn hai mắt hắn, Nhan Chính không rét mà run!

Khang Hoa là người trong hoàng thất, thế lực sau lưng vô cùng cường đại, Diên đế không dám hành động thiếu suy nghĩ. Mà nay, hắn lại ngu xuẩn đến nỗi đem chính mình tạo thành một cây đao, còn tự mình đem chuôi đao nhét vào tay Diên đế.

Còn muốn phủi sạch quan hệ hòng chiếm được lòng đồng tình, bình yên lui thân, thật sự là kẻ si nói mộng!

Nhan Chính lại một lần nữa cảm nhận được người trước mắt này đáng sợ đến cỡ nào!

“Như thế nào? Không đồng ý sao?” Ánh mắt Diên đế thâm thúy.

Nhan Chính cắn chặt răng, cung kính nói: “Thảo dân tuân chỉ!”

Diên đế từ từ cười, “Tốt lắm! Xong việc, ngươi trở lại Tuyên thành cùng vong thê đi. Trẫm, thành toàn ngươi!”

Nhan Chính lại cười không nổi. Chờ đến lúc xong việc, hắn lại chết như thế nào cũng không biết.

Diên đế nói là thành toàn, kỳ thực là động sát khí!

Nhìn Nhan Chính kéo bước chân trầm trọng lui ra, ánh mắt Diên đế lãnh liệt mà vô tình.

“Nhan Chính, nguyên bản còn muốn tha cho ngươi một mạng, chẳng qua ngươi rất tự cho mình là thông minh! Ý chỉ của trẫm, há có thể cho ngươi vọng tưởng?!”

3 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 41

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s