Phu quân, kiềm chế điểm_chương 53

[53]

Đêm hôm đó, Bùi Cẩn có chút trằn trọc khó ngủ, tờ giấy Vương Phúc Niên đưa cho cứ một lần nữa phóng đại, nhiễu cho hắn cảm thấy phiền lòng. Nhan Thế Ninh vốn ngủ một giấc ngắn buổi trưa nên tối cũng khó ngủ, người bên gối còn lăn qua lộn lại, nàng lại càng không ngủ được.

“Bùi Cẩn, chàng là bánh nướng áp chảo hay vẫn là sao?” Không thể nhịn được nữa, Nhan Thế Ninh tung chân lên đá.

Bùi Cẩn ôm chầm lấy chân của nàng quàng lên eo mình, hướng vào trong lòng nàng cọ cọ. Sau khi cánh tay lại trúng một cái tát, hắn mới nhếch miệng nói: “Ta phát hiện sau khi nàng mang thai, tính tình càng trở nên táo bạo. Như vậy không tốt!”

Nhan Thế Ninh nghĩ nghĩ, quả thật đúng là như vậy, nhưng mà một chút cũng không có ý muốn tự tỉnh lại, ngược lại nói: “Làm sao, chịu không nổi?”

Bùi Cẩn vội vàng gật đầu: “Chịu được, chịu được!”

Nói giỡn sao, nếu hắn mà bảo không chịu nổi thì đêm nay lại chuẩn bị bị đá ra khỏi cửa.

“Vậy chàng rốt cục là làm sao? Có phải hôm nay trong cung xảy ra chuyện gì hay không?” Được đến câu trả lời vừa lòng, Nhan Thế Ninh lại hỏi. Bùi Cẩn là loại người nào, có thể làm cho hắn ban đêm phiền lòng đến mức không ngủ được vậy việc này cũng không nhỏ.

Bùi Cẩn không trả lời ngay, chỉ hỏi ngược lại: “Trong mắt nàng, Thập đệ của ta là người như thế nào?”

“Có lễ nghĩa, văn nhược, xinh đẹp.” Nhan Thế Ninh nghĩ nghĩ, lại bỏ thêm một câu: “Nhìn qua cả người đều cảm thấy vô hại.”

Bùi Cẩn cân nhắc mấy chữ cuối cùng rồi sau đó nói: “Vậy nếu vô hại như Thập đệ lại muốn hại người thì sao?”

“Hả?” Nhan Thế Ninh hơi hơi giật mình.

Bùi Cẩn cười lạnh nhạt, đem chuyện tờ giấy kia nói ra.

Nhan Thế Ninh nghe xong, cau mày: “Nhưng chuyện ngày hôm đó được giấu kín không kẽ hở, căn bản không để lại giấu vết, Thái tử làm sao mà biết?”

“Nguyên nhân ta cũng nghĩ không ra. Hơn nữa, xem ra Thập đệ là khẳng định chắc chắn mà không phải là hoài nghi, như vậy, hắn tất nhiên là có căn cứ xác thực.” Ánh mắt Bùi Cẩn trở nên thâm thúy.

Nhan Thế Ninh mím môi suy tư, nhớ lại hết thảy mọi chuyện phát sinh vào ngày mùng sáu tháng mười. Chuyện của Nhan Thế Tĩnh kỳ thực là nàng ra tay, Thái tử nếu như có phát giác điều gì cũng là do nàng lơ đãng lộ ra sơ hở. Mà khi nhớ đến cảnh Nhan Thế Tĩnh bị người ta kéo từ dưới giếng lên, nàng giật mình, nghĩ tới một khả năng.

“Bùi Cẩn, chàng còn nhớ lúc đó ta nói với chàng Nhan Thế Tĩnh chết rất kỳ lạ không?”

Bùi Cẩn gật đầu. Nhan Thế Ninh sau khi trở về đã nói cho hắn mọi chuyện xảy ra ở tướng phủ, mà chuyện Nhan Thế Tĩnh đột nhiên rơi xuống giếng chết, hai người đều có hoài nghi. Nhan Thế Ninh không ra tay, vậy Nhan Thế Tĩnh tại sao lại đột nhiên rơi xuống giếng? Là bị người đẩy xuống hay vẫn là nàng điên điên khùng khùng tự mình ngã xuống?

Chỉ là hoài nghi về phần hoài nghi, hai người chung quy cũng không nghĩ ra được đáp án, dù sao tất cả đã chết, tướng phủ cũng biến thành tro tàn, hai người trằn trọc suy nghĩ không có kết quả cũng đành thôi.

“Ý của nàng là, Thập đệ giết Nhan Thế Tĩnh?” Trong nháy mắt, Bùi Cẩn nhìn ra tâm tư của Nhan Thế Ninh.

Nhan Thế Ninh hơi hơi rũ mắt: “Ngày đó ta bị Nhan Thế Tĩnh dọa sợ đã nói một ít lời không nên nói, sau đó cũng vội vã rời đi, không bao lâu sau thì Nhan Thế Tĩnh bị phát hiện chết ở dưới giếng. Ta nhớ rõ ở hậu viện có một cửa nhỏ, có thể lúc ta và Nhan Thế Tĩnh nói chuyện, Thái tử cũng đã trốn vào trong hậu viện. Nếu đúng như vậy thì chuyện hắn biết rõ sự tình ngày hôm đó hoàn toàn lý giải được.”

Sau đó, Nhan Thế Ninh cố gắng nhớ lại những lời mình đã nói kể cho Bùi Cẩn nghe.

“Nếu nàng đoán là thật, vậy tại sao Thái tử lại phải giết Nhan Thế Tĩnh?”

Trong đêm tối, thanh âm của Bùi Cẩn thâm trầm. Nhan Thế Ninh nghĩ đến bộ dáng Thái tử môi hồng răng trắng cười đến dịu ngoan, lại nghĩ đến cảnh hắn vươn hai tay đẩy Nhan Thế Tĩnh xuống giếng, không hiểu sao trong lòng rùng mình lạnh lẽo. Nàng nhích lại gần trong lòng Bùi Cẩn sau đó nói: “Thái tử giết Nhan Thế Tĩnh chỉ là phỏng đoán, có lẽ còn không phải là sự thật đâu.”

Bùi Cẩn biết nàng cảm thấy sợ hãi, vì vậy ôm lấy nàng: “Ta vẫn nghĩ không cần phải gặp Thập đệ, hiện tại xem ra vẫn phải đối mặt một lần.”

Thanh âm Bùi Cẩn có chút trầm trọng, Nhan Thế Ninh cũng biết tâm tư của hắn. Bắc Đẩu sau khi bắt được Thái tử vẫn giam giữ ở một chỗ, chỉ là Bùi Cẩn chưa từng nhìn qua, có lẽ là nhớ tới tình cảm huynh đệ trước kia. Lần này gặp mặt, đó là hoàn toàn lật bài.

Không nghĩ tới Bùi Cẩn lại nở nụ cười: “Lần trước Bắc Đẩu đem hắn bắt vốn còn có chút không đành lòng, hiện tại nghĩ đến lại cảm thấy thật sáng suốt.Nếu để cho phụ hoàng phát hiện, đó chính là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.”

Nhan Thế Ninh nghe lời này cũng không khỏi có chút nghĩ mà sợ. Hiện tại hắn vốn mang thanh danh Hiền vương không tranh không cầu, một khi hắn biểu hiện ra khát vọng đối với quyền lực, chỉ sợ lập tức sẽ bị Diên đế áp chế.

Nghĩ tới đây, Nhan Thế Ninh nhíu mày nói: “Chàng nói xem tại sao bệ hạ lại không thích chàng?”

Bùi Cẩn cười bất đắc dĩ: “Vấn đề này đeo bám ta mười mấy năm. Thậm chí có lúc ta nghĩ ta không phải là con đẻ của phụ hoàng…”

Nhan Thế Ninh nghe vậy, nhếch miệng: “Chàng thật đúng là có thể nghĩ. Y theo tính tình kia của bệ hạ, nếu chàng không phải là con đẻ, bệ hạ còn có thể cho chàng sống tới tận bây giờ?”

“Cho nên ta mới đánh mất ý niệm này trong đầu.” Bùi Cẩn dừng một chút, “Nhưng mà ta nhất định phải đem vấn đề này hỏi rõ ràng.”

Nhan Thế Ninh nhìn biểu tình Bùi Cẩn trở nên nghiêm nghị, trong lòng bị chấn động.

Bùi Cẩn luôn luôn ôn lương kính cẩn, như vậy, hắn thế nào mới có thể kéo xuống ngụy trang, đem vấn đề từ tận đáy lòng hỏi ra miệng?

Chỉ sợ, đó là lúc hắn không hề úy kị Diên đế nữa!

Nhưng, lúc đó lại là khi nào?

Nhan Thế Ninh chính là đang miên man suy nghĩ, đột nhiên nàng lại nhớ ra một chuyện.

Nàng ngẩng đầu, hai mắt sáng quắc, tiếng nói đè thấp: “Còn có một vấn đề.”

“Sao?” Bùi Cẩn nhìn Nhan Thế Ninh đột nhiên chuyển biến mà hơi nao nao.

Nhan Thế Ninh híp mắt lại hỏi: “Vì sao Vương tổng quản lại truyền tờ giấy cho chàng?”

“Này…” Bùi Cẩn chớp chớp mắt.

Nhan Thế Ninh trừng mắt: “Lần trước chàng nói chuyện gì cũng sẽ không giấu ta nữa!”

Lần trước Bùi Cẩn gạt nàng nguyên nhân Dung thị chết, Nhan Thế Ninh ghi hận đã lâu, cuối cùng Bùi Cẩn cầu xin khoan dung nói: “Về sau chuyện gì cũng sẽ không giấu nàng!”, Nhan Thế Ninh mới bằng lòng bỏ qua.

Bùi Cẩn nhìn sư tử cái bắt đầu nhe răng, chạy nhanh vuốt lông: “Còn không phải là do nàng không hỏi ra, đây không tính lừa gạt nàng! Được rồi, ta khai còn không được sao? Đây chính là bí mật động trời, người bình thường ta cũng không nói cho.”

Tiếp theo, Bùi Cẩn liền từ đầu chí cuối đem quan hệ của mình và Vương Phúc Niên nói ra.

Vương Phúc Niên, mười ba tuổi vào cung, lúc ấy vẫn còn là cấp dưới của cấp dưới. Trong hậu cung nơi nơi chốn chốn đều là chỗ ăn thịt người, Vương Phúc Niên không thiếu bị bắt nạt, có một lần trở thành sơn dương thế tội, thiếu chút nữa bị đánh chết. Mà ngay tại lúc mệnh hắn chỉ còn một hơi, có một thiếu niên vì tránh đi cung nhân tìm kiếm, trốn vào trong phòng của hắn, nhìn hắn hơi thở mỏng manh mới lấy từ trong lòng ra một chiếc bình nhỏ, đổ ra một viên thuốc cho hắn ăn. Lúc cho hắn ăn xong viên thuốc lại nghe thấy thanh âm của cung nhân đến gần mới mở cửa sổ chạy đi. Mà Vương Phúc Niên nuốt xong viên thuốc kia, như có kỳ tích bảo vệ được nguyên khí, cũng dựa vào tính tình ương ngạnh của chính mình, cứng răn đem mạng từ quỷ môn quan kéo về.

Khi đó Vương Phúc Niên cũng không biết được vị thiếu niên kia là ai, hắn rất thấp bé, chủ tử cao quý trong hoàng cung hắn không thể nào gặp được. Nhưng chính là minh chứng cho đại nạn không chết tất có hồng phúc về sau, bằng vào chính mình kiên định cần lao trung hậu, hắn từng bước một đi lên, tuy rằng thong thả nhưng cuối cùng cũng thoát khỏi thân phận mạt rệp.

Mà khi hắn gặp lại vị thiếu niên kia đã là bảy năm sau. Lúc đó, hắn không hề còn trẻ, thiếu niên cũng trưởng thành. Hắn đứng ở cửa đại điện nhìn nam tử thân khoác khôi giáp cưỡi trên con ngựa cao lớn cười đến vẻ mặt dũng cảm anh khí bừng bừng, cảm xúc mênh mông.

Không từng tưởng, ân nhân cứu mạng năm đó của hắn lại là Trấn Nam vương chiến công vang xa, anh danh lừng lẫy!

Chẳng qua lúc đó Vương Phúc Niên cũng không dám nhận thức ân nhân, thậm chí thỉnh an cũng không dám thỉnh, bởi vì lúc ấy hắn tuy rằng không còn hèn mọn nhưng lại là người của Uy Viễn vương.

Mà Trấn Nam vương một chút cũng không hề nhận ra hắn.

Sau khi Trấn Nam vương khải hoàn trở về, hai phe phái tranh giành đế vị được đẩy lên đến đỉnh cao. Địa vị của Vương Phúc Niên càng ngày càng cao đồng nghĩa với thế lực của Trấn Nam vương càng ngày càng suy yếu. Đợi cho tiên đế băng hà, Uy Viễn vương kế vị, Trấn Nam vương liền hoàn toàn xuống dốc.

Nhìn Trấn Nam vương vương một ngày so với một ngày càng sa đọa, Vương Phúc Niên tim như bị đao cắt. Nhưng hắn chỉ có thể chăm chú dõi theo, sau đó nắm chắc thời điểm mới dám vươn tay lặng lẽ giúp đỡ. Không thể không nói, Trấn Nam vương có thể sống lâu thêm mười năm, phần lớn là nhờ hắn âm thầm chu toàn. Chỉ là hắn ngàn phòng vạn phòng lại không ngờ tới Diên đế hạ nhuyễn dược trong rượu của Trấn Nam vương, đợi đến khi hắn biết được, Trấn Nam vương đã ngã ngựa mà chết.

Anh hùng mất đi không lưu tiếc nuối. Vương Phúc Niên lập đàn dâng hương khốc rống một hồi sau mới trở về tiếp tục cương vị người tâm phúc của bệ hạ – Vương tổng quản. Mà trong lúc lơ đãng, ánh mắt của hắn lại dừng lại trên vị Cửu hoàng tử không được sủng ái nhưng lại được Trấn Nam vương cực kỳ yêu thương.

Yêu ai yêu cả đường đi, vậy cứ để hắn chiếu cố vị hoàng tử đáng thương kia đi!

“Lão Vương là người cực kỳ cẩn thận, đối với ai cũng là một thái độ công bằng, cũng vì vậy hắn mới được phụ hoàng tín nhiệm. Ngay từ lúc đầu, ta với hắn không chút liên quan, càng không nghĩ tới hắn đã âm thầm theo dõi ta lâu như vậy.” Bùi Cẩn có chút buồn bã nói.

“Sau chàng sao lại biết được chuyện của hắn?” Nhan Thế Ninh lẳng lặng hỏi.

Bùi Cẩn khẽ chớp mắt, nói: “Nàng còn nhớ lần đầu tiên ta đến Tuyên thành không?”

Nhan Thế Ninh nghe vậy, biến sắc. Lần đầu tiên Bùi Cẩn đến Tuyên thành, nàng mới có sáu tuổi, mỗi ngày bị bắt nạt đến khóc không ra nước mắt. Nghĩ đến thảm trạng lúc đó của mình, Nhan Thế Ninh lại cảm thấy ngứa răng.

Bùi Cẩn nhớ lại đoạn thời gian kia, sung sướng cười rộ lên, cười cười ánh mắt lại chìm xuống, “Khi đó mẫu phi của ta bị hại chết, sau đó lại có người muốn hại ta, nếu không phải lão Vương mật báo, ta sớm đã không còn.”

“Khi ấy ta còn đang chịu tang, lão Vương phụng chỉ tiến đến, nói xong hắn không vội vàng rời đi mà dừng lại nhìn ta, bảo rằng điện hạ ngày mai cẩn thận ăn canh. Ta thực buồn bực, nhưng lúc đó vẫn lưu ý, đợi cho đến ngày hôm sau, quả thực thấy được Hoàng hậu sai người mang canh tới. Ta dùng cây kim bạc khuấy vài lần, kim lập tức biến thành màu đen. Ta bị dọa không nhẹ, tìm một cơ hội chạy đi tìm lão Vương, thế này mới nghe được bí mật hai mươi năm trước. Nói xong lời cuối cùng, hắn bảo: Cửu điện hạ, ra ngoài tránh một chút đi, Dương đại nhân cáo lão về quê, ngài theo hắn vừa lúc…”

“Cho nên chàng mới đến Tuyên thành?”

“Ừ.”

Nhan Thế Ninh cảm khái ngàn vạn: “Hoàng thúc không giúp chàng cái gì nhưng minh minh ám ám bên trong lại giúp chàng không ít.”

“Đúng vậy, nếu không có hắn ta chỉ sợ sớm đã không còn, cũng căn bản không có cơ hội gặp được nàng, lại càng không thể kéo dài hậu thế.” Bùi Cẩn nói xong, tay lần xuống vuốt nhẹ bụng của Nhan Thế Ninh, ánh mắt tràn đầy cảm kích.

Nghĩ đến cái gì, Bùi Cẩn lại nói: “Thế Ninh, xem ra chuyện nàng có bầu không thể tiếp tục giấu diếm được nữa.”

“Sao?”

Bùi Cẩn bất đắc dĩ nháy mắt mấy cái, nói: “Phụ hoàng nói muốn kéo dài huyết mạch cho nên lựa chọn cho ta và Thất ca thêm vài vị sườn phi, thiếp thị.”

Nhan Thế Ninh vừa nghe những lời này, trong lòng có chút không thoải mái, nhưng mà nàng che giấu tốt lắm, chỉ híp mắt cười: “Thật tốt, ta cảm thấy trong phủ rất lạnh lùng, thêm nhiều người mới náo nhiệt!”

Nói xong, tiếp tục mỉm cười, thật đúng như thanh danh hiền lương thục đức.

Bùi Cẩn nghe xong, cũng không nói, đồng dạng mỉm cười nhìn nàng.

Vì thế trên giường bày ra tình cảnh quỷ dị, vợ chồng hai người, bốn mắt nhìn nhau, ý cười nồng đậm. Chẳng qua bên trong ý cười đó lại khiến cho người ta cảm thấy lạnh run run.

Sau một lúc lâu, rốt cục Bùi Cẩn mở miệng: “Ái phi, nàng còn có thể dối trá hơn chút nữa?”

Nhan Thế Ninh vô tội nháy mắt: “Những lời này của thiếp thân đều phát ra từ tận đáy lòng.”

“Thật không?” Bùi Cẩn tới gần.

“Đúng vậy.” Nhan Thế Ninh thản nhiên.

“…”

“…”

“Gì, nàng hiện tại thế nào cũng không sợ ngứa?” Gãi nửa ngày thấy Nhan Thế Ninh vẫn thờ ơ, Bùi Cẩn buồn bực nói.

Nhan Thế Ninh tỏ vẻ khinh thường: “Ta đều đã luyện ra.”

Bùi Cẩn buồn bực.

Nhan Thế Ninh thấy hắn như vậy, nhếch miệng nở nụ cười, thật vất vả bình phục được mới nói tiếp: “Chúng ta sẽ đem chuyện mang thai nói ra sao?”

Bùi Cẩn lắc lắc đầu: “Đợi một thời gian nữa, để thai nhi ổn định đã.”

“Được, đến lúc đó ta sẽ cẩn thận.” Nhan Thế Ninh trịnh trọng nói.

Bùi Cẩn thấy thế, vui vẻ ôm nàng vào lòng: “Yên tâm đi, ta ở đây, ta sẽ bảo vệ nàng. Cho dù không ở đây cũng sẽ phái người bảo vệ nàng.”

Nhan Thế Ninh vùi đầu vào trong lòng hắn, cười đến thoải mái.

Đêm, dần dần thâm.

Nhưng mà Nhan Thế Ninh lại vẫn không ngủ được, đem mấy lời Bùi Cẩn vừa nói ngẫm lại một lần, đột nhiên phát hiện mình bỏ sót một vấn đề quan trọng. Vì thế nàng đẩy đẩy Bùi Cẩn: “Ta còn tưởng rằng chàng rất có năng lực, thì ra không phải do bản thân giỏi mà là người giúp đỡ quá lợi hại.”

Bùi Cẩn nói chuyện cùng Nhan Thế Ninh một hồi lâu, trong lòng đã chẳng phải phiền muộn, chính đang nằm nhắm mắt dưỡng thần thình lình lại nghe được nàng nói như vậy, không kịp hoàn hồn. Chờ hắn hiểu được nàng nói như vậy là có ý gì, bình tĩnh nở nụ cười.

“Vậy nàng nói sai rồi.” Bùi Cẩn cãi lại, “Vừa rồi đã nói lão Vương là người cực kỳ cẩn thận, không đến cấp tốc hắn sẽ không truyền tin cho ta. Mà ta cũng biết rõ tính tình của hắn cho nên cũng không tùy tiện tìm đến. Lần gần nhất chủ động tìm hắn vẫn là vì nàng.”

“Ta?” Nhan Thế Ninh kỳ quái, như thế nào lại liên quan đến nàng?

Bùi Cẩn bỡn cợt cười nói: “Người nào đó không phải rất ngạc nhiên vì sao phụ hoàng lại đột nhiên đồng ý hôn sự của Thập đệ và Nhan Thế Tĩnh sao? Người nào đó vội vàng muốn biết, ta đành phải tìm cách đi hỏi thôi.”

Nhan Thế Ninh nhìn bộ dáng mi phi sắc vũ của hắn, chuẩn xác đá hắn một cái: “Chàng lại dám dối trá thêm một chút nữa không? Rốt cục là ai so với ai càng muốn biết?”

Bùi Cẩn ôm lấy chân nàng, dùng sức sờ soạng một phen, cười sung sướng như chuột sa chĩnh gạo. Nhan Thế Ninh giãy không ra, giận!

Đầu ngón tay lướt nhẹ trên làn dan tinh tế bóng loáng, Bùi Cẩn nghĩ đến lời Tiểu Ất nói, ánh mắt chợt lóe, tặc tặc cười: “Ái phi, đêm dài khó lòng vào giấc ngủ. Nếu không, chúng ta khai trai đi?”

Nhan Thế Ninh lập tức trợn tròn mắt: “Không được!”

“Được!” Nói xong, một đôi tay đã bắt đầu không thành thật.

Bộ ngực của Nhan Thế Ninh đã rất no đủ, xoa nắn ở trong bàn tay rất là non mịn trơn mềm, Bùi Cẩn yêu thích không buông tay, ngón tay trêu chọc vài cái liền khẩn cấp cởi bỏ vạt áo cúi đầu chui vào.

Nơi mềm mại bị ngậm lấy, cảm giác được đầu lưỡi nóng rực lướt qua, trong chốc lát Nhan Thế Ninh đã mềm nhũn xuống.

Mấy tháng ở trên giường chỉ được sờ chơi, Bùi Cẩn đã sớm đem thân mình của nàng nhìn thấu triệt, mà nghẹn lâu như vậy hắn cũng cơ khát khó nhịn. Vì thế kìm lòng không được mà tăng lực đạo xoa bóp.

“Đau ~” Ngực bị cắn một cái, còn bị mút vào, bị xoa bóp, Nhan Thế Ninh không khỏi kêu thành tiếng.

Bùi Cẩn đột nhiên nhớ tới ngực trái của nàng còn chịu thương, vội vàng ngừng: “Là miệng viết thương lại đau?”

Nhan Thế Ninh đỏ mặt nói: “Không phải, là bị chàng cắn đau.”

Một từ “cắn”, ái muội đến cực điểm, Bùi Cẩn miên man bất định, phía dưới cũng càng thêm tinh thần. Hắn híp mắt nói: “Hiện tại ta cắn nàng, lát nữa cho nàng cắn ta.”

Nhan Thế Ninh vừa nghe, mặt lại càng đỏ lợi hại hơn, chính là không kịp nói chuyện, một tiếng rên rỉ lại tràn môi mà ra.

Bùi Cẩn không biết khi nào thì đã hôn một đường đi xuống…

Tác giả có lời muốn nói: Ha ha ha ha ha, ta gần đây thế nào lại thấy cảm xúc không đúng, thì ra là đã lâu không có thịt, ha ha ha ha ha ha ha ! ! !

4 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 53

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s