Phu quân, kiềm chế điểm_chương 46

[46]

Nhan Thế Ninh choáng váng, nàng kinh ngạc sờ sờ bụng, tựa hồ có chút không thể tin được: “Ta có?”

Bùi Cẩn cười đến đắc ý: “Ta nói gần đây nàng tại sao lại luôn luôn mệt rã rời đâu?”

Nhan Thế Ninh vẫn còn chưa thích ứng kịp tình huống hiện tại. Nàng luôn cảm thấy mang thai cách nàng thật xa xôi, lại không tưởng thình lình đã có. Đây là đứa nhỏ của nàng và Bùi Cẩn?

Bụng kỳ thật còn chưa có gì biến hóa nhưng Nhan Thế Ninh sờ lên đã có một loại cảm giác kỳ diệu. Đột nhiên nàng như nhớ đến cái gì, ngẩng đầu nhìn Bùi Cẩn, có chút bất an: “Bùi Cẩn, đứa nhỏ này có nên đến hay không?”

“Sao?” Bùi Cẩn bị nàng hỏi thì giật mình.

Nhan Thế Ninh lại nói: “Quận chúa Khang Hoa và Hoàng hậu hạ âm quỳ không phải là vì làm cho ta có bầu rồi khiến ta chết sao? A, không đúng, Bùi Cẩn, ta nhớ đến một chuyện!”

Điện quang hỏa thạch, Nhan Thế Ninh nhớ tới biểu tình nghi hoặc chợt lóe rồi biến mất của quận chúa Khang Hoa, “Bùi Cẩn, thời điểm ở tướng phủ ta từng hỏi quận chúa Khang Hoa chuyện này, nhưng mà phản ứng của bà ta…”

Sau khi nghe xong Nhan Thế Ninh nói, Bùi Cẩn khẽ nhíu mày: “Ý của nàng là người hạ âm quỳ là kẻ khác?”

Nhan Thế Ninh trầm trọng gật đầu.

“Như vậy sẽ là ai đây?”

Nhan Thế Ninh nghĩ nghĩ, “Lúc đó hương là Nhan Thế Tĩnh đem đến cho ta chọn, nói là lấy từ chỗ của Hoàng hậu nương nương. Chẳng lẽ là Hoàng hậu? Nhưng cũng không đúng, Hoàng hậu và Khang Hoa đều cá mè một lứa, nếu như muốn hại ta thì cũng không cần phải giấu.”

Nhan Thế Ninh càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ, càng nghĩ càng kinh hãi, vốn tưởng rằng người hại chính mình là một đôi tỷ muội kia, không ngờ lại xuất hiện một người khác ngấm ngầm đứng sau màn thao túng tất cả.

Bùi Cẩn cầm tay nàng khẽ trấn an, chỉ là hai tròng mắt hơi nheo lại tiết lộ nội tâm lúc này của hắn, bởi vì hắn nghĩ đến một chuyện.

Nếu người hại Nhan Thế Ninh không phải là quận chúa Khang Hoa, như vậy kết quả lúc trước suy đoán ra, Hoàng hậu hại chết Trân quý phi cũng không còn đúng nữa.

Dù sao Bắc Đẩu đã nói qua, âm quỳ cực kỳ khan hiếm, điều chế âm quỳ lại càng thêm vạn phần phức tạp, cho nên không có khả năng nhiều người có được.

Kẻ thù vốn theo dõi lâu như vậy nay lại phát hiện không phải là kẻ thù chân chính. Bùi Cẩn đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh vài nhịp, ai mới có thể có thủ đoạn tàn nhẫn, ẩn giấu lâu như vậy đùa giỡn hắn trong lòng bàn tay?

Trước tiên, Bùi Cẩn nghĩ đến nam nhân cao cao tại thượng kia.

Phía sau lưng một trận lạnh run, nếu quả như là phụ hoàng, vậy thì thực sự đáng sợ!

Nhan Thế Ninh nhìn đến Bùi Cẩn thay đổi sắc mặt lại ngồi xuất thần, nàng có chút bất an, nắm chặt tay hắn nói: “Bùi Cẩn, chàng đang suy nghĩ cái gì?”

Bùi Cẩn hoàn hồn, nhìn vẻ mặt lo lắng của Nhan Thế Ninh, hắn chậm rãi thở ra một hơi, nặng nề nói: “Ta đang nghĩ hạ âm quỳ cho Trân quý phi và nàng có phải là phụ hoàng hay không?”

Thanh âm trầm ổn lại chất chứa đau thương không nói thành lời. Nhan Thế Ninh nhìn bộ dáng này của hắn, trong lòng đau xót vô cùng —– hắn cho tới bây giờ hoặc là bất cần đời, hoặc là cợt nhả, hoặc là ôn hòa kính cẩn, mặc kệ là biểu hiện như thế nào, nội tâm hắn vẫn cường đại đến nỗi không thể phá vỡ. Nàng quen biết hắn mười hai năm, chưa bao giờ thấy được hắn bi thương như vậy!

Nhưng lời của hắn nói cũng khiến cho nàng suy nghĩ, Diên đế lãnh đạm Bùi Cẩn nàng sớm đã biết. Mà nếu quả thật âm quỳ là do Diên đế hạ, vậy lại không phải chỉ đơn giản là lãnh đạm! Đây là giết hại con nối dòng của hắn, làm cho hắn đoạn tử tuyệt tôn!

Có bao nhiêu cừu hận mới có thể khiến cho Diên đế tàn nhẫn đến như vậy?

Bùi Cẩn không tranh không cầu, mờ nhạt như thế, nếu lại phải chịu hậu quả kia, quả thật là dao nhỏ cắt thịt, đau đến triệt nội tâm. Nhan Thế Ninh run sợ, đau lòng, nàng nhìn Bùi Cẩn đang mím chặt môi mà cảm giác được nội tâm thống khổ của hắn… Đột nhiên, nàng ngồi dậy, không thèm để ý đến đau đớn trên ngực mà ôm lấy cổ của hắn, sau đó ngẩng đầu dùng môi mình cọ lên môi hắn.

“Bùi Cẩn, không sao, không sao! Chàng còn có tiểu sư tử, còn có sư tử con ở đây!”

Bùi Cẩn giống như cảm thấy mất hết dũng khí, cảm thấy mình đang chơi vơi giữa vực sâu, nhưng khi Nhan Thế Ninh đột nhiên ôm thấy hắn, hắn lại thấy mình lập tức được kéo lên. Hắn gắt gao ôm lấy nàng, bả đầu chôn ở hõm vai của nàng, tham lam hít vào một chút ấm áp duy nhất.

Đúng rồi, một chút ấm áp duy nhất!

Từ nhỏ đã bị Diên đế vắng vẻ, hoàng cung to như vậy trừ bỏ Trân quý phi, hắn không có nửa điểm lo lắng cho bất kỳ ai. Mười hai tuổi năm ấy, Trân quý phi chết thảm, hắn bị cung nhân hãm hại suýt chết càng làm cho hắn cảm nhận được thế gian hắc ám. Sau hắn lại được ân sư mang ra khỏi cung vào Tuyên thành, nói là thư hoãn tâm tình, kỳ thực là rời xa hoàng cung để giữ mạng. Nhưng cố tình trong lúc hắn cảm thấy cuộc đời u ám nhất, một con nhóc đã nhảy vào trong hố của hắn, rồi sau đó, hoàn toàn bước vào thế giới của hắn.

Bùi Cẩn vĩnh viễn nhớ rõ bộ dáng Nhan Thế Ninh khi lần đầu nhìn thấy nàng, đầu tóc rối bù nhưng đôi mắt lại sáng long lanh. Quần áo ngắn ngủn lộ ra nửa cánh tay béo mập, rõ ràng khờ ngốc muốn chết lại cố tình làm ra vẻ thành thạo lõi đời. Biết được chính mình bị bắt nạt thì lập tức xù lông nhe răng trợn mắt, thật giống như muốn phốc lên người hắn. Lúc ấy Bùi Cẩn nghĩ rằng, con nhóc này trông giống một con sư tử nhỏ hoang dã vô cùng.

Tiểu sư tử, sau này, hắn vẫn luôn gọi nàng như vậy. Mặc kệ là ở trấn nhỏ trong Tuyên thành hay là thâm cung đại viện giữa kinh thành, mặc kệ nàng là nha đầu hung hăng ngốc nghếch hay là thục nữ danh viện cười đến hiền lành, hắn đều cảm thấy nàng vẫn luôn là tiểu sư tử của hắn.

Bùi Cẩn bình tĩnh nhìn màn gấm, đột nhiên buồn bực, hắn làm sao lại có thể đi thích nàng?

Ngay từ đầu chỉ cảm thấy trêu đùa nàng rất thích, cảm thấy nha đầu kia ngây ngây ngốc ngốc, không tim không phổi, cứ thế bắt nạt nàng đi. Dù sao trong thế giới của hắn, người muốn cười liền cười nói trở mặt liền trở mặt rất ít. Sau đó, như thế nào lại thay đổi?

Bùi Cẩn nghĩ nghĩ, nghĩ không ra. Hắn chỉ nhớ rõ khi Diên đế đem Doanh tiểu thư gả cho hắn, hắn không cảm thấy gì cả, chỉ là khi nghe tin Doanh tiểu thư chết, hắn lại nhẹ nhàng thở ra, sau đột nhiên lại nhớ đến tiểu sư tử ở Tuyên thành. Bùi Cẩn nhớ rõ lúc ấy hắn nghĩ trong lòng là: tiểu sư tử hẳn là đã trưởng thành rồi!

Sau Tuyên thành bị lũ lụt, hắn chủ động xin đi giúp đỡ nạn dân, trừ bỏ gánh vác trách nhiệm với triều đình, hắn có phải là cũng muốn đi xem nàng không?

Rõ ràng hắn có thể ở trong nhà cao cửa rộng nhưng cố tình hắn thế nào cũng phải chạy tới nhà của ân sư, đập rầm rầm cửa nhà cách vách, lôi con nhóc đang ngủ trưa dậy bưng trà rót nước cho hắn.

Nhìn nàng trừng mắt nhe răng hướng hắn, hắn nghĩ, nếu vẫn như vậy cũng không tệ. Chờ nàng lớn thêm chút nữa lấy nàng về nhà cũng không tệ.

Ý niệm này tại sáu năm trước đột nhiên toát ra trong đầu, chợt lóe rồi biến mất, bởi vì chính hắn còn cảm thấy suy nghĩ này thật vớ vẩn.

Hắn dù sao cũng là một hoàng tử, phụ hoàng tuyệt đối sẽ không cho phép hắn cưới nàng. Mà nàng, làm sao có thể cam nguyện làm sườn phi hoặc thị thiếp?

Huống chi, tính tình nàng như vậy đâu có thích hợp với hoàng cung.

Hắn suy nghĩ một chốc rồi đem ý niệm này buông xuống.

Nhưng là khi hắn ở Nam Cương biết được Dung thị qua đời, nàng bị đón lên kinh thành, hắn phát hiện sự tình có chuyển cơ. Vì thế hắn sai người canh giữ ở tướng phủ tìm hiểu tin tức của nàng, khi biết được nàng bởi vì thân phận xấu hổ mà không thể xuất giá, hắn thực không phúc hậu nở nụ cười, cũng âm thầm tính toán ngày, nghĩ đợi qua một năm, sự tình ở Nam Cương hoàn toàn giải quyết xong hắn sẽ lập tức cưới nàng vào cửa. Nhưng kỳ hạn một năm còn chưa tới, hôn sự của Thái tử và Nhan Thế Tĩnh truyền vào trong tai, hắn cũng vô tâm chuyện ở Nam Cương, chỉ nhanh nhanh chóng chóng chạy trở về —— Thái tử lấy Nhan Thế Tĩnh, Thất ca của hắn vì cân bằng thế lực khẳng định sẽ xuống tay với tiểu sư tử!

Như vậy làm sao được!

Từ sáu tuổi đến mười tám tuổi, nha đầu ngông nghênh biến thành đại thục nữ, nghiêng trời lệch đất, thoát thai hoán cốt, nhưng mặc kệ nàng giả vờ giả vịt trước mặt người khác như thế nào, ở trước mặt hắn, nàng vẫn là bộ dáng giương nanh múa vuốt. Tựa như hắn, mặc kệ giả nhân giả nghĩa đối phó người khác như thế nào, đứng trước nàng, hắn luôn kéo xuống mặt nạ, đem tính tình giảo hoạt vô sỉ trình diễn vô cùng thuần thục.

Luôn luôn có vài người như vậy, làm cho ngươi nguyện ý thâu tâm đào phế đối đãi với họ. Mà Bùi Cẩn hắn, so với người khác bất hạnh hơn, chỉ có một người như vậy.

Nghĩ xong, tâm tình buộc chặt của Bùi Cẩn lại buông ra, sau đó hắn cắn cắn lỗ tai của Nhan Thế Ninh, hà một hơi, vô sỉ nói: “Giữa ban ngày ban mặt, ái phi yêu thương nhung nhớ nghênh đưa cặp môi thơm, đây là muốn làm gì? Vi phu không hiểu lắm nha!”

Nhan Thế Ninh đang nghĩ tới nên an ủi Bùi Cẩn như thế nào, đột nhiên nghe hắn nói như vậy liền lập tức ngây ngẩn cả người. Nàng đẩy hắn ra, nhìn hắn cười vẻ mặt dâm đãng, theo bản năng lại nâng chân lên đá: “Ngao! Chàng tên hỗn đản!”

Lại bị đùa giỡn!

Chẳng qua lần này trên người Nhan Thế Ninh có thương tích, động một chút, vết thương trên ngực đã rách ra, đau đến nỗi nàng trắng bệch sắc mặt.

Bùi Cẩn thấy thế bị hù không nhẹ: “Nàng có sao hay không?”

“Huhu, ngực ta đau, bụng cũng đau, toàn thân đều đau!” Tận dụng thời cơ, Nhan Thế Ninh ra sức kêu rên.

Bùi Cẩn chạy nhanh ra ngoài gọi Bắc Đẩu.

Đợi cho sau khi bôi thuốc một lần nữa cho Nhan Thế Ninh, Bùi Cẩn theo Bắc Đẩu đi ra, bởi vì hắn nhớ tới một chuyện vô cùng trọng đại.

“Nói đi, vết thương này muốn bao lâu mới tốt?”

“Hai tháng.”

“Mang thai có phải không nên kia gì hay không?”

Bắc Đẩu liếc mắt nhìn hắn, gật gật đầu.

Bùi Cẩn cắn răng: “Vậy khi nào thì có thể?”

Bắc Đẩu lé mắt, tai hồng rực, sau đó ánh mắt hắn cổ quái —– Vì sao vương gia lại cứ giống như tinh trùng xông lên não? Nghĩ nghĩ, hắn nhắc nhở nói: “Phúc Khánh lâu là nơi rất tốt.”

“?”

“Mang thai mười tháng, hậu sản còn cần hai tháng, cho nên trong vòng một năm, ngươi hoặc là chịu đựng hoặc là…”

Nhìn Bùi Cẩn giận dữ rời đi, khóe miệng Bắc Đẩu cong lên —– quân tử báo thù, mười năm không muộn!

Mang thai ba tháng có thể sinh hoạt vợ chồng gì đó, ta mới không biết đâu!

Có biết cũng không nói cho ngươi!

Ha ha ha ha!!!!

Bắc Đẩu thu dọn hòm thuốc, quay đầu muốn rời di, thình lình nhìn thấy được tiểu nha hoàn “bình tĩnh” – Tiểu Tư, đang đứng bên cạnh.

“Bắc Đẩu tiên sinh, ngài đã đến Phúc Khánh lâu?” Tiểu Tư chớp chớp ánh mắt hỏi.

Bắc Đẩu lập tức thẳng sống lưng: “Không có!”

Tiểu Tư nhíu mi: “Vậy vì sao ngài lại nói Phúc Khánh lâu là chỗ tốt?”

“Nghe nói vậy.” Bắc Đẩu chần chờ một lát rồi đáp.

Tiểu Tư gật gật đầu nói: “Ta đã nói rồi, Bắc Đẩu tiên sinh làm sao có thể đến chỗ đó.”

“Ừ.” Bắc Đẩu được Tiểu Tư khẳng định thì cảm thấy vô cùng thoải mái, nếu không bị Bùi Cẩn hiếp bức, hắn làm sao có thể đặt chân đến mấy nơi đó.

Ai ngờ Tiểu Tư lại rất nhanh sâu kín bay tới một câu: “Nơi đó nghe nói ăn cơm rất đắt tiền, ta nhìn Bắc Đẩu tiên sinh ngài keo kiệt như vậy, làm sao có thể đến!”

“… Ta làm sao keo kiệt?” Bắc Đẩu buồn bực.

Tiểu Tư chỉ chỉ quần áo của hắn: “Ngài không phải một năm bốn mùa chỉ có một bộ quần áo màu đen này sao?”

Bắc Đẩu nhìn Tiểu Tư rất là bình tĩnh phát biểu nghi vấn, đột nhiên có loại cảm giác bi thương ngẩng đầu hỏi trời xanh.

Hắn khi nào thì một năm bốn mùa chỉ mặc một bộ quần áo? Chẳng qua tất cả quần áo của hắn chỉ có một loại kiểu dáng một loại màu sắc mà thôi!

Mà thôi! MÀ THÔI! ! !

***

Tác giả có lời muốn nói: Ta vẫn luôn muốn viết về cái nhìn của Bùi Cẩn đối với Tiểu Ninh, không ngờ lại trì hoãn lâu như vậy.

Tiểu Cửu không phải rất cường đại, hắn cũng sẽ vì tình thân mà bị thương, nhưng là sau khi bị thương mới càng cường đại, oahahahaha!!!!

….

[Tiểu kịch trường về Bắc Đẩu]

Ông chủ Tô: Đây không phải là Bắc Đẩu sao, hôm nay sao lại rảnh rỗi tới tiệm ta thế này?

Bắc Đẩu nhìn trời.

Ông chủ Tô: Tới làm quần áo? Vẫn là kiểu dáng màu sắc kia à?

Bắc Đẩu: Ừm… Đổi đổi loại khác đi.

3 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 46

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s