Phu quân, kiềm chế điểm_chương 55

[55]

Mùa đông năm Chiêu Khánh thứ ba mươi, Hoàng hậu qua đời, phế Thái tử qua đời, toàn dân cử hành quốc tang.

Mà trong lúc toàn bộ cung nhân đều vội vàng rơi lệ cũng là lúc một vị thái y lẳng lặng sửa sang y phục rời khỏi hoàng cung.

Trịnh Lương nhìn bầu trời mênh mông mây mù, nghĩ rằng năm nay lại là một mùa đông giá rét. Thở dài một hơi, hắn bước lên xe ngựa tiến về Hiền vương phủ.

Trịnh Lương vừa mới bước chân và vương phủ, một gã sai vặt vội vàng tiến lên tiếp đón.

“Ai u Trịnh thái y ngài đã tới, tiểu nhân ở đây đợi ngài đã lâu. Ngài ra cửa cũng thật không biết mặc nhiều xiêm y, hôm nay gió lạnh như vậy thổi ngài một thân rét buốt làm sao bây giờ? Đến đến đến, mời ngài đi bên này, vương phi nhà ta đang nghỉ trong này. A đúng rồi, tiểu nhân gọi là Tiểu Ất, có việc mời ngài cứ phân phó!”

Trịnh Lương nhìn gã sai vặt bộ dáng tuấn tú mặt mày tràn đầy tươi cười, trong lòng đột nhiên có chút cảm khái —– trong Hiền vương phủ người nào cũng thật giống vương gia, hiền hòa vui tươi. Đến phủ Thất vương, kẻ nào cũng âm trầm u ám giống như hắn thiếu cả nhà bọn họ hai lượng bạc!

Trong lòng miên man suy nghĩ như vậy, Trịnh Lương đã theo Tiểu Ất đi vào phòng.

Trong phòng đốt hương ấm áp, đi vào cảm giác rất thoải mái, Trịnh Lương không dấu vết ngửi ngửi, biết hương này xuất phát từ tay cao nhân. Đã sớm nghe nói trong Hiền vương phủ có một vị y thuật cực kỳ cao, hắn cũng rất mong được cùng người ta so tài luận bàn nhưng là rốt cục không cùng phe phái, không có cách tiếp cận. Cho đến khi nhìn thấy một nam tử mặt không đổi sắc đứng cách mình không xa, hắn cân nhắc, người này hẳn là Bắc Đẩu tiên sinh nổi tiếng trong truyền thuyết, nhất thời trong mắt nổi lên thần sắc tán thưởng.

Mà Bắc Đẩu liếc mắt nhìn hắn một cái liền lập tức quay đầu.

Đi vào phòng trong, thấy Bùi Cẩn ngồi ngay ngắn, Trịnh Lương chạy nhanh hành lễ, khách sáo nọ kia một phen xong hắn mới bắt đầu chẩn trị.

Cách màn gấm, Trịnh Lương nói: “Xin vương phi đem cánh tay vươn ra.”

Bên trong màn truyền đến một tiếng ho khan, ngay sau đó một cánh tay trắng noãn liền vươn ra ngoài.

Một lát sau Trịnh Lương mới nhẹ nhàng phán đoán: “Mạch tượng của vương phi mỏng manh, thật là có triệu chứng phong hàn. Nhưng bên trong lại có thêm một cỗ hư hỏa, lạnh trên nóng dưới cho nên mới không có chuyển biến tốt.” Nhìn đến nha hoàn dâng lên đơn thuốc, hắn gật gật đầu nói: “Đơn thuốc này mở rất tốt, nghĩ qua ba năm ngày nữa vương phi nhất định sẽ khỏi hẳn.”

Bùi Cẩn nghe vậy, nhẹ nhàng thở ra.

Bắt mạch xong, Trịnh Lương cũng không ở lâu. Đem mấy tấm “thịnh tình khó có thể chối từ” ngân phiếu nhét vào tay áo sau, hắn bái biệt mà đi.

Trong cung, Mục quý phi sau khi nghe được Trịnh Lương hồi bẩm, nhướng mày: “Thì ra thật sự là ta nghĩ nhiều.”

“Không mang thai là tốt.” Bùi Chương nhấp ngụm trà, quay đầu lại cười nói: “Nay lão Thập đi, Hoàng hậu cũng đi, bên kia thật sự là tán nặng mà gốc mỏng, chỉ cần ta đẩy một cái sẽ sụp đổ hoàn toàn…”

Nghĩ đến kình địch đã tiêu trừ, thường ngày vẫn nghiêm khắc Bùi Chương nay cũng vui vẻ đến nhướng đuôi lông mày.

Mục quý phi tất nhiên cũng sung sướng. Nữ nhân kia đấu với nàng vài thập niên nay đã chết, thật sự là từ đáy lòng cũng cảm thấy thống khoái. Nhưng mà nghĩ đến một cái nghi hoặc, nàng lại nhíu mi: “Thật không nghĩ tới nàng ta lại dễ chết như vậy, vốn còn tưởng nàng ta cho rằng chúng ta là kẻ đứng sau mà điên cuồng trả thù…”

Bùi Chương không cho là đúng: “Nàng coi lão Thập là tất cả hy vọng, nay nghe được tin dữ, tự nhiên sẽ cảm thấy tất cả tâm huyết đều như công dã tràng, mất hết niềm tin rồi tự sát cũng không phải là không có khả năng. Ngài không nghe nói sao, lúc nhận được tin lão Thập chết còn muốn xông lên đụng vào tường, kêu khóc nói muốn cùng đi…”

Mục quý phi nghe cũng có lý, gật gật đầu: “Ngươi xem nàng ở trong hậu cung hoành hành nhiều năm như vậy, kỳ thật vẫn là một dạng ngu ngốc, luận tâm cơ còn không bằng được Khang Hoa. Nàng chỉ ỷ vào thế lực nhà mẹ đẻ sau lưng mà thôi!”

“Ai nói không phải đâu! Nhưng hiện tại đám người này cũng không cần lo lắng, già vài người, chết vài người, cũng nhúc nhích không được mấy ngày. Vài kẻ còn lại tuổi nhỏ chút, lại càng không cần cân nhắc. Ngày xưa có Hoàng hậu, có Thái tử, bọn họ còn có thể chống đỡ, hiện tại cũng chỉ còn cảnh rắn mất đầu. Vừa rồi ra nói động một chút, bây giờ nghĩ đến cũng không cần ta động thủ, đám người này không phải kẻ ngu, nhận thức rõ tình hình liền ngoan ngoãn đi xuống, cùng phủ Quốc công một dạng.”

Mục quý phi nâng lên mí mắt nhìn hắn một cái, khóe miệng bưng một chút ý cười bí hiểm: “Lầu cao tới đâu còn không phải vẫn chịu bầu trời đè nặng…”

Bùi Chương lập tức hiểu rõ.

Sau một lúc lâu, Mục quý phi nhón lấy một viên mơ bỏ vào miệng, vị chua thấm ra, nhàn nhàn nói: “Nay Đông cung đã trừ, Cửu vương lại không có con cái, đợi cho quốc tang đi qua liền nắm chắc thời cơ bảo những người đó thỉnh tấu lập trữ.”

(Lập trữ: là lập ngôi vị Thái tử.)

Bùi Chương nghe vậy, con ngươi lập tức lóe sáng.

Trong Hiền vương phủ, Trịnh Lương vừa đi, màn gấm đã bị xốc lên. Trên giường, Nhan Thế Ninh và Tiểu Tư song song nằm cùng nhau, trên mặt đều mang theo chút cười giảo hoạt.

“Thế nào, không lòi đi?” Nhan Thế Ninh xuống giường hỏi.

Bùi Cẩn chạy nhanh tiến lên đỡ: “Đương nhiên là không lộ.” Quay đầu lại nhìn Tiểu Tư nói: “Lúc này còn phải cảm ơn ngươi.”

Tiểu Tư đang xuống giường, nghe Bùi Cẩn nói vậy muốn lên tiếng trả lời, ai ngờ đã bị Bắc Đẩu lập tức chen lời.

Bắc Đẩu chen lời rất đơn giản, chỉ một chữ —– “Hừ!”

“Ngươi hừ cái gì?” Bùi Cẩn ngạc nhiên hỏi.

Bắc Đẩu nhìn nhìn Tiểu Tư cánh tay, lại hừ một tiếng.

Cánh tay của Tiểu Tư bị tên Trịnh già kia sờ soạng, tuy rằng cách một tấm khăn tay nhưng cũng vẫn là sờ soạng.

Hừ! Hắn cũng chưa sờ qua đâu!!!

Bắc Đẩu hừ hừ kỳ lạ, mọi người cũng lười quan tâm hắn. Nhan Thế Ninh nhìn Bắc Đẩu đang chăm chú liếc Tiểu Tư, trong lòng vừa động, thấy bên cạnh cũng không có người khác, nhân tiện nói: “Xem, trong vương phủ chúng ta đã lâu không có việc vui!”

Có ý gì? Lông mi Bắc Đẩu động động, lỗ tai cũng dựng thẳng lên.

Bùi Cẩn nghe Nhan Thế Ninh nói như vậy, đương nhiên cũng biết nàng nói thế là có ý gì, ánh mắt nhìn Bắc Đẩu cũng trở nên bỡn cợt: “Đúng rồi, Bắc Đẩu tuổi ngươi cũng không nhỏ. Tiểu Tư cũng mười sáu đi, ừ ừ, có thể thành thân. Ai nha, Thế Ninh, gần nhất có ngày lành không a?”

“Ngày lành cái gì, chỉ cần vui vẻ, ngày nào không phải là ngày lành?”

“Đúng, ái phi nói rất đúng. Nếu không liền ngày mai đi, ta xem mọi người đều rất vui vẻ. Bắc Đẩu ngươi vui vẻ không?”

Bắc Đẩu gặp đôi vợ chồng tà ác kia bắn ánh mắt về phía mình, đầu uốn éo, mắt liếc liếc về phía cửa sổ, một bộ “lão tử thực không vui vẻ”. Nghĩ đến cái gì, lại bay nhanh nhìn Tiểu Tư đứng bên cạnh, thấy nàng không có phản ứng gì, lập tức ảo não xoay đầu.

“Ai nha, hình như Bắc Đẩu tiên sinh không vui, này phải làm thế nào cho phải?”

“Hắn không có không vui.”

Ta nào có không vui! Trong lòng Bắc Đẩu chính là đang hò hét như vậy, đột nhiên nghe được người nói ra, lập tức quay đầu nhìn lại.

Người nói là Tiểu Tư.

“Ngươi làm sao mà biết hắn không có không vui?” Bùi Cẩn ôm tay hỏi.

Tiểu Tư nhìn thoáng qua Bắc Đẩu, còn thật sự nghiêm túc nói: “Mỗi lần lỗ tai của hắn đỏ lên là kỳ thực hắn rất vui vẻ. Xem, lỗ tai của hắn đều hồng…”

“…” Bắc Đẩu nhìn Tiểu Tư mang vẻ mặt bình thản, cảm thấy một đám mây đen từ trên đầu hắn lướt qua.

Bùi Cẩn và Nhan Thế Ninh nhìn 囧 dạng của Bắc Đẩu, cười đến toe tóe: “Tốt tốt tốt! Vậy ngày mai liền làm việc vui đi!”

Mà lúc này, Tiểu Tư lại sâu kín mở miệng: “Bây giờ đang trong lúc quốc tang, không thể thành thân…”

“…” Tươi cười của Bùi Cẩn và Nhan Thế Ninh cứng lại rồi.

“…” Lại một đám mây đen nữa từ trên đầu của Bắc Đẩu bay qua.

Đúng vậy, Hoàng hậu qua đời, chính là lúc đang quốc tang, ba người bọn họ không thèm quan tâm nên xem nhẹ, nhưng là Tiểu Tư người ta còn nhớ kỹ.

Giờ làm cái gì? Tiểu Tư đã nói như vậy, cũng không thể không để ý nha!

“Nhưng mà, chúng ta có thể vụng trộm thành thân… Đúng, không để cho người bên ngoài biết!” Sau một lúc lâu, thanh âm Tiểu Tư lại nhẹ nhàng vang lên.

Phốc!

Nghe những lời này, lỗ tai Bắc Đẩu càng đỏ.

Tác giả có lời muốn nói: Về đêm động phòng hoa chúc của Bắc Đẩu, Tô Tra có bốn kịch bản cho mọi người chọn lựa:

[1] Bản tắt đèn:

Bắc Đẩu và Tiểu Tư ngồi ở trên giường, mặt hai người đều hồng hồng, cuối cùng Bắc Đẩu nhịn không được, trước hôn lên, chậm rãi, hai người đều ngã xuống giường…

Một đêm **…

Ngày hôm sau…

[2] Bản nặng khẩu vị:

Tiểu Tư lột hết quần áo của Bắc Đẩu, trói gô, một tay cầm ngọn nến, một tay cầm roi da, trên mặt còn cười âm hiểm. Bắc Đẩu kinh hoàng mở ro hai mắt lẩm bẩm nói: “Không cần, ưm~ Không cần, a a ~ ~ ~”

[3] Bản bình thường:

Bắc Đẩu: Đêm nay động phòng hoa chúc.

Tiểu Tư: Dạ.

Bắc Đẩu: Chúng ta ngủ sớm một chút đi.

Tiểu Tư: Được.

Sau một lúc lâu, tiếng hô hấp đều đều vang lên.

[4] Bản giản lược:

Hôm nay là ngày thành thân của Bắc Đẩu và Tiểu Tư. Trong Hiền vương phủ, mọi người vui chơi giải trí đều thật cao hứng.

Ngày hôm sau, thời tiết vô cùng tốt.

***

Mọi người có thể tùy ý chọn một bản… Sao? Sao? Muốn chọn bản thứ năm? Hừ, hừ, ta không biết gì hết!

4 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 55

  1. Bà tác giả này thiệt là, mình nghĩ theo tính cách của Tiểu Tư (trong nóng ngoài lạnh) thì 2 người này động phòng theo cách 1 ah…
    tks bạn đã edit, chờ lâu lắm , haha

      1. Có thịt chứ, cơ mà ban đầu 2 bên sẽ rất nhẹ nhàng, e thẹn ah… chứ cái kiểu sói vồ mồi của cảnh 2 khẩu vị mạnh quớ:P

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s