Phu quân, kiềm chế điểm_chương 51

[51]

Long Ngâm lĩnh. Trên lĩnh, gió núi gào thét như tiếng rồng ngâm cho nên được đặt tên là như vậy. Mà đi hoàng lăng, tất phải đi qua ngọn lĩnh này.

Nhìn lá vàng hiu quạnh trong gió thu bên ngoài xe ngựa, ánh mắt vốn trầm tĩnh của Bùi Lâm bây giờ lại trở nên cuồng nhiệt. Mà khi xe ngựa rẽ qua một chỗ ngoặt, một tòa vách núi sừng sững bất ngờ hiện ra trước mặt, đôi môi đỏ mọng của hắn lại giương lên một tia mỉm cười.

Từ trong khe núi đi ra mười tên hán tử khuôn mặt dữ tợn cầm trong tay đại đao, bộ dáng giống như chỉ đợi chiếc xe ngựa này đi qua.

“Phía trước là kẻ nào?” Một gã thị vệ che ở trước xe ngựa, quát lớn.

“Kẻ muốn mạng của các ngươi!” Nói xong liền lập tức vọt lên.

Binh khí va chạm, máu tươi đầy đất, cát bụi tung bay che lấp ánh lạc dương cuối ngày. Một gã thị vệ nhìn thấy Thái tử bị kề đao vào cổ, còn muốn xông lên cứu nhưng ngay lập tức, một lưỡi đao đâm xuyên vào thân thể của hắn.

Toàn bộ thị vệ đều ngã xuống.

Mà trong lúc hắn còn trợn to mắt, một màn quỷ dị lại diễn ra.

Hán tử kề đao uy hiếp Thái tử đột nhiên ngã xuống đất, sau đó chính là Thái tử chà xát chủy thủ trong tay đi về phía hắn. Thị vệ cảm thấy cực kỳ kinh ngạc và vui mừng, nghĩ là Thái tử được cứu trợ, nhưng hắn còn chưa kịp tiếp tục vui sướng thì chủy thủ kia đã tiến nhập vào trong cơ thể của hắn.

Thị vệ nhìn Thái tử tươi cười như nắng, trong lúc đột nhiên lại cảm thấy, thiếu niên tuấn tú môi hồng răng trắng trước mắt cười ma quỷ như yêu nghiệt…

Bùi Lâm cẩn thận kiểm tra những thi thể nằm trên mặt đất, bốn mươi ba người, đều không còn hơi thở, tốt lắm. Hắn tìm ra trong đó một thi thể có dung mạo cực kỳ tương tự mình, sau đó trao đổi quần áo và đạo cụ, tiếp đó lại đem tất cả bốn mươi ba người này đều hất xuống vách núi đen.

Trời cao vực thẳm, rơi xuống không phải tan xương nát thịt cũng là tứ chi không đầy đủ, hơn nữa bị sói ăn bị sâu bọ đục khoét, đến lúc đó mặc cho ai cũng không nhận ra được.

Bùi Lâm nhìn sơn cốc tĩnh lặng, lắng nghe tiếng gió rít như tiếng rồng ngâm, bình tĩnh nở nụ cười.

Sau này, không có Bùi Lâm. Sau này, hoàn toàn tự do!

Cười xong, Bùi Lâm xoay người tiến vào xe ngựa, đem những thứ cần thiết đều lấy ra, sau đó nhảy lên một con ngựa, đạp bụi mà đi. Chỉ là hắn đi chưa được mấy bước liền dừng lại.

Phía trước cách đó không xa đứng một người. Người nọ đội mũ vành, mặc hắc y, ánh mắt rét lạnh như băng.

“Là ngươi!” Bùi Lâm nhận ra Bắc Đẩu, người này thường đi theo bên người Bùi Cẩn, mặt không có biểu tình, cực kỳ giống u hồn ác quỷ. Hắn tại sao lại xuất hiện ở nơi này?

Tầm mắt của Bắc Đẩu lướt qua vách núi đen đằng sau lưng Bùi Lâm rồi chuyển đến trên người của hắn. Nhìn một lúc lâu sau Bắc Đẩu mới mở miệng nói: “Cảm ơn ngươi.”

Nói xong, bảo kiếm rút ra, hàn quang lóe sáng.

“Ngươi cảm ơn hắn?” Trong Hiền vương phủ, Bùi Cẩn nghe xong Bắc Đẩu kể lại, hai mắt trừng rõ to.

“Ta vẫn suy nghĩ biện pháp nào nhanh chóng, hữu hiệu xử lý hết đám người kia, hắn một đao lại giúp ta toàn bộ giải quyết rớt, ta khôn phải nên cảm ơn hắn sao?” Bắc Đẩu vô cùng thành thực nói, ánh mắt lại nhìn đông nhìn tây.

Bùi Cẩn trầm ngâm một lúc, sau đó thở dài: “Thật không nghĩ tới hắn lại dùng chiêu này. Giả chết đào thoát, hắn rốt cuộc muốn làm gì?”

“Có lẽ là muốn bắt đầu lại một lần nữa.” Bắc Đẩu tùy ý tiếp lời, ánh mắt còn đang lơ mơ.

“Bắt đầu lại một lần nữa?” Bùi Cẩn bị những lời này xúc động tâm tư, “Nếu không như vậy thì cũng thật khó để giải thích. Ha ha, không nghĩ tới Thập đệ lại là người như vậy. Xem ra hắn chào từ giã phụ hoàng là phát ra từ tâm can. Uổng ta còn tưởng rằng đây là lấy lùi để tiến nữa! Vậy hắn hiện tại ở đâu, ngươi đem hắn nhốt ở chỗ nào?”

“Ở chỗ Tô Đạt.” Bắc Đẩu đáp, mày nhăn lại, người đâu? Sau một lúc lâu hắn phát hiện có chút cổ quái, nhìn lại, thấy Bùi Cẩn đang dùng ánh mắt ý nhị nhìn hắn.

“Ta nói này Bắc Đẩu tiên sinh, từ lúc ngươi trở về hồn còn chưa nhập xác, tròng mắt cứ đảo tới đảo lui là đang tìm cái gì?” Bùi Cẩn trêu tức nói.

Bắc Đẩu lập tức nghiêm trang nói: “Trong mắt có hạt cát, ta đang đảo cho nó ra.”

“Phì! ! !” Bùi Cẩn phun một ngụm trà, cười nửa ngày sau mới mở được miệng: “Ngươi vẫn là nên tìm đồ đệ tốt của ngươi thổi giúp cho. Mà thôi, đừng tìm, nàng đang ở sau viện cùng Tiểu Ất nghiên cứu ngũ hành bát quái, ngươi đến đó đi… Ai ai, ngươi đừng đi nhanh như vậy a, ta còn chưa nói xong đâu! Ngày mai ta muốn tiến cung, ngươi chuẩn bị một chút!”

Nhìn Bắc Đẩu nhanh như chút bước đi không thấy bóng dáng, Bùi Cẩn lắc đầu cười cười. Mới có vài ngày đã nhớ thành như vậy, Bắc Đẩu tiên sinh vừa biết mùi vị tình yêu thật sự là hù chết người!

Bắc Đẩu chạy tới hậu viện, thấy Tiểu Tư ngồi sát ngay bên cạnh Tiểu Ất, ánh mắt liền lạnh xuống dưới.

“Ngươi, theo ta về phòng.” Bắc Đẩu bỏ lại một câu, xoay người bước đi.

Trở lại trong phòng, Tiểu Tư có chút buồn bực: “Bắc Đẩu tiên sinh, có chuyện gì sao?”

Bắc Đẩu trầm mặc một lúc lâu, sau đó đỏ hồng lỗ tai, nói: “Trong mắt ta có hạt cát, ngươi giúp ta thổi!”

Tiểu Tư: “…”

Miệng vết thương của Nhan Thế Ninh dần dần tốt lên, dưỡng bệnh lại dưỡng thai. Các loại thực phẩm bổ dưỡng giống như nước chảy vào trong bụng nàng. Vì thế sau một tháng, khí sắc của nàng càng ngày càng tốt, thân mình cũng dần dần đẫy đà lên, sờ sờ một cái cảm xúc vô cùng tốt. Chẳng qua Bùi Cẩn cũng chỉ có thể qua loa vài cái cho đỡ nghiện, không có cách nào khác, Bắc Đẩu nói không thể sinh hoạt vợ chồng!

Chỉ là kiều thê trong ngực, làm sao có thể thờ ơ? Vì thế mỗi lần thân thiết, Bùi Cẩn đều cảm thấy tà hỏa đốt người, sắp nhanh đem hắn đốt thành tro! Mà Nhan Thế Ninh dưới sự trêu chọc của hắn nếu có động tình thì hắn còn có thể dùng tay vỗ về chơi đùa giúp nàng phát tiết. Nàng thì lại không thể giúp hắn, nên làm cái gì đây?

“Ái phi ~” Đêm nay, trong màn gấm, Bùi Cẩn thấy lại sắp bị dục hỏa thiêu đốt, chớp chớp ánh mắt hướng về phía Nhan Thế Ninh cầu cứu.

Nhan Thế Ninh biết ý tứ của hắn, che chăn không trả lời, chẳng qua khuôn mặt bên trong chăn cũng là đỏ rực. Bùi Cẩn chụp lấy tay nàng, nàng cũng vội vàng giãy ra như phải bỏng.

“Ái phi ~” Ánh mắt Bùi Cẩn vô cùng đáng thương.

“Không được!” Từ trong chăn truyền đến thanh âm Nhan Thế Ninh như tiếng muỗi kêu.

“Chỉ một lần thôi ~”

“Không!” Nhan Thế Ninh xoay người.

“Hừ! Một chút cũng không săn sóc ta! Qua sông đoạn cầu! Vong ân phụ nghĩa!” Bùi Cẩn giận dữ nói.

Nhan Thế Ninh xoay người qua nhìn thấy hắn buồn bực, chớp mắt, có chút do dự, muốn nói cái gì thì ai ngờ Bùi Cẩn rất nhanh lại quay đầu, tiếp tục giả bộ đáng thương: “Ninh muội, xin nàng thương xót thôi ~”

Nhan Thế Ninh nằm úp sấp giả chết, nhớ tới sẽ đè nặng thai nhi, lại xoay người nằm nghiêng giả chết.

Bùi Cẩn thấy nàng ý đã quyết, giận dỗi đấm đấm giường: “Đứa nhỏ này rất đáng ghét!”

“Dù đáng ghét cũng là của chàng!”

“Vậy cũng còn chưa biết được! Đừng quên lấy máu nhận thức thân có đôi khi máu cũng không dung hợp!” Bùi Cẩn oán hận nói, chỉ là còn chưa nói xong đã bị một cước đá xuống giường.

“Đêm nay không cho phép ngủ trên giường! Bùi Cẩn chàng là tên hỗn đản!”

Một lát sau, Bùi Cẩn khoác xiêm y bị đuổi ra khỏi phòng. Tiểu Ất canh giữ ở bên ngoài trông thấy được vẻ mặt bi thương của chủ tử, liếc liếc nhìn Tiểu Giáp, không phúc hậu nở nụ cười.

“Ngươi lại cười ta liền tính sổ với ngươi!” Bùi Cẩn cả giận nói. Lần trước Nhan Thế Ninh bị thương, nói như thế nào cũng là do Tiểu Ất không bảo vệ tốt nàng, nhưng cũng may hắn còn biết lập tức che chắn khiến Nhan Thế Ninh không bị thương quá nặng. Hơn nữa Tiểu Ất còn thiếu chút nữa ôm lấy đùi Nhan Thế Ninh cầu xin tha thứ, Bùi Cẩn cũng chỉ trừng phạt một chút mang tính tượng trưng, nói là tính gộp vào lần sau. Lúc này thấy hắn vui sướng khi người gặp họa, không khỏi đe dọa vài câu.

Tiểu Ất vừa nghe lại tưởng thật, khuôn mắt tươi cười trong nháy mắt chuyển sang bộ dáng như chết cha chết mẹ. Gặp chủ tử nhà mình vẫn còn giận dữ, hắn không khỏi cẩn thận sáp lên: “Vương gia, có chuyện tiểu nhân không biết có nên nói hay không?”

“Nói thì nói đi!”

Tròng mắt Tiểu Ất đảo đảo, nói: “Kỳ thật, cái đó, vương gia, mang thai sau ba tháng, cẩn thận một chút, cũng là có thể.”

“…” Ánh mắt Bùi Cẩn sáng rực. “Thật sao?”

Tiểu Ất liên tục gật đầu.

“Ngươi làm sao mà biết?” Bùi Cẩn hồ nghi.

“Ta nhìn thấy trong sách của Bắc Đẩu tiên sinh. Ngài biết đấy, cho tới bây giờ ta vẫn luôn là một cấp dưới có chí tiến thủ, ham học hỏi mọi thứ kiến thức.” Tiểu Ất cười đến nịnh nọt lại chân thành.

Bùi Cẩn vừa nghe, lông mày dựng thẳng lên: “Nha, thằng nhãi Bắc Đẩu này lại lừa lão tử!”

Lần trước là bảy ngày lừa thành một tháng! Lần này rõ ràng là một năm!

Nhìn chủ tử nhà mình hùng hổ giết đến phòng thuốc, Tiểu Ất cười đến tự đắc —– hừ hừ Bắc Đẩu tiên sinh, cũng đừng trách ta bán đứng ngài, ai bảo ta đang cùng Tiểu Tư cô nương tán gẫu yên lành ngươi liền chen ngang? Người ta ghét nhất bị người khác phá hỏng chuyện tốt!

Tiểu Ất dương dương tự đắc cười, thình lình Bùi Cẩn lại đột ngột dừng chân quay đầu nhìn lại, hắn không kịp che giấu, tươi cười cứng lại ở trên mặt.

Bùi Cẩn nhíu mày, ánh mắt thâm thúy: “Ta nói này Tiểu Ất, ngươi làm sao mà biết chuyện trong phòng của ta?”

“Hơ hơ…” Nhìn chủ tử nhà mình cười đến nguy hiểm, Tiểu Ất nhe răng rồi sau đó cuống quýt che lỗ tai: “Ta cái gì cũng chưa nghe được, thật sự cái gì cũng chưa nghe được!”

Bùi Cẩn giận dữ: “Tiểu Giáp, đem tên thừa lỗ tai này ném vào phòng chứa củi, hai ngày không cho phép ăn cơm!”

“Dạ!” Tiểu Giáp nghiêm nghị lĩnh mệnh.

Tiểu Ất giãy dụa: “Tiểu Giáp, Tiểu Giáp, ngươi không cần thô bạo như vậy! Ta tự mình có thể đi, không cần ngươi khiêng… Ai nha Tiểu Giáp, sao tay ngươi lại đặt lên mông của ta?!!”

“Phanh!” một tiếng, Tiểu Ất bị quăng mạnh vào trong phòng.

Tiểu Giáp khóa cửa, giận dữ rời đi.

Đêm đó trong phòng thuốc xảy ra rất nhiều chuyện, chẳng qua chủ nhân của nó lại hôn mê bất tỉnh cho nên không có phát giác. Đợi đến sáng hôm sau phát hiện trong lòng của hắn nằm một cô gái, kinh hoảng đến nỗi thiếu chút nữa là hắn nhảy vọt lên.

“Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi tại sao lại ở đây?” Bắc Đẩu thất kinh, ôm chăn hô.

Tiểu Tư xoa xoa mắt, nhìn bốn phía nói: “Ta tại sao lại ở trong này?”

Đúng lúc này, cửa bị người ta đẩy mạnh ra, Bùi Cẩn đi vào, mặt mày hớn hở.

“Ai nha nha, ta nhìn thấy cái gì đây? Ôi ôi, mọi người quay đầu, quay đầu, không nên nhìn, không nên nhìn!” Bùi Cẩn vừa nói vừa đuổi đám người đằng sau.

Bắc Đẩu nhìn một hàng dài người đằng sau hắn, trố mắt. Ai có thể nói cho hắn biết vì sao sáng sớm Bùi Cẩn mang hơn chục người đến đây?

Bên kia, Bùi Cẩn còn đang cao giọng hô to: “Mọi người nhớ rõ, chúng ta không nhìn thấy trên giường của Bắc Đẩu tiên sinh có người khác! Không nhìn thấy! Trên giường của Bắc Đẩu tiên sinh không có nữ nhân! Không có!”

Bắc Đẩu nghe hắn lớn tiếng ồn ào, ý nghĩ muốn giết người đều có!

Mà lúc này, bên tai lại truyền đến một thanh âm thong thả: “Bắc Đẩu tiên sinh, ngài sẽ lấy ta sao?”

Bắc Đẩu quay đầu, gặp vẻ mặt Tiểu Tư nghiêm túc, tim nhảy dựng, thanh âm cũng cứng lại rồi.

Ánh mắt Tiểu Tư có chút ảm đạm, sau đó cúi đầu: “Vậy ta đành phải chết!” Nói xong, nước mắt lạch cạch rớt xuống dưới.

“Không được!” Bắc Đẩu thấy thế, lập tức quát.

Tiểu Tư ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ.

Bắc Đẩu cắn răng nói: “Nàng yên tâm, ta sẽ phụ trách.”

Tiểu Tư lắc lắc đầu: “Bắc Đẩu tiên sinh, ngài không cần miễn cưỡng.”

“Không miễn cưỡng!” Bắc Đẩu rống xong, thanh âm lại bé đi: “Nàng, nàng rất tốt!”

Tiểu Tư ngẩng đầu, sau đó nín khóc mỉm cười, sau đó nữa lại bổ nhào vào trong lòng hắn: “Bắc Đẩu tiên sinh!”

Bắc Đẩu cảm giác được một thân hình nho nhỏ mềm mại nằm trong lòng, người cũng cứng lại, thật lâu thật lâu sau mới vươn tay ra nhẹ nhàng ôm lấy nàng.

Trong phòng chứa củi, Tiểu Ất nghe được tin Tiểu Tư phải gả cho Bắc Đẩu tiên sinh, cả người giống như bị năm tia sét đánh cho cháy khét, sau khi bừng tỉnh mới bổ nhào vào trong lòng Tiểu Giáp gào khóc: “Tiểu Giáp! Tiểu Tư của ta đã không còn!”

Nhìn hắn vừa muốn đem nước mũi bôi lên người chính mình, Tiểu Giáp hung hăng đẩy ra: “Ngươi chết đi!”

Quay đầu lại bổ thêm một câu: “Nhanh chóng đem bánh bao ăn sạch sẽ!”

Tiểu Ất nhìn bánh bao nóng hôi hổi bọc trong giấy dầu, cảm động đến nước mắt giàn dụa: “Vẫn là huynh đệ tốt!”

2 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 51

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s