Phu quân, kiềm chế điểm_chương 48

[48]

“Có lẽ ngày đó Hoàng hậu đã vươn tay đến Thịnh gia, thế lực của đảng Thái tử cường đại như vậy cần có Thịnh gia chống đỡ. Đương nhiên việc này ngay từ đầu cũng không ai biết, nếu không phải ta cứu Bắc Đẩu, hắn đem bí mật gia tộc nói cho ta biết thì chỉ sợ đến bây giờ ta vẫn không hay biết gì.”

“Một khi đã như vậy, tại sao Thịnh gia lại ngã?”

Bùi Cẩn kéo kéo chăn đắp lên cho Nhan Thế Ninh, nói: “Nguyên nhân rất phức tạp nhưng mấu chốt là: đầu tiên, thế lực của Thịnh gia ngày càng bành trướng, đã có nguy cơ rót vào triều đình; thứ hai, xảy ra xung đột lợi ích, Thịnh gia và Hậu đảng (phe Hoàng hậu) có mâu thuẫn. Phụ hoàng có ý định làm suy yếu Thịnh gia, sau lại để Hậu đảng biết được, tất nhiên muốn phủi sạch quan hệ muốn đúng lúc rút tay ra. Nhưng quan hệ rắc rối nhiều năm như vậy làm sao muốn dứt ra là có thể dứt ra được? Vì thế Hậu đảng tiên phát chế nhân, trước khi Hoàng thượng hành động thì sưu tập chứng cớ phạm tội của Thịnh gia. Mà trong số những chứng cớ này, quan trọng nhất đó chính là tội mưu phản. Vì sợ chính mình bị liên lụy, Hậu đảng đem một nửa vây cánh trong triều đều kéo xuống nước. Nàng cũng biết thế lực của Thịnh gia lớn như vậy, quan hệ đối với quan viên triều đình đã sớm an bày thỏa đáng. Theo ta biết thì lúc ấy số quan viên chưa từng nhận hối lộ của Thịnh gia ít ỏi có thể đếm trên đầu ngón tay. Kể từ đó, phụ hoàng cho dù giận dữ cũng không thể giết sạch, chỉ có thể mạnh tay xử lý một mình Thịnh gia. Hậu đảng cũng vì thế mà có thể an toàn thoát thân.”

Nhan Thế Ninh âm thầm phân tích lời nói của Bùi Cẩn, rồi sau đó hỏi: “Cho nên nói Thịnh gia bị diệt không còn một mảnh là do đồng minh bán đứng đúng hay không?”

“Đúng vậy. Ngay từ đầu phụ hoàng chỉ có ý định làm suy yếu Thịnh gia mà không phải hoàn toàn diệt trừ. Thế lực của Thịnh gia quá lớn, Thịnh gia mà sụp đổ thì toàn bộ Giang Nam sẽ chấn động, vô cùng bất lợi đối với Diên quốc. Nhưng Hậu đảng lại đưa ra tội chứng mưu phản của Thịnh gia, cái này lại nghiêm trọng, chạm phải nghịch lân của phụ hoàng, không đem cả nhà Thịnh gia chém đầu đuổi tận giết tuyệt, hắn làm sao có thể bỏ qua!” Nói đến chỗ này, Bùi Cẩn đột nhiên quay đầu cười nhìn Nhan Thế Ninh: “Ta nói cho nàng một bí mật!”

“Cái gì?” Nhìn bộ dáng thần thần bí bí của hắn, Nhan Thế Ninh đoán bí mật này cũng không nhỏ, nói không chừng còn thật dọa người.

Quả nhiên, Bùi Cẩn tiến đến bên tai nàng, thấp giọng nói: “Bí mật này, chỉ sợ trừ bỏ phụ hoàng và ta, toàn bộ người biết đều đã chết hết!”

“Sao?” Nhan Thế Ninh run lên một cái.

Bùi Cẩn buồn bã nói: “Nàng có biết không, tiên đế muốn truyền ngôi vị Hoàng đế lại cho Hoàng thúc. Phụ hoàng đã sửa lại thánh chỉ mới có được đế vị ngày hôm nay.”

Nhan Thế Ninh mở to hai mắt: “Việc này là thật sao?”

Bùi Cẩn hơi hơi vuốt cằm.

“Chàng làm sao mà biết được? Bệ hạ đăng cơ đều đã hơn ba mươi năm, chàng lúc đó còn chưa có sinh ra đâu!” Bùi Cẩn nói trừ hắn và bệ hạ, ngoài ra không có người biết, vậy thì ai nói cho hắn? Không đến nỗi chính bệ hạ nói cho hắn đấy chứ!

Bùi Cẩn không biết nhớ tới cái gì, biểu tình có chút hoảng hốt: “Việc này, người kia cũng không nói rõ ràng, ta lúc ấy nghe xong cũng không phải thực sự hiểu được. Đợi cho đến lúc trưởng thành mới hiểu được ngày ấy hắn nói là có ý tứ gì…”

Hoàng thúc của Bùi Cẩn là Trấn Nam vương, sau khi Diên đế đăng cơ thì trở về sống ở kinh thành. Nói là sống trong sung sướng vinh hoa, kỳ thực là bị giám thị, chẳng qua Diên đế đem bề ngoài tô vẽ rất đẹp cho nên dân chúng đều cho rằng hắn là một vị huynh trưởng thương yêu ấu đệ.

Mà Trấn Nam vương, ý nghĩa giống như tên, từng là một vị đại tướng rong ruổi sa trường, ba mươi lăm năm trước Nam Cương đại loạn đều do một tay hắn bình định. Chẳng qua, quãng thời gian hắn ở kinh thành sống an nhàn, anh khí của hắn dần dần bị mài mòn, ý chí chiến đấu của hắn cũng bị tiêu hủy toàn bộ. Trong vòng mười hai năm, hắn từ một vị danh tướng biến trở thành một vương gia tiêu dao chỉ biết ngắm hoa uống rượu, sống mơ mơ màng màng. Mọi người dần dần quên đi chiến công của hắn, chỉ nhìn đến hắn phong lưu phóng đãng. Sau đó, từ kinh ngạc đến đáng tiếc, bi ai đến khinh thường rồi hoàn toàn đem hắn quên đi.

Nhưng mà Bùi Cẩn sáu tuổi năm ấy lại đối với vị Hoàng thúc này rất là thân cận, bởi vì mỗi lần nhìn thấy hắn, Hoàng thúc đều đem hắn nhấc lên, ướm thử xem hắn béo hay là gầy, sau đó lại nhìn xem có phải hắn lại cao lớn thêm hay không! Khi đó, Bùi Cẩn thậm chí cảm thấy Hoàng thúc mới là phụ thân của hắn, bởi vì Diên đế chưa bao giờ cùng hắn thân thiết như vậy.

Nhưng cố tình một người thân thiết như thế, trong lúc lơ đãng lại chết trước mặt hắn.

Vẫn là năm hắn sáu tuổi, Hoàng hậu sinh hạ Thái tử, trong cung mở thịnh yến, Trấn Nam vương uống say sau đó lôi kéo Bùi Cẩn: “Đi, ta mang ngươi đi cưỡi ngựa!”

Lúc trước, Bùi Cẩn từng biểu lộ với hắn mong ước được học cưỡi ngựa.

Hai người đều đến chuồng ngựa. Trấn Nam vương ôm hắn đặt lên một con ngựa cao to rồi sau đó giục ngựa chạy chồm. Trong tiếng gió gào thét bên tai, Bùi Cẩn nghe hắn nói: “Tiểu Cửu, Hoàng thúc rất thích ngươi, nhưng Hoàng thúc không giúp được ngươi! Hiện tại Thái tử đã được sinh ra, về sau ngôi vị Hoàng đế chỉ thuộc về hắn! Aii, thật sự là đáng tiếc, ta rất muốn nhìn thấy ngươi làm Hoàng đế! Sớm biết rằng như vậy, lúc trước đã không coi như không biết chuyện hoàng huynh sửa lại thánh chỉ. Tiểu Cửu, phụ hoàng của ngươi vẫn còn nghĩ rằng ta chẳng hay biết gì… Lúc trước tiên đế viết thánh chỉ kia, ta đang ở ngay bên cạnh… Ha ha, phụ hoàng của ngươi chính là một tên đầu đất, nhiều năm như vậy vẫn còn đề phòng ta, nếu như ta thật sự muốn tranh giành đế vị với hắn, ta lại có thể dễ dàng vứt bỏ binh quyền mặc hắn bài bố sao? Nhưng hắn lại chính là ngoan độc, bao năm qua đem ta hủy thành như vậy! Phụ hoàng của ngươi, quá ngoan độc… Tiểu Cửu a, về sau ngươi phải cẩn thận…”

Tiếng gió như nức nở, có chút nghe không rõ lắm, có chút lại nghe không hiểu lắm. Bùi Cẩn sáu tuổi chỉ biết ngồi trên lưng ngựa, Hoàng thúc uống say ngồi sau không biết nói thật nói giả hay đang nói thầm. Đợi cho hắn mệt không chống đỡ nổi nữa muốn xuống nghỉ ngơi, Hoàng thúc lại xoay người lên ngựa tiếp, nói muốn cưỡi thêm một hồi.

“Tiểu Cửu, ngươi ngồi ở đây, Hoàng thúc muốn cưỡi ngựa thêm chốc lát. Mười hai năm qua ta chưa bao giờ được cưỡi ngựa thống khoái như vậy! Bùi Cẩn, chờ ta trở lại!”

Bùi Cẩn vẫn nhớ rõ những lời này, bởi vì đó là những lời nói cuối cùng đời này của Hoàng thúc.

Ngày đó hắn ngồi ở trên tảng đá rất lâu vẫn không thấy Hoàng thúc trở về, thẳng cho đến lúc hoàng hôn buông xuống mới thấy cung nữ thị vệ hoang mang rối loạn chạy hướng về phía cánh rừng. Khi đó hắn còn không biết rốt cục xảy ra chuyện gì, chỉ biết là sau sự kiện đó, Hoàng thúc không bao giờ xuất hiện nữa.

Thật lâu sau, hắn lại hỏi Trân quý phi mới được nói cho biết, Trấn Nam vương say rượu cưỡi ngựa, con ngựa trượt chân, hắn bị đánh văng ra ngoài, đầu đập vào tảng đá rồi qua đời.

Nhan Thế Ninh lẳng lặng nghe Bùi Cẩn kể chuyện cũ, nghe nghe, có chút cảm khái, quay đầu lại thì thấy hốc mắt Bùi Cẩn hơi đỏ lên. Cho nên nàng nắm chặt lấy tay hắn.

Bùi Cẩn lại cười, ý bảo chính mình không có việc gì, “Ta về sau cố ý điều tra chiến tích của Hoàng thúc, không nghĩ tới lại huy hoàng như thế. Hắn bình định đại loạn Nam Cương khi mới hai mươi tuổi, đến nay Nam Cương còn lập bia đá tưởng niệm hắn. Hoàng thúc của ta thật sự là người tốt. Còn phụ hoàng, chân chính là kẻ ngoan độc!”

Nhan Thế Ninh ảm đạm, Diên đế vì quyền lực mà không tiếc hết thảy thủ đoạn, hủy hoại tình thân, giẫm đạp đạo nghĩa. Từ xưa đế vương đều vô tình, nếu Bùi Cẩn đi lên vị trí kia, hắn có phải cũng sẽ như vậy hay không?

“Nhưng mà lời nói kia của Hoàng thúc lại sâu sắc nhắc nhở ta. Hoàng thúc nói hắn không giúp được ta, kỳ thật hắn đã giúp ta rất nhiều. Hoàng thúc nói cho ta biết chân tướng, không thể nghi ngờ đó chính là giúp ta vượt qua nhiều khó khăn, làm cho ta ngay từ đầu đã có phòng bị, đi trước hắn một bước. Lần trước nàng nói ta hiểu biết phụ hoàng rất thấu triệt, đó là bởi vì muốn sống sót dưới tay hắn, ta không thể không hiểu biết suy nghĩ của hắn.” Nói đến chỗ này, Bùi Cẩn có chút bất đắc dĩ. Con và cha ở chung lại phải cẩn thận từng ly như vậy, không thể không nói đó chính là bi kịch nhân gian.

Dừng một chút Bùi Cẩn lại nói: “Ta biết phụ hoàng là cỡ nào ham thích quyền thế, cỡ nào để ý đến vị trí kia, hết thảy muốn cướp đoạt của hắn đều phải chết thực thảm! Cho nên khi Hậu đảng tố giác Thịnh gia mưu phản, phụ hoàng cũng sẽ không cố kỵ Giang Nam ổn định, hắn muốn đem khối u ác tính kia trừ bỏ tận gốc. Mà Thất ca cũng giống như vậy, khát vọng của hắn đối với vị trí kia biểu hiện rất rõ ràng, điều này chỉ khiến phụ hoàng càng ngày càng bài xích hắn.”

Nhan Thế Ninh thở ra một hơi, ban đầu nghĩ đến tướng phủ tranh đấu đã đủ đáng sợ, không biết rằng trong cung tranh đấu càng làm cho lòng người lạnh ngắt.

“Vậy chuyện Thịnh gia mưu phản rốt cuộc là thật hay giả?” Nghĩ nghĩ, Nhan Thế Ninh lại hỏi.

“Là thật hay giả không thể nào biết được. Năm ấy Bắc Đẩu không nhúng tay và chuyện của Thịnh gia nên cũng không biết được nhiều. Mà người của Thịnh gia đều đã chết hết, cho nên ai cũng không biết năm đó Thịnh gia thật sự muốn làm phản hay chỉ là một tảng đá kê chân cho Hậu đảng!”

“Vậy hiện tại chàng chuẩn bị đối phó với Hoàng hậu như thế nào?” Ngay từ đầu Bùi Cẩn nói hắn có cách khiến Hoàng hậu không thể không nói, sau hắn lại nhắc tới chuyện của Thịnh gia, đây là muốn liên hệ hai sự kiện với nhau, vậy cuối cùng hắn muốn làm như thế nào?

Bùi Cẩn cười nói: “Nếu nói hại chết mẫu phi của ta không phải là Hoàng hậu vậy thì ta và nàng cũng không có thâm cừu đại hận gì, chẳng qua Bắc Đẩu lại đối với nàng hận thấu xương. Nếu không phải bọn họ, Thịnh gia cũng sẽ không rơi vào thảm cảnh như vậy.”

“Cho nên chàng muốn để Bắc Đẩu ra tay?”

“Ừ. Ta đã đáp ứng sẽ để cho hắn báo thù.”

“Hắn sẽ làm như thế nào?”

Bùi Cẩn híp mắt, nói: “Qua mấy ngày nữa Thái tử sẽ rời kinh đến hoàng lăng. Lúc đó chính là thời điểm Bắc Đẩu ra tay.”

Nhan Thế Ninh gật gật đầu, sau đó lâm vào trầm tư.

Bùi Cẩn nhìn nàng như vậy thì không khỏi hỏi: “Nàng đang suy nghĩ cái gì?”

“Ta đang nghĩ nếu có người nhận ra thân phận của Bắc Đẩu, sau đó nói cho bệ hạ, vậy thì chàng…” Cả nhà Bắc Đẩu bị chém đầu, Bùi Cẩn lại nghịch thiên mà cứu hắn, nếu như bị Diên đế biết, chỉ sợ hết thảy đều hỏng bét.

Bùi Cẩn nghe vậy thì cũng trầm mặc, sau một lúc lâu hắn mới nặng nề nói: “Vậy thì cố gắng giấu giếm bí mật này đi.”

Lúc này ngoài cửa lại truyền đến thanh âm của nha hoàn.

“Có chuyện gì?” Bùi Cẩn đứng dậy hỏi.

“Hồi bẩm vương gia, vừa rồi có người tiến đến báo tướng phủ bị cháy.”

Bùi Cẩn và Nhan Thế Ninh nhìn nhau, cảm giác không ổn.

Trận hỏa hoạn ở tướng phủ cháy một ngày hai đêm, ai cũng cứu không được, chỉ có thể xa xa đứng nhìn, than tiếc. Đã từng là hào môn đại trạch giờ lại bị cháy không thành hình, một trận mưa to rơi xuống, lộ ra từng vết tích cháy đen loang lổ. Mà trong tướng phủ, ba chủ nhân mười bốn nô tài, tất cả đều tiêu thất.

Nhan Thế Ninh sau khi nghe được tin này, cả người đều trở nên run rẩy. Thanh âm thê lương cuối cùng của Nhan Chính lại văng vẳng bên tai nàng.

“Ngươi đi đi!”

Ngươi đi đi!

Nàng tựa hồ từ những lời này đọc ra được chút gì đó, cũng đoán được trận đại hỏa này đến tột cùng là vì điều gì.

Nhan Chính, chung quy lại vẫn thay nàng che giếu hết thảy chân tướng.

Nhan Thế Tĩnh chết, cho dù không phải nàng gây nên nhưng nàng cũng hết đường chối cãi. Huống chi nếu hạ nhân đem những lời ngày đó truyền ra, Diên đế liền biết được toàn bộ chuyện đã phát sinh trong ngày Thái tử đại hôn, Hiền vương phủ thoát không được liên quan.

Nhan Thế Ninh đột nhiên cảm thấy trong lòng trống trải. Phụ thân của nàng, nàng chưa từng có tình cảm gì sâu đậm, mẫu thân của nàng lại mong nhớ cả đời, người khiến cho nàng oán hận mười mấy năm, đến cuối cùng lại lấy phương thức ấy để đền bù lại cho nàng.

Khang Hoa chết, Nhan Thế Tĩnh chết, Nhan Chính cũng chết, tướng phủ đã từng huy hoàng như vậy nay cứ thế bị hủy diệt!

Mà Nhan Thế Ninh, từ này về sau, trừ bỏ Bùi Cẩn, quả thật là không nơi nương tựa.

Không, tương lai biến đổi khôn lường không ai có thể biết rõ, nếu như không có chỗ dựa thì phải tự lập tự cường!

Nhan Thế Ninh ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời sáng lạn ngoài cửa sổ, thật sâu hít vào một hơi.

***

Tác giả có lời muốn nói: Tô Tra cho Tiểu Cửu viết chút tự bạch lý giải vì sao trước mặt Diên đế hắn lại bày ra bộ dáng ôn hòa, muahahaha!

3 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 48

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s