Thượng tá không quân tà mị_chương 13

Chương 13: Tựa hồ thật yên tĩnh.

Thân thể Quý Linh Linh nháy mặt liền cứng đờ, động cũng không dám động một chút.

Nhìn vào con ngươi của Mộ Cách, chỉ thấy hắn khí thế bá đạo, khiến cho trái tim cô đập thình thình đến đinh tai nhức óc. Lần đầu tiên cô lại nghe được thanh âm tim đập của mình rõ ràng như vậy.

“Thật sự cảm thấy có lỗi thì tôi cho em một cơ hội, mời tôi ăn cơm đi?” Sau một lúc lâu yên lặng, ngữ điệu Mộ Cách uyển chuyển, khóe miệng khẽ nhếch, một chút cũng không nhìn ra là hắn đang nói đùa.

“Hả?” Quý Linh Linh cho rằng bản thân mình đang nghe lầm, đột nhiên hoàn hồn, cười gượng hai tiếng: “Vậy tốt lắm, khi nào thì được?” Cô cũng không muốn thiếu nợ người ta.

“Đưa số điện thoại cho tôi, khi nào có thời gian sẽ hẹn gặp.” Mộ Cách còn thực sự lấy điện thoại của mình ra, buông lỏng vòng eo Quý Linh Linh.

Mặt Quý Linh Linh đỏ lên như mông khỉ, lần này không có do dự mà đem số điện thoại đọc cho hắn. Thế nhưng chỉ vì lời nói của một nam nhân mà cô không thể khống chế dược bản thân khiến cho mặt đỏ lên. Xem ra cuộc sống của cô rất cần có nam nhân rồi!

Mộ Cách cười quỷ dị, giống như nghiêm túc nói: “Được, tôi sẽ hẹn em. Kêu một tiếng là đến, như vậy, tôi sẽ nhận lời xin lỗi!”

Mộ Cách từ trên cao nhìn xuống, lại nháy mắt hạ thấp thắt lưng, nhìn chăm chú khuôn mặt động lòng người cùng lần trước quá mức bất đồng của Quý Linh Linh.

Cô, thật giống như một khối bánh ngọt khiến cho người ta yêu thích không buông tay, làm hắn khát khao!

Hô hấp của Mộ Cách phả lên mặt Quý Linh Linh, ấm áp, ái muội, khiến cho cảm xúc của cô lại một lần nữa kích động. Cảm giác xa lạ khiến cô căng thẳng, không biết nên làm gì tiếp theo.

“Tôi rất chờ mong được ăn cơm cùng em.” Hơi thở ẩm nóng của Mộ Cách phun trên khuôn mặt của cô, nhiễu loạn tiếng lòng cô, mà sau khi đứng thẳng dậy, Mộ Cách chỉ nhìn thoáng qua một cái, bỏ lại Quý Linh Linh đang ngốc nghếch đứng sững sờ một chỗ, trở lại bên trong vũ hội.

“Người đã đi mất, còn ngẩn ra cái gì?” Thanh âm của Lãnh Dạ Hy bỗng nhiên vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Quý Linh Linh. Cô vội vàng thu thập nỗi lòng xấu hổ của mình.

“Cô quen biết Mộ Cách?” Lãnh Dạ Hy bước ra từ sau tấm rèm của ban công. Hắn vẫn luôn đứng sau tấm rèm, chẳng qua tại hai người quá mức chăm chú cho nên không có để ý tới hắn.

Nhìn biểu cảm của Quý Linh Linh, lòng hắn không hiểu sao có chút tức giận, thanh âm cũng trở nên châm chọc: “Bản lĩnh thật đúng là không nhỏ, có thể cùng xuất hiện với Mộ Cách!”

Quý Linh Linh nghi hoặc liếc mắt nhìn Lãnh Dạ Hy một cái, là cô nhìn nhầm sao? Vì sao cảm thấy trong giọng nói của Lãnh Dạ Hy có một tia ai oán?

“Không tính là quen biết, chẳng qua là có chút hiểu lầm.” Quý Linh Linh thở dài một hơi, xoay người nhìn về bóng đêm khôn cùng. Trên bầu trời sao đêm lấp lánh, gió nhẹ thoang thoảng, thật là sảng khoái vạn phần.

Lãnh Dạ Hy nhìn bờ vai trần của Quý Linh Linh tỏa ra ánh sáng mê người dưới ánh trăng, không khỏi cảm thấy miệng khô lưỡi đắng.

“Đúng rồi, Tâm Dao đâu?” Quý Linh Linh bỗng nhiên nhớ tới Giang Tâm Dao, Lãnh Dạ Hy thế nhưng không có ở cùng cô ấy.

“Không biết, bỗng nhiên nói tâm tình không tốt, muốn rời đi.”

“Tâm tình không tốt?” Quý Linh Linh có chút nghi hoặc. Rõ ràng thời điểm hai người tới còn rất vui vẻ.

“Nói là cô ấy gặp người quen cũ, cũng không nói rõ là ai.” Lòng dạ nữ nhân như kim đáy biển, hắn lười suy đoán.

Quý Linh Linh mặc dù nghi vấn nhưng cũng không hỏi tiếp.

Bên trong khách sạn De Lanse, khúc nhạc đám cưới vang lên, mọi người đều ngồi xuống, ở dưới đài chứng kiến hôn lễ của Lục Vân Thiên và Nghiêm Tử Tuấn. Sắc mặt Lục Vân Thiên không tốt, nhưng hôn lễ vẫn diễn ra thuận lợi.

Dưới đài, Quý Linh Linh vẫn một mực bày ra khuôn mặt thanh tú khiến người khác không nhận ra được cô có suy nghĩ gì. Nghiêm Tử Tuấn, chúc mừng anh, nữ nhân như Lục Vân Thiên, sau này khỏi nói cũng biết anh có bao nhiêu dễ chịu!

Bóng đêm tĩnh lặng, tiếng người ồn ào, tiếng chúc mừng một mảnh, thống khổ kết thúc, một cuộc sống khác lại bắt đầu…

Mà bên ngoài khách sạng De Lanse, nữ nhân trong chiếc Porche màu lam vừa mới mở cửa bước chân ra liền bị một thân ảnh đi tới làm cho giật mình.

“Đã lâu không gặp.” Thanh âm Mộ Cách trầm thấp, đối mặt với Giang Tâm Dao, không có vẻ tươi cười.

Giang Tâm Dao co rút đau đớn một trận, bày ra một cái tươi cười cứng ngắc: “Có thể nói chuyện một chút không?”

“Được, tôi cũng đang có việc tìm cô.” Mộ Cách gật đầu, mâu quang vẫn thâm thúy như đầm nước sâu giống ngày trước, chiếu rọi khiến cho thân thể Giang Tâm Dao đều run rẩy.

Hắn, chính là tình yêu nơi đáy lòng cô không có cách nào chạm vào được, là mục tiêu cô luôn luôn nỗ lực hướng đến.

Bóng đêm nặng nề, hắn bước lên xe của cô. Năm phút sau, Mộ Cách rời đi, chỉ để lại một Giang Tâm Dao với khuôn mặt rối rắm.

Hắn, vẫn giống như trước kia cao ngạo, lãnh khốc, khiến cho cô cảm thấy có một bức tường ngăn cản không thể nào vượt qua. Thế nhưng cô lại cứ một mực như thiêu thân lao vào lửa.

Cô cười, đôi mắt xinh đẹp lóe lên ánh lệ…

*****

Cuộc sống vẫn cứ tiếp tục. Tham dự xong hôn lễ của Nghiêm Tử Tuấn, Quý Linh Linh khôi phục nếp sống bình tĩnh hàng ngày của mình.

Nhưng là Giang Tâm Dao sau khi rời khỏi hôn lễ ngày đó luôn luôn ngẩn người, không biết đang nghĩ cái gì.

“Tâm Dao, nghe Lãnh tổng nói, ngày hôm đó cô gặp người quen cũ?”

Giờ cơm trưa, Quý Linh Linh mở miệng, muốn trò chuyện cùng Giang Tâm Dao.

Mâu quang Giang Tâm Dao xẹt qua một tia hoảng loạn nhưng trong miệng lại vẫn như cũ nói: “Không có gì.”

Quý Linh Linh thoáng cái liền hiểu, có lẽ là người trong lòng ngày xưa của cô ấy.

“Ha ha, buổi tối Lãnh tổng bảo chúng ta đi gặp một vị khách. Là tổng giám đốc tập đoàn xây dựng Đông Đạt. Bởi vì tập đoàn Đông Đạt gần đây đang nhận dự án cho nên mời chúng ta thiết kế một khu biệt thự kiến trúc kiểu Pháp có sân golf.” Quý Linh Linh nói chuyện công việc, dời đi lực chú ý của Giang Tâm Dao.

“Ừ, đã biết, hình như là sáu giờ tối.” Giang Tâm Dao tạm thời quên chuyện phiền não, cùng Quý Linh Linh nói chuyện.

“Cho nên, Tâm Dao, tối nay làm phiên cô tới đón tôi có được hay không?” Quý Linh Linh nghịch ngợm nháy mắt một cái, nàng thật sự không muốn lái xe đi.

“Ha ha, được!” Giang Tâm Dao cười, biết tỏng trong lòng Quý Linh Linh nghĩ gì.

Quý Linh Linh cũng không khỏi cười ra tiếng. Hai người trong lúc nhất thời lại cười bò ra, không khí hài hòa lại một lần nữa trở lại. Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã sắp đến giờ tan tầm. Lãnh Dạ Hy biết buổi tối hai người còn phải đi gặp khách hàng cho nên để bọn họ nghỉ trước hai tiếng.

Quý Linh Linh và Giang Tâm Dao vừa ra khỏi cửa chính của IDE đã bị một thiếu niên mặc quần áo thể dục, lưng đeo balo vây lấy.

“Chị!” Thiếu niên tinh thần phấn chấn, tràn trề tuổi thanh xuân khi nhìn thấy Quý Linh Linh thì không ngừng nhảy nhót đi lại.

“Thần Thiên?” Quý Linh Linh há hốc miệng. Em trai của cô không phải là đang học ở thành phố Y sao? Tại sao đột nhiên lại trở lại?

“Chị, em nhận được thư của chị, rất nhớ chị và mẹ cho nên đến đây. Chị nhìn xem, em vừa xuống xe là cấp tốc tới đây ngay!” Quý Thần Thiên năm nay đã mười tám tuổi nhưng vẫn còn chút ngây thơ như một cậu bé, ôm Quý Linh Linh làm nũng.

“Ha ha, được lắm, chỉ có em nghịch ngợm nhất!” Quý Linh Linh cười hiền hòa nhéo nhéo chóp mũi của Quý Thần Thiên.

Quý Thần Thiên xấu hổ xoa mũi, lập tức lại trông thấy người đứng bên cạnh Quý Linh Linh.

“Chị gái xinh đẹp này là ai vậy?” Quý Thần Thiên nháy nháy mắt tinh nghịch hỏi.

“Cô ấy là đồng nghiệp của chị, Giang Tâm Dao. Em gọi là chị Tâm Dao.” Quý Linh Linh lấy lại tinh thần, thay Giang Tâm Dao giới thiệu: “Đây là em trai của tôi, Quý Thần Thiên, học trung học ở thành phố Y, rất ít khi trở về.”

“Ha ha, xin chào!” Giang Tâm Dao tươi cười thật tình, đối với cậu thiếu niên như ánh mặt trời này rất là yêu thích.

“Chào chị Tâm Dao, chị cứ gọi em Tiểu Thiên là được rồi.” Quý Thần Thiên cười ngọt như kẹo, sau đó quay qua hướng Quý Linh Linh.

“Chị, em vừa mới xuống xe, rất đói bụng, chị mời em ăn cơm được không?” Bộ dáng Quý Thần Thiên thật giống một thằng nhóc không biết lớn lên.

One thought on “Thượng tá không quân tà mị_chương 13

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s